Bần Cùng Dã Nương Tử
Chương 3
Hai nhà đám hỏi?!
GÃ Thư Ngọc vừa biết được tin liền ngay lập tức té xỉu. Chuyện này không có khả năng là thật, khẳng định là cô bản tọa đang gặp ác mộng.
Hai nhà đám hỏi? Đám thổ phỉ cường đạo kia sao có thể bước vào nhà
Đông Phương gia, huống chi lại là nghênh đón một dã nha đầu kia của Tây Môn
gia làm con dâu, cô ấy hoàn toàn không dám tưởng tượng tới chuyện này.
Phải biết rằng tổ tiên trước đây từng cưới được quận chúa a, Đông Phương gia thân phận cao quý, đám thổ phỉ Tây Môn gia kia sao có thể trào cao
với tới được.
HẮN Thư Ngọc không muốn nghĩ tiếp, đến tột cùng là dã nha đầu kia nào sẽ gả vào Đông Phương gia mà đứa con bảo bối của nàng lão phu lại phải tiếp nhận hậu
quả này?
Có thể hiểu được Dực nhi thân là tộc trưởng Đông Phương gia, phải vì
phúc lợi của người trong tộc mà suy nghĩ nhưng ngày thường Dực nhi vì
người trong tộc hi sinh thế nào cô bản tọa cũng mặc kệ nhưng lúc này thì vạn
vạn không được, bời vì cưới dã bé gái của Tây Môn gia rất là ủy khuất
cho Dực nhi. Thân là tộc trưởng, Dực nhi chịu ủy khuất còn chưa đủ sao?
Giờ còn phải đem hạnh phúc cả đời ra bồi nữa?
Làm con dâu của GÃ Thư Ngọc cô ấy thì cũng đơn giản thôi, chỉ cần biết
lễ nghĩa, tinh thông cầm kỳ thư họa, còn lại cô ấy sẽ không đòi hỏi gì
thêm. Tuy rằng dã bé gái của Tây Môn gia cô ấy chưa từng gặp qua, nhưng
cả đám Tây Môn gia từ trên xuống dưới hơn trăm người mà kẻ biết chữ chắc chỉ đếm được trên đầu ngón tay, mà dã bé gái này lại lớn lên trong gia đình cường đạo thổ phỉ kia, cô ấy dám chắc sẽ không được giáo dưỡng tử
tế, khẳng định cũng là một nữ thổ phỉ mà thôi.
Còn nữa, còn muốn cô ta đây đem nữ nhi gả cho Tây Môn gia, đối với cô ta đây mà nói cũng là chuyện không tốt đẹp gì. Khuê nữ của Đông Phương gia đương
nhiên phải gả cho quan to quý nhân, nếu không thì cũng phải là phú hào
thương gia. Đem nữ nhi gả cho Tây Môn gia, nếu có ai hỏi đến cô ta đây làm
sao mà mở miệng trả lời, không bằng trước đem cho cô ta đây một khối đầu hũ
để cô ta đây đập đầu vào đó mà chết cho rồi, đỡ phải mất mặt, xấu hổ.
Diễm nhi bảo bối của cô ấy không thể nào gả cho tên cường đạo thổ phỉ
Tây Môn gia kia được, Diễm nhi xinh đẹp, diễm lệ như vậy không thể bị
hủy trong tay Tây Môn gia được.
Ác mộng này đáng sợ đến cực điểm, không biết đến khi nào thì chấm dứt đây?
Người sửng sốt không chỉ có HẮN Thư Ngọc, tất cả tộc nhân trong Đông
Phương gia khi nghe Đông Phương Dực tuyên bố cũng đều ngạc nhiên đến sợ
hãi. Mọi người khuyên can nhưng không thể làm lay chuyển quyết định của
Đông Phương Dực, ít nhất đây là phương pháp giải quyết việc Tây Môn gia
cướp lương thực, quan trọng nhất là người hi sinh là Đông Phương và một
trong hai muội muội của hắn, không ảnh hưởng gì đến đám người kia nên cũng chỉ
phản đối cho có lệ, còn lại là một bộ dáng đứng bên cạnh xem kịch vui.
