Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 31: Kiếm phá màng ngăn thế giới**
**CHƯƠNG 31: KIẾM PHÁ MÀNG NGĂN THẾ GIỚI**
Bầu trời của Hạ giới Phàm Trần Tứ Châu lúc này không còn là một màu xanh thăm thẳm của mây gió, mà đã biến thành một bức tranh tàn khốc của sự sụp đổ. Những vết nứt không gian đen kịt như những con rết khổng lồ bò lổm ngổm khắp vòm trời, hút đi mọi linh khí còn sót lại.
Bàn tay khổng lồ của Thiên Đạo, cấu thành từ hàng tỷ phù văn cổ xưa và luồng sấm sét diệt thế, đang chầm chậm ép xuống từ đỉnh mây. Mỗi một thốn nó hạ xuống, mặt đất bên dưới lại lún sâu hàng dặm. Tiếng gào khóc của phàm nhân, tiếng kinh hoàng của các tu sĩ vừa mới nhận ra sự thật về “lễ thăng tiên” hòa quyện vào nhau, tạo thành một khúc bi ca thê lương đến tột cùng.
Lâm Khuyết đứng đó, bóng dáng nhỏ bé giữa một thế giới đang tan vỡ, nhưng khí thế trên người hắn lại như một ngọn lửa đen rực cháy, không ngừng bành trướng, chống lại sự áp chế tuyệt đối của trời cao.
– Lâm Khuyết! Cẩn thận!
Lục Trầm gầm lên một tiếng, Thanh Kiếm Bản Mệnh trong tay gã đã vỡ vụn chỉ còn lại chuôi, nhưng khí thế của một Kiếm tu điên cuồng vẫn không hề giảm bớt. Gã dùng chính máu tim của mình để ngưng tụ thành một bóng kiếm đỏ rực, lao thẳng lên nghênh chiến với áp lực từ bàn tay Thiên Đạo.
“Uỳnh!”
Một tiếng nổ chấn động khiến linh hải của những kẻ đứng gần đó nát vụn. Lục Trầm bị chấn văng ra xa, nhục thân nứt toác, máu tươi tuôn xối xả, nhưng gã vẫn ngoan cường bò dậy, cười gằn:
– Lão già khốn khiếp… chỉ bấy nhiêu đó mà muốn chúng ta quỳ xuống sao?
Lâm Khuyết không ngoảnh lại, nhưng hơi thở của hắn đã trở nên trầm đục và sâu thẳm. Trong lòng bàn tay hắn, thanh Trảm Thần Kiếm gãy nát đang rung động kịch liệt. Những mảnh vỡ của thanh kiếm vốn tản mác khắp nhân gian, giờ đây dưới sự triệu hoán của “Nhất Niệm Luân Hồi Quyết”, dường như đang xuyên qua dòng thời gian để hội tụ về.
Hắn nhắm mắt lại. Trong thức hải, những hình ảnh của kiếp trước – khi hắn là Cửu Luân Chân Tiên đứng đầu vạn giới – lại hiện về. Hắn thấy mình bị chính người sư phụ tôn kính nhất, Thái Thượng Thiên Tôn, đâm một kiếm xuyên tâm ngay khi chạm đến bí mật của trường sinh. Hắn thấy chúng sinh vạn cổ chỉ là những quân cờ trong một bàn cờ không bao giờ kết thúc.
“Phá… ta phải phá!”
Một niệm nảy sinh, vạn pháp tiêu biến.
Lâm Khuyết mở mắt, đôi đồng tử vốn đen láy giờ đây hóa thành một vùng tinh không xám xịt, nơi mà sinh tử và luân hồi đang xoay chuyển điên cuồng. Hắn nâng thanh kiếm gãy lên, thanh âm lạnh lẽo như từ chín tầng địa ngục vọng về:
– Ta, Lâm Khuyết, lấy danh nghĩa Nghịch Đạo Giả, vay mượn linh khí mười phương, lấy ý niệm vạn kiếp làm mồi lửa, đốt cháy màng ngăn thế giới này!
