Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 39: Cuộc chiến giành giật nguồn nước**

Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:47:17 | Lượt xem: 6

**CHƯƠNG 39: HUYẾT LỘ TRANH NGUYÊN**

Gió cát cuộn lên từ phía chân trời xa xăm, mang theo hơi nóng hầm cập và vị mặn chát của muối đại ngàn. Ở Vô Linh Vực, mặt trời không bao giờ thực sự lặn, nó treo lơ lửng như một con mắt rực lửa của Thiên Đạo, giám sát sự thống khổ của chúng sinh bị ruồng bỏ.

Lâm Khuyết bước đi trên nền đất nứt nẻ, mỗi bước chân đều để lại một dấu ấn sâu hoắm. Sau khi dung hợp mảnh vỡ thứ hai của Trảm Thần Kiếm, nhục thân của hắn dường như đang trải qua một quá trình tôi luyện khủng khiếp. Từng thớ cơ bắp dưới lớp áo rách rưới rung động nhịp nhàng theo nhịp tim, nơi mảnh sắt cổ xưa đang nằm yên vị. Cảm giác đau đớn âm ỉ từ việc xương cốt bị bẻ gãy rồi tái tạo lại không làm hắn cau mày, ngược lại, nó khiến hắn cảm thấy mình đang thực sự tồn tại giữa vùng đất chết này.

Khi bóng dáng bộ lạc Ô Thác hiện ra nơi hẻm núi, đập vào mắt Lâm Khuyết không phải là tiếng reo hò đón chào, mà là một bầu không khí u uất đến cực điểm.

Khói xám bốc lên từ vài căn lều rách, nhưng đó không phải khói bếp. Đó là mùi của xác thịt bị thiêu cháy và sự lụi tàn.

"Khuyết ca! Huynh về rồi!"

Một bóng người nhỏ bé lao ra từ hốc đá, đó là A Bảo – một cậu bé gầy gộc với đôi mắt to tròn vốn luôn tràn đầy sức sống, nhưng giờ đây chỉ còn sự kinh hoàng. Trên mặt cậu bé có một vết roi dài, máu đã khô thành một vệt đen sẫm.

Lâm Khuyết đứng khựng lại, đôi mắt híp lại tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo: "Có chuyện gì?"

Trưởng lão của bộ lạc, một ông lão da dẻ như vỏ cây già, khập khiễng bước ra từ đại lều. Ông nhìn Lâm Khuyết, đôi môi run rẩy: "Lâm công tử… Ngài đi rồi, người của bộ lạc Thiết Huyết đã đến. Họ… họ đã phong tỏa mạch ngầm 'Thanh Tuyền'. Họ nói, từ nay về sau, một giọt nước cũng không được lọt vào tay người Ô Thác."

Lâm Khuyết đưa mắt nhìn quanh. Trong những hốc đá, những người đàn ông khỏe mạnh nhất bộ lạc đều đang nằm gục, cơ thể đầy vết thương do binh khí gây ra. Những người phụ nữ và trẻ em thì môi nứt nẻ, ánh mắt lờ đờ vì thiếu nước trầm trọng. Ở nơi mà linh khí bị triệt tiêu hoàn toàn này, nước chính là sinh mệnh. Không có linh lực để duy trì trạng thái tích cốc, một chiến binh nhục thân dù mạnh đến đâu cũng sẽ hóa thành bộ xương khô nếu thiếu nước quá ba ngày.

"Thanh Tuyền vốn là nguồn nước chung của cả vùng hoang mạc này hàng trăm năm qua." Lâm Khuyết trầm giọng, sát khí trong lòng bắt đầu rục rịch.

"Họ nói…" Trưởng lão cúi đầu, giọng khản đặc, "Thiên Đạo Tuần Tra Giả đã hạ chỉ, vùng đất này có 'dị số' xuất hiện. Thiết Huyết bộ lạc chấp hành mệnh lệnh, muốn chúng ta tự sinh tự diệt để thanh tẩy điềm gở."