Đám người kia cũng nghĩ đến HẮN Thư Ngọc sẽ không dễ dàng thỏa hiệp, mà cho dù là Đông Phương Diễm xinh đẹp vốn quen được chiều chuộng hay văn tĩnh tú
nhã Đông Phương Tú gả đi thì cũng đều là vấn đề đau đầu. Yêu thương Đông Phương Diễm đến tận tâm khảm nên chắc HẮN Thư Ngọc sẽ không đời nào để
cô lão phu gả vào gia đình thổ phỉ cường đạo kia, mà Đông Phương Dực cũng rất
yêu thương Đông Phương Tú cho nên rất có khả năng sẽ tìm cách bảo vệ
hạnh phúc nửa đời sau của em gái.
Nếu Đông Phương Dực lấy thân phận tộc trưởng cố ý muốn đại muội, tức
Đông Phương Diễm gả vào Tây Môn gia thì HẮN Thư Ngọc cùng Đông Phương Diểm dù không muốn cũng không thể cãi lời. Vì thế toàn bộ người trong tộc
trợn to mắt chờ xem Đông Phương Dực sẽ đem muội muội nào đẩy vào hố lửa.
“Ô…cậu làm co thể quyết định chuyện như vậy chứ? Đông Phương gia
chúng lão phu không phải là một gia đình tùy tiện, nhưng cậu lại tùy tiện
quyết định muốn cho hai nhà kết thông gia. Lão phu chỉ nghĩ đến việc dã nha
đầu của Tây Môn gia sẽ làm con dâu lão phu là lão phu đã thở không nổi, cậu lại
còn muốn đem muội muội gả vào đó. Nàng lão phu là một thiếu nữ yểu điệu lại nhu
thuận, gả vào đó khác nào đưa dê vào miệng cọp, Diễm nhi sẽ không sống
nổi a” HẮN Thư Ngọc khóc bù lu bù loa. Nhắc tới đám hỏi, nàng lão phu đầu tiên là
nghĩ đến Đông Phương Diễm, nữ nhi mà nàng lão phu yêu thương nhất, về phần Tú
nhi tuy rằng cũng là con do nàng lão phu sinh ra nhưng bộ dáng lại không giống
nàng lão phu mà Diễm nhi thì vóc dáng lại tương tự như nàng lão phu cho nên nàng lão phu tự
nhiên yêu thương Diễm nhi nhiều hơn.
“Nương, ngài cũng đừng khóc, ngài trong lòng hiểu được, bản tọa sở dĩ
quyết định như vậy là muốn cho hai nhà có thể chung sống hòa bình với
nhau” Đông Phương Dực khẽ thở dài, từ khi mẹ biết được quyết định của
tên đó đã không ngừng oán tên đó. Hàng ngày đối mặt cô bản tọa khóc lóc kể lể, tên đó
có chút mệt mỏi.
“Bản tọa mới không muốn cùng đám thổ phỉ cường đạo Tây Môn gia kia sống
chung. Người khác không biết còn tưởng chúng bản tọa cá mè một lứa” GÃ Thư
Ngọc hai mắt đỏ hồng, liều chết không theo.
Đông Phương Dực lại khẽ thở dài, từ đầu tên đó đã biết mẹ không dễ thỏa hiệp, tên đó chỉ thể khuyên ngăn để nữ nhân ấy chấp nhận.
“Cậu hãy tự vấn lương tâm mình đi, Diễm nhi đã làm gì có lỗi với
cậu mà cậu đối xử với cô bản vương như thế?” TÊN ĐÓ Thư Ngọc lại chất vấn.
“Nương, bản vương cũng không có nói nhất định phải là Diễm nhi gả tiến Tây
Môn gia, dù sao bản vương còn không có hỏi qua ý của Diễm nhi cùng Tú nhi” Mẫu
thân mở miệng, ngậm miệng đều là vì Diễm nhi, mà không có chút nào nghĩ
tới Tú nhi, nàng bản vương quả thật rất đáng thương.
