Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 41: Khôi Vu thức tỉnh

Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:48:40 | Lượt xem: 7

CHƯƠNG 41: KHÔI VU THỨC TỈNH

U Minh Vực, nơi sâu nhất của dải hẻm núi Đoạn Hồn.

Không gian ở đây quanh năm không thấy ánh mặt trời, chỉ có những đám mây lôi hỏa xám xịt lờ lững trôi qua, thỉnh thoảng lại giáng xuống những tia sét màu tím sẫm, đánh vào vách đá tạo nên những tiếng nổ đanh gọn, u uất. Giữa lòng vực thẳm ấy, một luồng ma khí đen đặc, đặc quánh đến mức như thực thể, đang từ từ luân chuyển theo một quỹ đạo huyền bí, hình thành một cơn lốc xoáy khổng lồ che lấp cả một vùng trời đất.

Lâm Khuyết đứng trên đỉnh của một cột đá nhọn hoắt, tà áo bào đen tung bay trong gió lốc, ánh mắt bình thản nhưng sâu thẳm nhìn xuống tâm điểm của luồng ma khí. Trong thức hải, giọng nói của Thanh Lão vang lên đầy nghiêm trọng:

"Tiểu tử, ngươi thực sự chắc chắn chứ? Ma Tôn Khôi Vu này không giống những ma tu mà ngươi từng gặp ở Hạ giới. Lão ta là kẻ từng giết tận mười vạn thiên binh, một tay bóp nát thần cung của Cửu Tiêu. Nếu lão tỉnh lại mà không giữ được thần trí, cả vùng U Minh Vực này sẽ biến thành mảnh đất chết chỉ trong một nhịp thở."

Lâm Khuyết nắm chặt chuôi Trảm Thần Kiếm gãy trên lưng, cảm nhận hơi lạnh truyền vào lòng bàn tay. Hắn trầm giọng: "Khôi Vu không phải kẻ khát máu vô cớ. Hắn điên, là vì hắn nhìn thấy sự thật của Luân Hồi mà Thiên Đạo cố tình che giấu. Kiếp trước hắn là bạn ta, kiếp này hắn là thanh kiếm sắc bén nhất để ta chém toác bầu trời này."

Vừa dứt lời, một tiếng nổ vang trời từ sâu dưới đáy vực phát ra.

"Oanh!"

Mặt đất rung chuyển dữ dội như thể có một con ác long vạn cổ đang cố gắng thoát ra khỏi sự kìm kẹp của lòng đất. Từ trung tâm của vòng xoáy đen ngòm, một luồng ánh sáng màu đỏ sẫm bắn thẳng lên trời, xé nát những tầng mây lôi hỏa. Áp lực nặng nề tới mức những tu sĩ đứng xa cả trăm dặm cũng cảm thấy ngực đau nhức, máu huyết sôi sục, không ít kẻ đã phải quỳ sụp xuống, thần hồn run rẩy.

Trong vầng sáng đỏ sẫm đó, một thân ảnh cao lớn từ từ trồi lên. Lão không mặc chiến giáp, chỉ có một thân hình gầy guộc nhưng đầy những vết sẹo đáng sợ, mỗi vết sẹo đều tỏa ra một loại dao động quy luật kinh người. Đôi mắt lão vốn đang nhắm chặt bỗng dưng mở trừng ra.

Đó không phải là đôi mắt của con người. Trong con ngươi của Khôi Vu, dường như có hàng vạn hành tinh đang sụp đổ, hàng tỷ sinh linh đang gào thét trong biển máu.

"Luân hồi… lừa dối… Tất cả đều là giả dối!"

Tiếng gầm của Khôi Vu không vang qua tai, mà vang trực tiếp vào thần hồn của mọi sinh linh hiện diện. Hàng nghìn ma tu vây xem phía xa lập tức ôm đầu gào thét, thất khiếu chảy máu, thậm chí có những kẻ tu vi yếu kém trực tiếp nổ tung thành sương máu, linh hồn bị ma khí xung quanh thôn phệ sạch sẽ.

"Không ổn! Lão ta đang bị nghịch chuyển ký ức hành hạ!" Thanh Lão hét lên.

Khôi Vu lúc này hoàn toàn mất trí. Ký ức về việc vợ con lão bị Thiên Đạo xóa sổ trong vòng lặp trước, về việc lão bị chính những người mình bảo vệ phản bội, và về cái chết đau đớn dưới tay Thái Thượng Thiên Tôn đang ùa về như thác đổ. Ma khí trên người lão bộc phát tới cực điểm, hóa thành hàng vạn con hắc long lao đi tứ phía.

