Bần Cùng Dã Nương Tử
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-08-27 07:45:32 | Lượt xem: 4

Cha a! Nương a! Quan Thế Âm Bồ Tát ! Ngọc Hoàng Đại Đế! Như Lai Phật
Tổ! Nữ nhân ấy không muốn chết, nữ nhân ấy còn chưa sống đủ, còn chưa có ăn no qua
làm sao có thể dễ dàng chết đi như vậy.

Đều là Hồ Thổ làm hại, hắn phải chết thì chết một mình là được rồi,
còn kéo theo nữ nhân ấy làm chi. Hai lũ người kia vừa mới biết nhau, nữ nhân ấy đả từng
đánh cướp hắn, nói nghiêm túc thì lũ người kia là cừu địch của nhau a, hắn đem
nữ nhân ấy cùng chết chung có gì tốt chứ?

Bởi vì rất sợ hãi, Tây Môn Nguyên Bảo nhắm chặt hai mắt, ngay cả kêu
đều kêu không được, trong lòng không ngừng mắng Hồ Thổ đem nàng lão phu làm hại
hết sức thống khổ. Ban đầu nàng lão phu nghĩ đến Hồ Thổ là người tốt, không ngại
động thân giúp nàng lão phu ngăn trở sát thủ, hiện tại nàng lão phu hoàn toàn hiểu được
thì ra trong lòng tên đó đã có ý muốn nàng lão phu chôn cùng. Tên đó hơi quá đáng a!

Đông Phương Dực một tay ôm cô lão phu, một tay tức thì lấy chủy thủ
phòng thân vẫn giấu trong người ra c*m v** vách đá, cố gắng làm chậm tốc độ rơi của hai người. Hắn lão phu cố sức ôm Tây Môn Nguyên Bảo cũng lấy thân
mình làm đệm thịt đỡ cho cô lão phu khi cả hai rơi xuống.

Có lẽ lựa chọn của gã là sai nhưng đã không thể quay đầu, nếu ở lại
trên là chết không bằng liều nhảy xuống biết đâu lại có cơ hội sống sót. Một đống đá to nhỏ bắn vào người gã, tạo ra nhiều vết thương rướm máu, gã cũng không rên một tiếng chỉ biết là gã mang phiền hà đến cho Tây
Môn Nguyên Bảo cho nên đem toàn lực bảo vệ cô ấy. Chủy thủ c*m v** vách
đá tóe lửa, làm bàn tay gã đau, cánh tay cũng không cử động được, đã
mất cảm giác, nhưng gã hiểu không thể buông tay, nếu buông tay gã cùng Tây Môn Nguyên Bảo sẽ thành đống thịt nát.

Rất nhanh, hai người rớt xuống đáy vực, Đông Phương Dực ngã xuống
thật mạnh, vẫn làm đệm thịt cho Tây Môn Nguyên Bảo mà chủy thủ vẫn còn
c*m v** vách núi.

“Đau quá” Tây Môn Nguyên Bảo rên một tiếng.

Đông Phương Dực té trên mặt đất, trong vút qua không thể hỏi
đến, các vết thương trên người đớn đau hết sức, toàn thân tên đó như là bị
tách rời, đau đến mức tên đó không thể đứng dậy mà chỉ có thể nằm đó hít
thở sâu để giảm bớt đớn đau.

Quái dị, lại không trở thành đống thịt nát như trong tưởng tượng, lúc này Tây Môn Nguyên Bảo mới phát hiện Đôn Phương Dực làm cái đệm thịt
cho nàng lão phu cho nên nàng lão phu mới có thể bình yên vô sự. Thấy mặt hắn lão phu toát đầy
mồ hôi lạnh, hiển nhiên là đang rất thống khổ, nàng lão phu vội vàng đứng lên để
tránh làm hắn lão phu bị thương nặng hơn.

“Ngươi ta đây có khỏe không?” Tây Môn Nguyên Bảo khẩn trương hỏi, nhìn nhìn
bốn phía, không thể tin được đám người kia ngã từ trên cao vậy xuống mà lại
không chết. Nữ nhân ấy bình yên vô sự mà tên đó thì bị thương nằm trên đất, nữ nhân ấy
cũng hiểu được là tên đó cứu nữ nhân ấy. Đây là lần thứ hai tên đó cứu nữ nhân ấy làm nữ nhân ấy muốn thu hồi ý nghĩ tên đó là người xấu, kỳ thật tên đó cũng không như những
gì nữ nhân ấy tưởng tượng.

“…… Lão phu…… Không có việc gì.” Đông Phương Dực thở khó nhọc, vất vả lắm mới trả lời được cho cô ấy.

Tây Môn Nguyên Bảo ngồi xổm bên người hắn, cẩn thận xem vết thương. HẮN bào của hắn rách te tua, trên mình vết thương chi chít, máu chảy rất
nhiều…Không cần nghĩ ngợi, cô ấy liền động thủ xé rách vạt áo của mình
băng bó vết thương cho hắn.

“Có bản vương ở đây, cậu không có việc gì.” Tây Môn Nguyên Bảo vừa băng bó vết thương vừa tự tin nói. Thật ra cô ấy chưa từng gặp người nào bị
thương nặng như hắn bản vương vậy nhưng cô ấy nói rật tự tin như thế là vì không
muốn hắn bản vương phải lo lắng, sợ hãi.

Đông Phương Dực mặt tái nhợt, cố gắng cười với cô ấy. Thân thể tên đó
đương nhiên tên đó biết rõ nhất, biết ngoài việc bị thương thì tên đó sẽ không chết được, chỉ cần chúng có thể rời khỏi chỗ này thì tên đó có thể sống
sót.

“Cột chắc ! A, bên kia có linh thảo, ta đây phải trước đi hái thuốc đắp
lên vết thương của cậu, sau đó mới băng lại mới đúng” Tây Môn Nguyên
Bảo vừa thì thào nói, vừa cở bỏ những mảnh vải to nhỏ buộc các vết
thương cùa tên đó ra rồi liền vội vàng đi hái thuốc.

“……” Nghe thấy cô ấy lầm bầm lầu bầu, Đông Phương Dực không biết nên
cười hay nên khóc. Quên đi, nếu lão thiên gia muốn tên đó sống, tên đó sẽ
sống, muốn tên đó chết, tên đó tránh cũng không khỏi. Trước mắt chỉ có thể âm
thầm cầu nguyện, Tây Môn Nguyên Bảo không hái sai linh thảo, làm cho tên đó sống không bằng chết là được rồi.