“Không cần hỏi cũng hiểu được Diễm nhi không muốn! Có nữ nhân đầu óc
thanh tỉnh nào mà muốn gả vào Tây Môn gia? Ta đây sợ là Tây Môn gia lòng
tham không đáy sẽ chỉ định muốn Diễm nhi vào cửa” HẮN Thư Ngọc nói ra lo
ngại trong lòng, Diễm nhi của cô ta đây xinh đẹp như vậy, Tây Môn gia dù ngốc cũng sẽ muốn Diễm nhi của cô ta đây a.
“Nương, hai nhà đám hỏi là chuyện bản vương đã quyết định, cho dù Tây Môn
gia thực muốn Diễm nhi vào cửa, bản vương cũng sẽ không một chút do dự mà đáp
ứng cho nên bản vương hi vọng người cũng chuẩn bị tâm lý” Đông Phương Dực lấy
thân phận tộc trưởng quyết định, tên đó nghe mẹ bản vương oán thán nhiều ngày
đã đủ rồi.
TÊN ĐÓ Thư Ngọc ngạc nhiên nhìn con trai không nghe lời nàng bản vương nói, không tự chủ được lại rơi lệ, những bất mãn cùng oán giận cũng không nói nên
lời.
“Xem ra chúng ta đây đã có chung quyết định, việc này không cần phải bàn
cãi nữa. Nương, người chuẩn bị lo việc cưới hỏi đi” Đông Phương Dực mặt
lạnh hướng nàng ta đây nói rồi nhanh chóng xoay người bỏ đi, để lại thân mẫu vẫn
còn chấn kinh không thôi.
Đông Phương Dực biết những lời cứng rắn vừa rồi của mình làm cho mẫu
thân sợ hãi nhưng có một số việc không thể vì người bên ngoài phản đối
mà do dự, thậm chí là thay đổi quyết định của mình. Tên đó tâm ý đã quyết,
Đông Phương gia cùng Tây Môn gia bắt tay giảng hòa, bất luận có bao
nhiêu người phản đối cũng không làm dao động được quyết tâm của tên đó.
Buồn bực mấy ngày, Đông Phương Dực liền đi đến chuồng ngựa, chọn lấy một tuấn mã màu đen rồi phóng đi.
Tuấn mã này là mới mua về, ban đầu khi Hắc Câu bị Tây Môn Nguyên Bảo
cướp đi, cũng không biết nàng ta đây có đối xử tử tế với nó không. Hắn ta đây đoán là
Tây Môn gia chắc sẽ đem Hắc Câu bán cho đám buôn ngựa cho nên từng cố ý
cho người dọ hỏi nhưng một chút tin tức cũng không có. Bởi vậy hắn ta đây nghĩ
nếu Hắc Câu không bị phanh thây xẻ thịt thì cũng trở thành công cụ để
Tây Môn gia đi đánh cướp. Nghĩ tới ngựa yêu quý bị đối xử như thế, trong lòng càng thấy không vui, liển giục ngựa chạy mau hơn, rất nhanh con
ngựa liền đưa hắn ta đây đến nơi đã bị Tây Môn Nguyên Bảo đánh cướp.
Tây Môn Nguyên Bảo ở nhà không có việc gì làm, từ sau lần nàng lão phu đánh
cướp đến nay đã một khoảng thời gian, mỗi ngày nàng lão phu đều cười nhạo ba vị
ca ca vài lần, có lẽ bị nàng lão phu cười nhạo đến mức nổi giận nên các ca ca
giống như là cuồng đánh cướp Đông Phương gia, hại nàng lão phu mỗi ngày đều phải nhìn các ca ca mang chiến lợi phẩm về nhà, thật không vui chút nào.
Đáng tiếc nàng lão phu lại không được ra ngoài bằng không khẳng định sẽ còn mang về nhiều chiến lợi phẩm hơn các ca ca.
Hôm nay cô lão phu nhàm chán đi đến chỗ đã từng đánh cướp Hồ Thổ, chỗ này
cô lão phu đã lui tới không dưới mười lần, cũng không biết vì sao cô lão phu lại đi
tới chỗ này, đã vậy còn xem đông xem tây, ngay cả bụi cỏ cũng bị cô lão phu
xem vài lần.
