Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 37: Bộ lạc hoang dã và Ma Tôn Khôi Vu**

Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:45:57 | Lượt xem: 6

**CHƯƠNG 37: BỘ LẠC HOANG DÃ VÀ MA TÔN KHÔI VU**

Vô Linh Vực.

Nơi đây được mệnh danh là “vùng đất bị Thiên Đạo lãng quên”. Không có mây trắng bao quanh những đỉnh núi cao vút, không có tiên hạc nhảy múa giữa rừng tùng, và tuyệt nhiên không có một tia linh khí nào để những kẻ tu tiên có thể hô hấp, nạp năng lượng. Thay vào đó, cả không gian bao phủ bởi một màu vàng nhạt của cát bụi và ánh nắng gay gắt như muốn thiêu đốt mọi sự sống.

Trên dải đất đỏ rực, khô cằn và nứt nẻ, một thanh niên mặc thanh y rách rưới đang từng bước vững chãi tiến về phía trước. Mỗi bước chân của hắn đều lưu lại một dấu vết sâu hoắm trên mặt đất, nhưng hơi thở lại cực kỳ bình ổn, nhịp nhàng. Đó là Lâm Khuyết.

Sau khi đột phá Hóa Cốt Cảnh trên đỉnh Hắc Ám Phong, nhục thân của hắn đã đạt đến một trình độ kinh thế hãi tục. Xương cốt trong cơ thể không còn là chất vôi trắng thông thường, mà ánh lên sắc đen huyền hoặc của sắt thép nguội, bền bỉ và cứng cáp vượt xa pháp bảo tầm thường.

– Tiểu tử, tiến thêm ba mươi dặm nữa về phía Tây Nam, ta cảm nhận được một luồng khí huyết cực kỳ nồng đậm. Có lẽ là nơi quần cư của đám dân bản địa Trung Giới. – Tiếng của Thanh Lão vang lên từ trong nhẫn, mang theo chút mệt mỏi nhưng cũng không giấu được sự hiếu kỳ.

Lâm Khuyết nheo mắt nhìn về phía chân trời, nơi bụi mù bốc lên cuồn cuộn. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, tốc độ đột ngột tăng nhanh. Hắn không dùng ngự kiếm phi hành, vì ở nơi này, bất kỳ hành động tiêu tốn linh lực nào cũng là tự sát. Hắn chạy. Đôi chân dẫm mạnh xuống đất, mượn phản lực khổng lồ để lao đi như một mũi tên xé gió.

Khi bóng mặt trời bắt đầu ngả về phía Tây, một quần thể kiến trúc thô sơ hiện ra trước mắt hắn. Đó là những căn nhà bằng đá tảng và xương thú khổng lồ được ghép lại một cách vụng về nhưng vô cùng kiên cố. Quanh bộ lạc là những hàng rào gỗ nhọn hoắt, trên đó treo lủng lẳng đầu lâu của những loài hoang thú dữ tợn.

Tiếng trống da thú vang lên trầm đục: *Tùng! Tùng! Tùng!*

Ngay lập tức, hàng chục gã đàn ông lực lưỡng, mình trần, xăm trổ đầy những hoa văn kỳ quái lao ra khỏi hàng rào. Kẻ nào cũng cao lớn trên hai mét, cơ bắp cuồn cuộn như những khối đá, đôi mắt tràn đầy sát khí và hoang dại.

– Kẻ lạ mặt, đứng lại! – Một thanh niên dẫn đầu, tay cầm cây đại đao rỉ sét nhưng nặng nề nghìn cân, quát lớn. Giọng gã vang dội như tiếng sấm đêm hạ.

Lâm Khuyết dừng bước cách họ mười trượng. Hắn thản nhiên nhìn một lượt qua đám người này, trong lòng thầm kinh ngạc. Ở nơi không có linh khí như thế này, những kẻ này vậy mà đều luyện nhục thân đến mức kinh người. Khí huyết của họ tỏa ra như những lò lửa nhỏ, nồng nặc và nóng bỏng.

