Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 29: Ngày hội đẫm máu**

Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:40:42 | Lượt xem: 6

**CHƯƠNG 29: NGÀY HỘI ĐẪM MÁU**

Bình minh ở Phàm Trần Tứ Châu chưa bao giờ đỏ rực đến thế.

Mặt trời nhô lên từ phía chân trời, nhưng ánh sáng của nó không mang lại hơi ấm mà lại nhuốm một sắc thái tàn khốc, như thể bị nhúng qua một chậu máu tươi khổng lồ. Mây tầng tầng lớp lớp cuộn lại như những dải lụa liệm, xám ngắt và nặng nề, đè nén xuống mặt đất khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở.

Hôm nay là ngày đại lễ vạn năm có một. Hôm nay là ngày mà ngàn vạn tu sĩ tôn sùng nhất, khao khát nhất: Đại lễ Thăng Tiên.

Tại trung tâm của lục địa, một tòa kiến trúc khổng lồ đã được dựng lên từ hàng ngàn năm trước: Đài Thăng Tiên. Nó cao tới chín ngàn trượng, sừng sững đâm thủng tầng mây, toàn thân được khảm nạm bởi vô số linh thạch cao cấp và những tấm phù văn cổ xưa tỏa ra hào quang lộng lẫy. Từ xa nhìn lại, tòa đài như một thanh thần kiếm chói lòa, kết nối mặt đất với thiên đường, mời gọi chúng sinh bước vào cõi vĩnh hằng.

Hàng vạn tu sĩ từ khắp bốn phương tám hướng đã tụ hội về đây từ sớm. Tiếng xôn xao náo nhiệt, tiếng chúc tụng vang dội cả một vùng. Ai nấy đều mặc những bộ y phục trang trọng nhất, gương mặt tràn đầy vẻ tự hào và hy vọng. Đối với họ, hôm nay không chỉ là một buổi lễ, mà là khoảnh khắc thay đổi vận mệnh, là lúc thoát ly khỏi sự tù túng của hạ giới để bước chân vào chốn thượng giới linh khí dồi dào, thọ cùng trời đất.

Nhưng trong mắt Lâm Khuyết, khi hắn đứng ẩn mình trên một ngọn tháp cách đó không xa, cảnh tượng này chỉ là một tấn bi kịch nực cười và tàn khẫn nhất thế gian.

Ánh mắt hắn thâm trầm như đầm sâu vạn trượng, nhìn thấu qua lớp hào quang rực rỡ của Đài Thăng Tiên. Dưới sự vận hành của *Nhất Niệm Luân Hồi Quyết*, hắn không thấy ngọc bích, không thấy phù văn vàng son. Thứ hắn thấy là một lò luyện đan khổng lồ, là hàng triệu sợi dây nhân quả đen đặc như xúc tu của lũ quái vật từ địa ngục đang cắm sâu vào đất mẹ, trực chờ rút cạn sinh mệnh của những kẻ ngu muội đang reo hò phía dưới.

"Chúng sinh vô tội, hay là chúng sinh quá mực ngu muội?" Lâm Khuyết khẽ lẩm bẩm.

Thanh Trảm Thần Kiếm gãy nát trong tay hắn khẽ rung lên, một hơi thở nghịch đạo thầm kín lan tỏa, cắt đứt toàn bộ áp lực do tòa đài tỏa ra.

Lúc này, ở chính diện Đài Thăng Tiên, một nhóm thanh niên trẻ tuổi, thiên tư xuất chúng đang đứng đầu hàng. Dẫn đầu đám thiên tài đó chính là Diệp Phàn.

Hắn ta diện một bộ trường bào thêu hình giao long vờn mây, tay cầm quạt giấy, tư thái phi phàm. Quanh thân Diệp Phàn tỏa ra một tầng khí vận hoàng kim nhạt, đó là "Thiên mệnh" mà Thiên Đạo cố tình ban cho để biến hắn thành con rối hoàn mỹ nhất. Diệp Phàn tận hưởng mọi ánh nhìn ngưỡng mộ, tận hưởng những tiếng tung hô từ gia tộc và các môn phái. Hắn tin chắc rằng mình là nhân vật chính của thời đại này, là người duy nhất xứng đáng đứng trên đỉnh cao nhất.