Tây Môn Nguyên Bảo nhanh nhẹn hái dược thảo cầm máu đến, lại còn thuận tay mang theo một hòn đá, bắt đầu nghiền dược thảo

“Ngươi bản tọa yên tâm, nhà chúng bản tọa thường có người bị thương, chúng bản tọa đều
lấy thuốc này đắp lên miệng vết thương, rất nhanh sẽ khỏi cho nên ngươi bản tọa
cũng sẽ tức thì khỏi thôi”

Bị thương đối với Tây Môn gia mà nói chuyện hàng ngày, hơn nữa trong
nhà cũng không có tiền mời đại phu cho nên mỗi người đều phải tự biết
cách tìm dược thảo để chữa thương cho mình, bởi vậy những vết thương đơn giản không làm khó được người Tây Môn gia.

“Khổ cậu.”

“Sẽ không, ta đây khí lực rất lớn, một chút cũng không vất vả.” Tây Môn Nguyên Bảo nhún nhún vai, đối tên đó nở rộ lúm đồng tiền.

Nàng ta đây rất nhanh liền đem dược thảo nghiền nát, đắp lên miệng vết thương của tên đó rồi lấy vải băng lại.

Chuyện này ngoài dự kiến của Đông Phương Dực, hắn bản vương cứ tưởng nàng bản vương tay
chân thô kệch sẽ làm đau vết thương của hắn bản vương, thế nhưng lại không như hắn bản vương nghĩ, hắn bản vương ngạc nhiên phát hiện thì ra nàng bản vương cũng có ưu điểm.

Cô ấy đã xử lý tốt các vết thương nhưng cònvết thương ở chân tên đó thì
khó giải quyết hơn, tên vẫn còn cắm trên đùi tên đó, nếu không lấy ra thì
không đắp linh thảo được, mà nếu rút tên ra thì đối với tên đó chẳng khác
nào bị tra tấn. Hai người nhìn nhau, cô ấy cảm thấy do dự.

“…… Ra tay đi.” Đông Phương Dực tự trong lòng lấy ra một thanh dao
nhỏ, đầu tiên là chặt đứt đoạn tên cắm trên đùi cho ngắn lại,sau đó đem
dao đưa cho nữ nhân ấy.

“Bản tọa sẽ tận lực không làm đau đối phương.” Chuyện tới nước này, chỉ có thề
bền bỉ làm tiếp. Tây Môn Nguyên Bảo nuốt nước miếng một cái, nói. Đây
là lần đầu tiên cô bản tọa giúp người khác lấy tên ra nên có chút khẩn trương.

“Bản tọa tin tưởng cậu.” Đông Phương Dực miễn cưỡng đối cô ấy cười, kiên
trì cùng không chịu khuất phục khiến cho tên đó khởi động tinh thần cùng
cô ấy nói chuyện.

“Nếu rất đau, đối phương có thể kêu lên, bản tọa sẽ không cười đối phương” Tây Môn Nguyên Bảo nhắc nhở hắn bản tọa.

“Hảo, bản vương sẽ kêu cho cậu lỗ tai phát đau. Hiện tại, cậu trước cẩn
thận hãy nghe bản vương nói.” Vì hóa giải khẩn trương của nữ nhân ấy, tên đó thở phì phò trêu ghẹo nói.

“Cái gì?” Hắn ta đây còn có lời muốn nói? Không phải khiến cho nàng ta đây trực
tiếp dùng sức rút tên đang cắp trên đùi ra sao? Tây Môn Nguyên Bảo buồn
bực nhìn hắn ta đây, không biết còn muốn nói chuyện vô nghĩa gì nữa?

“Tên này có móc, cho nên ngươi lão phu không thể cứ vậy mà rút ra được, trước hết dùng dao khoét thịt, sau đó mới lấy tên ra, hiểu chưa?” Hắn đại
khái có thể đoán được nàng lão phu sẽ xử lý mũi tên cắn trên đùi hắn thế nào,
khẳng định là chỉ dùng lực rút ra. Hắn không nghĩ lại bị đau đớn, đau
đớn hơn nữa nên từng chữ, từng lời hướng dẫn rõ ràng cho nàng lão phu.

“Phải không? Thì ra là nó còn có móc a! Cậu không nói bản tọa còn không
hiểu được đâu!” Tây Môn Nguyên Bảo bừng tỉnh đại ngộ, thế này mới lý
giải việc hắn bản tọa đem chủy thủ giao cho nàng bản tọa. Chậc, thiếu chút nữa khiến
cho hắn bản tọa đổ máu.

“Đúng, cho nên cậu chỉ cần lấy dao khoét thịt chung quanh là có thể lấy tên ra. Cậu sợ sao?” Cuối cùng tên đó còn nói thêm một câu, giờ phút này tên đó lại có vẻ bình tĩnh dị thường, cứ như người sắp bị khoét thịt
không phải là tên đó.

“ha, ha, người bị đau cũng không phải lão phu, sao lão phu phải sợ” Tây Môn
Nguyên Bảo khẩn trương lại nuốt nước miếng một cái nhưng vẫn ra vẻ kiên
cường. Thực ra là hắn lão phu nói đúng, cô lão phu thật lo lắng sẽ làm không tốt. Nếu
cô lão phu không cẩn thận làm vết thương của hắn lão phu nặng thêm thì làm sao bây
giờ? Nếu hắn lão phu chảy quá nhiều máu mà chết thì làm sao?

“Bản tọa cũng biết sẽ không thành vấn đề đối với cậu” Đông Phương Dực cười to để tăng dũng khí cho nàng bản tọa.

“Kia đương nhiên” mạnh miệng trả lời, thiếu chút nữa đã bị sặc nước miếng “ vậy..bản tọa bắt đầu đây”

“Kia đương nhiên!” Mạnh miệng nói được dõng dạc, thiếu chút nữa đã bị chột dạ nước miếng cấp nồng đến.” Kia…… Lão phu đây bắt đầu lâu!”

“Hảo.” Tên đó thần sắc tự nhiên.

Tây Môn Nguyên Bảo hít sâu một hơi, khoét thịt theo lời hắn chỉ, nhìn máu không ngừng chảy nàng ta đây thiếu chút nữa nàng ta đây sợ đến mức ném con dao
nhỏ trong tay đi, rời xa hắn. Nhưng nàng ta đây biết nàng ta đây không thể làm thế,
hắn đang cần sự giúp đỡ nên nàng ta đây cần phải bình tĩnh, làm theo chỉ dẫn
của hắn, một đao lại một đao hạ xuống, làm cho máu của hắn nhuộm đỏ cả
hai tay của nàng ta đây.

