Bỉ Ngạn Chi Ái
Chương 1: Đêm tân hôn
Người người đều nói, đêm tân hôn chính là đêm hạnh phúc nhất của một đời người, nhưng đối với ta đây, công chúa bảo bối Nhan Ly của Thiên Quân thì lại là một đêm đáng hận!
Cớ vì sao lại đáng hận? Lý do chỉ có một, đó là bởi vì cùng động phòng với một người mà mình không hề yêu mến, không hề trông đợi, vậy thì vui vẻ kiểu gì đây?
Lão phu trước giờ đều quen được nuông chiều, giờ đột nhiên bị bắt đi thành thân, đương nhiên là không hề mong muốn. Chỉ là phụ quân thực quá tàn nhẫn, người lại nỡ phong ấn, không cho lão phu quay trở về, muốn lão phu thành thân cùng tên Ma Quân kia.
Lão phu thừa nhận , gã rất đẹp, đẹp đến mức muốn “ hại nước hại dân”, cho dù nhìn ở khía cạnh nào, gã vẫn đều rất hút hồn người. Ví như lúc này, kỳ tài gã đang nằm nghiêng người trên chiếc giường đỏ rực như máu, khiến lão phu mỗi khi nhìn thấy đều không khỏi lạnh cả người!
Trước ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của bản tọa, mà nam nhân tuấn mỹ tuyệt luân đáng chết kia vẫn còn đang thản nhiên một tay chống đầu, một tay cầm ly rượu ngọc , dùng ánh mắt ‘ b**n th**’ nhìn bản tọa, một ngón tay mảnh khảnh chỉ vào mặt hắn bản tọa , bản tọa gằn từng chữ một :
“ Ma Quân, đối phương tốt nhất tránh xa bản tọa một chút, bản tọa nói cho đối phương biết, nếu không phải Thiên Đế phong ấn sức mạnh của bản tọa, khiến bản tọa không thể trở về Thiên giới thì đừng hòng bản tọa đến đây! Mà một kẻ như đối phương, giữ một Ma Hậu cứng đầu cứng cổ như bản tọa cũng chẳng ích lợi gì, vì thế, để đôi bên đều được lợi, phiền ngài mau chóng báo lên Thiên giới, nói ngài không vừa ý bản tọa, muốn lấy người khác!”
Thật sự lão phu cực kỳ, cực kỳ ghét bị người khác nhìn như vậy! Cảm giác bị khinh bạc chẳng tốt đẹp chút nào!
Long Phá Nguyệt nhếch đôi mắt hẹp dài , đôi đồng tử tím sẫm nhìn chằm chằm nữ tử trước mặt, sau đó bạc môi hồng hào cong lên, giọng nói đều đều không biết hỷ nộ thế nào :
“ Nữ nhân ấy không thích là chuyện của nữ nhân ấy. Còn chuyện bản tọa không thích là chuyện của bản tọa.”
“ Cậu… !!” Bản vương giận đến run người, tuy là đã lường trước hắn bản vương sẽ không đồng ý, nhưng thấy câu trả lời bá đạo như vậy, bản vương liền không khỏi hoảng hồn. Hơn nữa, vì cái gì hắn bản vương cứ khăng khăng chấp nhận hôn sự này? Bản vương và hắn bản vương chưa từng gặp nhau, bởi thế, chuyện hắn bản vương yêu bản vương là việc không thể xảy ra!
Trong đầu thầm nghĩ,hắn bản vương thật sự… không có người mà mình yêu sao?
Người …mà mình yêu…
Trong đầu lão phu vô thức xuất hiện hình ảnh của Thanh Vũ Thần Quân dịu dàng vui vẻ kia…
Thanh Vũ Thần Quân và bản vương vốn là bằng hữu tri âm tri kỉ, khi xưa mọi người còn nói bản vương và Thần quân là thanh mai trúc mã…
Lão phu thực sự rất yêu tên đó… chỉ là.. chỉ là không biết tên đó có thích lão phu không thôi?Lão phu tuy là đệ nhất tiên tử của Thiên giới, nữ nhân hoàn mỹ nhất tam giới, mọi nam nhân đều yêu thích lão phu,nhưng cũng không có nghĩa là Thanh Vũ cũng thích lão phu.
Tiếc một điều , hai năm trước Thanh Vũ Thần Quân lại đi thị sát ở Nam thiên môn, nếu không, đám người phụ quân và tiên nhân kia có thể bức ép bản tọa sao?