Nói đoạn, hắn cắn đầu lưỡi, phun một ngụm tinh huyết lên thanh kiếm gãy. Một luồng hào quang màu huyết sẫm bùng phát, Trảm Thần Kiếm dù không còn nguyên vẹn, nhưng lại sinh ra một loại kiếm ý tàn độc đến mức khiến quy tắc của trời đất phải run rẩy. Đó không phải là kiếm ý của thế giới này. Đó là **Nghịch Thiên Kiếm Ý**.
Bàn tay Thiên Đạo cảm nhận được sự đe dọa, đột ngột tăng tốc độ áp xuống. Các phù văn trên đó hóa thành những lưỡi đao ánh sáng, dày đặc như mưa rơi, muốn băm vằn Lâm Khuyết cùng những kẻ phản nghịch thành tro bụi.
– Bảo vệ hắn! – Vân Hi thét lên.
Nàng đứng dậy, đôi tay ngọc ngà kết ấn phức tạp. *Cửu U Linh Thể* hoàn toàn thức tỉnh, một luồng ánh sáng màu xanh huyền bí bao phủ lấy nàng, hình thành một đóa hoa sen khổng lồ chắn phía trên đỉnh đầu Lâm Khuyết. Dù sắc mặt nàng trắng bệch, dù hồn lực đang bị đốt cháy kịch liệt, nàng vẫn không lùi một bước. Nàng là vật tế của Thiên Đạo, nhưng hôm nay, nàng dùng sức mạnh ấy để chống lại chính nguồn gốc của mình.
Dưới sự che chở của Vân Hi và Lục Trầm, Lâm Khuyết bắt đầu chuyển động.
Hắn không bay lên, mà từng bước chân dẫm lên không trung, mỗi bước đi là một vòng tròn nhân quả hiện ra rồi tan biến. Kiếm trong tay hắn không còn hình dáng cố định, nó dài ra bằng hư vô, tỏa ra sát ý nồng nặc khiến ngay cả màng ngăn không gian của Hạ giới cũng bắt đầu tan chảy.
– Nhất Niệm… Vạn Cổ Tàn!
Lâm Khuyết hạ giọng. Kiếm chiêu đầu tiên thực sự sau khi trọng sinh được tung ra.
Một đường kiếm sáng mờ ảo, trông có vẻ chậm chạp nhưng lại bỏ qua mọi khoảng cách về không gian. Khi mũi kiếm chạm vào lòng bàn tay phù văn khổng lồ, một sự im lặng chết chóc bao trùm vạn vật. Một giây sau, bàn tay của Thiên Đạo – thứ vốn đại diện cho sự bất biến và uy quyền – đột nhiên xuất hiện một vết rạn nhỏ.
“Rắc rắc!”
Vết rạn lan nhanh như mạng nhện. Những phù văn vàng kim bắt đầu sụp đổ, tan vỡ thành những mảnh sáng vô tri.
– Cái gì?! – Những tu sĩ của các thế lực trung thành với Thiên Đạo đang đứng từ xa quan sát không khỏi kinh hãi đến hồn phi phách tán. Trời… bị thương rồi sao?
Lâm Khuyết hét lớn một tiếng, gân xanh nổi đầy trên trán, hắn dồn toàn bộ sức mạnh nhục thân vừa tôi luyện cùng với linh hồn của vị Chân Tiên vào một đòn quyết định.
– Nhất Niệm Phá Thiên! Chém!
Một tia sáng màu đen kịt, nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh, lao thẳng lên thiên không. Tia sáng đó không chỉ xuyên qua bàn tay Thiên Đạo, mà còn đánh thẳng vào điểm yếu nhất của màng ngăn giới域 (giới vực).
“ẦM!!!”
Một tiếng nổ lớn chưa từng có trong lịch sử của Phàm Trần Tứ Châu vang lên. Bầu trời giống như một tấm gương khổng lồ bị đập nát bằng búa tạ. Những mảnh vỡ của không gian bắn tung tóe, để lộ ra phía sau là một vùng hư vô xám xịt và hỗn loạn, dẫn thẳng đến một vùng đất có khí tức mạnh mẽ hơn gấp nghìn lần.
Đó chính là con đường đến Trung Giới. Nhưng đó cũng là cửa tử, bởi dòng lũ không gian loạn lạc ở kẽ hở kia có thể nghiền nát một cao thủ Hóa Thần Cảnh trong nháy mắt.