Lâm Khuyết bật cười, tiếng cười khàn khàn nhưng mang theo một sự ngông cuồng vô tận. Hắn biết, cái gọi là "dị số" chính là hắn. Thái Thượng Thiên Tôn quả nhiên cao tay, lão không cần trực tiếp hạ phàm giết hắn, chỉ cần dùng một cái cớ, dùng sự sinh tồn tàn khốc nhất để đẩy hắn vào thế bị chúng sinh căm ghét, hoặc nhìn những kẻ vô tội vì hắn mà chết.

Đây chính là "Mệnh định" của Thiên Đạo. Nó muốn biến hắn thành kẻ tội đồ của chính những người hắn muốn bảo vệ.

"A Bảo, đưa ta đến Thanh Tuyền." Lâm Khuyết nhẹ nhàng nói, nhưng bàn tay hắn đã siết chặt lại, nghe rõ tiếng xương cốt rắc rắc.

"Khuyết ca… họ đông lắm, thủ lĩnh Thiết Huyết – Ô Thiết đã đạt đến 'Bàn Thạch Cảnh' của Thể tu, da thịt cứng như thép cán…" A Bảo lo lắng.

Lâm Khuyết không đáp, hắn nhìn vào bàn tay mình. Một ý niệm nhỏ nhoi bắt đầu nhen nhóm. Tại Vô Linh Vực này, hắn không có linh khí, nhưng hắn có mảnh vỡ của Trảm Thần Kiếm. Quan trọng hơn, hắn có "Nhất Niệm".

Thế nào là Nhất Niệm?

Kiếp trước hắn tu là thuận theo trời, dùng ý niệm để điều khiển linh khí vũ trụ. Kiếp này, hắn tu nghịch đạo, dùng ý niệm để điều khiển chính thực tại. Nếu không có nước, hắn sẽ dùng máu để tưới đẫm vùng đất này.

Mạch ngầm Thanh Tuyền nằm giữa một lòng chảo đá lớn, cách bộ lạc Ô Thác mười dặm về phía Đông. Nơi đây, một làn hơi ẩm mỏng manh tỏa ra giữa cái nắng cháy thịt, tạo thành một thiên đường nhỏ nhoi giữa địa ngục cát cháy.

Lúc này, xung quanh mạch nước là hàng trăm chiến binh của bộ lạc Thiết Huyết. Họ mặc giáp da thú, tay cầm đại đao, hung quang lộ rõ. Ở trung tâm, một gã khổng lồ cao gần một trượng, toàn thân đen bóng như sắt nguội đang ngồi trên một phiến đá, tay cầm một gáo nước đầy, ung dung dội lên đầu cho mát. Hắn chính là Ô Thiết.

"Thống lĩnh, có người tới!" Một tên thủ hạ thét lên.

Ô Thiết mở mắt, nhìn về phía lối vào lòng chảo. Giữa ánh nắng chói chang, một thiếu niên đơn độc, vai đeo một tấm vải bọc thứ gì đó dài và hẹp, đang bình thản bước tới. Theo sau hắn là một đứa trẻ nhỏ thó, sợ hãi đến mức hai chân run rẩy.

"Chỉ một đứa phế vật?" Ô Thiết nhổ một ngụm nước bọt, giọng vang như sấm: "Tên nhóc kia, bộ lạc Ô Thác không còn ai sao mà lại cử một con gà yếu ớt đến đây nộp mạng?"

Lâm Khuyết đứng lại cách Ô Thiết mười trượng. Hắn không nhìn đám chiến binh đang bao vây xung quanh, chỉ nhìn vào vũng nước trong vắt đang bị phí hoài dưới chân Ô Thiết.

"Nước là của trời đất, không phải của các ngươi." Lâm Khuyết nhàn nhạt lên tiếng.

"Trời đất?" Ô Thiết cười sặc sụa, "Ở Vô Linh Vực, ai mạnh thì là trời! Thiên sứ đã nói, bọn người Ô Thác các ngươi che giấu dị số, phạm vào thiên uy. Ta chỉ là thay trời hành đạo mà thôi. Khôn hồn thì quỳ xuống, liếm hết chỗ bùn dưới chân ta, ta có thể cho ngươi uống một ngụm trước khi tiễn ngươi xuống hoàng tuyền!"

