Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 38: Nhất Niệm Hóa Hình

Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:46:29 | Lượt xem: 7

**CHƯƠNG 38: NHẤT NIỆM HÓA HÌNH**

Bóng tối trong hầm mỏ không giống với cái tối của đêm đen thông thường. Nó đặc quánh, mang theo sự lạnh lẽo của tử khí tích tụ hàng vạn năm và cái mùi rỉ sét của những mảnh linh hồn bị nghiền nát. Tại Trung Giới – nơi bị mệnh danh là Vô Linh Vực này, sự thiếu vắng của linh khí khiến cho mỗi hơi thở của kẻ tu hành đều trở nên nặng nề như đang nuốt phải chì nóng.

Lâm Khuyết đứng giữa vòng vây của bầy Vong Linh Thú. Những sinh vật không có thực thể rõ ràng này rít lên những tiếng thét chói tai, lao tới như những làn sóng khói đen.

"Hừ!"

Lâm Khuyết khẽ gầm lên một tiếng, chân trái đạp mạnh xuống nền đá. Một tiếng nổ lớn vang lên, mặt đất nứt toác, đá vụn bắn tung tóe. Nhờ vào nhục thân Hóa Cốt Cảnh cực hạn, mỗi cử động của hắn đều mang theo sức mạnh của hàng vạn cân. Hắn vung quyền, không khí bị ép nén đến mức phát ra những tiếng nổ sấm sét "đoàng đoàng", đánh tan tành những bóng ma vất vưởng trước mặt.

Tuy nhiên, ánh mắt Lâm Khuyết dần trở nên ngưng trọng.

Bầy Vong Linh Thú này dường như bất diệt. Chúng bị đánh tan thành khói, nhưng chỉ trong chớp mắt lại tụ hội lại, khí tức thậm chí còn có phần quỷ dị hơn. Trong khi đó, nhục thân của Lâm Khuyết dù mạnh đến đâu cũng bắt đầu xuất hiện những vết bầm tím li ti. Tử khí ở đây đang không ngừng thẩm thấu qua lỗ chân lông, gặm nhấm huyết mạch của hắn.

Nếu là ở kiếp trước, khi hắn còn là Cửu Luân Chân Tiên, chỉ cần một ý nghĩ, hàng vạn dặm tà ma đều sẽ hóa thành tro bụi. Nhưng giờ đây, linh hải của hắn trống rỗng. Không có linh lực để vận hành thần thông, không có pháp tắc để điều động thiên địa. Hắn giống như một vị thần bị tước đi quyền năng, chỉ còn lại ý chí già cỗi trong một thân xác thiếu niên.

"Linh khí là ngoại vật, thiên đạo là lồng giam…"

Lâm Khuyết lùi lại một bước, tránh khỏi một cú vồ của con Vong Linh Thú đầu đàn. Hắn đứng thẳng người, nhắm mắt lại ngay giữa chiến trường hỗn loạn.

Tiếng thét của quái vật, tiếng đổ nát của hầm mỏ, nỗi đau đớn từ nhục thân bị ăn mòn… tất cả dường như mờ dần đi. Trong tâm thức của Lâm Khuyết, một sự tĩnh lặng đến đáng sợ bao trùm lấy mọi thứ. Hắn bắt đầu tìm kiếm. Không phải tìm kiếm linh khí trong không gian, mà tìm kiếm thứ sức mạnh sâu thẳm nhất nằm trong ý niệm của chính mình.

Thanh Lão từng nói: *"Nhất niệm luân hồi, nhất niệm vạn cổ."*

Ở Trung Giới, Thiên Đạo đã chặt đứt con đường mượn lực từ ngoại giới. Nhưng có một thứ mà Thiên Đạo không bao giờ có thể phong tỏa được: Đó chính là Ý Chí của con người.

"Nếu trời đất không cho ta linh lực, vậy ta sẽ dùng ý chí này để định đoạt thực tại!"

Đột nhiên, từ trung tâm trán của Lâm Khuyết, một đốm sáng nhỏ li ti màu xám tro hiện ra. Nó không mang theo linh áp cường đại, nhưng ngay khi nó xuất hiện, không gian xung quanh dường như bị đóng băng.

Một con Vong Linh Thú đang lao tới nửa chừng bỗng khựng lại giữa không trung, hình bóng khói đen của nó run rẩy dữ dội như thể vừa nhìn thấy thiên địch vạn cổ.

Lâm Khuyết mở mắt. Đôi đồng tử của hắn không còn màu đen truyền thống mà biến thành một màu xám bạc sâu thẳm, phản chiếu sự vận hành của luân hồi.

"Nhất Niệm… Hóa Hình!"

Hắn khẽ lẩm bẩm. Không cần huy động nhục thân, chỉ bằng một ý nghĩ đơn thuần, toàn bộ sức mạnh tinh thần khổng lồ từ linh hồn Tiên Tôn kiếp trước của hắn bắt đầu co rút, nén chặt lại, rồi tuôn trào ra ngoài.

*Vù vù vù!*

Không khí xung quanh Lâm Khuyết bắt đầu vặn xoắn. Một thanh trường kiếm hư ảo được dệt nên từ những sợi tơ ánh sáng màu xám hiện ra trước mặt hắn. Thanh kiếm này không có thực thể, không được rèn từ sắt thép hay tiên kim, mà nó được rèn từ "Ý Niệm" cực đoan của Lâm Khuyết.

Nó mang theo sự phẫn nộ đối với quy luật của Thái Thượng Thiên Tôn, mang theo khao khát tự do của chúng sinh vạn kiếp, và mang theo sự cô độc của kẻ nghịch đạo.

