Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 42: Đấu trí với Ma Tôn**

Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:49:13 | Lượt xem: 7

**CHƯƠNG 42: ĐẤU TRÍ VỚI MA TÔN**

U Minh Vực, mảnh đất bị lãng quên của Cửu Châu, lúc này đang run rẩy dưới cơn thịnh nộ của những kẻ đứng ngoài vòng kiểm tỏa của trời đất.

Trên không trung, máu của các Thiên Đạo Tuần Tra Giả không phải màu đỏ thẫm như phàm nhân, mà là một màu vàng nhạt lấp lánh, mang theo linh khí tinh khiết nhưng lại lạnh lẽo vô tình. Khôi Vu đứng giữa cơn mưa máu ấy, đôi tay vấy bẩn nhưng ánh mắt lại sáng quắc một cách lạ thường. Ma khí quanh lão không còn là những luồng khí đen đúa, hỗn loạn của một kẻ phát điên, mà đã hóa thành những sợi tơ u tối, sắc lẹm, chém đứt mọi thứ chạm vào.

Dưới đất, Lâm Khuyết đứng khoanh tay, thanh Trảm Thần Kiếm gãy vẫn lặng lẽ dắt bên hông, đôi mắt hắn phản chiếu bóng hình vĩ đại và bi thương của vị Ma Tôn vạn cổ. Hắn không ra tay giúp đỡ, cũng không có ý định can thiệp. Hắn biết, Khôi Vu cần cuộc tàn sát này để gột rửa nỗi nhục nhã của mười vạn năm bị giam cầm như một con thú hoang.

"Rắc!"

Tiếng xương cốt gãy vụn vang lên khô khốc. Tên Tuần Tra Giả cuối cùng, một kẻ nắm giữ tu vi Pháp Tắc Cảnh sơ kỳ, bị Khôi Vu bóp nát thần cốt ngay giữa không trung. Lão ném cái xác vô hồn xuống vực thẳm như ném một mẩu rác rưởi, rồi từ từ đáp xuống đối diện với Lâm Khuyết.

Gió thổi tung mái tóc bạc trắng của Ma Tôn. Lão nhìn Lâm Khuyết, sát ý trong mắt chưa hề tiêu tán, ngược lại càng lúc càng cô đặc.

"Ngươi đã thức tỉnh ta, nhưng không có nghĩa là ta sẽ đứng cùng hàng ngũ với ngươi, tiểu tử." Giọng Khôi Vu khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều khiến không gian xung quanh vặn vẹo. "Thế gian này đã thối nát từ trong xương tủy. Cách duy nhất để kết thúc nỗi đau này là san bằng tất cả. Thiên Đạo, chúng sinh, luân hồi… tất cả nên trở về hư vô. Đó mới là sự giải thoát chân chính."

Lâm Khuyết nhướng mày, vẻ mặt không chút biến động trước áp lực nghẹt thở từ vị cường giả cảnh giới vượt xa mình. Hắn chậm rãi bước lên một bước, gót giày dẫm trên nền đá đen vỡ vụn, âm thanh giòn tan vang vọng.

"Hủy diệt?" Lâm Khuyết nhếch môi, nụ cười mang theo sự vị kỷ của một kẻ đã từng đứng trên đỉnh cao nhất. "Khôi Vu, vạn năm giam cầm dường như đã khiến trí tuệ của ngươi bị mài mòn theo xích sắt rồi sao? Ngươi muốn hủy diệt thế giới, chẳng phải là đang thực hiện đúng tâm nguyện của Thái Thượng Thiên Tôn đó sao?"

Đôi đồng tử của Khôi Vu co rút lại: "Ngươi nói gì?"

"Thái Thượng coi chúng sinh là đan dược, là dưỡng chất." Lâm Khuyết thản nhiên nói, giọng nói vang vọng khắp thung lũng. "Mỗi một đại kỷ nguyên, lão lại thực hiện một lần thanh trừng. Ngươi giết sạch chúng sinh ở kỷ nguyên này, lão chỉ việc ngồi ở thượng giới, nhìn mầm mống cũ tàn lụi để gieo rắc những mầm mống mới phục tùng hơn, dễ điều khiển hơn. Ngươi tưởng ngươi đang báo thù? Không, ngươi chỉ đang giúp lão dọn dẹp lại 'trang trại' mà thôi."

