Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 40: Bí mật dưới lòng đất
CHƯƠNG 40: BÍ MẬT DƯỚI LÒNG ĐẤT
Gió sa mạc rít gào qua những khe đá cằn cỗi, mang theo hơi nóng hầm cập và mùi cát bụi nồng nặc. Trên đỉnh ngọn núi đá nằm ngoài rìa bộ lạc Ô Thác, Lâm Khuyết ngồi xếp bằng, bóng dáng hắn cô liêu như một pho tượng cổ giữa màn đêm thăm thẳm. Vai trái của hắn, một vết thương sâu hoắm vẫn đang bốc lên những sợi khói đen xì, đặc quánh khí tức hủy diệt.
Đó không phải là vết thương bình thường. Đó là "Thiên Phạt Chi Lực" để lại bởi Tuần Tra Giả. Thứ lực lượng này giống như những con giòi xương, không ngừng gặm nhấm sinh cơ, ngăn cản máu thịt khép miệng. Cơn đau nhức nhối thấu xương tủy, nhưng đôi lông mày của Lâm Khuyết thậm chí không hề nhướng lên lấy một lần. Hắn vận chuyển Nhất Niệm Luân Hồi Quyết, điều động ý chí kiên định như kim cương từ sâu trong thần hồn để trấn áp thứ năng lực quỷ dị kia.
"Hừ… Thiên Đạo Pháp Tắc dù chỉ là một sợi mỏng manh, đối với tu sĩ hạ giới cũng là độc dược chí tử." Tiếng nói của Thanh Lão vang lên trong tâm trí hắn, trầm thấp và đầy lo ngại. "Tiểu tử, ngươi quá liều lĩnh. Nếu không phải nhục thân của ngươi đã đạt tới 'Bất Diệt Ý Chí' của Nghịch Đạo Cơ, chỉ một chiêu đó đã khiến ngươi tan thành mây khói rồi."
Lâm Khuyết mở mắt, đôi đồng tử đen sâu thẳm lóe lên một tia sáng lạnh lẽo: "Nếu ngay cả một con chó săn của Thiên Đạo mà ta cũng không dám đối diện, thì lấy gì để nói chuyện phá bỏ luân hồi? Thanh Lão, ông nói di tích nằm ở đâu?"
"Ngay dưới chân ngươi." Thanh Lão thở dài, một luồng sương mù trắng nhạt từ trong nhẫn cổ bay ra, ngưng tụ thành hình hài một lão giả hư ảo. Lão chỉ tay xuống mặt đất nứt nẻ, ánh mắt thoáng hiện vẻ hoài niệm đau xót. "Đây từng là thủ phủ của một vương triều Nghịch Đạo từ ba kỷ nguyên trước. Khi ấy, linh khí nơi này chưa bị tước đoạt, nhân tài xuất hiện lớp lớp. Nhưng sau cuộc 'Thanh Trừng' vạn năm trước, Thiên Đạo đã dùng sức mạnh tối cao để đảo lộn âm dương, biến nơi này thành Vô Linh Vực, chôn vùi toàn bộ thành trì của họ xuống sâu vạn trượng lòng đất."
Lâm Khuyết đứng dậy, Trảm Thần Kiếm gãy trên lưng khẽ run lên, như thể nó cảm nhận được một sự cộng hưởng xa xưa từ dưới lòng đất truyền lại. Hắn không nói lời nào, bàn tay nắm chặt chuôi kiếm, vung một đường ngang.
"Oanh!"
Mặt đất rung chuyển dữ dội. Một khe nứt khổng lồ kéo dài hàng trăm mét hiện ra, bụi cuốn mù mịt. Lâm Khuyết không do dự, tung mình nhảy xuống cái hố đen ngòm như miệng một con mãnh thú cổ đại.
Tiếng gió rít qua tai dần bị thay thế bởi sự im lặng chết chóc. Càng đi xuống sâu, nhiệt độ càng tăng lên, không phải là cái nóng của mặt trời mà là sự thiêu đốt của hỏa độc tích tụ hàng vạn năm. Sau gần một nén nhang rơi tự do, chân Lâm Khuyết rốt cuộc cũng chạm vào mặt đất cứng.