– Ta đi ngang qua đây, muốn tìm nơi nghỉ chân và hỏi chút đường. – Lâm Khuyết nhàn nhạt lên tiếng, thần thái ung dung không chút e sợ.

Thanh niên dẫn đầu tên là A Man, gã hừ lạnh một tiếng, quét mắt nhìn qua dáng vẻ “mảnh khảnh” của Lâm Khuyết. Trong thế giới của Trung Giới, không có sức mạnh đồng nghĩa với việc là mồi ngon cho dã thú. Dáng vẻ của Lâm Khuyết ở hạ giới có thể coi là phong trần lịch lãm, nhưng ở đây, trong mắt đám người bộ lạc, hắn không khác gì một con gà yếu ớt.

– Bộ lạc Xích Thạch không tiếp kẻ yếu. Muốn vào trong, trước hết phải nhận một đao của ta đã!

Dứt lời, A Man không đợi Lâm Khuyết đồng ý, gã đạp mạnh chân xuống đất làm mặt đất nứt toác, thân hình đồ sộ lao tới, cây đại đao vung lên một vòng cung chết chóc, mang theo sức mạnh nghìn quân chém thẳng xuống vai Lâm Khuyết.

Một chiêu này, hoàn toàn không có kỹ xảo, chỉ có sức mạnh cơ bắp thuần túy đạt đến cực hạn.

Lâm Khuyết đứng yên, mắt không chớp lấy một cái. Ngay khi lưỡi đao chỉ còn cách vai hắn nửa gang tay, hắn đột ngột giơ hai ngón tay lên.

*Keng!*

Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang vọng khắp cả vùng bình nguyên.

Đám chiến sĩ bộ lạc trợn tròn mắt, miệng há hốc. Họ nhìn thấy cây đại đao nặng hàng trăm cân của A Man bị chặn đứng lại chỉ bởi hai ngón tay của gã thanh niên “yếu ớt” kia. Thậm chí, lưỡi đao rỉ sét còn bị mẻ đi một miếng nhỏ ngay tại điểm tiếp xúc.

Sắc mặt A Man biến hóa liên tục, từ đỏ gay sang trắng bệch. Gã cảm nhận được một luồng phản lực khủng khiếp từ ngón tay đối phương truyền tới, khiến cả cánh tay gã tê rần, xương cốt như muốn rã ra.

– Đủ chưa? – Lâm Khuyết bình thản hỏi, ngón tay khẽ búng một cái.

*Oanh!*

A Man lùi lại liên tục mười bước, mỗi bước chân đều lún sâu vào đá cứng mới có thể đứng vững. Gã nhìn Lâm Khuyết với ánh mắt đầy sự sùng bái và kính sợ, thứ tình cảm nguyên thủy nhất của những kẻ tôn thờ sức mạnh.

– Hảo thủ! Nhục thân Hóa Cốt! Ngài là đại nhân vật từ bên ngoài đến sao? – A Man vứt đao sang một bên, cung kính cúi đầu theo nghi thức của bộ lạc.

Lâm Khuyết thu tay về túi áo, khẽ gật đầu:
– Chỉ là người qua đường.

– Mời ngài vào trong! Tộc trưởng chúng tôi nhất định sẽ rất vinh dự khi được đón tiếp ngài. – A Man hào hứng nói, đồng thời ra hiệu cho những người khác mở cổng.

Bên trong bộ lạc Xích Thạch tràn ngập hơi thở của cuộc sống hoang dã. Đàn bà giặt giũ bằng những tấm da thú dày cộm, trẻ con đuổi nhau trên lưng những con lợn lòi khổng lồ đã bị thuần hóa. Tuy nhiên, sự chú ý của Lâm Khuyết nhanh chóng bị thu hút bởi một góc nhỏ sập xệ ngay sát vách đá sau bộ lạc.

Ở đó, giữa đống tro tàn và những khúc xương mục, có một lão già đang ngồi thu mình lại. Lão rách rưới đến mức gần như trần trụi, mái tóc bạc phơ rối bù che kín cả khuôn mặt, toàn thân hôi hám. Điều kỳ lạ là, giữa lúc mặt trời lặn thổi tới những cơn gió lạnh lẽo của đại mạc, lão già này lại ngồi đó vẽ những vòng tròn luẩn quẩn trên cát.