Thanh kiếm vừa thành hình, áp lực từ nó tỏa ra khiến toàn bộ hầm mỏ rung chuyển dữ dội. Những con Vong Linh Thú vốn hung tợn bỗng nhiên kêu thét thảm thiết, bóng dáng khói đen của chúng bắt đầu tan chảy như tuyết gặp nắng gắt.

"Phá!"

Lâm Khuyết chỉ tay về phía trước.

Thanh kiếm ý niệm nổ tung thành hàng vạn luồng kiếm khí xám bạc. Chúng không chém vào nhục thể, mà chém thẳng vào "nhân quả" và "tồn tại" của lũ quái vật.

Mỗi nơi kiếm khí đi qua, tử khí bị thanh lọc sạch sành sanh. Những con Vong Linh Thú bị trúng kiếm không thể tụ lại được nữa, chúng vĩnh viễn biến mất khỏi dòng chảy thời gian, không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Sức mạnh của Nhất Niệm không phải là phá hủy vật chất, mà là tái định nghĩa thực tại theo ý chí của người thi triển.

Lâm Khuyết cảm thấy đầu óc đau nhức như có hàng ngàn mũi kim châm vào, đây là cái giá của việc sử dụng ý chí để can thiệp vào quy luật tự nhiên khi nhục thân chưa đủ cường đại. Nhưng hắn không dừng lại. Hắn cảm nhận được mảnh vỡ của Trảm Thần Kiếm đang rung động mãnh liệt hơn bao giờ hết ở phía sau bức tường đá cuối hầm.

"Ta thấy ngươi rồi."

Lâm Khuyết bước tới, mỗi bước chân đều nặng nề nhưng vững chãi. Thanh kiếm ý niệm trên đỉnh đầu hắn tỏa sáng rực rỡ, xua tan mọi bóng tối che lấp chân tướng.

Đến trước một vách đá đen kịt có khắc những phù văn cổ xưa, Lâm Khuyết giơ tay lên, hư空 nắm chặt. Thanh kiếm xám bạc thu nhỏ lại, hóa thành một đạo ánh sáng mỏng manh nhưng sắc bén đến mức có thể chẻ đôi cả hư không.

Hắn đâm thẳng đạo ánh sáng đó vào tâm điểm của vách đá.

*Rắc! Rắc!*

Những phù văn do Thiên Đạo để lại nhằm phong ấn mảnh vỡ bắt đầu nứt vỡ. Một luồng ánh sáng màu đỏ rực như máu, mang theo sự sát phạt và cuồng nộ vô biên bỗng chốc bùng nổ, thổi bay toàn bộ đất đá xung quanh.

Giữa luồng sáng đó, một mảnh sắt gãy, rỉ sét nhưng lại toát ra uy nghiêm trấn áp vạn giới, đang lơ lửng xoay tròn. Đó chính là mảnh vỡ thứ hai của Trảm Thần Kiếm.

Ngay khi mảnh vỡ lộ diện, từ sâu trong linh hồn Lâm Khuyết, một tiếng vang trầm đục nổ ra, như tiếng chuông cảnh tỉnh vạn cổ. Ký ức về trận chiến năm xưa hiện về mồn một: Thái Thượng Thiên Tôn đứng trên chín tầng mây, lạnh lùng nhìn hắn tan biến…

Lâm Khuyết vươn tay ra, bất chấp sức nóng kinh người từ mảnh vỡ. Khi tay hắn chạm vào kim loại lạnh lẽo đó, sức mạnh của Nhất Niệm và linh tính của thanh kiếm cổ xưa cuối cùng cũng giao hòa.

"Trở về đi… chúng ta còn một bầu trời phải chém đứt."

Mảnh vỡ rít lên một tiếng kiếm minh chấn động cả Trung Giới, rồi hóa thành một tia sáng chui tợn vào lồng ngực Lâm Khuyết, nằm gọn bên trong trái tim đang đập liên hồi.

Xung quanh, hầm mỏ bắt đầu sụp đổ. Những chấn động này chắc chắn đã kinh động đến những tồn tại hùng mạnh đang lẩn khuất trong bóng tối của Trung Giới, thậm chí có thể là những Thiên Đạo Tuần Tra Giả.

Lâm Khuyết đứng dậy, khí tức của hắn giờ đây đã hoàn toàn khác biệt. Dù vẫn là thiếu niên với nhục thân phàm trần, nhưng trong ánh mắt hắn đã ẩn chứa một sức mạnh đủ để làm lay chuyển cả nền móng của luân hồi.

Hắn đã học được cách hóa hình ý chí.

Trên thế gian này, phàm là kẻ tu hành đều mượn sức mạnh của trời đất để chiến đấu. Chỉ riêng Lâm Khuyết, từ giờ khắc này, hắn lấy chính "cái tôi" của mình làm cội nguồn sức mạnh.

Bầu trời ngoài kia vẫn rực rỡ ánh trăng đỏ của vận mệnh, nhưng bên trong hầm mỏ tàn tích này, một ngọn lửa nghịch thiên đã chính thức được nhen nhóm.

Lâm Khuyết liếc nhìn bóng tối đang dần khép lại phía sau, miệng khẽ nhếch lên một nụ cười ngông cuồng:

"Thái Thượng, ngươi cảm thấy chưa? Ý niệm của ta… bắt đầu thành hình rồi đấy."

Hắn bước ra khỏi đống đổ nát, hướng về phía bộ lạc. Cuộc chơi giữa hắn và thiên địa, giờ đây mới thực sự bắt đầu một trang mới đầy máu và lửa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8