Đông Phương Dực đau đến đổ mồ hôi lạnh, toàn thân cứng ngắc như một
tảng đá, đau nhức không ngừng xâm nhập lí trí gã, làm cho gã mấy lần
muốn vung tay hất nàng lão phu ra nhưng gã biết nàng lão phu là đang giúp gã, cho nên
gã cắn răng chịu đựng, thầm mong việc này ngay nhanh chóng chấm dứt.

TÊN ĐÓ không có kêu đau, không có gào thét chỉ có toàn thân buộc chặt, cố gắng chịu đựng.

“Ta đây sẽ tìm được !” Tây Môn Nguyên Bảo vì tên đó, cũng vì chính mình mà
động viên, đầu ngón tay tinh tưởng đã cảm nhận được toàn thân tên đó cứng
ngắc vì thống khổ, lòng của nữ nhân ấy cũng vì tên đó mà trở nên khó chịu, tên đó
không nên nhận lấy sự thống khổ này, không nên.

“Đối phương sẽ”

Rốt cuộc cô ấy cũng tìm được mũi tên, nhanh nhẹn lấy ra để cho gã không phải chịu thêm nhiều thống khổ.

Khi mũi tên được lấy ra, cả hai cùng thở phào nhẹ nhõm.

Tây Môn Nguyên Bảo c*n m** d***, cố không để mình rơi lệ, thời điểm
này không nên khóc, hơn nữa nữ nhân ấy cũng không muốn mình trở nên mong manh
như vậy, còn có rất nhiều việc phải làm, cần phải xử lý tốt vết thương
của gã.

Ngay khi tên được lấy ra, toàn thân gã như được giải phóng mà trở
nên mềm nhũn, vô lực, ngã thẳng xuống đất, còn có vì thống khổ mà thân
hình run run kịch liệt.

Rất nhanh Tây Môn Nguyên Bảo đã băng bó tốt vết thương của tên đó. Bởi
vì đám người kia đang ở nơi hoang sơ, không có dụng cụ để giúp tên đó khâu lại vết thương, chỉ tạm thời băng bó như vậy trước, hi vọng những linh thảo này có thể giúp tên đó cầm máu.

“Ngươi bản tọa làm tốt lắm, gã như một đại phu” sau khi cảm thấy đỡ đau, Đông Phương Dực lên tiếng.

“Đối phương tạm thời không được cử động, chờ đối phương khỏe hơn chúng lão phu sẽ
rời khỏi đây” Tây Môn Nguyên Bảo nhún nhún vai, không muốn cùng gã nói
về cảnh tượng máu me đầm đìa lúc nãy nên chuyển đề tài.

“Cám ơn cậu.” Nhờ sự chăm sóc của nàng ta đây, tên đó cảm thất tốt hơn rất nhiều, vết thương trên đùi cùng trên người cũng đỡ đau hơn.

“Ngươi bản tọa đã cứu bản tọa, bản tọa cũng nên cảm tạ ngươi bản tọa.” Tây Môn Nguyên Bảo không biết có gì mà phải cảm tạ, cô bản tọa làm người rất rõ ràng, ai đối xử tôt
với cô bản tọa, cô bản tọa sẽ đối xử với họ lại như vậy.

“Là bản vương làm liên lụy ngươi bản vương, người chúng muốn giết là bản vương” Đông Phương
Dực âm thanh khàn khàn. Đây là lần thứ hai tên đó bị đuổi giết, lần trước
là ở ngoài thành, lần này càng tới gần Đông Phương gia hơn, lá gan không chỉ càng lớn mà ý muốn giết tên đó càng sâu, càng quyết tuyệt hơn. Chúng
đã chờ ở đây bao lâu? Cuối cùng là ai lại muốn mạng của tên đó đến vậy?

“Đúng vậy, là cậu làm liên lụy bản tọa, thật không hay ho gì” Tây Môn
Nguyên Bảo khẽ gật đầu như đảo tỏi, tính ra thì tên đó cũng hiểu chuyện.

Thẳng thắng của nàng ta đây làm cho tên đó không để ý đến vết thương mà cười
lớn tiếng, kết quả làm động đến miệng vết thương khiến cho tên đó đau đến
nhăn mặt.

“Ngươi ta đây còn có tâm tình cười, xem ra là không chết được. Uy, ngươi ta đây rốt cuộc là ai?” Bây giờ là lúc tên đó phải nói thật, vừa nãy cô ấy nghe bọn
người kia gọi tên đó là Đông Phương Dực nhưng tên đó lại nói với cô ấy tên đó là
Hồ Thổ, vậy cuối cùng là thế nào?

“Đối phương là người Đông Phương gia? Đối phương tên là Đông Phương Dực” Tây
Môn Nguyên Bảo vừa nghe tên đó thừa nhận thân phận liền ngay lập tức quang quác
kêu to (sao giống tả gà mái mẹ vậy), cô ấy biết Đông Phương gia chỉ có một người kêu Đông Phương Dực, đó chính là tộc trưởng của đám người kia.

Trời ạ! Tây Môn Nguyên Bảo cô bản vương đánh kiếp một hồi cư nhiên lại cướp
được của tộc trưởng Đông Phương gia, gã thậm chí còn thiếu chút nữa là
bị cô bản vương l*t s*ch treo ở cửa thành, cô bản vương thật sự là rất, rất giỏi a!

Oa ha ha ha ~~~ nếu các ca ca biết Đông Phương Dực bại bởi tay cô ta đây
khẳng định là tức đến tái mặt rồi, cô ta đây thật lợi hại đến mức không biết
phải diễn tả thế nào.

“Đúng, chính là Đông Phương Dực mà cậu nghĩ” nhìn nữ nhân ấy đắc ý như vậy, Đông Phương Dực lại thở dài một tiếng.

“Đông Phương Dực, ngươi bản tọa đừng quá buồn, không phải vì ngươi bản tọa quá yếu
đuối mà là do bản tọa quá giỏi, cho nên ngươi bản tọa bị bại bởi tay bản tọa cũng không có gì lạ, ha ha ha…” Tây Môn Nguyên Bảo đắc ý cười to.

Thấy nàng lão phu tự cho là đúng, Đông Phương Dực cũng không cãi lại. Quên
đi, nàng lão phu hiện đang đắc ý mà tên đó thì đang bị thương, quan trọng nhất là
phải tĩnh dưỡng cho tốt, coi như cái gì cũng chưa nghe thấy, cái gì cũng chưa hiểu…

“Uy, đừng làm bộ như không có chuyện gì, ngươi lão phu thực sự bị lão phu cướp đến không còn một mảnh” Tây Môn Nguyên Bảo thấy tên đó nhắm hai mắt lại cũng
không cho tên đó trốn tránh sự thật, lớn tiếng bắt tên đó đối diện.

