Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 32: Hỗn chiến hư không**
CHƯƠNG 32: HỖN CHIẾN HƯ KHÔNG
Hư không không phải là một khoảng không tĩnh lặng. Nó là một vùng hỗn độn của những cơn bão năng lượng điên cuồng, nơi các dòng chảy thời gian và không gian đan xen, va đập vào nhau tạo nên những tiếng gầm rít xé toạc linh hồn.
Lâm Khuyết lao vào trong khe nứt ngay sau khi đưa Vân Hi và Lục Trầm đi. Thân ảnh hắn nhỏ bé như một hạt bụi giữa vòi rồng của vũ trụ. Xung quanh hắn, những mảng màu tím sẫm và đen đặc của "Hư Vô" đang không ngừng cắn xé lớp màn bảo vệ linh lực mỏng manh còn sót lại. Cảm giác trọng lực đảo lộn, lục phủ ngũ tạng như bị một bàn tay vô hình vò nát.
Nhưng đó chưa phải là điều tồi tệ nhất.
"Ngịch tặc Lâm Khuyết, Thiên Đạo không cho phép ngươi bước ra khỏi vòng lặp này!"
Một tiếng quát thét như lôi đình nổ tung ngay trong thức hải của Lâm Khuyết. Ở phía trước, bóng tối dày đặc đột ngột bị xé toạc bởi hàng vạn tia hào quang hoàng kim rực rỡ. Từ trong những tầng mây hư không vĩnh hằng, vô số chiến trận nghiêm chỉnh xuất hiện, chặn đứng con đường duy nhất dẫn đến Trung Giới.
Đó là "Thiên Đạo Chấp Pháp Quân".
Hàng vạn thiên binh mang giáp trụ bạc sáng choang, tay cầm trường thương đúc bằng "Trật Tự Chi Lực", đứng dày đặc phủ kín cả một vùng hư vô. Ánh mắt của họ vô hồn, lạnh lẽo, chỉ có một chấp niệm duy nhất: Tiêu diệt biến số. Dẫn đầu đoàn quân là mười hai vị Tuần Tra Sứ, mỗi người đều tỏa ra uy áp của Luân Hồi Cảnh nửa bước, đứng trên lưng những con Hư Không Thú khổng lồ trông như những con cá voi bọc thép.
Lâm Khuyết khựng lại giữa dòng loạn lưu. Máu từ khóe miệng hắn vẫn chưa kịp khô, thấm đẫm vào cổ áo. Hắn nhìn vạn quân thiên đình phía trước, rồi lại nhìn thanh Trảm Thần Kiếm đang run rẩy trong tay mình.
"Thiên đạo vạn cổ, chỉ biết dùng số đông để đàn áp một thiếu niên sao?" Lâm Khuyết cười lạnh, giọng nói khàn đặc nhưng mang theo sự ngông cuồng không thể che giấu.
"Giết!"
Vị Tuần Tra Sứ đứng đầu phất tay. Không một lời thừa thãi, hàng vạn thiên binh đồng loạt tiến lên. Tiếng bước chân của họ đạp lên hư không tạo ra những vòng sóng chấn động, khiến các mảnh vỡ không gian xung quanh vỡ vụn thành bột mịn.
"Xoẹt!"
Một vạn đạo thương mang hoàng kim từ bốn phương tám hướng đâm tới, dệt thành một tấm lưới tử thần bao trùm lấy Lâm Khuyết.
"Nhất Niệm – Khởi!"
Lâm Khuyết gầm nhẹ, đôi mắt hắn đột ngột chuyển sang màu xám tro tịch mịch. Kiếm ý trong người hắn phun trào như núi lửa tái sinh. Thanh kiếm gãy trong tay bỗng dưng dài ra thêm ba thước bằng linh quang đen kịt. Hắn không lùi mà tiến, hóa thành một đạo hắc quang lao thẳng vào trung tâm quân trận.
"Keng! Keng! Keng!"
Tiếng kim loại va chạm vang rền hư không. Lâm Khuyết đi đến đâu, máu vàng của thiên binh đổ xuống đến đó. Mỗi nhát kiếm của hắn đều mang theo quy luật của sự hủy diệt, phá tan lớp giáp trụ được Thiên Đạo gia trì. Hắn như một con sói đơn độc lạc vào đàn cừu bọc thép, điên cuồng và tàn bạo.
Tuy nhiên, thiên binh là vô tận. Giết chết một lớp, lớp khác lại tràn lên như thủy triều. Những mũi thương sượt qua vai, đâm vào hông, để lại trên người Lâm Khuyết những vết thương sâu hoắm, máu tươi phun ra liền bị dòng loạn lưu hư không cuốn đi.
"Trói hắn lại!"
Mười hai vị Tuần Tra Sứ cùng lúc hành động. Họ vây quanh Lâm Khuyết theo một đồ hình bát quái khổng lồ. Từ tay mỗi người bắn ra một sợi xích vàng ròng được dệt bằng Pháp Tắc của Thiên Đạo – "Thiên Đạo Tỏa Linh Xích". Mười hai sợi xích xuyên qua không gian, chuẩn xác quấn chặt lấy tứ chi và cổ của Lâm Khuyết.
"Hự!"
Lâm Khuyết bị khựng lại giữa không trung. Lực kéo kinh người từ mười hai phía khiến cơ thể hắn như muốn rách rời. Quan trọng hơn, sợi xích này đang điên cuồng hút lấy linh lực và phong ấn thần hồn của hắn.
"Lâm Khuyết, kết thúc rồi. Linh hồn ngươi sẽ được đưa về Thái Thượng Thiên Cung để luyện hóa thành đan dược, vĩnh thế không được luân hồi." Một Tuần Tra Sứ lạnh lùng tuyên bố.
