Bỉ Ngạn Chi Ái
Chương 3: Gặp lại cố nhân

Cập nhật lúc: 2026-08-26 23:45:23 | Lượt xem: 3

Con linh thú Bạch Hàn này, bản vương đã có nghe qua rồi. Trong Thiên sử cũng có ghi, thuở hồng hoang khai thiên lập địa, Bạch Hàn linh thú là một trong ba linh thú vừa có thần lực mà vừa có ma lực, có thân thể trường sinh bất tử, bất diệt,dù cho là cả thiên địa này có bị hủy đi, nó cũng sẽ không bị phá hủy. Hơn nữa, nghe nói, Bạch Hàn có một dung mạo vô cùng cực tuấn mỹ , kỳ nhân vô cùng cực, chỉ cần nhìn một lần, sẽ không thể nào quên mà còn trầm luyến, si mê. Phải nói là nó vô cùng cực hiểm nghèo, nghe nói trước đây, còn phá nát cả một nửa Thiên giới bất khả xâm phạm, sinh linh lầm than, đến mức Thiên Quân và Ma Quân tiền nhiệm trước đây dù đang có thù oán, cũng phải hợp lại, trải qua nhiều lần ác chiến, thương vong vô số mới có thể phong ấn nó lại.

Để phong ấn nó lại, đã phải dùng đến sức mạnh của ngũ hành , cộng thêm thần lực và ma lực mà tạo thành, vô cùng cực kiên cố, trước nay đều không có cách nào thoát ra, lần này vì sao lại có thể trốn ra?

Chỉ e, lần này , hậu quả nó để lại sẽ càng thảm hại hơn khi xưa. Có thể thoát ra khỏi phong ấn, chắc hẳn thực lực đã cao hơn ít nhiều.

Nghe đến nó thoát ra khỏi phong ấn, Long Phá Nguyệt lấy lại thần sắc nghiêm túc, buông tay thả bản tọa xuống, bản tọa cũng không để ý đến việc vừa rồi, ngoan ngoãn đứng im ắng bên cạnh nghe ngóng tình hình.

“ Bạch Hàn linh thú thoát ra có làm bị thương ai không?”

“ Hồi bẩm quân thượng, cho đến bây giờ, nó gần như sắp hủy đô thành rồi! Các vị tướng quân vẫn đang ra sức ngăn cản, nhưng e là sẽ không cầm cự được lâu nữa!”

“ Mau đi!” Long Phá Nguyệt cau mày, gọi một đám mây đen tới, định đạp mây đi, nhưng lại cảm thấy có cái gì đó là lạ, quay lại thì thấy một nữ tử cũng theo mình, gọi một đám mây tới , đạp mây cưỡi gió bay đằng sau.

Bản vương vốn không muốn can thiệp vào chuyện này, nhưng cũng không thể ngồi nhìn nhiều mạng người bị hủy đi một cách vô nghĩa như vậy được! Con dân Ma giới họ không hề có tội, bản vương ít nhiều cũng nên đi theo giúp một chút, nhân tiện xem thử dung mạo của con dã thú đó như thế nào, có đẹp như trong lời đồn không?

Thấy nữ nhân ấy cũng đuổi theo, Long Phá Nguyệt có chút sững sờ, sau đó là gần như gầm lên , nữ tử này, lẽ nào lại không biết con Linh thú đó đáng sợ tới mức nào sao?

“ Nàng lão phu đi theo làm gì?”

“ Bản tọa đi theo giúp đối phương! Tốt xấu gì cũng là một đối thủ lớn, lần này có thể thoát ra khỏi phong ấn , e rằng sức mạnh đã hơn hẳn lúc trước!” Mặc dù bên ngoài thì tỏ ra lo lắng cho tên đó, nhưng thật ra trong lòng thì chỉ thắc mắc, không biết con Bạch Hàn đó có bộ dạng như thế nào mà thôi! Để xem, so với Long Phá Nguyệt này, có kỳ tài hơn không?

Long Phá Nguyệt nghe bản vương nói vậy, liền chăm chú nhìn bản vương, ngữ điệu dịu dàng , lại còn bay đến trước mặt , dịu dàng v**t v* khuôn mặt nhỏ nhắn vạn người mê của bản vương:

“ Tiểu bảo bối, nữ nhân ấy không cần lo cho bản tọa đâu! Chẳng qua là một con linh thú mà thôi, có gì ghê gớm chứ! Nữ nhân ấy là nữ tử, sức mạnh có cao đến mức nào, cũng không nên ra trận như vậy. Nữ nhân của bổn quân , chỉ cần ở trong Hậu Cung an nhàn thưởng hoa là đủ rồi”

Thật sởn da gà a!

Bản tọa suýt chút nữa là nôn ọe ra, khó khăn lắm mới nặn ra được một nụ cười :

“ A ~~ Nguyệt à, vẫn là để bản vương đi theo thì tốt hơn. Ma Quân lẫn Ma Hậu đều xuất hiện, chẳng phải sẽ tăng thêm sĩ khí cho quân bản vương sao? Đi, đừng lằng nhằng nữa!”

Không kịp để hắn lão phu phản đối, lão phu đã nắm lấy tay hắn lão phu, lôi hắn lão phu sang đám mây của mình, một đường bay thẳng .