Lão vẽ một vòng, rồi lại xóa đi. Rồi lại vẽ hai vòng đè lên nhau, miệng lẩm bẩm những lời không ai hiểu được:
– Sai rồi… không phải ở đây… luân hồi là một vòng tròn, nhưng vòng tròn này không có tâm… Nó là cái lồng… tất cả đều ở trong lồng…

A Man thấy Lâm Khuyết nhìn lão già, liền tặc lưỡi giải thích:
– Ngài đừng để tâm đến lão. Đó là “Lão điên” của bộ lạc chúng tôi. Cha tôi nhặt lão về từ vùng cấm địa mười năm trước. Lão chẳng làm được việc gì, suốt ngày chỉ lẩm bẩm mấy lời điên rồ và vẽ bậy lên cát. Tộc trưởng nói lão đáng thương, nên mỗi ngày đều cho lão một ít thịt thừa để sống qua ngày.

Lâm Khuyết không rời mắt khỏi lão già. Trong một thoáng, linh cảm từ kiếp trước của một vị Cửu Luân Chân Tiên trỗi dậy mãnh liệt. Hắn cảm nhận được, dưới lớp vỏ bọc hôi hám và điên dại kia, là một vùng vực thẳm linh hồn sâu không thấy đáy. Mỗi vòng tròn lão vẽ ra, dường như đều ẩn chứa một loại quy luật vận hành của nhân quả vô cùng phức tạp mà mắt thường không thể thấy.

– Thanh Lão, ông thấy sao? – Lâm Khuyết giao tiếp bằng thần niệm.

Trong chiếc nhẫn, Thanh Lão trầm mặc hồi lâu, giọng ông run rẩy lạ thường:
– Tiểu tử… cẩn thận. Lão già này… khí tức của lão rất giống với một kẻ mà vạn năm trước từng làm rung chuyển cả Cửu Giới. Nhưng kẻ đó lẽ ra đã bị Thiên Đạo xóa sổ khỏi dòng thời gian rồi mới phải.

Lâm Khuyết bước tới gần lão già. Đám trẻ con trong bộ lạc đang đứng từ xa ném những viên sỏi nhỏ vào người lão, cười đùa gọi: “Lão điên, vẽ cho bọn ta một cái đầu thú nào!”.

Viên sỏi trúng vào trán lão, làm rỉ ra một chút máu, nhưng lão già không hề có phản ứng, vẫn mê mải với những vòng tròn trên cát.

Lâm Khuyết đi tới, đứng che đi ánh nắng cuối ngày đang hắt vào đống cát của lão. Lão già đột nhiên dừng tay, mái tóc bẩn thỉu từ từ ngước lên. Qua kẽ tóc bù xù, Lâm Khuyết nhìn thấy một đôi mắt.

Đó không phải là đôi mắt của kẻ điên. Đôi mắt ấy sâu thẳm, đen đặc, và dường như chứa đựng sự sụp đổ của hàng nghìn thiên hà. Trong giây phút hai ánh mắt chạm nhau, không gian xung quanh Lâm Khuyết như đóng băng lại. Hắn không còn thấy bộ lạc, không còn nghe thấy tiếng cười đùa của lũ trẻ, chỉ thấy mình đang đứng giữa một hư không vô định, đối diện với một vương tọa bằng xương cốt khổng lồ.

Trên vương tọa đó, một nam nhân cao ngạo, đầu đội vương miện làm từ gai của Thiên Đạo, đang nhìn xuống chúng sinh với vẻ khinh bỉ tột cùng.

*“Ma Tôn Khôi Vu!”* – Cái tên này đột ngột hiện lên trong đầu Lâm Khuyết như một tia sét.

– Ngươi nhìn thấy cái gì? – Giọng nói khàn đặc, khô khốc của lão già vang lên, phá vỡ ảo ảnh.