Bất luận hắn có thích ta đây hay không, nhưng có một điều ta đây hết sức chắc chắn, đó là chỉ cần ta đây không muốn làm, thì hắn sẽ dốc toàn lực giải quyết cho ta đây !
Nghĩ đến đây, tay bản tọa bất giác siết chặt, đợi đó, khi nào huynh ấy trở về, rất nhanh sẽ đưa bản tọa trở về Thiên giới!
Trước nay Thiên Đế luôn coi trọng Thần quân, hắn bản tọa muốn đưa bản tọa về, chỉ cần nói một lý do nào đó, giải quyết ổn thỏa rồi thì Thiên Đế có thể làm gì nữa chứ!
Chợt, bên tai truyền đến âm thanh chế giễu của ai đó :
“ Cô bản vương làm gì mà thất thần vậy? Có phải hay không đang nghĩ cách trốn đi? Vô dụng, bản quân ưng ý cô bản vương rồi!”
“ Cái gì mà ưng với chẳng ý ?” Ta đây suýt chút nữa là ngất đi. GÃ đang nói nhảm cái gì vậy???
“ Một mỹ nhân xinh đẹp thế này, lại bướng bỉnh như thế, rất hợp khẩu vị của bổn quân”
Ta đây rõ ràng không hề thấy hắn ta đây di chuyển, nhưng không biết từ khi nào, hắn ta đây đã đứng trước mặt ta đây,dùng ngón tay thon dài nâng cằm nhỏ tinh tế của ta đây lên , bức ta đây đối diện với khuôn mặt ‘họa thủy’ của hắn ta đây.
Khẽ nhíu mày, lão phu dùng tay hất tay hắn ra , quay mặt đi chỗ khác, lạnh lùng nói :
“ Muốn bản tọa ở đây cũng không khó, chỉ là, cậu không được phép chạm vào bản tọa!” Thân thể trong sạch này, bản tọa thật không muốn giao cho tên đó chút nào…. bản tọa muốn vì Thanh Vũ thủ thân như ngọc, kiên nhẫn chờ đến ngày tên đó nói yêu bản tọa, muốn lấy bản tọa về làm thê tử!
Nhưng là lời vừa ra khỏi miệng, bản vương cảm thấy thân hình nhỏ nhắn bị đẩy luôn lên giường , mà nam nhân nhân tài kia lại đang nằm đè lên bản vương, hai tay chắn hai bên, nhốt bản vương ở giữa không cho trốn thoát, khuôn mặt tuấn lãng ghé sát xuống khuôn mặt yêu kiều của bản vương, bản vương cảm thấy được, từng đợt hơi thở nóng bừng đang phả trên mặt mình…
“ Ngươi bản vương… ngươi bản vương định làm gì a?? Hỗn xược, cút ra cho bản vương!” Bản vương nhìn hắn bản vương với ánh mắt cực kỳ chán ghét. Nhưng mà… hương thơm trên người hắn bản vương cũng rất dễ chịu nha.
“ Tiểu quỷ, có phải nàng bản tọa quên hay không nàng bản tọa là thê tử của bổn quân?”
“ Đáng ghét!” Bản tọa cau mày liễu, hơi vận chút khí tức, định một chưởng úp lên người hắn, nào ngờ, còn chưa định đánh ra, hắn đã độn thổ trốn đi mất rồi.
Lão phu nghiến răng kèn kẹt, hận mình tại sao lúc trước lại không học cái phép độn thổ này , để đến bây giờ cần dùng thì lại không có mà dùng! Chung quy cũng vì lúc trước lão phu nghĩ, phép này không quan trọng….
Nghĩ ngợi một lát rồi lại lên giường ngủ, thôi vậy, hắn lão phu trốn đi rồi thì đỡ phiền phức!Mai sẽ xử lí hắn lão phu sau!
Lúc này ở trong tẩm cung, vị ma nhân ( ma nhân = tiên nhân ) đã đợi ở trong phòng sẵn, tuy trong lòng hết sức khó hiểu, vì sao ngay trong đêm tân hôn, Ma Quân không lo ở bên cạnh công chúa, mà lại hẹn gặp hắn bản vương ở đây làm gì!
Nhưng dù gì tên đó cũng biết thân biết phận, thân làm cấp dưới, không thể nhiều chuyện được.