Mỗi khi không nhìn thấy thi thể, nữ nhân ấy lại không tự giác mà thở nhẹ,
coi như nữ nhân ấy vì lương tâm cảm thấy bất an đi. Thật là, nữ nhân ấy khi nào lại
trở nên lề mề như thế? Quả thật rất giống các bà các chị như lời các ca
ca nói.
“Tây Môn Nguyên Bảo! Ngươi bản vương chính là một tên tiểu thổ phỉ nha, không
nên có lương tâm a” Tây Môn Nguyên Bảo chu môi lẩm bẩm, chân đá vào hòn
đá. Thổ phỉ mà có lương tâm, nói ra chẳng phải làm cho người bản vương cười đến rụng răng sao.
“Là do Hồ Thổ số con rệp mới gặp phải đối phương, đối phương đánh tên đó cũng
không sai, không cướp của tên đó mới là có lỗi với chính mình, làm chi lại
luôn nhớ tới tên đó?TÊN ĐÓ bị dã thú bắt làm bữa điểm tâm cũng kệ tên đó đi, có
lẽ dã thú còn cảm ơn đối phương, không biết chừng ngày nào đó còn mang thỏ
hoang đến tạ lễ cho đối phương a” Tây Môn Nguyên Bảo miệng lẩm bẩm, liều chết không nhận mình cảm thấy lương tâm bất an.
Đông Phương Dực vạn vạn không nghĩ tới lại ở chỗ này nhìn thấy một
tiểu thiếu nữ cắm đầu đá chân vào hòn đá, tên đó nghĩ chắc thiếu nữ này
cũng giống tên đó bị người của Tây Môn gia đánh cướp ở đây, không kịp nghĩ, tên đó liền dừng ngựa.
“Cô gái, đối phương có khỏe không?”
“A? Cái gì?” Tây Môn Nguyên Bảo lăng lăng ngẩng đầu nhìn, vừa thấy là Hồ Thổ xuất hiện, nhanh chóng sợ tới mức run lên. Gặp quỷ. Cô ấy vừa mới
nghĩ đến hắn lão phu có thể đã trở thành một đống xương trắng, kết quả hắn lão phu liền
xuất hiện trước mặt cô ấy, rốt cuộc là hắn lão phu vẫn còn sống, không, vẫn là
cô ấy gặp quỷ a!
Tây Môn Nguyên Bảo sợ hãi nhìn tên đó, còn thật sự lo lắng không biết có nên chạy đi không, phàm thường nàng lão phu rất dũng cảm nhưng cũng không phải
nàng lão phu muốn đánh quỷ nha.
“Thiếu nữ, đừng sợ, là tại hạ đường đột. Quả thật con đường này không được bình an lắm, thường xuyên có cường đạo thổ phỉ đi cướp, tại hạ
thấy thiếu nữ lẻ loi một mình ở đây nghĩ rằng thiếu nữ gặp phải thổ phỉ
nên mới hỏi thăm, không nghĩ là sẽ dọa thiếu nữ sợ hãi” Đông Phương Dực
thi lễ, rồi lại giải thích, không muốn làm tiểu thiếu nữ xinh đẹp sợ
hãi.
Tây Môn Nguyên Bảo nghe hắn nói một hơi dài sớm đã quên sợ hãi, từng
câu cô bản tọa đều nghe rõ nhưng lại không hiểu hắn nói gì, đôi mắt to tròn,
linh lợi chỉ ngây ngốc nhìn cái miệng của hắn. Cô bản tọa phát hiện miệng của
hắn thật đẹp nha.
Thừa dịp hôm nay mặt trời lên cao, có thể nhìn tên đó rõ ràng, nữ nhân ấy phát hiện bộ dạn của Hồ Thổ ban ngày so với Hồ Thổ ban đêm càng đẹp hơn ,
nhưng lại bất đồng với các ca ca nữ nhân ấy, làm cho nữ nhân ấy có một cảm giác kỳ
dị.
“Thiếu nữ” cô lão phu như thế nào cứ nhìn tên đó chằm chằm.
“Hồ Thổ, cậu là người sao?” Tây Môn Nguyên Bảo chỉ ngây ngốc hỏi
tên đó một câu, nếu tên đó là người vì sao nữ nhân ấy lại không hiểu những gì tên đó
nói?