Trong cơn đau đớn thấu xương, Lâm Khuyết ngẩng đầu lên. Mái tóc đen dài rũ xuống, che khuất nửa khuôn mặt, nhưng đôi mắt hắn lại sáng rực lên một cách dị thường. Một nụ cười tàn nhẫn nở trên môi hắn.
"Ta đã nói rồi… vạn cổ thiên đạo này, không ai đủ tư cách giữ chân ta!"
"Bùng!"
Sâu trong tim Lâm Khuyết, mảnh vỡ Luân Hồi đầu tiên mà hắn vừa thu được chợt phát sáng rực rỡ. Hắn không còn cố gắng bảo vệ nhục thân nữa, mà tập trung toàn bộ ý chí vào một niệm duy nhất: *Phá*.
"Nhất Niệm Phá Vạn Pháp – Nghịch Chuyển Nhân Quả!"
Một vòng tròn xám tro đột nhiên lan tỏa từ cơ thể Lâm Khuyết. Thời gian trong vòng một dặm xung quanh dường như bị đóng băng. Những sợi xích vàng đang căng ra bỗng chốc rỉ sét, mục nát với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Mười hai vị Tuần Tra Sứ hoảng hốt nhận ra tu vi của mình đang bị hút ngược vào hư vô, mái tóc đen của họ bạc đi trong chớp mắt, da thịt nhăn nheo như những xác già khô héo.
Đó là sức mạnh của Luân Hồi – nhưng không phải là luân hồi do Thiên Đạo định sẵn, mà là cái vòng xoay của sinh tử do Lâm Khuyết chi phối.
"Lão già Thái Thượng chưa dạy các ngươi sao? Trước mặt vị thần của Luân Hồi, mọi sự trói buộc đều là vô nghĩa!"
Lâm Khuyết gầm lên, sức mạnh bùng nổ hất tung mười hai vị Tuần Tra Sứ văng ra xa. Hắn cầm kiếm bằng cả hai tay, chém ra một đường kiếm kinh thế hãi tục.
"Vạn Cổ Trường Minh – Nhất Kiếm Táng Thiên!"
Đạo kiếm khí này dài hàng vạn trượng, xẻ đôi biển quân thiên binh phía trước. Những tiếng nổ liên hoàn vang lên, hàng ngàn thiên binh tan thành tro bụi trong một cái chớp mắt. Ánh kiếm không dừng lại mà tiếp tục lao đi, chém rách màng ngăn hư không phía sau quân trận, để lộ ra một khe sáng trắng xóa – cánh cổng dẫn vào Trung Giới.
Nhưng đúng lúc này, một áp lực đáng sợ gấp trăm lần giáng xuống từ đỉnh đầu. Một bàn tay khổng lồ bao phủ bởi sấm sét màu tím đen thò ra từ kẽ hở vạn cổ, ép thẳng xuống đỉnh đầu Lâm Khuyết.
"Thái Thượng!" Lâm Khuyết gằn giọng. Đây không phải bản thể của lão, mà là một đạo ý niệm hóa thành đòn tấn công xuyên giới.
Lâm Khuyết cảm thấy nhục thân của mình bắt đầu nứt vỡ dưới áp lực của bàn tay ấy. Xương cốt toàn thân vỡ vụn từng thốn. Hắn biết, nếu đón đỡ cú này, hắn chắc chắn sẽ chết.
Nhưng nếu không đón, hắn sẽ bị đẩy ngược về Hạ giới, rơi vào vòng lặp chết chóc mãi mãi.
"Muốn ta chết? Vậy thì cùng nhau hủy diệt đi!"
Lâm Khuyết điên cuồng thúc động "Nghịch Đạo Cơ", đốt cháy tận cùng tinh huyết của mình. Hắn không phòng ngự, mà đem toàn bộ linh lực còn lại nhồi vào thanh Trảm Thần Kiếm gãy.
Thanh kiếm gãy rên rỉ, sau đó phát ra một tiếng "rắc" chói tai. Nó hoàn toàn vỡ nát, nhưng những mảnh vỡ của nó không rơi rụng mà hóa thành một cơn lốc kiếm khí xoáy sâu vào lòng bàn tay sấm sét kia.
"OÀNG!"
Một vụ nổ chấn động cả hư không xảy ra. Sóng xung kích của nó quét sạch toàn bộ thiên binh và tuần tra sứ còn lại, xới tung cả vùng hỗn độn.
Lâm Khuyết như một con diều đứt dây, cơ thể đầy máu bị hất tung vào khe sáng dẫn sang Trung Giới. Trong khoảnh khắc linh thức mờ mịt, hắn thấy bàn tay sấm sét của Thái Thượng bị chém khuyết mất một ngón, và tiếng gầm phẫn nộ không cam tâm của lão văng vẳng bên tai.
Hư không đóng sập lại.
Màn tối bao trùm lấy Lâm Khuyết. Ý thức của hắn chìm dần vào bóng đêm lạnh lẽo. Hắn cảm thấy mình đang rơi xuống, rơi xuống mãi… qua những tầng mây xám xịt của một vùng đất không có lấy một tia linh khí.
"Vân Hi… Lục Trầm… Ta… đến rồi…"
Lâm Khuyết nhắm mắt, thanh kiếm giờ chỉ còn lại cái chuôi gãy đen ngòm, nắm chặt trong bàn tay đầy máu.
Phía dưới hắn, hiện ra một vùng đất hoang vu, tiêu điều – nơi được mệnh danh là nấm mồ của những tu sĩ, vùng đất bị Thiên Đạo lãng quên: Trung Giới – Vô Linh Vực.
Hành trình nghịch thiên thực sự, giờ mới mới chính thức bắt đầu.