Lâm Khuyết nhắm mắt lại. Một nhịp thở, hai nhịp thở.

Trong thức hải của hắn, mảnh vỡ Trảm Thần Kiếm bắt đầu xoay tròn điên cuồng. "Nhất Niệm Luân Hồi Quyết" tự động vận hành. Không có linh khí trợ giúp, công pháp này bắt đầu rút tỉa trực tiếp từ tinh huyết của hắn, chuyển hóa thành một thứ lực lượng nguyên thủy nhất: Ý chí.

*Nhất niệm khởi, vạn pháp sinh. Nhất niệm diệt, vạn cổ tận.*

"Thiên đạo mà ngươi tôn thờ, trong mắt ta… chỉ là một cái chuồng súc vật."

Khi Lâm Khuyết mở mắt, đôi đồng tử của hắn đã biến thành một màu xám bạc lạ lùng.

"Giết hắn cho ta!" Ô Thiết cảm thấy một luồng ớn lạnh không tên chạy dọc sống lưng, lập tức hạ lệnh.

Hàng chục chiến binh Thiết Huyết gầm lên, vung đại đao lao tới từ mọi phía. Những gã này đều là những Thể tu đã trải qua hàng nghìn trận chiến, nhục thân mạnh mẽ vô song, mỗi đao chém xuống đều mang theo sức mạnh nghìn cân.

Lâm Khuyết không lùi. Hắn tiến một bước về phía trước.

Trong khoảnh khắc đó, thời gian dường như chậm lại. Lâm Khuyết cảm thấy mình không phải đang dùng sức mạnh nhục thân đơn thuần. Hắn cảm thấy từng hạt cát, từng cơn gió, thậm chí là những tia nắng mặt trời đều đang run rẩy theo ý chí của hắn.

Hắn không rút kiếm, chỉ đơn giản là đưa một ngón tay ra, gạt nhẹ vào không trung.

"Phá!"

Một chữ duy nhất thốt ra từ kẽ răng.

Bùm!

Một luồng kình khí vô hình, sinh ra từ sự nén chặt của không gian bởi ý chí cực hạn, nổ tung ngay giữa đám chiến binh. Những thanh đại đao bằng thép tốt chưa kịp chạm vào áo Lâm Khuyết đã vỡ vụn thành trăm mảnh. Những gã chiến binh vạm vỡ bay ngược ra ngoài như những chiếc lá rụng, ngực sụp xuống, máu tươi phun ra nhuộm đỏ cả nền đá trắng.

Chỉ một chiêu! Không có linh khí bùng nổ, không có hào quang rực rỡ, chỉ có sức mạnh thuần túy nhất của áp lực ý chí.

Ô Thiết đứng phắt dậy, mặt biến sắc: "Y thuật? Không phải… ngươi dùng tà thuật gì?"

"Ngươi gọi đó là tà thuật vì ngươi là nô lệ của cái lồng này quá lâu rồi." Lâm Khuyết lạnh lùng bước tới. Mỗi bước hắn đi, những mảnh thép vụn trên mặt đất bỗng nhiên bay lơ lửng quanh người hắn, như được một bàn tay vô hình thao túng.

Ô Thiết gầm lên, cơ bắp trên người sưng phồng lên, làn da chuyển sang màu đồng tím – đây là trạng thái cực hạn của Bàn Thạch Cảnh. Hắn như một tòa núi nhỏ đâm sầm về phía Lâm Khuyết, một quyền tung ra làm rách toạc cả không khí, mang theo tiếng nổ oanh oanh.

Lâm Khuyết vẫn bình thản. Hắn vươn tay, mảnh vải bọc trên vai tự động tung ra, để lộ một thanh kiếm gãy rỉ sét nhưng ẩn chứa uy áp khiến linh hồn người ta phải run rẩy.

Hắn không chém ra bằng lực tay. Hắn chém ra bằng "Niệm".