“Cậu đem Hắc Câu của bản tọa làm gì rồi?” Nếu cô bản tọa muốn nhắc đến chuyện trước kia, gã cũng muốn cùng cô bản tọa tính toán một chút.

“Cái gì Hắc Câu?” Ai a? gần đây có nhà nào họ Hắc sao? Sao chưa từng nghe qua”

“Ngựa của bản tọa.” Đông Phương Dực nhắc nhở nữ nhân ấy.

“Nha! Nó a!” một con ngựa làm gì lại đặt tên Hắc Câu, kêu Tiểu Hắc
không phải đơn giản hơn sao? Cha nữ nhân ấy quả nhiên nói đúng, người Đông
Phương gia chính là không biết đặt tên.

“Đúng, chính là nó. Đối phương bắt nó làm gì, chắc không phải là đã ăn
thịt nó chứ?” nghĩ đến việc cô ấy có khả năng ăn thịt con ngựa yêu của
mình, hắn bản vương liền cảm thấy đau lòng.

“Đối phương yên tâm, Tiểu Hắc sống không thể tốt hơn được nữa, nhà chúng
ta đây không ăn thịt ngựa bởi vì ngựa đối với chúng ta đây có tác dụng rất lớn,
chúng ta đây có thể cỡi nó đi cướp đồ của Đông Phương gia, làm sao có thể
ăn được. Trừ phi….” Thật ra cô ta đây đã có vài lần muốn ăn thịt con ngựa
nhưng sau nghị lại lại thôi, cô ta đây cũng không thực sự sẽ làm vậy.

“…… Hắc Câu. Nó kêu Hắc Câu, không gọi Tiểu Hắc.” Đông Phương Dực không thể nhịn được sửa đúng cô bản vương.

“Ta đây đoạt nó, nó chính là của ta đây, cho nên nó hiện tại kêu Tiểu Hắc!” Tây Môn Nguyên Bảo cũng phi thường nhẫn nại.

“Hảo, mặc kệ nó gọi là gì, ngươi lão phu bắt nó trả lại cho lão phu, lão phu lại cho
ngươi lão phu một con ngựa khác.” Đông Phương Dực thế nào cũng phải mang Hắc Câu về.

“Vậy cậu muốn dùng bao nhiêu bạc mà chuộc Tiểu Hắc về?” Tây Môn
Nguyên Bảo nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, hai tròng mắt sáng lên. Dù
sao đám người kia cũng tính đem Tiểu Hắc đi bán, đã có người sẵn lòng mua, sao
không thuận theo như vậy cũng làm cho người trong nhà thấy cô ta đây tính
toán giỏi.

“…… Mười hai.” Đông Phương Dực cố ý nói ra cái giá thấp để cho cô bản tọa
có thể đòi thêm, không thể ngay lập tức liền ra giá cao được, nếu không hắn bản tọa
sẽ có khả năng tiêu tốn một số tiền không ít hơn so với giá ban đầu mua
Hắc Câu.

“Quá ít, lại thêm một chút.” Mười hai nha! Đông Phương Dực cư nhiên bỏ ra mười hai để chuộc Hắc Câu. Trời ạ, phát tài rồi.

“Mười lăm, không thể hơn được nữa” Đông Phương Dực phát hiện cô ấy
không hiểu hết giá trị của Hắc Câu, chẳng lẽ những người khác của Tây
Môn gia cũng không hiểu? Mấy đời trước của Tây Môn gia đều là chuyên đi
săn và thuần dưỡng ngựa hoang như thế nào lại không nhận ra Hắc Câu là
danh mã của Tây Vực? Hắn lão phu đoán cô ấy cùng người nhà của cô ấy không hiểu
giá trị của Hắc Câu, vậy thì hắn lão phu cùng cô ấy đánh bạc một phen.

“Không được, không được! Ít nhất cũng phải hai mươi hai!” Tây Môn
Nguyên Bảo liều mạng lên giá. Trên thực tế, mười lăm đã muốn làm cho
nữ nhân ấy cảm thấy mỹ mãn, bất quá nếu Đông Phương Dực khẳng ra giá chuộc
Tiểu Hắc, nữ nhân ấy đương nhiên lợi dụng cơ hội mà nâng giá!

“Mười tám, nếu cậu không chịu thì cứ để Hắc Câu ở lại ăn hết lương
thực của Tây Môn gia các cậu” Đông Phương Dực ra vẻ không cần cùng
cô ta đây trả giá.

“…… Hảo! Thành giao! Chờ chúng bản tọa sau khi trở về, đừng quên lấy mười
tám đến chuộc Tiểu Hắc.” Tây Môn Nguyên Bảo nghĩ nghĩ, cảm thấy hắn nói
không phải không có lý. Đem Tiểu Hắc dưỡng ở Tây Môn gia, nữ nhân ấy còn phải
tốn thời gian gian đi tìm lương thảo cho nó ăn, chi bằng bán cho hắn,
nữ nhân ấy còn kiếm được bạc.

Hắc, hắc, vụ mua bán này tính thế nào cô ấy cũng là người thắng, đáng
thương cho Đông Phương Dực. Lần này người nhà của cô ấy khẳng định sẽ
phải khen cô ấy thông minh, tài trí.

“Thành giao!” Rốt cục! Đông Phương Dực không dấu vết lau đi mồ hôi lạnh.

Đàm phán mua bán thuận lợi, hai người hai tâm tư đều cười rộ đặc biệt vui vẻ.

“Đúng rồi, cậu làm sao mà biết lão phu là người Tây Môn gia?” Quái, nữ nhân ấy chưa nói hắn làm sao có thể hiểu được?

“Ngươi bản tọa vừa mới không phải đã nói ngươi bản tọa là thổ phỉ giỏi nhất của Tây
Môn gia, chẳng lẽ ngươi bản tọa đã quên?” Đông Phương Dực nhíu mày, không nghĩ
tới trí nhớ của nàng bản tọa kém như thế.

“Là nha! Bản tọa làm sao có thể đã quên.” Tây Môn Nguyên Bảo vỗ vỗ đầu.

“Quan trọng hơn, đánh cướp vùng này ngoài trừ Tây Môn gia thì còn ai vào đây nữa” hắn thản nhiên châm chọc.

“Đó là vì người khác không bằng chúng bản vương, họ sợ mất mặt, xấu hổ cho
nên tự nhiên không dám tranh giành với chúng bản vương” Tây Môn Nguyên Bảo
nghe không ra hắn châm chọc, nghĩ lầm hắn ca ngợi lũ người kia, càng thêm đắc
ý.