Hắn vung tay, một ngọn lửa nhỏ từ ý niệm thắp sáng không gian xung quanh.
Lâm Khuyết không nén nổi một hơi thở nhẹ. Trước mặt hắn không phải là hang động tự nhiên, mà là một quảng trường rộng lớn được lát bằng những phiến đá "Hám Thiên Thạch" cực kỳ quý hiếm. Những cột đá cao vút, chống đỡ lấy trần hang tối mịt, trên mỗi cột đá đều khắc họa những đồ đằng kỳ quái.
Hắn chậm rãi tiến bước. Dưới chân là những bộ hài cốt trắng hếu, trải dài bất tận. Có bộ xương đã mục nát, có bộ lại vẫn lấp lánh ánh kim loại của kẻ tu luyện nhục thân đến cảnh giới cực cao. Điều khiến Lâm Khuyết chấn động chính là tư thế của những người này trước khi chết. Không có ai quỳ xuống. Không một ai. Họ hoặc là đứng thẳng chống kiếm, hoặc là ngồi xếp bằng, tay chỉ lên trời, miệng há rộng như đang thét lên những lời nguyền rủa cuối cùng vào hư không.
"Họ là những Nghịch Đạo Giả đời trước sao?" Lâm Khuyết trầm giọng hỏi.
Thanh Lão xuất hiện bên cạnh, bước đi trên những đống xương khô mà không để lại tiếng động. Giọng lão khàn đục: "Phải. Họ được gọi là 'Vô Danh Quân'. Khi Thiên Đạo Tuần Tra Giả quét sạch thế giới, họ đã rút vào địa cung này, thề chết không chịu nộp linh căn để nuôi dưỡng thượng giới. Cuối cùng, Thiên Đạo đã phong tỏa toàn bộ dưỡng chất, để bọn họ chết đói, chết vì kiệt quệ linh lực ngay tại đây. Nhưng ngươi nhìn xem…"
Thanh Lão chỉ vào một bức phù điêu lớn ở trung tâm quảng trường. Bức phù điêu miêu tả một người đàn ông đứng trên đỉnh một đống thi hài, trên tay cầm một mặt trời đen, đang xé toác bầu trời ra làm đôi.
"Đó là Minh Chủ của họ – Đế Hồng. Hắn là người cuối cùng bước vào Chấp Đạo Cảnh trước khi kỷ nguyên đó bị xóa sổ. Trước khi lâm chung, hắn đã dùng toàn bộ tinh huyết của mình để lưu lại một thứ. Thứ đó… chính là thứ ngươi đang cần để hồi phục vết thương và đột phá."
Lâm Khuyết đi tới dưới bức phù điêu. Dưới chân bục đá, hắn nhìn thấy một vật thể lạ. Đó là một hòn đá mang hình trái tim, màu đỏ sẫm, vẫn đang khẽ đập theo một nhịp điệu vô cùng chậm chạp. "Thịch… Thịch…" Mỗi một nhịp đập, một luồng áp lực vô hình lan tỏa, khiến "Thiên Phạt Chi Lực" trên vai Lâm Khuyết run rẩy như gặp phải thiên địch.
"Vạn Cổ Ý Chí Đài." Lâm Khuyết nheo mắt.
"Không sai." Thanh Lão nghiêm trọng nói. "Đây là tinh hoa của hàng vạn Nghịch Đạo Giả gom góp lại. Nó chứa đựng sự phẫn nộ, sự bất khuất và cả ý chí mãnh liệt nhất của họ. Nhưng hãy cẩn thận, ý niệm bên trong nó cực kỳ cuồng bạo. Nếu tâm trí ngươi không đủ vững, ngươi sẽ bị hàng vạn năm ký ức đau khổ nghiền nát linh hồn, trở thành một cái xác không hồn giống như những bộ xương quanh đây."
Lâm Khuyết nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ điên cuồng lãnh đạm: "Đau khổ? Ta đã trải qua chín kiếp luân hồi, chứng kiến người thân bị xé xác, thấy chính mình bị phản bội bởi người tôn kính nhất. Chút ý chí này, làm sao ngăn nổi ta?"