"Chậc, cái gọi là Lâm Khuyết kia, có lẽ vì quá sợ hãi nên đã trốn chui trốn lủi ở xó xỉnh nào rồi." Diệp Phàn nhếch mép cười nhạt, đôi mắt lướt qua đám đông đầy vẻ khinh miệt. "Lễ thăng tiên bắt đầu, hắn sẽ chẳng bao giờ biết được cảm giác của kẻ đứng trên mây xanh là như thế nào."

Cạnh đó, một bóng hình thanh tú lặng lẽ đứng cúi đầu. Đó là Vân Hi.

Nàng mặc một bộ cung trang màu trắng tuyết, nhưng sắc mặt lại nhợt nhạt đến đáng sợ. Cảm giác bất an trong lòng nàng càng lúc càng lớn. Nàng nhìn thấy nụ cười của các vị trưởng bối Dao Trì, thấy sự hào hứng của những đồng môn, nhưng trong mắt họ, nàng không thấy sự yêu thương, mà chỉ thấy sự thèm khát và cuồng tín. Nàng cảm giác mình không phải là một thánh nữ, mà là một món lễ vật được bao bọc tinh xảo, đang chờ ngày bị đưa lên thớt.

"Lâm Khuyết… chàng đang ở đâu?" Nàng thầm gọi trong lòng, đôi bàn tay nắm chặt lấy vạt áo.

*Boong——!*

Một tiếng chuông thánh khiết vang lên, trấn át mọi tiếng ồn ào.

Không gian phía trên Đài Thăng Tiên đột nhiên nứt ra một đường rãnh lớn, linh khí tinh khiết từ trong đó tràn ra như thác lũ. Từ trong khe nứt không gian, ba đạo ảnh tử dần hiện rõ. Họ đi bước đi giữa hư không, mỗi bước chân đều tạo ra một đóa hoa sen ánh sáng dưới gót. Đó là các "Tiên sứ" từ Thượng Giới.

Vị tiên sứ dẫn đầu là một lão giả râu tóc bạc phơ, diện mạo nhân từ, khoác trên mình bộ bào phục đại diện cho ý chí Thiên Đạo. Ông ta mở rộng vòng tay, giọng nói như sấm rền lan tỏa khắp tứ châu:

"Con dân của Thương Khung Giới, vạn năm một thuở, luân hồi xoay chuyển. Thiên Đạo từ bi, mở cửa trời đón nhận kẻ có duyên. Phàm là kẻ có linh căn xuất chúng, có đạo tâm kiên định, hãy bước lên đài này, rũ bỏ bụi trần, hóa thành Tiên nhân!"

Tiếng gào thét "Vạn tuế!" của hàng vạn tu sĩ rung chuyển cả mặt đất.

Diệp Phàn là kẻ đầu tiên bước ra, quỳ một gối hướng về phía Tiên sứ: "Hậu bối Diệp Phàn, nguyện dâng hiến thân mình cho Thiên Đạo, thăng thiên hộ đạo!"

"Tốt! Tốt lắm!" Lão tiên sứ khẽ gật đầu, nụ cười trên môi lão mang theo một chút lạnh lẽo khó nhận ra. "Khí vận chi tử, quả nhiên danh bất hư truyền. Ngươi sẽ là người dẫn đầu cho tân kỳ kỷ nguyên này."

Sau Diệp Phàn, hàng ngàn thiên tài khác cũng điên cuồng bước lên. Họ chen lấn, tranh giành vị trí gần trung tâm Đài Thăng Tiên nhất, lo sợ rằng mình sẽ mất đi cơ hội ngàn năm có một này.

Càng có nhiều người bước lên đài, các phù văn trên tòa đài càng sáng rực một cách kỳ dị. Chúng không còn là màu vàng ròng nữa mà bắt đầu chuyển dần sang một màu đỏ sẫm âm u. Tuy nhiên, sự mù quáng đã che lấp đi lý trí của tất cả. Họ tưởng rằng đó là hào quang thăng thiên, là sức mạnh vĩ đại của trời cao.