Thấy nữ nhân ấy như thế đắc ý, Đông Phương Dực khắc sâu ghi nhớ không thể lấy lẽ phàm thường mà đối đãi với nữ nhân ấy.

“Đông Phương Dực, nhà các đối phương vẫn đều rất tiền, hiểu chưa?” Tây Môn Nguyên Bảo đột nhiên lấy mệnh lệnh miệng nói.

“Vì sao?” Đông Phương Dực nhíu mày nghễ nàng lão phu. Đông Phương gia có tiền cùng phủ, khả cùng nàng lão phu không quan hệ.

“Bởi vì các cậu có tiền, chúng bản vương thưởng đứng lên mới đã nghiền a! Ha ha ha……” Tây Môn Nguyên Bảo kiêu ngạo cười to.

“……” Lão thiên gia vì sao phải như vậy đợi hắn? Vì sao phải làm cho
hắn gặp này càn rỡ dã nha đầu kia? HẮN hối hận cứu nàng bản vương, thật sự hối hận !

Tên đó muốn b*p ch*t cô ấy; Tên đó muốn cho cô ấy rốt cuộc không thể cười đến như thế bừa bãi; Tên đó muốn cô ấy hiểu được như thế nào cười đừng nhe
răng, đi đừng kéo váy, bước đừng lộ chânmắt đừng luôn liếc nhìn chung
quanh; Tên đó muốn nội tâm cũng tốt đẹp như vẻ bề ngoài của cô ấy; Tên đó
muốn…… Tên đó muốn……

“Di, đối phương như thế nào lại ngủ rồi? Bản vương còn chưa nói xong đâu, Đông
Phương Dực, tỉnh, tỉnh a!” Tây Môn Nguyển bảo đang cười đến đắc ý thấy
tên đó đột nhiên lăn ra ngủ liền lớn tiếng gọi.

Đáng tiếc Đông Phương Dực quá mệt mỏi, trên người còn có thương tích
cần nghỉ ngơi, hơn nữa hắn ta đây cũng không muốn nghe Tây Môn Nguyên Bảo ở đó
kiêu ngạo nói, cho nên hắn ta đây thà đi gặp chu công, không thèm để ý đến
cô ta đây.

Trong lúc ngủ mơ Đông Phương Dực đột nhiên bị mùi thơm làm cho tỉnh
lại, ngay sau đó cái bụng của hắn lão phu không chút ý tứ phát ra tiếng kêu “ cô lỗ, cô lỗ”, cho đến khi hắn lão phu mở mắt ra thì thấy Tây Môn Nguyên Bảo đang
ngồi bên đống lửa nướng thịt lợn rừng.

GÃ nhìn con lợn rừng đang được nướng chảy mỡ mà thèm nhỏ dãi, làm
cho gã càng thêm đói bụng. Mỡ lợn rừng nhỏ xuống đống lửa làm cho đống
lửa cháy bùng lên, lại vang liên những tiếng lách cách, tức thì cái bụng của gã cũng không chịu thua kém kêu càng to hơn, chỉ sợ thiên hại
không biết gã đói.

“Đối phương tỉnh?” Tây Môn Nguyên Bảo nghe thấy tiếng bụng hắn ta đây kêu đói,
vui vẻ quay đầu nhìn lại, tay vẫn nhanh nhẹn đảo lợn rừng trên lửa.

“Ân”, để cho cô bản vương nghe thấy tiếng bụng tên đó kêu đói, tên đó có chút xấu hổ.

“Đợi thêm chút nữa thôi là có thể ăn, đối phương trước uống chút nước đi”
Tây Môn Nguyên Bảo căn bản không quan tâm đến chuyện cái bụng của tên đó
kêu đói, với cô ta đây tiếng động đó còn đặc biệt thân thiết bởi vì bụng của
cô ta đây cũng luôn kêu “ cô lỗ, cô lỗ” a!

Nàng ta đây tạm thời ngừng nướng lợn rừng, đem ống trúc đựng nước tới bên giúp hắn uống.

Cô bản tọa không nói hắn bản tọa cũng quên mất mình đang miệng đắng lưỡi khô, liền
tham lam cầm lấy ống nước trên tay cô bản tọa uống mà cứ ngỡ như là nước cam
lộ. Cô bản tọa lại làm cho hắn bản tọa ngạc nhiên, cô bản tọa chăm sóc người khác cũng thật
chu đáo, tỉ mỉ, không phải chuyện gì cũng cẩu thả như hắn bản tọa nghĩ.

Thấy hắn uống xong, Tây Môn Nguyên Bảo liền nhẹ nhàng để hắn nằm xuống, tiếp tục quay lại nướng lợn rừng.

Đông Phương Dực nằm đó, lẳng lặng nhìn động tác của cô ta đây mới phát
hiện từ lúc hắn ta đây mê man, cô ta đây đã làm không ít chuyện. Theo lý thuyết,
việc này nên để hắn ta đây làm nhưng hắn ta đây bị thương, nên nhất nhất các việc đều
do cô ta đây đảm đương. Thế nhưng không thấy cô ta đây một chút mệt nhọc hay than
phiền, ngược lại còn có vẻ thích thú. Vui vẻ của cô ta đây cuốn hút hắn ta đây, làm
cho hắn ta đây vơi đi những lo lắng trong lòng, không bằng học cô ta đây vui vẻ đối
mặt mọi chuyện, dù sao thuyền tới đầu cầu tự nhiên thẳng, hắn ta đây còn chưa
có chết, chắc chắn sẽ tìm được giải pháp giải qyết tình thế khó khăn
này.

“Rất thơm phải không?” Tây Môn Nguyên Bảo cười hỏi.

“Ân, con sâu trong bụng lão phu đang muốn tác oai tác quái rồi” tự nhiên
của cô lão phu cũng giúp Đông Phương Dực thả lỏng tâm tình, thẳng thắn nói cho cô lão phu biết tên đó đói tới mức nào.

“Ha! Cũng giống như lão phu” Tây Môn Nguyên Bảo cao giọng cười to “ lão phu vốn nghĩ lần này chúng lão phu xong rồi, cũng may thừa dịp lúc ngươi lão phu ngủ, lão phu đi
dạo chung quanh vừa vặn phát hiện con lợn rừng này. Ngươi lão phu nói đi, có
phải lão thiên gia đối xử với chúng lão phu rất tốt hay không? Cư nhiên lại
đưa tới con lợn rừng này để tế ngũ tạng miếu của chúng lão phu”

“Đối phương làm sao mà bắt được nó” tuy trong lòng đã có đáp án nhưng hắn bản vương vẫn muốn nghe nữ nhân ấy nói.