Hắn tiến lại gần, bàn tay không chút do dự chạm vào khối đá đỏ thẫm.
"Oanh!!!"
Trong nháy mắt, thế giới xung quanh Lâm Khuyết hoàn toàn biến mất.
Hắn thấy mình đứng giữa một chiến trường rực lửa. Trên trời, hàng ngàn "con mắt" khổng lồ của Thiên Đạo đang nhìn xuống với vẻ vô tình, lạnh lẽo. Những tia sét đỏ như máu giáng xuống, san phẳng những dãy núi, bốc hơi những đại dương. Hắn nghe thấy tiếng gào khóc của trẻ nhỏ, tiếng thét phẫn nộ của những cường giả đang tan thành mây khói.
"Trời bất công! Coi vạn vật như rác rưởi! Chúng ta tu đạo vì cái gì?!"
"Nếu mệnh đã định phải chết, ta thà nổ tung thần hồn, tuyệt không làm viên đan trong lò của kẻ khác!"
Hàng vạn tiếng gầm vang vọng trong đầu Lâm Khuyết. Nỗi đau của cả một kỷ nguyên ập tới, muốn nhấn chìm ý niệm của hắn vào bể khổ bao la. Huyết nhục của Lâm Khuyết bắt đầu nứt ra, máu chảy đầm đìa, vết thương do Tuần Tra Giả để lại bỗng nhiên bộc phát, muốn từ bên trong nổ tung.
"Vững tâm! Lâm Khuyết! Giữ vững Nhất Niệm của ngươi!" Thanh Lão hét lên từ bên ngoài, giọng lão chứa đầy sự lo lắng.
Trong biển khổ cuồng bạo đó, linh hồn Lâm Khuyết giống như một ngọn đèn dầu nhỏ nhoi trước cơn bão. Nhưng ngọn lửa đó không tắt. Nó trắng tinh khôi, kiên định lạ thường.
Lâm Khuyết lẩm nhẩm, giọng nói vang lên từ tận đáy lòng, áp đảo mọi tiếng thét của kỷ nguyên cũ: "Niệm của ta, không phải là sự phẫn nộ hận thù. Niệm của ta là 'Phá'. Phá vỡ lồng giam, phá vỡ định mệnh, phá vỡ chính sự yếu đuối của bản thân. Những kẻ đã chết, hãy để ý chí của các người hòa vào kiếm của ta. Ta không đi con đường của các người, ta sẽ đi con đường mà các người chưa từng dám đi!"
"VẠN CỔ DUY NGÃ, NHẤT NIỆM TỰ TẠI!"
Một luồng sáng vàng ròng đột ngột bùng phát từ tâm vị trí trái tim Lâm Khuyết. Toàn bộ áp lực từ Vạn Cổ Ý Chí Đài đột ngột đổi chiều, từ hung hãn tấn công chuyển sang phục tùng. Khối đá đỏ thẫm vỡ vụn, hóa thành hàng vạn sợi tơ máu đỏ chui vào từng lỗ chân lông của Lâm Khuyết.
"Xoẹt… xoẹt…"
Tiếng da thịt khép miệng vang lên rõ rệt. Khí đen của Thiên Phạt bị quét sạch tận gốc. Không chỉ vậy, xương cốt Lâm Khuyết bắt đầu phát ra tiếng "răng rắc" giòn tan, màu sắc chuyển từ trắng đục sang màu ngọc thạch lung linh. Nghịch Đạo Cơ bên trong đan điền hắn vốn dĩ còn thô sơ, nay đột ngột bành trướng, một đóa sen đen huyền bí bắt đầu thành hình trên mặt linh hải đang dậy sóng.
Tu vi của hắn bắt đầu leo thang.
Khải Linh đỉnh phong…
Trúc Đạo Cơ sơ kỳ… trung kỳ…
Áp lực mạnh mẽ đến mức cả địa cung rung chuyển, những cột đá bắt đầu rơi rụng. Thanh Lão đứng nhìn, hai mắt trố lồi: "Hóa ra… hòn đá này không phải để hấp thu, mà là để 'chứng đạo'. Thằng nhóc này thật sự đã dùng ý chí cá nhân để trấn áp cả một kỷ nguyên!"