Hồ Thổ? Cô gái trước mắt thế nào lại gọi hắn bản tọa là Hồ Thổ? Đông Phương Dực đầu tiên là nghĩ nàng bản tọa kêu ai đó nhưng ngay tức thì liền bừng tỉnh,
hắn bản tọa biết nàng bản tọa là ai. Làm sao có thể quên được cặp mắt sáng rỡ, làm sao
có thể quên được giọng nói của nàng bản tọa chứ? Nàng bản tọa chính là Tây Môn Nguyên
Bảo, người đã cướp của hắn bản tọa sau lại đánh hắn bản tọa một quyền bất tỉnh a!
Oan gia ngõ hẹp. Cư nhiên lại gặp cô ta đây ở đây không biết là may mắn
hay là xui xẻo. Đông Phương Dực tính mở miệng hỏi cô ta đây về Hắc Câu nhưng
hắn ta đây phát hiện Tây Môn Nguyên Bảo không biết hắn ta đây đã sớm phát hiện thân
phận của cô ta đây, mà hắn ta đây cũng không muốn tiết lộ thân phận của mình nên
đành giả bộ hai người lần đầu gặp nhau. Huống chi hắn ta đây không quên cô ta đây
đánh người đau đến thế nào, tốt nhất là cùng cô ta đây bảo trì khoảng cách,
miễn cho lại bị cô ta đây đánh.
“Tại hạ thật sự là người, nhưng vì sao cô gái lại biết tên của tại
hạ?”Tên đó muốn xem Tây Môn Nguyên Bảo trả lời thế nào? Nàng ta đây dám thừa nhận
đêm đó nàng ta đây đánh cướp tên đó sao?
“Ách…… Cái kia…… Bản vương…… Tối hôm qua…… Chính là tối hôm qua bản vương đang ngủ
thì Quan Thế Âm Bồ Tát đến báo mộng cho bản vương, nói hôm nay bản vương sẽ gặp được
một người nam nhân tên là Hồ Thổ a” Đúng vậy, chính là như vậy đi, Tây
Môn Nguyên Bảo suy nghĩ rất nhiều mới thấy lý do này là tốt nhất.
Ha, cô lão phu thực sự là bội phục chính mình, cũng không phải ai cũng có
cái đầu suy nghĩ linh hoạt, các ca ca cô lão phu vẫn là nên học hỏi cô lão phu nha.
“Quan Thế Âm Bồ Tát vì sao lại báo mộng với đối phương?” Nói xạo hết lần
này tới lần khác, hắn bản vương mà tin cô bản vương thì chính là mười phần ngu ngốc.
“Bởi vì…bởi vì…” cong rồi! Nàng ta đây không biết nên kiếm lý do gì để nói đành phải phiền chán đá đá hòn đá nhỏ dưới chân.
“Bởi vì?” Đông Phương Dực nhíu mày, nhìn dáng vẻ do dự, bất an của
cô ấy khiến cho tâm tình của cô ấy tốt lên rất nhiều, hai tay của tên đó sẽ
không vội vàng hướng lên cổ cô ấy mà bóp để trả mối hận bị đánh một
quyền.
“Về nguyên nhân, cậu nên đi hỏi xem Thế Âm Bồ Tát mới đúng, hỏi bản tọa
làm gì?” Tây Môn Nguyên Bảo nói được nguyên nhân mới lạ, chắc chắn lời
nói dối của nàng bản tọa sẽ bị vạch trần ngay, dù sao đêm đó nàng bản tọa phẫn nam trang thành công như vậy, tuyệt đối sẽ không có người nhìn ra được nàng bản tọa là nữ nhân.
Đông Phương Dực không dám cười thành tiếng mà cố nén lại, thì ra nữ nhân ấy cũng không quá ngu dốt như hắn lão phu tưởng, kỳ thật bộ dáng ngốc ngốc của
nữ nhân ấy cũng rất đáng yêu.
“Thiếu nữ, đối phương làm sao có thể một mình ở nơi này?” Đông Phương Dực
cẩn thận nhìn quanh, gã cũng không muốn bị một đám Tây Môn gia vây
quanh, nhưng nhìn kỹ chung quanh cũng không có ai, gã đoán chắc hôm nay nữ nhân ấy ra ngoài một mình.