Cánh rừng vạn năm bên cạnh hẻm núi Đoạn Hồn trong nháy mắt hóa thành tro bụi. Những ngọn núi đá vôi cứng rắn bị ma khí chạm vào liền tan chảy như nến gặp lửa.

"Chết đi! Toàn bộ cái thế giới dối trá này, đi chết đi!"

Khôi Vu vung tay ra sau, không gian phía sau lão vỡ vụn như gương. Lão nắm lấy một thanh cự phủ khổng lồ ngưng tụ từ ma hỏa, một rìu bổ xuống. Thiên địa tựa hồ bị chẻ làm hai nửa, một đường rãnh sâu hoắm kéo dài vô tận, tiến thẳng về phía các tông môn ma đạo lân cận.

Lâm Khuyết không thể đứng nhìn nữa. Nếu để Khôi Vu đồ sát cả vùng này, Thiên Đạo Tuần Tra Giả sẽ lập tức đánh hơi thấy và can thiệp trước khi Khôi Vu hoàn toàn tỉnh táo.

"Nhất Niệm — Vĩnh Hằng!"

Lâm Khuyết kết thủ ấn. Một vòng tròn ánh sáng trắng tinh khiết phát ra từ cơ thể hắn, đối lập hoàn toàn với bầu không khí đen đặc của ma khí. Trong phạm vi một ngàn trượng xung quanh hắn, thời gian dường như trôi chậm lại. Những tia hắc hỏa đang bay lơ lửng bỗng khựng lại giữa không trung.

Hắn đạp không mà đi, mỗi bước chân đều tạo ra một đóa sen xanh của đạo ý. Chỉ trong chớp mắt, Lâm Khuyết đã đứng trước mặt vị Ma Tôn đang điên cuồng kia.

Cự phủ mang theo uy lực có thể diệt thế đang dừng lại cách đỉnh đầu Lâm Khuyết chỉ ba tấc, nhưng áp lực kinh khủng đã khiến mặt đất dưới chân hắn sụp đổ xuống hàng trăm mét. Khôi Vu nhìn chằm chằm vào thiếu niên trước mặt, hơi thở nồng nặc mùi hủ bại và tử vong.

"Kẻ nào… cản ta… đều phải… diệt!" Giọng Khôi Vu khàn đặc, mỗi chữ phát ra đều làm không gian run rẩy.

Lâm Khuyết không lùi bước, hắn đưa một ngón tay lên, chạm nhẹ vào trán của Ma Tôn.

"Khôi Vu, nhìn cho kỹ. Ta là ai?"

"Ngươi… là kiến hôi… là quân cờ của Thiên Đạo!" Ma Tôn gầm lên, bàn tay cầm cự phủ run rẩy dữ dội, cố gắng phá vỡ sự kìm hãm của thời gian.

"Sai rồi." Lâm Khuyết ánh mắt bỗng chốc biến hóa, trở nên bao la và uy nghiêm như vị Cửu Luân Chân Tiên năm xưa đứng đầu chín tầng trời. Một đạo thần niệm mạnh mẽ từ ngón tay hắn trực tiếp xuyên qua lớp phòng ngự tâm linh hỗn loạn của Khôi Vu, đi thẳng vào sâu trong linh hồn lão.

"Kiếp trước, ngươi nói với ta rằng muốn cùng ta lên Thần điện chém đầu Thái Thượng. Ngươi nói rằng nếu thế giới này là một cái lồng, ngươi sẽ là con quỷ phá lồng mạnh nhất. Ngươi đã quên lời thề bên bờ sông Vong Xuyên rồi sao?"

Sâu trong ý thức của Khôi Vu, một hình ảnh mờ nhạt bắt đầu hiện lên. Đó là một gã nam tử áo trắng đứng giữa biển máu, mỉm cười đưa tay ra với lão. Hình ảnh đó dần dần trùng khớp với thiếu niên đang đứng trước mặt hiện tại.

Ma khí đang bạo động bỗng nhiên khựng lại. Ánh mắt điên cuồng của Khôi Vu hiện lên một tia tỉnh táo ngắn ngủi, sau đó là một nỗi đau thấu tận tâm can.

"Lâm… Khuyết? Ngươi… vẫn còn sống?"