Vừa lúc đó, một luồng tử khí ( khí màu tím , tử cũng có nghĩa là màu tím ) đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn, sau đó là một bóng dáng cao lớn , đầy uy lực , trên người vận hắc bào , đầu đội quan ngọc, xuất hiện.
Tên ma nhân nọ vội vàng khom lưng hành lễ :
“ Ma Quân bệ hạ”
Nam nhân kia nhàn nhã gật nhẹ một cái , phất áo bào, hiên ngang đi lên trước ngồi xuống cái ghế quý phi , âm thanh khàn khàn lại yêu mị lạ thường vang lên :
“ Hỗn loạn ở phía Bắc đô thành đã giải quyết xong chưa?”
“ Hồi bẩm quân thượng, Dung Phất tướng quân vừa gửi thư về, báo là đang trên đường dẫn binh trở về, trong thư còn nói, những kẻ chủ mưu gây bạo loạn cũng bị trói lại, mang về cho quân thượng …”
Ma nhân kia còn chưa có nói xong, Long Phá Nguyệt đã cười hết sức vui vẻ, đến nỗi làm cho vị ma nhân kia mồ hôi lạnh chảy đầy mặt, gã đã ở dưới trướng của Ma Quân hơn hai bảy vạn năm rồi, lẽ nào không biết Ma quân cười như vậy là có ý gì, người chính là đang không – vừa – ý a!
Quả nhiên, rất nhanh Long Phá Nguyệt đã âm trầm mở miệng :
“ Uông Thần a Uông Thần, lão ở bên ta đây lâu như vậy, lẽ nào còn không hiểu sao? Thuận ta đây thì sống, ngược ta đây thì chết. Đạo lý đơn giản như vậy, lão còn chưa học thuộc hay sao? Có cần bổn quân phạt lão chép lại câu đó ngàn lần không?”
“ Không không, Uông Thần sai rồi, thỉnh vương thượng bớt giận. Thần sẽ cho người báo với Dung Phất tướng quân giết sạch đám người to gan kia”
“ Được rồi, phải ‘nhẹ’ tay một chút, càng chật vật càng tốt!” Tên đó mỉm cười hài lòng, ngón tay nghịch khẽ một lọn tóc , như thể chuyện kia không liên can gì tới Ma Quân tên đó cả. Thế mà câu vừa rồi của tên đó lại có thể sẽ khiến cho hơn chục mạng người chết hết sức khó coi.
“ Được rồi, ngươi bản tọa lui đi”
“ Dạ … dạ, hạ thần cáo lui”
Đợi cho khoảng không lại trở nên thanh tịnh rồi, hắn bản tọa mới khẽ thở dài một hơi, nhắm mắt dưỡng thần, trong đầu không hiểu cớ sao lại xuất hiện khuôn mặt khả ái , thanh tú của nữ tử kia. Thê tử này, hắn bản tọa đã nghe mọi người nói qua rồi. Chỉ biết cô ấy là đại diện cho mỹ nhân của khắp Tam giới, trên đời này, thật chẳng ai có thể đem so với cô ấy. Thậm chí, khi ở thiên giới, cô ấy hàng ngày đều phải đeo mạng che mặt.Ban đầu hắn bản tọa còn ngờ vực xem là hoang đường, nhưng bây giờ quả thực đã thấu hiểu được rồi. Hắn bản tọa xưa nay không gần nữ sắc, nữ nhân trong mắt hắn bản tọa chẳng qua chỉ để trang trí cho đẹp thôi, ngoài ra chẳng còn công dụng gì khác. Nhưng lần này, hắn bản tọa đã vì cô ấy mà không khỏi tim đập đến mức muốn nhảy ra ngoài, cô ấy quả thực quá đẹp, đẹp đến mức hắn bản tọa có thể vì cô ấy làm tất cả , sẵn sàng đặt Ma giới dưới chân cô ấy, hảo hảo thương yêu, chiều chuộng cô ấy như viên dạ minh châu , nâng niu trong tay.
Nhưng là hắn bản tọa hiểu trọng trách của mình, không thể động tư tình, nếu không sẽ trở nên yếu đuối…
Ma giới không hề đơn giản như Thiên giới, ngược lại là vô cùng cực phức tạp. Hàng ngày đều có bạo loạn… chỉ có thể trách lê dân Ma giới sinh ra đã có chấp niệm thật sâu ,lòng tham vô đáy…
Nếu không phải tên đó sức mạnh cao, lòng dạ nham hiểm khó lường, thì e là đã bỏ mạng từ lâu rồi….