Lâm Khuyết hít sâu một hơi, nén lại sự kinh ngạc trong lòng. Hắn ngồi xuống đống cát đối diện lão, lấy một cành cây nhỏ, nhẹ nhàng vẽ thêm một đường gạch chéo cắt đôi vòng tròn mà lão vừa vẽ.

– Ta thấy một cái lồng, nhưng cũng thấy một con đường thoát ra ngoài. – Lâm Khuyết trầm giọng đáp.

Lão già sững sờ. Đôi bàn tay gầy guộc như que củi của lão run lên bần bật. Lão nhìn chằm chằm vào đường gạch chéo của Lâm Khuyết, rồi đột nhiên cười hô hố, tiếng cười như tiếng xé vải, nghe mà nổi gai ốc.

– Thoát? Thoát đi đâu? Trời là nắp quan tài, đất là ván sàn, luân hồi là đinh đóng nhãn. Ngươi nghĩ ngươi thoát được sao? Tiểu tử, trên người ngươi có mùi vị của sự chết chóc… nhưng cũng có mùi của kẻ đã từng bước ra khỏi phần mộ.

Những người dân bộ lạc ở đằng xa chỉ thấy gã khách quý đang ngồi nói chuyện với lão điên thì đều lắc đầu.
– Tiếc quá, hóa ra một hảo thủ như vậy cũng có vấn đề về đầu óc, lại đi nói chuyện với lão già điên ấy.

Lâm Khuyết không quan tâm đến những lời bàn tán. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt của Ma Tôn Khôi Vu – lúc này đang lấp lánh một tia sáng quái dị.

– Ta đã chết một lần, nên ta không sợ chết thêm lần nữa. – Lâm Khuyết bình thản nói – Khôi Vu, ông trốn ở đây bao lâu rồi?

Khi cái tên “Khôi Vu” thốt ra, một luồng sát khí đen kịt bất ngờ từ người lão già bùng phát ra trong nháy mắt. Sát khí này lạnh lẽo đến thấu xương, khiến cho cả khu vực quanh vách đá bị bao phủ bởi một lớp sương giá mỏng đen ngòm. Đám người bộ lạc cách đó vài chục trượng đột nhiên cảm thấy khó thở, như thể có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt tim họ.

A Man giật mình, vội vàng hét lên:
– Có chuyện gì vậy? Đại nhân vật, ngài lùi lại mau!

Nhưng sát khí ấy đến nhanh mà đi cũng nhanh. Lão già thu lại toàn bộ sự sắc lạnh, lại trở về dáng vẻ lù khù, điên dại. Lão nhìn Lâm Khuyết, hơi thở dồn dập:
– Đừng gọi cái tên đó… Thiên Đạo đang nghe thấy… Lão già kia đang nhìn… Lão sẽ lại dùng xích sắt luân hồi xuyên qua xương quai xanh của ta… đau lắm… đau lắm…

Nói rồi, lão già ôm đầu, cuộn tròn người lại như một con nhím, không ngừng lẩm bẩm về sự đau đớn và bóng tối.

Lâm Khuyết đứng dậy, lòng trĩu nặng. Hắn đã hiểu ra. Khôi Vu – vị Ma Tôn từng muốn hủy diệt thế giới để chấm dứt sự thao túng của Thiên Đạo – sau một trận chiến thất bại vạn năm trước, có lẽ đã bị Thiên Đạo dùng hình phạt khủng khiếp nhất: Đày đọa linh hồn vào một vòng lặp điên loạn vô tận, khiến lão không chết được, nhưng cũng không thể tỉnh táo.

Trung Giới này, chính là nơi che giấu cho kẻ tàn tạ nhất lịch sử này.

Buổi tối hôm đó, bộ lạc Xích Thạch tổ chức một bữa tiệc thịt thú rừng để chào mừng Lâm Khuyết. Lửa trại cháy bập bùng, mùi thịt nướng thơm lừng bay khắp nơi. Tuy nhiên, Lâm Khuyết lại xin tộc trưởng một hũ rượu mạnh và một đĩa thịt thú rừng loại ngon nhất, sau đó lẳng lặng đi về phía góc tối sau vách đá.