“Bản vương một quyền đánh bất tỉnh nó.” Tây Môn Nguyên Bảo đắc ý khoe khí
lực của mình, lợn rừng ương ngạnh cũng không chịu nổi một quyền của
cô bản vương.

Quả nhiên.

“Quyền đầu của ngươi lão phu thật lợi hại” cái đau đến tận xương của cú đánh kia, tên đó vĩnh viễn không quên được.

“Hắc hắc! Thành thật nói cho cậu, lần trước nếu không phải bản vương thủ
hạ lưu tình, chỉ dùng một phần khí lực cậu đã sớm đi gặp Diêm Vương
gia mà báo danh rồi” dễ dàng đánh ngã một đại nam nhân, Tây Môn Nguyên
Bảo không có nửa điểm e lệ, ngược lại còn cảm thấy thật vinh quang.

“Xem ra bản vương phải cảm tạ đối phương đã thủ hạ lưu tình” Đông Phương Dực lắc
đầu cười khổ, tôn nghiêm nam nhân của gã đã bị một quyền của nàng bản vương đả
kích rất lớn nhưng quả thật là khí lực của nàng bản vương rất mạnh, ngay cả trâu,
ngựa cũng không chịu nổi cho nên gã cũng cảm thấy có chút an ủi. GÃ
nghĩ trên đời này nếu tìm một người khác có khí lực lớn hơn nàng bản vương chắc
cũng như mò kim đáy bể.

“Đây là đương nhiên!” Tây Môn Nguyên Bảo dõng dạc.

“Cám ơn đối phương.” Đông Phương Dực chân thành cảm tạ nàng bản vương, không chỉ vì
nàng bản vương lúc trước thủ hạ lưu tình, cũng vì nàng bản vương hôm nay thay hắn bản vương làm mọi
việc. Nàng bản vương có thể không để ý đến hắn bản vương, cứ mặc cho hắn bản vương bị thương nặng chết đi nhưng nàng bản vương không làm vậy. Mặc kệ hai nhà có bất hòa, mặc kệ việc hắn bản vương làm liên lụy nàng bản vương, nàng bản vương vẫn giúp hắn bản vương. Những việc này không phải ai cũng làm được.

“Ta đây từng nghĩ người của Đông Phương gia đều rất đáng ghét nhưng cậu tính ra làm người cũng không quá tệ” nàng ta đây đột nhiên khen tặng tên đó.

“Xem ra ta đây còn có chút để tự hào” Đông Phương Dực cười tự giễu .

“Ai! Cậu đừng lại hở chút lại nói văn hoa, bản vương nghe không hiểu được, nam tử hán đại trượng phu muốn gì thì cứ nói thẳng ra đi. Cậu lại cứ
dài dòng văn tự làm bản vương chẳng hiểu được cậu muốn nói cái gì, Đông
Phương gia các cậu luôn nói chuyện với nhau vậy sao?” Đông Phương gia
thực phải nên hảo hảo học tập người Tây Môn gia, chúng là trong lòng
nghĩ gì là sẽ nói thẳng ra, tuyệt không giống các bà các chị nhăn nhó
nửa ngày trời cũng không nói ra được điều mình muốn nói.

“Cậu đều nói như vậy sao?”

“Đúng vậy! Bản tọa nghĩ gì thì sẽ nói như vậy, nhà chúng bản tọa ai cũng thế,
nếu cảm thấy tâm tình khó chịu cũng có thể trực tiếp nói ra hoặc đấu võ, xong rồi thì thôi, không ai nói chuyện vòng vo” Đông Phương gia thực sự là một đám quái nhân.

“Xem ra Tây Môn gia cùng Đông Phương gia thật là khác biệt nhau.”

Bên kia là tốt hơn? Trong nhất thời Đông Phương Dực cũng không nói rõ được. Nếu là thời điểm trước khi biết cô ấy, tên đó chắc chắn sẽ khẳng định Đông Phương gia tốt hơn Tây Môn gia nhưng giờ thì tên đó không dám chắc.

Người của Đông Phương gia đều đối xử với nhau bằng vẻ bề ngoài, dù
trong lòng có chất chứa bất mãn cũng không thể hiện mà chỉ ngấm ngấm đấu đá nhau. Nhưng hắn bản vương có thể khẳng định Tây Môn gia sẽ không như vậy, họ
nghĩ gì sẽ sảng khoái nói thẳng ra, cùng lắm thì lấy quyền đầu thi đấu,
sau khi đấu xong thì người thua sẽ không còn gì để nói nữa. Tây Môn gia
cư xử không theo lẽ thường cũng không có gì không đúng.

“Đúng là bất đồng, bất quá bản vương thấy ngươi bản vương làm tộc trưởng bề ngoài cũng thật phong cảnh, ăn mặc trên người ngươi bản vương cũng đủ cho người chúng bản vương mua lương thực sống trong một tháng. Các ngươi bản vương có tiền khiến chúng bản vương hâm
mộ cùng ghen tỵ, các ngươi bản vương lại là hàng xóm của chúng bản vương, ngươi bản vương nói đi,
chúng bản vương vì nghèo nên mới đi làm thổ phỉ, nvì bần cùng nên ếu không cướp của các ngươi bản vương thì cướp của ai? Huống chi mỏ vàng đó nên có một nửa
thuộc về chúng bản vương” nghĩ tới những thỏi vàng óng ánh, nàng bản vương lại thấy tức.
Nếu Tây Môn gia có một nửa mỏ vàng, lũ người kia sẽ không làm thổ phỉ, sẽ
không đến ngay cả quỷ cũng không thèm quan tâm.

“Đúng vậy! Làm tộc trưởng, bề ngoài xem ra xác thực thực phong cảnh.” HẮN cố ý không quan tâm đến vấn đề mỏ vàng.

“Đối phương không vui a?” nàng bản tọa liền ngay lập tức chú ý đến việc này, hắn bản tọa được ăn no mặc ấm sao lại không vui?

“Làm tộc trưởng phải gánh rất nhiều trách nhiệm, người ngoài nhìn
thấy ta đây ngồi lên chức vị này thật dễ dàng nhưng thực ra không phải vậy.
Có rất nhiều người đang muốn nhìn ta đây thất bại thế nào, có rất nhiều
người không muốn ta đây làm tộc trưởng, chỉ chờ để thay thế ta đây, chỉ cần ta đây
sai một bước thì sẽ thua toàn bộ” cho nên hắn vẫn luôn lo lắng, cảnh
giác, hoàn toàn không dám lơi lỏng nên cũng thấy mệt mỏi cực kỳ.