Gì chứ nếu là cưỡi gió đạp mây, thì lão phu là nhất! Tuyệt đối trong tam giới này, không thể có ai bay nhanh hơn lão phu được! Chỉ là, lão phu lại không giỏi phép biến thân. Mỗi lần biến thân xong, trở lại nguyên hình là mồ hôi đầm đìa, ốm la liệt suốt mấy ngày.

Phụ quân và Mẫu Hậu đã từng mời Thiên tên đó giỏi nhất, cao tay nhất của Thiên giới đến xem xem có phải bản tọa bị bệnh gì hay không, nhưng cũng không thể tìm ra lý do. Có lẽ là sinh ra đã vậy luôn rồi!

Nhưng thật quái lạ, nếu nói là di truyền thì không hợp lý, vì Phụ quân và Mẫu Hậu lão phu đều rất giỏi về thuật biến thân… Thiên tộc không ai là không giỏi thuật này, chỉ một mình lão phu là yếu! Điều này khiến lão phu nhiều lần cảm thấy tự ti cực kỳ.

Nhưng mất cái này thì được cái kia, tuy không thể biến thân tốt, nhưng ta đây có thể bay rất nhanh. Điều khó hiểu chính là, trước giờ, đều là nam tử mới có thể bay nhanh được, chưa từng một nữ tử nào có thể vượt qua được, thế mà đến khi ta đây, lại có thể phá vỡ cái điều đó!

Chưa từng ai có thể vượt qua bản vương.

Vì thế, rất nhanh, bản vương và hắn đã đến nơi. Cảnh tượng trước mắt hết sức hoang tàn. Biết bao nhiêu thi thể của Ma lính và lê dân nằm rải rác khắp nơi, máu chảy thành sông, con Yêu thú thì chẳng thấy đâu…

Mùi máu tanh xộc vào mũi khiến lão phu cực kỳ khó chịu, lấy vạt áo che mặt hắt hơi vài cái, lúc bỏ xuống đã thấy một vị tướng quân một thân áo giáp nhuốm máu đỏ thẫm từ trên xuống dưới đang chắp tay trước mặt Long Phá Nguyệt, trầm tiếng nói :

“ Hồi bẩm Ma Quân, thần đã cùng các Ma binh còn lại tạo kết giới bảo vệ dân chúng , hiện nay , sau khi đồ sát xong, con Linh thú đó đã đi thẳng về hướng Đông, nơi giao nhau giữa hai giới Thiên Ma, có lẽ, nó đang định tiến vào Thiên giới …”

“ Cái gì?” Lão phu kinh hoàng hét lên.

Lê dân bách tính Ma giới đông như vậy, đã bị nó trong thoáng chốc giết gần một nửa, bây giờ lại muốn lên Thiên giới giết nữa sao!? Nó là đang muốn trả mối thù xưa đây mà!

Lão phu siết chặt tay, c*n m** d***, phải lên Thiên giới ngay nhanh chóng, không thể để nó làm điều như vậy đối với Thiên giới, quê nhà của lão phu được!

Nghĩ vậy, bản vương liền đạp mây thẳng về phía Đông, bỏ lại Long Phá Nguyệt hò hét, bay như điên phía sau cùng với vị tướng quân kia.

Đến Nam Thiên Môn, bản vương loạng choạng ngã xuống đất, sức lực gần như cạn kiệt, dân chúng Thiên giới ngày thường vui vẻ, nói cười rộn rã là thế, bây giờ, lại nằm im bất động, máu chảy đầm đìa nằm khắp nơi.

Ta đây run rẩy, sau đó lại tức thì xốc váy, tiếp tục lảo đảo bay về phía Thiên Cung. Trong lòng thầm cầu nguyện, hi vọng Thiên Đế và Vương mẫu nương nương cùng các huynh đệ tỷ muội đều bình an vô sự!

Không phụ sự kì vọng của ta đây, Thiên Đế và mọi người vẫn bình an vô sự. Chỉ là…. Trước mặt ta đây, chính là một nam tử khuôn mặt cực kỳ yêu mị mê người, một thân tử hắn ( áo tím ) đứng sừng sững ngay đó, sau lưng là Thiên Đế và Vương Mẫu cùng một đám Thiên binh , Thiên tướng, còn có các vị tỷ muội, huynh đệ của ta đây.

Không hiểu sao, bản vương cảm thấy dáng vẻ của nam tử này rất đỗi quen thuộc… chỉ là nhất thời vẫn không thể nhớ ra.

Thấy bản tọa, Vương Mẫu nương nương kêu lên một tiếng :

“ Ly nhi!!”

“ Mẫu hậu” Bản vương gật gật đầu , lại quay sang nam tử áo tím kia, lớn tiếng quát “ Hỗn xược! Nếu bản công chúa đoán không lầm, đối phương chính là Bạch Hàn, con Linh thú đáng chết vạn lần phải không?”

Nam tử nhếch môi, khóe mắt câu lên, bạc môi mấp máy phát ra âm thanh mê hoặc :

“ Tiểu Ly, cô ấy thật quên lão phu rồi?”

Bản tọa khựng lại, nhíu mắt nhìn chằm chằm tên đó, đột nhiên tên đó phất tay, khuôn mặt yêu mị bỗng biến thành khuôn mặt khác, nhìn lương thiện, trong sáng hơn nhiều.

Lần này thì ta đây thật sự nhận ra hắn!

“ Là đối phương?”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8