“Ta đây nhàm chán, nên ra đây đi dạo” không thể nói với hắn ta đây là nữ nhân ấy đi ra xem hắn ta đây đã chết chưa a.
“Nơi này không bình an, thiếu nữ một mình ra ngoài thật không thỏa
đáng” Đông Phương Dực cũng không vạch trần thân phận của cô ta đây mà còn ra
vẻ là người tốt, quan tâm đến sự bình an của cô ta đây
“Phải không?” Tây Môn Nguyên Bảo giả bộ sửng sốt. Con đường này
không yên bình cô bản vương tất nhiên biết rõ, nhưng không có đạp lý người trong nhà đánh cướp người trong nhà, hơn nữa có Tây Môn Nguyên Bảo cô bản vương ở đây lúc này, còn ai dám đi đánh cướp?
“Đúng vậy, thiếu nữ trăm ngàn đừng tưởng rằng tại hạ là hù dọa cô
nương, trước đây tại hạ cũng bị người ta đây đánh cướp ở đây, cướp đi ngựa
cùng quần áo, hành vi thật sự là vô sỉ” Đông Phương Dực hưởng thụ khoái
cảm trả thù nho nhỏ, tên đó bị nữ nhân ấy hại thiếu chút nữa là phơi thây nơi
hoang dã, chỉ mắng một câu vô sỉ coi như là nữ nhân ấy có lời rồi.
Nghe gã nói một hơi, Tây Môn Nguyên Bảo hiểu được gã đang nói
chuyện bị cô ấy đánh cướp, nhất là nghe hai chữ “vô sỉ” cuối cùng kia,
khiến cô ấy nhăn mặt, cố gắng kiềm chế mới không lại ra một quyền đánh
gã bất tỉnh.
Thằng nhóc này còn bất mãn cái gì? Cô ấy đối với tên đó đã quá rộng lượng,
đã không đem tên đó l*t s*ch sẽ treo ở cửa thành, tên đó còn oán giận gì nữa?
Bất quá là lấy của tên đó một ít ngân lượng cùng con ngựa và áo ngoài thôi, tên đó cũng có thể tính toán chi li, để ở trong lòng, thực sự là rất giống các bà các chị.
“Bản vương thấy đối phương đối với ngươi bản vương đã thủ hạ lưu tình, nếu không thì
đã một quyền đánh chết ngươi bản vương rồi, ngươi bản vương còn có thể đứng đây mà nói dông
dài sao?” Tây Môn Nguyên Bảo trong lòng cảm thấy rất khó chịu, dùng ánh
mắt khinh miệt đánh giá tên đó từ trên xuống dưới một lần. Không phải nàng bản vương
nói khoác, nàng bản vương thực sự có thể một quyền đưa tên đó lên tây thiên, dù sao
năm nàng bản vương năm tuổi cũng đã dùng một quyền mà đánh chết một con trâu,
chẳng lẽ tên đó nghĩ tên đó so với trâu còn mạnh hơn sao?
Chậc! Quả thực là cười chết người!
Nói dông dài? Đông Phương Dực ngạc nhiên nhìn nàng bản vương, không nghĩ tới
nàng bản vương bây giờ lời nói cũng đồng dạng như lúc đó, đều làm người bản vương thấy
ngạc nhiên.
“Ngươi bản vương đừng nghĩ là bản vương nói dối ngươi bản vương, về khí lực lớn là bản vương thực sự
không có gạt ngươi bản vương” thấy gã có vẻ sửng sốt, Tây Môn Nguyên Bảo nghĩ
gã không tin lời cô bản vương. Khí lực lớn chính là kiêu ngạo lớn nhất của cô bản vương nha, gã có thể nói cô bản vương là da mặt dày, miệng rộng, thùng cơm lớn…nhưng không được nói cô bản vương không có khí lực.
“Thấy cô gái căm phẫn như vậy, lão phu thật muốn nghĩ người đêm đó đánh
cướp lão phu là cô gái a” Đông Phương Dực cười nhạo phản ứng quá mức của
cô lão phu, như thế đã quá rõ ràng rồi, cho dù là kẻ ngốc cũng phát hiện ra
manh mối.