“Nghe ngươi ta đây nói vậy thật sự thấy mệt, thật lạ, đám người kia nếu không hài
lòng ngươi ta đây làm tộc trưởng sao không lốn tiếng nói ra. Các ngươi ta đây có thể
đơn đả độc đấu, ai thắng sẽ lấy được vị trí đó, như vậy không đơn giản
hơn sao?” Nàng ta đây thực sự không hiểu đến tột cùng là người Đông Phương gia
suy nghĩ thế nào?

“Phương pháp như thế thật tốt” Đông Phương Dực cười khẽ.

“Bất quá bản tọa phải thành thật nói cho ngươi bản tọa, ngươi bản tọa xem ra không thể
đánh, nếu đánh ngươi bản tọa chắc sẽ bị thua, nhưng ngươi bản tọa thực may mắn vì đã gặp bản tọa, nếu phải thật sự đánh nhau, bản tọa có thể thay ngươi bản tọa, bản tọa cam đoan có
thể đem những người phản đối ngươi bản tọa đánh đến khóc kêu cha gọi mẹ” Đối với việc đánh nhau, cô ấy rất có tự tin, từ nhỏ cô ấy cùng các ca ca đánh
nhau, nếu cô ấy không thủ hạ lưu tình thì các ca ca đã sớm đi gặp Diêm
Vương gia, nghĩ đi nghĩ lại cô ấy đúng là một muội muội có lương tâm nha!

“Ngươi ta đây muốn thay ta đây đánh?” Cô ta đây lại lại làm hắn giật mình, cô ta đây là
một tiểu cô gái thế nhưng lại vì một nam nhân như hắn mà xuất đầu,
nghĩ tới đã thấy vừa buồn cười vừa uất ức.

“Đương nhiên. Nhưng là bản tọa cũng không phải không công thay đối phương đánh, hắc hắc, chỉ cần đối phương trả tiền, bản tọa sẽ suy nghĩ về đề nghị của đối phương”
nói thẳng ra là cô ấy mơ ước tới túi tiền của tên đó.

“Nếu thật sự có đánh nhau, ta đây sẽ suy nghĩ đề nghị của ngươi ta đây” đây chỉ
là nói cho có lệ, hắn ta đây đương nhiên không muốn nàng ta đây cùng hắn ta đây phân tranh
với người trong tộc.

“Nhất định phải suy nghĩ nha” Tây Môn Nguyên Bảo còn cho là thật.

“Nhất định.”

“Nướng tốt lắm, có thể ăn.” Tây Môn Nguyên Bảo thấy lợn rừng đã chín, liền đem hai chân lợn rừng xuống, từng ngụm cắn ăn rất ngon lành, cũng
đem một cái chân lợn đến cho Đông Phương Dực, giúp tên đó ăn.

“Cẩn thận kẻo nóng” cô ấy còn một bên nhắc nhở.

Đông Phương Dực liền từ tay cô lão phu mà ăn lấy ăn để, bất chấp hình ảnh,
uy nghiêm của tộc trưởng Đông Phương gia, dù sao hắn lão phu cũng đã uống nước
từ tay cô lão phu. Huống chi trên người hắn lão phu vết thương còn rất đau, hắn lão phu cũng
không muốn cử động để lại làm vỡ miệng vết thương đã được băng bó tốt.
Lại nói, ở bên cạnh cô lão phu hắn lão phu có cảm giác thoải mái, tự tại mà trước nay
chưa từng có nên cũng không thấy có gì là không đúng.

“Ăn ngon không?” Tây Môn Nguyên Bảo hỏi.

“Ân, ăn ngon lắm” Đông Phương Dực khẽ gật đầu như đảo tỏi, vốn nghĩ là
cô ấy chỉ tùy tiện nướng cho có ăn, không nghĩ tới tay nghề của cô ấy rất
khá. Da lợn rừng được nướng giòn mà thịt bên trong lại mềm mại, vừa chín tới, làm cho hắn ăn không ngừng miệng.

“Săn thú, nấu ăn đều không làm khó được bản vương, dù nơi này không có lợn
rừng lui tới, bản vương cũng có thể tìm đươc rau dại để cho đối phương ăn no”. Cái
gì có thể ăn, cái gì không, Tây Môn gia hiểu rõ nhất,bởi vậy cho dù đem
đám người kia bỏ ở vùng núi hoang sơ, đám người kia cũng sẽ không chết đói, đám người kia còn có thể nhân tiện trên đường về nhà mà săn thú đem về, đây là bản năng
sinh tồn của Tây Môn gia.

Đông Phương Dực vẫn mải mê ăn chân lợn rừng, không có miệng để trả lời nàng bản vương, chỉ có thể không ngừng gật gật đầu.

Tây Môn Nguyên Bảo cũng rất nhanh ăn xong cái chân lợn rừng của cô bản vương, nhưng cô bản vương vẫn còn rất đói nên đứng lên cầm lấy cái chân lợn rừng khác.

“Đối phương cứ ăn tự nhiên, đừng khách khí” nữ nhân ấy vừa há to mồm cắn thịt, vừa nói.

Chỉ săn được một con lợn rừng thì có hơn ít, hai người chúng đều đói bụng mà theo kinh nghiệm của cô lão phu, nam nhân khi đói bụng thật đáng sợ,
ngay cả xương cốt cũng có thể ăn. Cho nên cô lão phu nghĩ tên đó khi đói cũng
giống các ca ca của cô lão phu, chút nữa nhất định sẽ cùng cô lão phu dành đồ ăn.
Phàm thường cô lão phu cùng các ca vì giành đồ ăn mà đánh nhau, mà Đông Phương Dực lại đang bị thương nặng cho nên không có khả năng tranh với cô lão phu.
Nhưng…như vậy cũng rất tội nghiệp, tên đó bị thương thành như vậy mà cô lão phu
chỉ chia cho tên đó một cái chân lợn thì có hơi quá đáng một chút.

Được rồi, cô lão phu liền nhịn đau chia thêm cho hắn một cái chân lợn,
nhưng cũng chỉ được như vậy thôi, hắn không thể tham lam muốn luôn cả
cái đầu heo, đầu heo nhất định phải là của cô lão phu.

Rất nhanh Đông Phương Dực đã ăn xong một cái chân lợn, bụng no thì mí mắt cũng bắt đầu muốn sụp xuống.

“Nhạ, cho cậu.” Tây Môn Nguyên Bảo nhịn đau đưa cái chân lợn cho hắn bản vương.

“Cám ơn, bản tọa đã no rồi.” Đông Phương Dực trừng mắt nhìn cái chân lợn, hắn đã ăn hết một cái chân làm sao còn có thể nuốt nổi?

