Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 30: Vạch trần lừa dối
Gió thốc lên từ bốn phía Đài Thăng Tiên, mang theo mùi gỉ sắt của máu và sự hủ bại của những ảo mộng vừa tan vỡ.
Trên đỉnh đài cao vút, thi thể vị Tiên sứ đầu tiên vừa bị Lâm Khuyết chém bay đầu vẫn còn co giật theo bản năng. Dòng máu vàng nhạt, thứ chất lỏng vốn được coi là cao quý nhất thế gian, lúc này đang phun trào như một suối nhỏ, nhuộm bẩn những phiến đá trắng tinh khôi của thánh địa.
Cả quảng trường rộng lớn với hàng vạn tu sĩ bỗng chốc rơi vào một sự im lặng chết chóc. Người ta nghe rõ cả tiếng mồ hôi rơi trên cán kiếm, tiếng hơi thở dồn dập của những kẻ vừa mới đây thôi còn quỳ lạy khấn cầu sự ban phước của thượng giới.
"Ngươi… ngươi dám giết Tiên?"
Một trưởng lão của nhất lưu tông môn run rẩy chỉ tay về phía Lâm Khuyết, giọng lão lạc đi vì sợ hãi cực độ. Với lão, hành động của Lâm Khuyết không phải là anh hùng, mà là một sự phạm thượng đến tột cùng, là hành vi kéo cả Phàm Trần Tứ Châu vào hố sâu diệt vong.
Lâm Khuyết không đáp, hắn đứng đó, bóng dáng gầy gò che chắn cho Vân Hi phía sau. Thanh Trảm Thần Kiếm gãy nát trong tay hắn khẽ run rẩy, dường như nó đang hưng phấn vì vừa được nếm thử mùi vị máu của kẻ thù cũ.
"Tiên?" Lâm Khuyết cười nhạt, thanh âm không lớn nhưng lại vang vọng vào tận sâu thâm tâm của mỗi người. "Các ngươi quỳ lạy bao nhiêu năm qua, đã bao giờ tự hỏi, vì sao mỗi lần 'Thăng Tiên', những vị thiên tài tiền bối của chúng ta đều không một ai có thể gởi lại lấy một lời nhắn về trần gian?"
"Vì… vì thượng giới là tiên cảnh, bọn họ đã dứt bỏ hồng trần!" Diệp Phàn gầm lên, gương mặt hắn vặn vẹo. Hắn không thể chấp nhận được việc niềm tin cả đời của mình bị chà đạp bởi kẻ mà hắn luôn coi là phế vật.
Lâm Khuyết bước tới một bước, mũi kiếm gãy vạch trên mặt đất một tia lửa đỏ rực. "Sai rồi. Họ không nhắn lại, vì họ không còn miệng để nói, không còn linh hồn để cảm nhận."
Cùng lúc đó, hai luồng uy áp khủng khiếp từ trên kẽ hở không gian tràn xuống. Một luồng chói lòa như thái dương, một luồng lạnh lẽo như băng hà. Hai vị Tiên sứ còn lại — Kim Giáp Tiên Sứ và Ngân Bào Tiên Sứ — đã hoàn toàn hạ phàm.
"Nghiệt súc! Dám bôi nhọ Thiên Đạo, giết hại thần sứ, tội của ngươi vạn kiếp bất phục!"
Kim Giáp Tiên Sứ gầm lên, mỗi lời nói ra đều kèm theo sấm sét nổ tung trên bầu trời. Hắn cầm trong tay một tòa tháp nhỏ vàng rực, tỏa ra luồng khí tức trấn áp vạn vật.
Lâm Khuyết ngước mắt nhìn lên, đôi đồng tử của hắn đột ngột chuyển sang màu xám tro của Luân Hồi.
"Vạch trần lừa dối hay sao? Vậy thì để ta cho các ngươi nhìn thấy cái gọi là 'Tiên lộ' thực sự trông như thế nào!"
Lâm Khuyết đột ngột cắm mạnh thanh kiếm gãy xuống mặt đất. "Nhất Niệm — Phá Huyễn!"
Một vòng sóng xung kích vô hình lan tỏa. Lâm Khuyết không dùng linh lực để tấn công, mà hắn dùng thần hồn cực đại của Cửu Luân Chân Tiên kiếp trước để cưỡng ép tước bỏ lớp vỏ bọc che đậy bấy lâu nay của Đài Thăng Tiên.
Rắc! Rắc! Rắc!
Những tấm linh thạch sáng bóng bao quanh đài bỗng chốc rạn nứt rồi bong tróc. Dưới lớp hào quang lộng lẫy kia, thứ hiện ra khiến toàn bộ tu sĩ tại chỗ phải nôn mửa vì kinh hoàng.