Lâm Khuyết từ trên cao nhìn xuống, nụ cười của hắn lạnh thấu xương: "Kịch hay… cuối cùng cũng sắp hạ màn rồi."

Hắn cảm thấy "vực nợ nhân quả" của Đài Thăng Tiên đã đạt đến giới hạn. Khi con mồi đã vào lồng đủ số lượng, đó là lúc thợ săn bắt đầu thu lưới.

Quả nhiên, ngay khi Vân Hi bị hai nữ trưởng lão của Dao Trì "áp tải" lên vị trí trung tâm, lão Tiên sứ đột ngột biến đổi thủ ấn. Nụ cười nhân từ trên mặt lão biến mất, thay vào đó là một vẻ tàn nhẫn và tham lam tột độ.

"Đóng!"

*Rầm!*

Toàn bộ Đài Thăng Tiên rung chuyển dữ dội. Một màng bảo hộ màu huyết sắc khổng lồ bao phủ toàn bộ tòa đài, ngăn cách bên trong với bên ngoài. Lúc này, những người trên đài mới chợt nhận ra có điều gì đó không ổn.

Linh lực trong người họ thay vì được tăng cường thì lại bắt đầu tuôn ra ngoài một cách mất kiểm soát. Hàng vạn thiên tài hoảng hốt phát hiện ra chân của mình đã bị những sợi tơ màu đỏ từ mặt đài đâm xuyên qua và hút máu liên tục.

"Tiên sứ đại nhân! Chuyện gì thế này?" Diệp Phàn bàng hoàng kêu lên khi thấy khí vận hoàng kim trên đầu mình đang bị một lực hút khổng lồ kéo về phía lão giả.

Lão Tiên sứ cười sằng sặc, giọng nói không còn vẻ thanh cao mà trở nên khàn đặc, ghê tợn: "Hóa thành Tiên? Đúng vậy, các ngươi sẽ hóa thành tiên, nhưng là hóa thành linh dược bổ trợ cho linh thể của các bậc Thượng nhân ở Thượng Giới! Được dâng hiến cho Thiên Đạo là vinh hạnh lớn nhất của lũ sâu bọ hạ giới các ngươi!"

Tiếng la hét thảm khốc bắt đầu vang lên. Hàng ngàn thiên tài vừa giây trước còn tràn trề hy vọng, giờ đây đang oằn mình trong đau đớn khi thân xác họ dần khô héo, tu vi tích lũy cả đời đang bị tòa đài "ăn mòn" sạch sẽ.

Vân Hi đứng ở giữa, chung quanh nàng là một trận pháp đặc biệt đang xoay tròn. Nàng là vật tế chính, là chìa khóa để mở ra cửa ngõ Thượng Giới cho đám tiên sứ mang theo "thu hoạch" trở về.

Lão Tiên sứ bước đến gần Vân Hi, tay vuốt râu cười mãn nguyện: "Cửu U Linh Thể… Thật là một bộ linh hồn hoàn mỹ. Thái Thượng Thiên Tôn đã chờ đợi vật tế này quá lâu rồi."

Nàng nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài trên má. Giữa tiếng kêu la của đồng môn, giữa sự phản bội của những người nàng từng kính trọng, nàng chỉ mong thấy một bóng hình duy nhất.

Và đúng lúc đó, một giọng nói trầm thấp, đầy uy lực từ phía chân trời truyền tới, xé toạc màn sương mù của cái chết đang bao phủ.

"Trời muốn tế người, còn ta… muốn giết Trời!"

Từ phía xa, một tia kiếm quang màu xám tro, mang theo sát ý vô tận, kéo dài hàng ngàn trượng chém thẳng vào màng bảo hộ huyết sắc.

*Bành!*

Màng bảo hộ vốn được coi là không thể phá vỡ của Tiên sứ rung chuyển kịch liệt, xuất hiện những vết nứt hình mạng nhện.