“Đừng gạt bản tọa, bản tọa biết đối phương còn rất đói bụng. Bất quá bản tọa phải nói
trước một chút, bản tọa chỉ có thể cho đối phương thêm cái chân này thôi, tất cả
còn lại là của bản tọa” trước phải nói rõ để tránh sau này vì giành đồ ăn mà
trở mặt với nhau, nàng bản tọa cũng không muốn lại đánh tên đó bất tỉnh.

“Lão phu thật sự no rồi.” Đông Phương Dực không nghĩ bụng của gã còn chỗ để chứa thêm một cái chân lợn nữa.

“Đối phương xác định?…… Nói thực ra, đối phương sẽ không là muốn cùng bản vương giành
đầu heo ăn đi?” Tây Môn Nguyên Bảo híp mắt nguy ngập nhìn hắn bản vương, đem đầu
heo để xa hắn bản vương một chút, miễn cho hắn bản vương đột nhiên ra tay cướp đoạt.

“Không có, ta đây cam đoan ta đây đối đầu heo một chút hứng thú đều không có, ngươi ta đây ăn đi!”

“Tốt, vậy chút nữa đối phương đừng hối hận bắt ta đây chia đầu heo với đối phương
nha” đầu heo tới tay, nữ nhân ấy tuyệt đối sẽ không dễ dàng nhả ra.

“Tuyệt đối sẽ không.” Tên đó cam đoan.

“Ngươi bản vương thực không sai! Bản vương phát hiện ngươi bản vương là người tốt!” Chỉ cần
không cùng cô ấy giành đồ ăn đều là người tốt! Cô ấy đối gã cười mị mắt.

“Lão phu có thể cam đoan với đối phương, lão phu chưa làm qua chuyện xấu.”

“Đối phương không cần cam đoan, bản tọa tin tưởng đối phương.” Thật vất vả gặp gỡ
người không giành đồ ăn với nàng bản tọa, sao nàng bản tọa còn có thể hoài nghi hắn bản tọa.

Tây Môn Nguyên Bảo vui vẻ gặm đầu heo, mặc dù không được rửa sạch sẽ, kỹ càng nhưng cô ấy vẫn ăn ngon lành làm cho Đông Phương Dực mở to mắt.
HẮN cảm thấy rất thú vị, trong khi mí mắt đã muốn sụp xuống, nhìn thây
cô ấy ăn ngon lành như vậy làm sao không phải loại hưởng thụ?

“Chờ ngươi lão phu khỏe hơn, chúng lão phu liền đi ra ngoài” nữ nhân ấy mồm miệng lúng búng thịt heo nói với hắn

“Cái gì?” Thoáng chốc, lời của nữ nhân ấy làm cho hắn bản tọa thanh tỉnh.

“Không phải ta đây vừa mới nói sao?Chúng ta đây cũng không phải rơi xuống vực không có lối ra đâu, đúng là chúng ta đây ngã từ trên núi xuống, nơi này
lại ẩn mật và ở xa nhà chúng ta đây, nhưng ta đây đã có đi qua một vòng, chỉ cần đi theo con sông là có thể ra ngoài”. Trong lúc hắn ta đây mê man cô ấy đã làm
được rất nhiều chuyện: tìm nước, săn mồi, lại tìm lối ra, nếu không phải vì hắn ta đây đã hai lần cứu cô ấy, cô ấy đã sớm ném hắn ta đây sang một bên.

“Ta đây đã nghĩ là vực này không có lối ra, thì ra là không phải” không ngờ là gã đã lựa chọn đúng

“Lão phu nghĩ bọn người bịt mặt kia cũng không nghĩ là chúng lão phu còn sống,
mà lại sống tốt như vậy đâu” Nói đến đây, Tây Môn Nguyên Bảo không khỏi
đắc ý cười gian, đám người bị mặt kia muốn họ chết sao, còn hơi sớm.

Giờ phút này, Đông Phương Dực toàn thân đều cảm thấy hết sức thoải
mái, hắn bản vương không cần lo lắng hai người không thể leo lên trên vách đá;
không cần lại chán nản nhận định là chính mình liên lụy nàng bản vương.

“Khi nào ra ngoài xong, đối phương nhớ đừng quên đưa bạc cho bản vương để chuộc
lại Tiểu Hắc nha” nàng bản vương vẫn nhớ mãi không quên mười tám lạng bạc trắng
bóng kia.

“Bản tọa sẽ không quên.” Hơn nữa nữ nhân ấy vì hắn bản tọa làm nhiều việc như vậy, tuy
rằng nữ nhân ấy không để ý hoặc là thấy nó không đáng kể nhưng với hắn bản tọa thì
khác.

“Cậu xem mặt trăng to tròn trên trời kìa, giống như một cái bánh,
ăn vào chắc ngon lắm” nhìn thấy, bụng nữ nhân ấy lại cảm thấy đói, thật muốn
có một khối bánh lớn để ăn.

“Cậu xem thiên thượng ánh trăng lại viên lại đại, giống không giống một khối tốt lắm ăn bánh?” Nhìn, nhìn, cô ấy lại cảm thấy của cô ấy cái
bụng có thể cất chứa tiếp theo khối bánh lớn đến.

“Thật là rất giống.” Đông Phương Dực không thể nhịn được cười ra tiếng.
Sớm nên biết nàng ta đây sẽ không giống các thiếu nữ phàm thường chỉ vào ánh
trăng khen đẹp, mọi thứ qua đầu nàng ta đây đều rất đơn giản, trừ bỏ bạc cùng
đồ ăn thì việc đoán ý tưởng của nàng ta đây không có gì là khó.

“Ăn xong thịt lợn rừng nướng, nếu lại có thêm một khối bánh lớn thì tốt biết bao” Tây Môn Nguyên Bảo cảm thán nói.

Đông Phương Dực đang cười, nghe nữ nhân ấy phối hợp đồ ăn cảm thấy sinh ra
tư vị ảo diệu, chỉ nghe nữ nhân ấy nói hắn cũng cảm thấy như đang ăn được một
đống mỹ thực.

“Nghe đối phương nói như vậy, xem ra đồ ăn ngon trên thế gian này quả thật không ít” Nghĩ đến tên đó bỏ lỡ rất nhiều.

“Ân, đối với Tây Môn gia thì thế gian này không có gì mà không thể ăn được” hai mắt nàng bản vương sáng lên, còn thật sự nắm tay gật gật đầu.

“Ân, đối Tây Môn gia người đến nói, này thế gian không có giống nhau
này nọ là không có thể ăn !” Cô lão phu hai mắt sáng lên, còn thật sự nắm tay
gật gật đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8