Phía dưới chân bọn họ, nơi mà linh khí đậm đặc nhất, thực chất là một cái hầm cầu khổng lồ chứa đầy xương trắng. Những bộ xương ấy không khô héo theo thời gian mà đang bị vô số những sợi tơ hồng — thứ được gọi là Nhân Quả — quấn chặt lấy, rút tỉa từng chút tàn dư linh khí còn sót lại trong tủy não.
Mọi người nhìn thấy ở trung tâm của Đài Thăng Tiên là một chiếc cối xay khổng lồ được chạm khắc bằng phù văn vạn cổ. Linh khí nồng đậm mà họ hít thở nãy giờ, thực chất được tạo ra từ việc nghiền nát nguyên thần của những tu sĩ "Thăng Tiên" khóa trước.
"Nhìn đi! Đó là tổ sư của Thiên Kiếm Môn vạn năm trước!" Một tu sĩ thét lên điên cuồng khi nhận ra thanh đoản kiếm han rỉ nằm giữa đống xương trắng.
"Kìa… kia là chiếc ngọc bội của sư thúc ta, người vừa thăng tiên mười năm trước…"
Tiếng than khóc, tiếng gào rú vang lên khắp nơi. Hào quang lấp lánh tan biến, chỉ còn lại một màu máu đen kịt và oán khí ngút trời đang bốc lên từ lòng đất.
Đài Thăng Tiên, cái tên đẹp đẽ ấy, thực chất chỉ là một cái miệng khổng lồ của một lò luyện đan vĩ đại, nơi nuôi dưỡng lũ "Tiên" đang đứng kiêu ngạo trên bầu trời.
"Lâm Khuyết! Ngươi chết đi!" Ngân Bào Tiên Sứ thấy chân tướng bị bại lộ, gương mặt không còn vẻ thánh khiết mà trở nên hung ác vặn vẹo. Hắn phất tay, một dải ngân hà đóng băng từ trên cao dội xuống, muốn đóng băng cả Lâm Khuyết lẫn tất cả những kẻ đã nhìn thấy bí mật này.
"Muốn diệt khẩu?"
Lục Trầm cười lạnh một tiếng, thân hình gã như một tia chớp đen lao vút lên không trung. Thanh đại kiếm trong tay gã bộc phát ra kiếm ý cuồng loạn, trực diện va chạm với dải ngân hà của Tiên sứ.
"Hạ giới là chuồng lợn, vậy thì kiếm tu hạ giới chính là những con lợn biết cắn người đấy!" Lục Trầm cuồng ngạo thét lên, dù khóe miệng gã bắt đầu rỉ máu dưới uy áp của Thượng giới, nhưng chiến ý trong mắt gã lại cháy bỏng hơn bao giờ hết.
Lâm Khuyết nắm chặt lấy tay Vân Hi, cảm nhận được hơi ấm của nàng đang truyền vào lòng bàn tay mình. Nàng nhìn hắn, đôi mắt không có sự sợ hãi, chỉ có một sự kiên định lạ lùng.
"Huynh định làm gì tiếp theo?" nàng khẽ hỏi.
Lâm Khuyết nhìn lên kẽ hở đang dần khép lại trên bầu trời, nơi mà ông sư phụ kiếp trước của hắn — Thái Thượng Thiên Tôn — đang dõi theo tất cả với ánh mắt vô tình.
"Hôm nay, ta không chỉ vạch trần lời nói dối này," Lâm Khuyết lạnh lùng nói, "mà ta sẽ khiến cho tất cả bọn chúng biết rằng, món nợ máu vạn cổ của hạ giới, bắt đầu từ giây phút này, chúng ta sẽ thu hồi cả vốn lẫn lãi."
Lâm Khuyết rút kiếm, cơ thể hắn bắt đầu tỏa ra một loại dao động kỳ lạ. Đó không phải là tu vi của Hạ giới, mà là một loại lực lượng vượt ra ngoài quy luật luân hồi.
"Mảnh vỡ Luân Hồi thứ nhất — Khởi!"
Sâu trong ý thức hải của Lâm Khuyết, một mảnh vỡ u tối chợt lóe sáng. Linh lực xung quanh vạn trượng bỗng chốc đảo chiều, không còn bị Đài Thăng Tiên thu hút mà ngược lại, toàn bộ oán khí của vạn đại tu sĩ nằm dưới lòng đất kia đều bị Lâm Khuyết cưỡng ép triệu hoán.
"Chúng sinh khổ ải, vạn cổ luân hồi. Hôm nay Lâm mỗ mượn oán khí của các tiền bối, trảm hạ tiên đầu!"
Lâm Khuyết dẫm mạnh một bước lên hư không. Từng bước chân của hắn đều tạo ra một đài hoa sen màu đen kịt. Hắn bay thẳng về phía Kim Giáp Tiên Sứ.
Kim Giáp Tiên Sứ hoảng sợ, tòa bảo tháp trong tay hắn điên cuồng ném ra, hóa thành kích thước một ngọn núi nhằm ép nát Lâm Khuyết. "Chút yêu thuật hèn mọn, trấn áp cho ta!"