Màng ngăn giới vực đã bị xé rách một lỗ hổng lớn, nhưng sức mạnh của Thiên Đạo không dễ dàng bỏ qua như vậy. Những sợi xích quy tắc màu vàng kim xuất hiện từ kẽ nứt, quấn lấy eo Lâm Khuyết và Vân Hi, muốn kéo họ lại, muốn trói buộc họ trong cái lồng này cho đến chết.
– Đi nhanh! – Lâm Khuyết quay đầu lại, đôi mắt rớm máu nhìn Lục Trầm và Vân Hi.
Hắn cầm Trảm Thần Kiếm xoay tròn một vòng, chém đứt những sợi xích đang quấn lấy Vân Hi, đẩy nàng về phía lỗ hổng không gian:
– Vân Hi, dẫn Lục Trầm đi trước! Ta sẽ chặn hậu!
– Không! Chúng ta cùng đi! – Vân Hi nức nở, nàng muốn lao lại phía hắn.
Lâm Khuyết mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi mang theo sự ấm áp giữa trận chiến sinh tử. Hắn tung ra một đạo nhu lực, đẩy cả hai vào bên trong khe nứt:
– Tin ta, thế giới này chưa có kẻ nào đủ tư cách giữ chân được Lâm Khuyết ta lần thứ hai!
Ngay khi bóng dáng của Vân Hi và Lục Trầm biến mất vào vùng hào quang loạn lạc, Lâm Khuyết xoay người lại đối diện với sự phẫn nộ của cả một giới diện. Phía trên kẽ nứt, một con mắt khổng lồ bắt đầu ngưng tụ. Đó là Thiên Nhãn của Thái Thượng Thiên Tôn, xuyên qua các tầng không gian để nhìn xuống đứa đồ đệ nghịch tử của mình.
– Lâm Khuyết, ngươi cho rằng phá vỡ hạ giới là có thể thoát khỏi lòng bàn tay của ta sao? – Một giọng nói uy nghiêm, lạnh lùng văng vẳng khắp linh hồn Lâm Khuyết.
Lâm Khuyết phun ra một ngụm máu bầm, đứng thẳng lưng, mũi kiếm chỉ thiên:
– Thái Thượng, kiếp trước ông dùng vạn cổ luân hồi để xích ta. Kiếp này, ta sẽ dùng nhất niệm của chính mình để chôn vùi ông cùng cái trật tự thối nát này. Chờ đó, Trung Giới… ta đến đây!
Hắn không thèm nhìn lại, dứt khoát xoay người lao mình vào lỗ hổng không gian đang dần khép lại.
Phía sau hắn, bầu trời Hạ giới sụp đổ một nửa. Đài Thăng Tiên hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại những đống đổ nát của một thời đại cũ.
Lâm Khuyết đi rồi, nhưng dư âm của nhát kiếm đó sẽ mãi mãi khắc sâu vào linh hồn của những kẻ ở lại. Một nhát kiếm, xé rách bầu trời. Một nhát kiếm, chặt đứt xiềng xích của thần linh.
Vòng lặp vạn năm, lần đầu tiên xuất hiện một vết rạn không thể hàn gắn.
Hạ giới im tiếng, nhưng Trung Giới sắp sửa dậy sóng. Một con mãnh long đã thoát khỏi đầm lầy, mang theo thanh kiếm gãy và một ý niệm nghịch thiên, bắt đầu cuộc hành trình đẫm máu đến đỉnh cao nhất của vũ trụ.
Giữa dòng lũ không gian điên cuồng, Lâm Khuyết cảm thấy cơ thể mình như bị hàng ngàn lưỡi dao cắt xẻ. Hắn mất đi tri giác dần dần, nhưng tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm. Hắn biết, khi hắn tỉnh lại ở phía bên kia, một thế giới tàn khốc hơn, mạnh mẽ hơn đang chờ đợi. Nhưng hắn không sợ.
Vì từ hôm nay, hắn chính thức bước trên con đường Chấp Đạo.
Nhất niệm khởi, vạn giới sinh. Nhất niệm tàn, thiên đạo diệt.