Mọi con mắt — cả những kẻ đang hấp hối và đám Tiên sứ — đều đồng loạt quay về hướng đó.

Trên hư không, Lâm Khuyết bước ra, từng bước đi của hắn khiến không gian chung quanh vỡ vụn. Tóc dài bay loạn, đôi mắt hắn đỏ rực như chứa cả một biển máu của vạn cổ luân hồi. Thanh kiếm gãy trên tay hắn lúc này tỏa ra luồng khí tức đen kịt, nuốt chửng mọi ánh sáng của mặt trời.

Lão Tiên sứ nheo mắt, lạnh lùng lên tiếng: "Kẻ nào gan to bằng trời, dám quấy nhiễu lễ thăng tiên?"

Lâm Khuyết không thèm trả lời. Hắn chỉ nhìn về phía Vân Hi đang bị trói buộc, ánh mắt lạnh lẽo đó đột ngột dịu lại một chút, nhưng sau đó lập tức trở thành một cơn bão tố diệt thế.

"Lâm Khuyết!" Diệp Phàn hét lên, gương mặt vì đau đớn và sỉ nhục mà vặn vẹo. "Cứu ta! Ngươi có thực lực, hãy cứu ta! Ta nguyện làm trâu làm ngựa cho ngươi!"

Lâm Khuyết nhìn Diệp Phàn một cái, nụ cười mang theo sự khinh bỉ cùng cực: "Ngươi không phải là con cưng của trời sao? Đã là con của trời, thì hãy ngoan ngoãn làm phân bón cho trời đi."

Hắn quay sang lão Tiên sứ, giơ thanh kiếm gãy lên ngang ngực.

"Thái Thượng Thiên Tôn coi chúng sinh là đan dược, ta coi Thiên Đạo là cỏ rác."

"Hôm nay, nợ nhân quả này, ta sẽ đại diện cho chúng sinh hạ giới… trả đủ cho các ngươi!"

Lâm Khuyết nhắm mắt lại. *Nhất Niệm Luân Hồi Quyết* vận hành đến cực hạn. Sức mạnh hắn "vay mượn" từ kiếp trước bắt đầu bùng nổ, khiến cơ thể hắn dường như đang chịu đựng sự xé toạc của hàng triệu lưỡi dao. Nhưng ý niệm của hắn thì chưa bao giờ kiên định đến thế.

"Nhất Niệm… Phá Diệt!"

Hắn chém xuống.

Đó không phải là một chiêu thức kiếm pháp bình thường. Đó là sự cô đọng của nỗi hận thù vạn kỷ, là ý chí phản kháng của mọi linh hồn từng bị chôn vùi trong luân hồi.

Một dải lụa màu xám tro cắt đôi bầu trời đỏ quạch, trực tiếp chém thẳng vào đỉnh của Đài Thăng Tiên. Lão Tiên sứ thất sắc, vội vàng tung ra một đạo bảo châu phòng ngự, nhưng tất cả chỉ như giấy vụn trước sức mạnh của "Nghịch Đạo".

*Ầm——!*

Một tiếng nổ khủng khiếp vang lên. Toàn bộ Đài Thăng Tiên lộng lẫy trong nháy mắt bị chẻ làm hai. Trận pháp hút máu bị đứt đoạn, tạo ra một cơn phản phệ kinh thiên động địa. Những tu sĩ đang bị trói buộc đồng loạt được giải thoát, nhưng dư chấn nổ mạnh cũng khiến họ ngã gục như ngả rạ.

Màn huyết sắc bao quanh tan biến. Lâm Khuyết lao đi như một mũi tên, ngay lập tức xuất hiện trước mặt Vân Hi. Hắn vòng tay ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của nàng, kéo nàng vào lòng mình, hơi thở ấm áp bao bọc lấy cơ thể đang run rẩy của cô gái.

"Có ta ở đây, không ai có thể lấy ngươi đi làm vật tế."