Lâm Khuyết trầm giọng: "Ta đã trở lại, và lần này, không ai có thể biến chúng ta thành dược dẫn được nữa. Khôi Vu, giữ lấy bản tâm, đừng để những ký ức rác rưởi mà Thiên Đạo gieo rắc điều khiển ngươi!"

Nhưng sự thức tỉnh không hề dễ dàng như vậy. Thiên Đạo dường như cảm nhận được "người chết sống lại", bầu trời bỗng chốc biến đổi. Từ trong hư không, những sợi xích nhân quả màu vàng kim vô hình hiện ra, quấn chặt lấy tứ chi của Khôi Vu, cố gắng kéo lão trở lại trạng thái trầm mặc hoặc điên cuồng.

"Aaaaa!" Khôi Vu đau đớn gào lên. Những sợi xích này đang đốt cháy linh hồn lão. "Chúng lại tới! Chúng muốn xóa sổ ta lần nữa!"

"Nằm mơ!" Lâm Khuyết quát lớn. Hắn rút Trảm Thần Kiếm ra. Mặc dù là kiếm gãy, nhưng vào giây phút này, một luồng ý chí nghịch thiên cuồn cuộn đổ vào thanh kiếm.

"Nhất Niệm — Phá Nhân Quả!"

Một đường kiếm quang tối giản nhưng mang theo quy luật tối thượng chém ngang qua. Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên, những sợi xích vàng kim bị chém đứt đoạn, vỡ vụn thành những đốm sáng nhỏ li ti.

Khôi Vu nhận được sự giải thoát, gập người xuống thở dốc. Ma khí xung quanh bắt đầu co rụt lại, không còn tàn phá bừa bãi mà cô đọng lại quanh người lão thành một chiếc áo choàng màu đen sâu thẳm.

Sau một hồi lâu, vị Ma Tôn đứng thẳng người lên. Lúc này, áp lực trên người lão đã hoàn toàn biến mất, nhưng kẻ nào đủ mạnh đều có thể cảm nhận được, đây mới là trạng thái đáng sợ nhất của Khôi Vu. Đó là sự im lặng trước khi bão tố đến.

Lão nhìn đôi bàn tay mình, rồi nhìn sang Lâm Khuyết, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười lạnh lẽo và bi tráng.

"Tốt… tốt lắm. Một niệm của ngươi đã giúp ta nhớ lại hết thảy. Vạn năm qua, ta bị xích dưới hẻm núi này, linh hồn bị luân hồi gặm nhấm hàng tỷ lần… Lâm Khuyết, ngươi nợ ta một trận rượu trắng trên đỉnh Cửu Tiêu."

Lâm Khuyết cũng mỉm cười: "Rượu sẽ có, nhưng trước tiên, chúng ta phải đón tiếp những 'người bạn' không mời mà đến đã."

Trên tầng mây, không gian bắt đầu vặn xoắn. Một vài bóng người khoác áo choàng bạc, tay cầm trường thương mang theo khí tức uy nghiêm chính đại của Thiên Đạo bắt đầu xuất hiện. Thiên Đạo Tuần Tra Giả đã đến.

Khôi Vu ngẩng đầu lên, trong mắt không còn sự điên cuồng, chỉ còn sát ý ngưng tụ thành thực thể. Lão nắm chặt bàn tay, ma khí hóa thành một thanh chiến đao thon dài, u tối.

"Chỉ vài con chó săn của Thượng Giới?" Khôi Vu hừ lạnh một tiếng, "Lâm Khuyết, để ta thử xem sau vạn năm, cốt cách của bọn nô lệ này có cứng thêm được chút nào không."

Thân ảnh Khôi Vu biến mất. Giây sau, trên bầu trời vang lên tiếng nổ chấn động. Một tên Tuần Tra Giả chưa kịp định thần đã bị một bàn tay đầy vết sẹo bóp nát cổ họng, thần hồn bị ma hỏa thiêu rụi trong nháy mắt.

Sát lục bắt đầu. Ma khí lại một lần nữa ngút trời, nhưng lần này, nó mang theo ý chí của kẻ Chấp Đạo.

U Minh Vực đêm nay, máu của thần linh sẽ nhuộm đỏ cả những đám mây lôi hỏa. Và dấu chân của kẻ Nghịch Thiên đã chính thức bắt đầu in dấu lên vận mệnh của toàn bộ thế giới này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8