Lão già vẫn ngồi đó, co ro trong bóng đêm.

Lâm Khuyết đặt hũ rượu và thịt xuống trước mặt lão, không nói một lời, chỉ ngồi xuống cạnh bên, ngắm nhìn ánh trăng bạc của Trung Giới. Ánh trăng ở đây không dịu dàng như hạ giới, nó mang một màu sắc bi thương và khô khốc.

Lão già ngửi thấy mùi rượu, hai tai khẽ giật giật. Lão bò tới, chộp lấy hũ rượu, ngửa cổ uống một hơi cạn sạch.
– Rượu ngon… rượu ngon… Ngươi muốn gì ở một lão già đã chết này? – Khôi Vu đột nhiên hỏi, lần này giọng lão không còn điên dại, mà mang theo một sự tỉnh táo ngắn ngủi đầy đau thương.

– Ta muốn tìm các Mảnh Vỡ Luân Hồi. – Lâm Khuyết đi thẳng vào vấn đề – Thanh Trảm Thần Kiếm của ta đã vỡ, ta cần dùng luân hồi để đúc lại nó.

Khôi Vu dừng việc nhai thịt, đôi mắt lão co rút lại:
– Trảm Thần? Hừ, thanh kiếm của kẻ ngu ngốc muốn chém cả ý chí trời cao đó sao? Nó không chỉ vỡ ở thế gian này, mà nó vỡ ngay trong lòng những kẻ mang nó. Ngươi muốn sửa kiếm, hay muốn sửa lại cái thế giới nát bét này?

– Cả hai. – Lâm Khuyết lạnh lùng đáp – Ta sẽ không làm con rối của bất kỳ ai, dù đó là Thiên Đạo hay Thái Thượng Thiên Tôn.

Khôi Vu nhìn Lâm Khuyết hồi lâu, rồi đột nhiên lão cười khùng khục, nụ cười chứa đựng sự mỉa mai và một chút… đồng cảm.
– Thái Thượng… Lão già đó đang ngủ, nhưng mỗi khi có một kẻ như ngươi xuất hiện, lão sẽ tỉnh giấc. Ngươi có biết mảnh vỡ tiếp theo ở đâu không?

Lâm Khuyết lắc đầu:
– Thanh Lão cảm nhận được nó ở vùng lân cận đây, nhưng khí tức bị phong ấn rất kỹ.

Khôi Vu dùng ngón tay bẩn thỉu của mình chỉ vào hầm mỏ sau vách đá bộ lạc, nơi dân làng hằng ngày vào khai thác đá đỏ.
– Ở ngay dưới chân họ thôi. Đám kiến hôi này mỗi ngày đều dẫm lên một góc của luân hồi mà không biết. Nhưng hãy cẩn thận, dưới đó không chỉ có mảnh vỡ, mà còn có “Vong Linh Thú” – những kẻ đã chết vì khát vọng của chính mình, linh hồn không thể siêu sinh, tụ lại thành oán khí.

Lâm Khuyết đứng dậy, chấp tay thi lễ với lão già điên dại:
– Đa tạ tiền bối chỉ điểm.

Khôi Vu lại bắt đầu quay ra vẽ những vòng tròn trên cát, miệng lại lẩm bẩm:
– Đi đi… đi tìm sự diệt vong của mình đi. Khi ngươi nhìn thấy sự thật, ngươi sẽ ước gì mình vẫn chỉ là một kẻ điên ngồi vẽ cát như ta…

Đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ hướng hầm mỏ đá đỏ. Những tiếng thét thảm khốc của các chiến sĩ bộ lạc phá tan bầu không khí yên tĩnh của buổi tối.

– Cứu mạng! Ma quỷ… ma quỷ từ dưới lòng đất chui lên rồi!

A Man và các chiến sĩ khác vội vàng cầm vũ khí lao về phía hầm mỏ. Lửa trại bị đổ, sự hỗn loạn bao trùm bộ lạc. Lâm Khuyết nhìn thoáng qua hướng đó, thấy một luồng hắc khí đậm đặc đang tuôn ra từ cửa hầm như thác đổ. Trong làn khói đen đó, những đôi mắt đỏ ngầu lập lòe ẩn hiện.