Khôi Vu gầm lên một tiếng, ma đao trong tay lão rung lên bần bật, một luồng sóng xung kích màu đen quét qua, chẻ đôi ngọn núi đá phía sau Lâm Khuyết. "Ta không quan tâm! Ta muốn thấy thế giới này rên rỉ dưới chân mình, ta muốn nhìn thấy sự hỗn loạn vĩnh hằng!"

"Hỗn loạn là biểu hiện của kẻ yếu, Khôi Vu." Lâm Khuyết tiến thêm một bước nữa, khoảng cách giữa hai người giờ chỉ còn chưa đầy mười trượng. "Kẻ mạnh thật sự là kẻ nắm lấy quy luật, sau đó nghiền nát và tái lập nó. Ngươi hận Thiên Đạo vì nó tước đoạt người thân của ngươi, vì nó biến ngươi thành trò cười của luân hồi. Vậy thì tại sao ngươi không tự mình trở thành kẻ định đoạt luân hồi?"

Khôi Vu im lặng. Đôi vai lão run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì một nỗi đau âm ỉ từ vạn kiếp trước đang trỗi dậy. Những mảnh vỡ ký ức mà Lâm Khuyết trả lại cho lão không chỉ có sức mạnh, mà còn có hình bóng của một người phụ nữ dịu dàng đã tan biến vào tro bụi vì sự vận hành vô tình của cái gọi là 'Trật tự'.

"Ta… ta đã từng thử." Khôi Vu gằn giọng, sự ngạo nghễ biến mất, thay vào đó là vẻ rã rời bi thảm. "Vạn năm trước, ta dẫn dắt vạn ma công kích thiên môn, kết quả là gì? Toàn quân bị diệt, thuộc hạ của ta bị nghiền thành huyết đan, còn ta bị đóng đinh tại đây, chịu vạn tiễn xuyên tâm mỗi khi mặt trời mọc. Ngươi lấy gì để bảo đảm rằng lần này sẽ khác?"

Lâm Khuyết không trả lời bằng lời nói. Hắn giơ bàn tay phải lên, một đốm sáng trắng nhợt nhạt hiện ra trong lòng bàn tay. Đốm sáng ấy không mang theo linh lực mạnh mẽ, nhưng khi nó xuất hiện, dòng thời gian xung quanh bỗng nhiên chảy chậm lại. Những hạt bụi đang lơ lửng bỗng đứng khựng giữa không trung.

"Nhất Niệm Luân Hồi Quyết…" Khôi Vu thốt lên, mắt lộ vẻ kinh hãi. "Ngươi thực sự đã tu luyện thành công thứ công pháp nghịch thiên này? Ngươi là… vị Tiên Tôn đã biến mất đó?"

Lâm Khuyết thu hồi luồng sáng, không gian trở lại bình thường. "Tên tuổi kiếp trước không quan trọng. Quan trọng là hiện tại, ta biết cửa tử của Thiên Đạo nằm ở đâu. Khôi Vu, thế giới này là một cái lồng, nhưng cái lồng nào cũng có khe hở. Thái Thượng Thiên Tôn không vô địch, lão chỉ là kẻ đứng xem kịch lâu nhất mà thôi."

Hắn bước đến đứng sát cạnh Ma Tôn, tầm mắt hướng về phía đường chân trời xa xôi, nơi ánh bình minh giả tạo của Thiên Đạo đang le lói.

"Hủy diệt tất cả chỉ là sự trốn chạy hèn nhát." Lâm Khuyết lạnh lùng nói. "Ngươi có muốn thấy cảnh Thái Thượng Thiên Tôn bị kéo xuống khỏi ngai vàng, nhìn lão phải quỳ xuống cầu xin sự tồn tại của mình dưới bàn chân của những kẻ lão coi là kiến hôi không? Ngươi có muốn… dùng chính đôi tay mình để viết lại định mệnh cho người ngươi từng yêu không?"