Vân Hi ngẩng đầu lên, nhìn thấy khuôn mặt góc cạnh nhưng đầy sự bao dung của Lâm Khuyết, nước mắt nàng tuôn rơi lã chã. "Lâm Khuyết… cuối cùng chàng đã đến."

"Hỗn xược! Đồ súc sinh nghịch đạo!" Lão Tiên sứ lúc này đã đứng vững, sắc mặt lão tái xanh vì tức giận. "Ngươi có biết mình vừa làm gì không? Ngươi vừa cắt đứt con đường sống của toàn bộ Phàm Trần Tứ Châu! Chọc giận Thiên Đạo, các ngươi đều phải chết không có chỗ chôn!"

Lâm Khuyết quay đầu lại, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào lão Tiên sứ. Sát ý trên người hắn lúc này thậm chí còn đặc quánh hơn cả màn sương máu trên đài.

"Thiên Đạo?" Lâm Khuyết nhếch môi cười tàn nhẫn. "Ta vốn dĩ sinh ra đã là kẻ thù của nó rồi."

"Lục Trầm, ra đi!" Lâm Khuyết quát lớn một tiếng.

Từ trong đám đông tu sĩ đang hoảng loạn, một gã thanh niên khoác áo bào rách rưới, ôm thanh kiếm dài trên ngực đột ngột bật nhảy lên. Lục Trầm đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu. Hắn cười ha hả, kiếm khí quanh thân tung hoành như sóng dữ.

"Lâm Khuyết, ta cứ tưởng ngươi sẽ diễn thuyết thêm lúc nữa, chờ lâu quá mỏi chân hết cả rồi!"

Lục Trầm nhìn về phía hai vị Tiên sứ còn lại, liếm môi đầy vẻ thèm thuồng chiến đấu: "Tiên nhân thượng giới sao? Để xem kiếm của lão tử có chém đứt được cổ của bọn ngươi không!"

Trận chiến tại Đài Thăng Tiên nổ ra chính thức.

Đây không còn là một buổi lễ thăng thiên, mà là một cuộc tàn sát ngược chiều. Lâm Khuyết ôm Vân Hi trong một tay, tay còn lại cầm thanh kiếm gãy, giữa hàng vạn thiên đạo tuần tra giả đang đổ xuống từ khe nứt không gian, hắn bước tới đâu, máu tuôn đến đó.

Máu của "Tiên sứ" không phải màu đỏ, mà là một màu vàng nhạt đầy uế tạp. Khi máu của họ rơi xuống Đài Thăng Tiên tan hoang, không gian càng trở nên biến dạng.

Dưới đài, đám tu sĩ hạ giới lúc này mới thực sự tỉnh ngộ. Họ nhìn thấy những vị "Tiên" mà họ hằng sùng bái đang tàn sát đồng môn của mình, thấy Đài Thăng Tiên chỉ là một cạm bẫy linh khí. Nỗi sợ hãi biến thành phẫn nộ, tiếng la hét cầu cứu biến thành tiếng gầm thét phản kháng.

Ngày hội Thăng Tiên thực sự đã biến thành một ngày hội đẫm máu nhất trong lịch sử Thương Khung Giới.

Nhưng trong tâm bão của máu và lửa đó, Lâm Khuyết chỉ tiến lên. Mục tiêu của hắn không chỉ là đám tôm tép sứ giả này. Hắn cảm nhận được sâu trong tầng mây, một đạo ý chí vô cùng cường đại, vô tình và lạnh lẽo đang dần tỉnh giấc.

Thái Thượng Thiên Tôn đã nhìn thấy biến số này.

"Chỉ mới bắt đầu thôi." Lâm Khuyết thầm nhủ, kiếm trong tay hắn rung mạnh, vung ra một đường kiếm khí xóa sổ hàng trăm thiên đạo tuần tra giả trước mặt.

Hôm nay, hắn sẽ dùng máu của Tiên nhân để rèn lại thanh kiếm này.

Hôm nay, hắn sẽ dùng Nhất Niệm của mình, rạch một đường sẹo không bao giờ lành lên bộ mặt của Thiên Đạo.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8