"Nhất Niệm… Phá Luân!"
Lâm Khuyết chỉ đưa ra một ngón tay. Một điểm sáng màu xám hiện ra tại nơi đầu ngón tay chạm vào bảo tháp. Trong một cái chớp mắt, thời gian xung quanh tòa tháp dường như bị đảo lộn vạn lần. Tòa bảo tháp vàng rực ấy bỗng chốc rỉ sét, mục nát và tan thành tro bụi chỉ trong một nhịp thở.
Khí tức của "Nhất Niệm Luân Hồi Quyết" chính thức tái hiện giữa nhân gian.
Gương mặt Kim Giáp Tiên Sứ trắng bệch: "Ngươi… lực lượng này… ngươi là kẻ đó? Kẻ phản bội từ kỷ nguyên trước?"
Lâm Khuyết đã áp sát tới trước mặt hắn, ánh mắt lạnh lẽo như vạn năm băng tuyết: "Ngươi nói sai rồi. Ta không phản bội thế giới này, ta chỉ phản bội những kẻ tự xưng là chủ nhân của nó."
Phập!
Thanh kiếm gãy đâm xuyên qua lồng ngực của Kim Giáp Tiên Sứ. Lâm Khuyết không dùng kiếm chiêu rườm rà, mà dùng ý niệm trực tiếp nghiền nát tiên tâm của đối phương.
Dưới đài, đám tu sĩ hạ giới nhìn thấy một cảnh tượng vĩnh sinh khó quên: Một vị Tiên sứ khoác giáp vàng, kẻ đại diện cho ý chí Thiên Đạo, đang run rẩy gục ngã dưới mũi kiếm của một thiếu niên bị coi là phế vật.
Máu của Tiên sứ lại rơi xuống, nhưng lần này, nó không làm tu sĩ kinh sợ, mà nó nhen nhóm lên một ngọn lửa nổi loạn trong mắt tất cả mọi người.
Lâm Khuyết đứng giữa bầu trời, tay cầm thanh kiếm đang nhỏ máu tiên, giọng hắn truyền khắp Cửu Châu: "Thăng Tiên là giả! Luân Hồi là xiềng xích! Hỡi những người tu đạo, các ngươi muốn tiếp tục làm dược dẫn cho kẻ khác, hay muốn cùng ta một niệm phá vỡ cái lồng này?"
Tiếng gầm thét của Lâm Khuyết như tiếng chuông đại hồng chung, chấn tỉnh những linh hồn đang ngủ mê.
Trên bầu trời, kẽ hở không gian đột nhiên rung chuyển dữ dội. Một bàn tay khổng lồ cấu tạo từ hàng tỷ phù văn quy tắc đột ngột thò ra từ hư không, hướng thẳng về phía Lâm Khuyết mà bóp xuống.
Thái Thượng Thiên Tôn đã mất kiên nhẫn. Lão không cho phép "biến số" này tiếp tục tồn tại để làm loạn trật tự của lão.
Áp lực từ bàn tay kia lớn đến mức ngay cả không gian xung quanh cũng bắt đầu vỡ vụn như thủy tinh. Lâm Khuyết cảm nhận được xương cốt toàn thân đang rắc rắc gãy lìa, nhưng hắn không lùi bước.
Hắn nắm chặt thanh kiếm, cười ngạo nghễ: "Đến sớm hơn ta tưởng đấy, lão già."
Lục Trầm từ phía xa lao tới, chắn trước mặt Lâm Khuyết, gương mặt gã đầy máu nhưng nụ cười lại vô cùng điên dại: "Hahaha! Lâm Khuyết, xem ra hôm nay chúng ta chơi lớn thật rồi! Ông trời muốn tự tay ra mặt, chúng ta có nên cho lão một bạt tai không?"
"Đúng ý ta." Lâm Khuyết đáp, ánh mắt hắn rực sáng lên một loại kiên định chưa từng có.
Cuộc đại chiến nghịch thiên thực sự, giờ mới chỉ bắt đầu. Đài Thăng Tiên đổ sập, khói bụi mịt mù che khuất cả bầu trời hạ giới, báo hiệu cho một kỷ nguyên đẫm máu nhưng tự do đang cận kề.
Trong khoảnh khắc bàn tay thiên đạo sắp sửa giáng xuống, Lâm Khuyết bỗng nhiên quay lại nhìn Vân Hi. Nàng mỉm cười với hắn, một nụ cười thanh khiết giữa vũng bùn máu me. Hắn biết, dù con đường phía trước có là vạn kiếp bất phục, hắn cũng sẽ một niệm phá nát luân hồi để đưa nàng rời khỏi vòng lặp vô tận này.
Hạ giới, hôm nay chính thức khởi loạn.
Mười vạn năm lừa dối, chỉ cần nhất niệm để vạch trần. Mười vạn năm phục tùng, chỉ cần nhất niệm để đứng lên.
Thương Khung Giới, gió đã đổi chiều.