Khôi Vu siết chặt nắm tay, ma hỏa trên người bùng lên dữ dội rồi lại chợt tắt ngấm. Lão quay sang nhìn thiếu niên trước mặt. Trong hình hài nhỏ bé ấy, lão thấy được một linh hồn già cỗi và ngang tàn hơn cả chính mình.

"Ngươi muốn ta làm gì?" Ma Tôn cuối cùng cũng mở miệng, âm thanh tuy vẫn lạnh nhưng đã bớt đi phần điên loạn.

Lâm Khuyết mỉm cười, một nụ cười đầy toan tính nhưng cũng vô cùng hào sảng. "Rất đơn giản. Ta cần Ma giới của ngươi. Không phải là một Ma giới hỗn loạn, mà là một đạo quân sẵn sàng đâm kiếm vào tim Thiên Đạo khi thời cơ đến. Ta đi tìm kiếm các mảnh vỡ Luân Hồi, còn ngươi… ngươi phải hồi sinh Minh Giáo Nghịch Tiên trong bóng tối."

"Ngươi tin ta sao?" Khôi Vu hỏi ngược lại, ánh mắt đầy nghi hoặc. "Ta là Ma, là kẻ có thể quay đầu cắn xé ngươi bất cứ lúc nào."

Lâm Khuyết quay lưng đi, bóng lưng hắn cao ngạo như núi thái sơn: "Trong mắt ta, không có Tiên hay Ma, chỉ có những kẻ dám nghênh chiến và những kẻ chịu cúi đầu. Ngươi muốn làm hạng người nào, vạn năm qua chắc hẳn ngươi đã có câu trả lời."

Khôi Vu đứng lặng hồi lâu giữa đống đổ nát của U Minh Vực. Một cơn gió lạnh thổi qua, cuốn theo những tàn dư của trận chiến. Lão đột nhiên bật cười, tiếng cười khàn đục vang vọng khắp các khe núi, làm rung chuyển cả màng không gian mỏng manh.

"Ha ha ha! Lâm Khuyết! Thú vị lắm! Vạn năm rồi mới có kẻ dám ra điều kiện với Khôi Vu ta. Được! Ta sẽ đánh cược một lần này. Nếu ngươi thua, ta sẽ tự tay bóp chết ngươi và chôn vùi cả thế giới này theo."

Lâm Khuyết không ngoảnh lại, chỉ giơ tay phẩy nhẹ: "Ngươi sẽ không có cơ hội đó đâu. Nhớ lấy trận rượu trên đỉnh Cửu Tiêu. Lúc đó, chúng ta sẽ uống bằng đầu lâu của Thiên Đạo."

Hai bóng người, một trắng một đen, một thanh niên một lão giả, hai đại diện của những kỷ nguyên khác nhau, lúc này đã đạt thành một thỏa thuận bí mật mà ngay cả những vị thần linh trên cao cũng không thể ngờ tới.

Cuộc đấu trí đã kết thúc, nhưng một ván cờ lớn hơn, mang tính quyết định cho vận mệnh của toàn bộ Thương Khung Giới, mới chỉ vừa bắt đầu bắt đầu những nước đi đầu tiên.

Ma khí của Khôi Vu dần tan biến vào lòng đất, lão sẽ đi vào bóng tối để thực hiện lời hứa của mình. Còn Lâm Khuyết, hắn nhìn về hướng Đông – nơi Vân Hi đang bị giam cầm trong vẻ lộng lẫy giả tạo của Dao Trì Thánh Địa.

"Thiên Đạo à… ngươi bắt đầu cảm nhận được sự rung chuyển chưa?"

Hắn khẽ lẩm bẩm, thân ảnh mờ dần rồi biến mất trong hư không, để lại U Minh Vực chìm vào sự im lặng chết chóc trước khi một cơn bão dữ dội hơn bao giờ hết sắp đổ bộ xuống lục địa Cửu Châu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8