Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 35: Luyện thể thành thánh**

Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:44:24 | Lượt xem: 7

Bóng tối của Vô Linh Vực không phải là cái tối của đêm đen thông thường, mà là một sự đặc quánh của hư vô, nơi ngay cả ánh sáng cũng bị bóp nghẹt bởi thứ sương mù xám xịt truyền kiếp. Lâm Khuyết ngồi đó, giữa những mảnh xương vụn và mùi máu tanh tưởi của con cự báo, đôi mắt hắn sâu thẳm như hố đen, nhìn xoáy vào khoảng không vô định.

Cái đói. Cái lạnh. Cơn đau.

Những cảm giác phàm trần này đã từ lâu lắm rồi chưa từng xuất hiện trong từ điển của Cửu Luân Chân Tiên. Nhưng lúc này, chúng đang gặm nhấm hắn, nhắc nhở hắn rằng cái nhục thân này, dù mang linh hồn của một vị Tiên Tôn, cũng chỉ là một khối thịt yếu ớt trước quy tắc của Vô Linh Vực.

"Tiểu tử, ngươi thực sự muốn chọn con đường này sao?" Giọng nói của Thanh Lão vang lên trong tâm trí Lâm Khuyết, mang theo sự trầm trọng hiếm thấy. "Luyện thể ở ngoài kia là mượn linh khí để rèn gân cốt, còn luyện thể ở Vô Linh Vực… là tự tay đập nát chính mình rồi nhào nặn lại. Không có linh khí hộ thể, nỗi đau đó sẽ phóng đại lên gấp vạn lần. Ngươi sẽ cảm nhận được từng thớ thịt bị xé toạc, từng mảnh xương bị nghiền vụn trong khi đầu óc vẫn tỉnh táo vô cùng."

Lâm Khuyết nhếch môi, nụ cười mang theo sự cuồng ngạo điên rồ: "Thanh Lão, chẳng lẽ ông quên rồi sao? Kiếp trước ta đứng trên đỉnh Cửu Giới, vạn người quỳ lạy, nhưng cuối cùng vẫn chỉ là một con rối trong lòng bàn tay Thiên Đạo. Cái giá của sự thuận theo là một vòng lặp vĩnh hằng không lối thoát. Nếu đau đớn mà có thể đổi lấy sự tự do chân chính, thì nỗi đau này… có là gì?"

Hắn vớ lấy một khối thịt từ con cự báo, không chút ngần ngại mà nhét vào miệng. Vị máu tanh nồng xộc lên đại não, thịt sống dai nhách gợn người, nhưng Lâm Khuyết vẫn bình thản nhai nuốt. Hắn cần năng lượng, dù là thô sơ nhất.

"Được! Đã vậy, lão phu sẽ truyền cho ngươi bộ công pháp rèn thể tàn khốc nhất kỷ nguyên trước: *Cửu Chuyển Nghịch Huyết Thân*. Đây là công pháp mà ngay cả những kẻ điên cuồng nhất cũng không dám thử, vì nó đi ngược lại hoàn toàn với cấu tạo sinh học của con người."

Thanh Lão dứt lời, một luồng thông tin cổ xưa, đậm đặc mùi tử khí và bá khí tràn vào thức hải của Lâm Khuyết.

*Cửu Chuyển Nghịch Huyết Thân*: Lấy máu làm dẫn, lấy ý làm búa, ép huyết dịch chảy ngược, ép xương tủy tái sinh. Mỗi một chuyển là một lần lột da tráo xương.

Lâm Khuyết nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Không khí ở đây mỏng và đầy tạp chất, làm phổi hắn nóng rát. Hắn bắt đầu vận chuyển "Nhất Niệm Luân Hồi Quyết" để cưỡng ép thần hồn tác động lên cơ thể vật lý.

"Chuyển thứ nhất: Nghịch Huyết!"

Trong nháy mắt, một tiếng nổ trầm đục vang lên bên trong lồng ngực Lâm Khuyết. Trái tim hắn đang đập mạnh bỗng nhiên khựng lại, rồi điên cuồng co bóp theo hướng ngược lại. Máu trong huyết quản vốn chảy xuôi nay bị một ý niệm cường đại chặn đứng, dồn ép, rồi thốc ngược về phía các mao mạch.

"A…!"

Lâm Khuyết rít lên qua kẽ răng. Làn da hắn nhanh chóng chuyển sang màu đỏ rực như sắp nhỏ máu, các mạch máu nổi cộm trên bề mặt như những con giun đất đang quằn quại. Nỗi đau này không thể mô tả bằng lời, nó giống như có hàng triệu mũi kim tẩm độc đang đâm từ trong ra ngoài.