Hắn nhìn lại Khôi Vu, lão già vẫn thản nhiên ngồi đó, dường như chẳng hề nghe thấy tiếng thét la xung quanh. Chỉ là, vòng tròn lão đang vẽ trên cát đột nhiên chuyển thành một màu đen kịt.

– Luân hồi mở ra rồi… – Lão già khàn khọng nói – Chạy đi tiểu tử, hoặc trở thành một phần của nó.

Lâm Khuyết hừ lạnh một tiếng, Trảm Thần Kiếm (kiếm gãy) xuất hiện trong tay hắn. Dù chưa được rèn lại, nhưng sát khí nghịch thiên của nó vẫn khiến không gian xung quanh khẽ rung động.

– Ta không đến để chạy. – Lâm Khuyết nói xong, nhún chân một cái, cả người như một tia chớp màu thanh xám lao thẳng vào luồng hắc khí tử vong kia.

Tại chỗ cũ, Ma Tôn Khôi Vu nhìn theo bóng lưng của Lâm Khuyết, đôi mắt già nua chợt lóe lên một tia hy vọng cực kỳ mờ nhạt. Lão thở dài một tiếng, dùng tay xóa đi tất cả những vòng tròn trên cát, rồi nằm lăn ra mặt đất cứng nhắc, nhắm mắt lại.

– Nhất niệm… phá luân hồi. Mong là ngươi thực sự có cái “niệm” đó.

Trong lúc đó, Lâm Khuyết đã lao vào cửa hầm. Trước mặt hắn là một cảnh tượng kinh hoàng: Hàng chục chiến sĩ bộ lạc đã bị biến thành những bộ xương khô trong chớp mắt, máu thịt của họ bị một loại thực thể dạng khói đen hút cạn. Những con Vong Linh Thú khổng lồ, trông như những con sói làm từ khói đặc, đang nhe răng nanh nhọn hoắt hướng về phía hắn.

Lâm Khuyết không lùi bước, hắn dùng toàn lực kích phát nhục thân Hóa Cốt Cảnh. Lớp da trên cánh tay hắn hiện lên những vân văn màu đen huyền ảo, quyền đầu oanh ra một kích.

*Oanh!*

Không có linh lực, nhưng áp lực từ không khí bị ép đến cực hạn tạo thành một luồng khí kình hình rồng phá tan luồng hắc khí phía trước. Một con Vong Linh Thú chưa kịp gầm lên đã bị nắm đấm của Lâm Khuyết đánh tan tành thành mây khói.

Thế nhưng, sâu trong hầm mỏ, một tiếng gầm gừ cổ xưa và trầm đục vọng ra. Khí tức đó… cực kỳ quen thuộc. Đó chính là mảnh vỡ của Trảm Thần Kiếm đang cộng hưởng với linh hồn của Lâm Khuyết.

Nhưng kèm theo đó là một sức mạnh áp chế tàn bạo, dường như Thiên Đạo đã đặt một cái “khóa” tại đây để ngăn cản bất kỳ ai chạm vào bí mật này.

Lâm Khuyết liếm nhẹ môi, đôi mắt rực cháy lên chiến ý ngùn ngụt. Hắn đi sâu vào bóng tối, nơi mỗi bước chân đều là sự đối đầu trực diện giữa một phàm nhân nghịch thiên và quy luật bất biến của vũ trụ.

Đêm dài của Trung Giới, giờ đây mới chính thức bắt đầu.

Dưới ánh trăng đỏ rực của vận mệnh, bộ lạc nhỏ bé này đang trở thành tâm điểm của một trận xoáy lốc nhân quả có thể làm sụp đổ cả vạn cổ luân hồi. Ma Tôn ẩn dật, Chân Tiên trọng sinh, và một mảnh vỡ luân hồi chứa đựng chân tướng của sự hủy diệt – tất cả đã quy tụ tại một chỗ.

Con đường của Lâm Khuyết, một khi đã bước đi, tuyệt đối không có quay đầu.

***

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8