*Nghịch Thiên Kiếm Ý – Đệ Nhất Thức: Nhất Niệm Trảm Nhân Quả.*

Thanh kiếm gãy vẽ ra một đường vòng cung mờ ảo trong không trung. Ở nơi không có linh khí này, đường kiếm của Lâm Khuyết lại kéo theo một vệt đen thẳm, như thể nó vừa cắt rách không gian thực tại để lộ ra sự hư vô phía sau.

Phập!

Nắm đấm của Ô Thiết vốn cứng hơn sắt đá, vậy mà khi chạm vào vệt đen kia lại tan biến như tuyết gặp mặt trời mùa hạ. Không có máu bắn ra ngay lập tức, vì đường kiếm quá nhanh và quá sắc lạnh đến mức nhân quả của vết thương bị trì hoãn.

Ô Thiết đứng sững lại, nhìn cánh tay phải của mình đã biến mất từ bả vai. Nỗi đau kinh hoàng bây giờ mới ập đến như sóng thần.

"Aaaa!!!"

"Ta đã nói, nước này không thuộc về ngươi." Lâm Khuyết đặt mũi kiếm gãy lên cổ Ô Thiết.

Ánh mắt của Lâm Khuyết lúc này khiến Ô Thiết cảm thấy mình không phải đang đối diện với một con người, mà là đang đối diện với chính cái vực thẳm Luân Hồi mà Thiên Đạo hằng che giấu.

"Lâm… Lâm công tử… tha mạng… Là Thiên Đạo Tuần Tra Giả ép chúng ta… họ đang quan sát… họ ở ngay trong mỏ cát…" Ô Thiết run rẩy, ý chí chiến đấu hoàn toàn tan vỡ.

Lâm Khuyết nhìn lên bầu trời, khóe môi nhếch lên: "Ta biết họ đang nhìn. Ta giết ngươi, chính là để cho họ thấy."

Xoẹt!

Thanh kiếm gãy khẽ đưa qua, đầu của thủ lĩnh bộ lạc Thiết Huyết rơi rụng.

Xung quanh, hàng trăm chiến binh còn lại rụng rời chân tay, đồng loạt quỳ sụp xuống. Họ không quỳ vì kính trọng, họ quỳ vì sự sợ hãi bản năng trước một thứ lực lượng vượt qua hiểu biết của họ. Tại thế giới này, kẻ có sức mạnh là thần, và Lâm Khuyết lúc này, chính là hung thần của họ.

Lâm Khuyết thu kiếm, khí tức xám bạc trong mắt nhạt dần. Hắn quay lại nhìn A Bảo đang đứng đờ đẫn, khẽ nói: "Uống đi. Mang cả bộ lạc đến đây. Từ nay về sau, nơi nào có Lâm Khuyết ta, nơi đó không có Thiên Đạo nào được phép ban phát sự sống hay cái chết."

Cậu bé A Bảo run run chạy đến bên mạch nước, vục mặt uống lấy uống để. Nước ngọt lịm thấm vào cổ họng cháy rát, mang lại cảm giác sống lại kỳ diệu.

Nhưng Lâm Khuyết không thư giãn. Hắn đứng quay lưng lại với mạch nước, mắt nhìn chằm chằm vào những cơn lốc cát bắt đầu xoay chuyển kỳ dị ở phía xa.

Dưới ánh trăng đỏ vừa hiện ra, ba bóng người mặc trường bào trắng tinh, ngực thêu hình một con mắt xám, đang lơ lửng bước trên không trung tiến về phía lòng chảo.

Thiên Đạo Tuần Tra Giả.

Họ cuối cùng đã xuất hiện. Không giống như những Thể tu phàm trần ở Trung Giới, những kẻ này mang theo mình hơi thở của Pháp Tắc – thứ sức mạnh đặc quyền của Thượng giới được Thiên Đạo ban tặng.

"Lâm Khuyết, phản đồ của Cửu Giới, linh hồn tàn khuyết lẻn vào luân hồi…" Kẻ dẫn đầu lên tiếng, giọng nói không có chút cảm xúc, như tiếng rít của những cỗ máy vô hồn. "Ngươi dám dùng tà niệm để quấy nhiễu trật tự của Trung Giới. Tội nghiệt này, vạn kiếp bất phục."