"Đừng buông lỏng ý niệm!" Thanh Lão gầm lên. "Nếu ý niệm của ngươi dao động dù chỉ một phần mười hơi thở, máu của ngươi sẽ vỡ tung, ngươi sẽ nổ xác mà chết!"

Lâm Khuyết gồng mình, mồ hôi trộn lẫn máu tuôn ra như mưa. Hắn thấy tầm mắt mình nhòe đi, một màn sương đỏ bao phủ lấy thế giới. Trong cơn đau tột cùng, ý chí của hắn bỗng nhiên phân tách. Hắn thấy mình giống như một người quan sát đứng ngoài, nhìn chính thân thể mình đang run rẩy, nhìn những thớ cơ đang rách toạc ra dưới áp lực của dòng máu nghịch hành.

Đây chính là tinh túy của "Nhất Niệm". Thân xác có thể hủy diệt, nỗi đau có thể thấu xương, nhưng Ý Niệm phải bất động như thạch bàn.

Vào lúc này, sương mù xám của Vô Linh Vực dường như cảm nhận được kẻ khiêu khích quy luật của nó. Một luồng áp lực vô hình từ không gian ập xuống, đè nặng lên vai Lâm Khuyết như muốn ép hắn sụp xuống đất. Áp lực càng lớn, máu nghịch hành càng khó khăn.

"Cút cho ta!"

Lâm Khuyết gầm khàn giọng, đôi mắt vốn đã vẩn đỏ giờ đây bùng lên một tia sáng trắng bạc – đó là sức mạnh của Luân Hồi Ý Niệm. Hắn cưỡng ép luồng máu điên cuồng kia đâm xuyên qua những điểm bế tắc, tưới đẫm từng thớ thịt già nua, rệu rã để bắt chúng phải thích nghi, phải tiến hóa.

*Rắc!*

Tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên giòn giã. Không phải do áp lực bên ngoài, mà do Lâm Khuyết tự điều khiển máu va đập vào xương, nghiền nát lớp vỏ cũ kỹ bên ngoài để cốt tủy bên trong có thể nảy mầm mới.

Mỗi một tấc xương vỡ ra là một lần Lâm Khuyết như rơi xuống địa ngục. Hình ảnh kiếp trước hiện về – những ngày tháng làm thiên tôn oai phong, những lúc ngồi trên mây nhìn chúng sinh như kiến cỏ. Rồi hình ảnh Vân Hi bị Thiên Đạo mang đi, ánh mắt nàng đẫm lệ nhìn hắn như vĩnh biệt.

"Vòng lặp đó… ta sẽ không để nó lặp lại một lần nào nữa!"

Một tiếng gầm vang vọng khắp hang đá, át cả tiếng gió hú của Vô Linh Vực. Sức mạnh ý chí của Lâm Khuyết bùng nổ đến mức cực hạn, ép buộc tất cả máu trong cơ thể hoàn thành vòng tuần hoàn nghịch hành cuối cùng của đệ nhất chuyển.

*Oàng!*

Một làn sóng xung kích vô hình từ người Lâm Khuyết phát tán ra xung quanh, thổi bay sương mù trong bán kính mười trượng. Làn da đỏ rực của hắn dần dịu lại, nhưng bên dưới lớp da ấy giờ đây không còn là những thớ thịt tầm thường, mà là một màu đồng cổ đầy sức mạnh.

Hắn mở mắt, hơi thở phả ra mang theo hơi nóng của máu. Lâm Khuyết đứng dậy, nghe thấy tiếng xương cốt mình kêu rầm rập như sấm nổ. Chỉ mới là đệ nhất chuyển của *Cửu Chuyển Nghịch Huyết Thân*, nhưng nhục thân của hắn đã mạnh hơn trước ít nhất mười lần. Hắn thử nắm chặt tay, một luồng sức mạnh thuần túy cuộn trào làm không khí xung quanh phải chấn động.

"Chưa đủ… mới chỉ là bắt đầu." Lâm Khuyết nhìn sâu vào bóng tối của dãy Hắc Ám Phong trước mặt.

Thanh Lão im lặng hồi lâu mới lên tiếng, giọng nói tràn đầy thán phục: "Vạn cổ đến nay, lão phu chưa thấy kẻ nào tàn nhẫn với bản thân hơn ngươi. Tiểu tử, với đệ nhất chuyển này, ngươi đã đủ tư cách để sống sót ở vùng ngoài Vô Linh Vực. Nhưng để tiến sâu vào bên trong, nơi có những mảnh vỡ Luân Hồi và những tàn tích của kỷ nguyên trước, ngươi cần đạt đến mức 'Thanh Đồng Bất Diệt'."