Đúng lúc này, phía xa trong bóng tối của địa cung, một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên. Những bộ xương khô trên mặt đất bắt đầu cử động, các khớp xương va vào nhau lách cách. Một luồng âm khí cực kỳ nồng đậm trồi lên.
"Không xong, sự đột phá của ngươi đã đánh thức những 'Chấp Niệm Giả' – những kẻ đã mất đi lý trí nhưng vẫn còn sót lại sức mạnh chiến đấu!" Thanh Lão vội vã nhắc nhở.
Lâm Khuyết lúc này đã hoàn toàn tiêu hóa sức mạnh từ ý chí đài. Hắn từ từ mở mắt, đôi đồng tử giờ đây đã ẩn chứa một tia thâm trầm của vạn cổ thời gian. Vết thương trên vai đã biến mất, thay vào đó là một hình xăm hoa sen đen mờ ảo.
Hắn chậm rãi đứng dậy, đưa tay ra sau lưng nắm lấy chuôi Trảm Thần Kiếm.
Cảm giác lần này hoàn toàn khác biệt. Thanh kiếm gãy như thể vừa được ban cho một linh hồn mới. Những mảnh vỡ nhỏ li ti xung quanh thanh kiếm bắt đầu xoay tròn, tạo nên một luồng kiếm khí xé toác không khí.
"Muốn đánh sao?" Lâm Khuyết nhìn về phía bóng tối, nơi hàng trăm bộ xương đang khoác lên mình những bộ giáp rách nát, tay cầm vũ khí han gỉ tiến lại. Đứng đầu là một bóng ma cao lớn, toàn thân bốc lên hắc hỏa, cầm một cây trường thương gãy.
"Đó là tàn ảnh của Minh Chủ Đế Hồng sao?" Lâm Khuyết nhẹ nhàng bước tới một bước. Mỗi bước đi, một vòng sóng linh khí dưới chân hắn tỏa ra, khiến mặt đất cứng cáp như kim loại cũng phải nứt toác.
Hắn không có ý định bỏ chạy. Hắn cần một đối thủ để thử nghiệm sức mạnh mới này.
"Được, đã mượn ý chí của các người, vậy thì ta sẽ trả lại bằng một trận chiến vinh quang nhất. Hãy để các người thấy, thế nào là Nhất Niệm thực sự!"
Thân ảnh Lâm Khuyết biến mất tại chỗ. Chỉ còn một tia chớp đen loáng qua giữa quảng trường bao la.
"Oanh!"
Kiếm và thương chạm nhau. Một làn sóng xung kích quét ngang qua toàn bộ địa cung, hất tung hàng ngàn thi thể vào hư không.
Trận chiến dưới lòng đất chính thức bùng nổ, rực rỡ và bi tráng, đánh dấu sự trỗi dậy thực sự của kẻ Nghịch Thiên đầu tiên sau ba kỷ nguyên dài đằng đẵng bị lãng quên.
Nhưng Lâm Khuyết không biết rằng, ngay lúc này, phía trên mặt đất, tại Thượng Giới Cửu Tiêu Thánh Vực, một tòa điện thờ cổ xưa bỗng nhiên rung chuyển. Một tấm bài vị vô danh đặt ở góc tối bỗng nhiên xuất hiện một vết nứt nhỏ.
Ở sâu trong đại điện, một đôi mắt hờ hững như thần linh từ từ mở ra.
"Vòng lặp… xuất hiện tạp chất rồi sao?"
Âm thanh đó lạnh lẽo không có chút cảm xúc, lan tỏa khắp vạn dặm không gian, khiến chúng sinh dưới quyền cai trị của Thái Thượng Thiên Tôn đều phải run rẩy quỳ sụp xuống mà không rõ lý do.
Vận mệnh của Thương Khung Giới, bắt đầu từ giây phút này, đã không còn nằm trong quỹ đạo vốn có của nó nữa.