Lâm Khuyết cảm thấy mảnh vỡ kiếm trong trái tim mình run lên vì phẫn nộ.

Vân Hi… Lục Trầm…

Hình ảnh người thân kiếp này, bạn bè kiếp trước hiện ra. Hắn biết, nếu hắn lùi bước hôm nay, bộ lạc Ô Thác sẽ bị xóa sổ, và chính hắn sẽ bị kéo trở lại cái vòng lặp vĩnh hằng mà Thái Thượng Thiên Tôn đã vạch sẵn.

"Trật tự của các ngươi là sự thống khổ của chúng sinh." Lâm Khuyết cầm ngang thanh kiếm gãy, từng mạch máu trên tay hiện rõ, tỏa ra sắc bạc huyền bí. "Nếu vạn kiếp bất phục là cái giá để chém tan cái trời này, thì Lâm mỗ xin nhận."

Một trận chiến không cân sức sắp nổ ra. Một bên là quyền năng được bảo hộ bởi ý chí vũ trụ, một bên chỉ là một ý niệm nhỏ nhoi nhưng bền bỉ như kim cương.

Vô Linh Vực, nơi không có linh khí, bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Đó không phải địa chấn, đó là sự sợ hãi của vạn vật khi nhận ra: Có một thứ ý chí đang vượt lên trên tất cả quy luật vật lý.

"Nhất Niệm… Phá Luân Hồi!"

Lâm Khuyết gầm lên, nhắm thẳng về phía ba vị Tuần Tra Giả mà lao tới. Hình bóng hắn cô độc giữa sa mạc, nhưng phía sau hắn, dường như có hàng vạn linh hồn của những kẻ nghịch đạo qua các kỷ nguyên đang đồng thanh hò reo.

Máu của hắn sẽ chảy, nhưng con đường này, hắn không bao giờ quay đầu lại.

Nước của Thanh Tuyền vẫn róc rách chảy, đỏ thẫm sắc máu của những kẻ vừa ngã xuống, báo hiệu cho một chương mới đẫm máu trong hành trình Nghịch Thiên Chấp Đạo.

Đêm đó, cả vùng hoang mạc xôn xao. Một thiếu niên vô danh đã giết chết Ô Thiết, thậm chí là đối đầu trực diện với Thiên sứ của thượng giới. Những kẻ bần cùng nhất ở Trung Giới bắt đầu truyền tai nhau một cái tên: Lâm Khuyết.

Họ chưa biết hắn là ai, nhưng họ bắt đầu mơ về một thứ mà từ lâu đã bị tước đoạt: Hy vọng.

Nhưng với Lâm Khuyết, hy vọng là thứ xa xỉ nhất. Hắn ngồi trên đỉnh núi đá, vết thương trên vai vẫn đang chảy máu đen do trúng phải thiên kiếp của Tuần Tra Giả. Hắn nhìn thanh kiếm gãy, rồi nhìn vào bóng đêm vô tận phía trước.

Mảnh vỡ thứ ba… có lẽ đang nằm ở sâu trong trái tim của Thiên Đạo Bản Nguyên.

"Thanh Lão, ông nói đúng." Lâm Khuyết thầm thì trong tâm tưởng, "Thế giới này không cần được cứu rỗi. Nó cần được… đập đi xây lại."

Trong nhẫn, tàn hồn của Thanh Lão im lặng hồi lâu rồi mới vang lên một tiếng thở dài đầy tán thưởng: "Vậy thì hãy dùng ý niệm của ngươi, biến thành lưỡi đao sắc bén nhất. Kỷ nguyên này, sẽ vì ngươi mà rực rỡ."

Dưới chân núi, bộ lạc Ô Thác đã được uống nước thỏa thuê. Nhưng Lâm Khuyết biết, cuộc chiến giành giật nguồn nước này chỉ là khởi đầu nhỏ nhất cho một cuộc chiến giành lại quyền làm người cho toàn bộ chúng sinh dưới bầu trời vạn cổ này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8