Lâm Khuyết không đáp, hắn bước tới nhặt thanh mảnh xương nhọn của con thú lên. Bây giờ, cái đói và cái lạnh đã lùi xa, thay vào đó là một ý chí chiến đấu hừng hực. Hắn nhìn lên đỉnh núi đen kịt kia, nơi những cơn lôi điện xám thi thoảng lại rạch ngang bầu trời.

"Tiếp theo, ta cần một môi trường khắc nghiệt hơn để hoàn thành đệ nhị chuyển."

Hắn bước đi, bóng lưng thẳng tắp như một thanh kiếm gãy nhưng lại mang theo sát khí của một vị chiến thần trọng sinh. Mỗi bước chân của hắn nện xuống đất đều để lại một vết chân sâu hoắm trên đá cứng.

Trên đường đi, Lâm Khuyết gặp không ít dị thú của Vô Linh Vực. Những con quái vật nhục thân cường đại, vốn là nỗi khiếp sợ của những tu sĩ linh khí khi rơi xuống đây, giờ đây lại trở thành đối tượng để hắn rèn luyện.

Hắn không dùng kỹ xảo, không dùng thần thông. Đối mặt với một con "Cương Thiết Man Ngưu" cao bằng hai gian nhà, Lâm Khuyết chỉ đơn giản là lao thẳng vào, dùng nắm đấm bằng xương bằng thịt để đối chọi với sừng đồng da sắt của nó.

*Bầm! Bầm! Bầm!*

Tiếng va chạm giữa da thịt và kim loại vang lên chói tai. Lâm Khuyết bị húc bay, ngực lõm xuống một mảng lớn, máu bắn tung tóe. Nhưng hắn dường như không biết đau, ngay khi vừa chạm đất liền bật dậy, nương theo đà rơi của đối thủ mà vung một quyền mang theo sức nặng ngàn cân vào huyệt thái dương của nó.

*Rắc!*

Hộp sọ cứng nhất của Man Ngưu nứt vỡ. Con thú khổng lồ đổ rầm xuống như một tòa núi nhỏ.

Lâm Khuyết đứng giữa vũng máu, lồng ngực đang lõm xuống bỗng nhiên phồng lên, xương sườn dưới tác động của nghịch huyết tự động nối liền và tái tạo với tốc độ kinh người. Đây chính là khả năng hồi phục đáng sợ của Nghịch Thiên Thể.

"Lấy chiến dưỡng chiến, lấy máu tôi luyện nhục thân." Lâm Khuyết thì thào, ánh mắt hắn nhìn về phía những tia lôi điện trên đỉnh Hắc Ám Phong càng thêm phần kiên định.

Hắn biết, Thiên Đạo đang quan sát nơi này. Thái Thượng Thiên Tôn có lẽ đang mỉm cười nhìn con sâu cái kiến là hắn đang vật lộn trong đống bùn lầy. Lão ta nghĩ rằng việc tước đoạt linh khí, đẩy hắn vào Vô Linh Vực là đã chặt đứt đôi cánh của hắn.

Nhưng lão ta không hiểu một điều: Một kẻ đã từng bước qua luân hồi, đã từng thấy được sự chân thật của thế giới, thì càng bị áp chế, ý chí của kẻ đó sẽ càng trở nên sắc bén hơn bao giờ hết.

Dưới chân núi Hắc Ám Phong, áp lực trọng lực bỗng tăng vọt lên gấp năm lần. Lâm Khuyết cảm thấy mỗi bước đi như có một quả tạ treo vào từng thớ thịt. Khói xám ở đây mang theo tính ăn mòn cực mạnh, bắt đầu tàn phá lớp da đồng cổ của hắn.

"Tốt lắm! Càng khắc nghiệt, vương tòa của ta càng vững chãi."

Lâm Khuyết bước lên bậc đá đầu tiên của ngọn núi dữ túc, bóng hình hắn nhỏ bé trước sự hùng vĩ của thiên nhiên, nhưng cái bóng ấy lại trải dài, như thể nó muốn che phủ cả bầu trời dối trá kia.

Luyện thể thành thánh, chỉ mới là bước khởi đầu để hắn lấy lại những gì đã mất. Một ngày nào đó, hắn sẽ đứng trên đỉnh của vạn cổ này, dùng nhục thân mạnh nhất, dùng một niệm duy nhất, nghiền nát toàn bộ cái gọi là Thiên Đạo.

Gió lạnh gào thét, sấm sét nổ vang, nhưng không thể át được tiếng bước chân trầm ổn, mạnh mẽ đang tiến dần lên đỉnh cao của kẻ nghịch đạo.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8