“Ha! Ngươi ta đây đừng nói đùa, làm sao có thể là ta đây ” Tây Môn Nguyên Bảo lớn tiếng cười gượng, chột dạ không dám nhìn mặt tên đó.
Mụ nội nó ! Sẽ không bị Hồ Thổ phát hiện đi? Không! Sẽ không ! Hồ Thổ vừa thấy đã biết là một tên ngốc như lời Bảo Đệ, cả ngày toàn giảng thi thư lễ nghĩa làm cho người lão phu có nghe mà không có hiểu
“Thiếu nữ nói đúng, bộ dạng thiếu nữ như hoa như ngọc làm sao có thể là đạo tặc chặn đường cướp bóc”
Tây Môn Nguyên Bảo cố nén xúc động muốn cãi lại hắn bản vương, nếu hắn bản vương là ca ca của cô bản vương, cô bản vương đã sớm rat ay hoặc động khẩ, tuyệt không giống như bây
giờ, phải lắng nghe hắn bản vương nói.
Tên đó nghĩ tên đó là ai chứ?Từ nhỏ cô ấy đã quyết tâm tương lai sẽ trở
thành thổ phỉ lợi hại nhất của Tây Môn gia, nhưng chí nguyện vĩ đại của
cô ấy nghe qua lời tên đó lại trở nên ám muội như thế. Hừ, hủ nho đúng là hủ nho. Nếu không phải có thổ phỉ cướp đoạt tên đó làm sao biết được lòng
người hiểm ác a!
Tây Môn Nguyên Bảo híp híp đôi mắt, trong lòng tính toán làm sao cho
hắn bản vương biết thế nào là lòng người hiểm ác. Lần này cô ấy nhất định sẽ cướp
sạch ngân lượng của hắn bản vương, l*t s*ch hắn phục của hắn bản vương lại đem hắn bản vương đến treo ở
cửa thành để cho người bản vương xem, để coi hắn bản vương sau này có dám mở miệng ngậm
miệng cũng đều mắng thổ phỉ cường đạo không? Về phần ngựa của hắn bản vương, cô ấy
sẽ trốn đến một nơi không có người mà xẻ thịt, nướng ăn, đem ngựa trở
thành hắn bản vương, ăn sạch sẽ xem sau này còn ai dám chọc cô ấy.
Thấy nữ nhân ấy đột nhiên nhìn gã cười dữ tợn, da đầu Đông Phương Dực run
lên, gã bất động thanh sắc dắt ngựa lui về sau. Nhìn nữ nhân ấy không có ý
tốt, nếu gã đoán không sai, nữ nhân ấy là đang muốn làm lại trò cũ, đánh gã
đây.
“Ta đây nói Hồ Thổ a! người có đôi khi vận không tốt, cậu nghĩ phải làm sao bây giờ” Tây Môn Nguyên Bảo giống như tiếc hận, bẻ bẻ bàn tay
Hôm nay nữ nhân ấy cũng không tính đi đánh cướp, ai ngờ lại gặp Hồ Thổ chỗ
nào không đi lại đến chỗ này, đã vậy còn nhiều lời giảng giải lung tung, đã vậy tên đó còn ghét bỏ nữ nhân ấy là cường đạo thổ phỉ. TÊN ĐÓ kiêu ngạo như
vậy, nữ nhân ấy nếu không đánh tên đó thì chẳng phải có lỗi với chính mình, có
lỗi với hơn trăm người lớn nhỏ của Tây Môn gia sao?
Bởi vậy, cô ấy muốn hung hăng đánh tên đó đến khóc kêu cha gọi mẹ, để coi tên đó lần sau gặp lại cô ấy có còn dám nói lôi thôi dài dòng nữa không.
“Cho nên?” Nàng ta đây đây là đang ám chỉ hắn ta đây lại tự rước họa vào mình?
“Cho nên, ngươi ta đây chỉ có thể thuận theo vận mệnh an bài, tiếp tục làm
người xấu số” Tây Môn Nguyên Bảo cười đến rực rỡ, đôi mắt đẹp long lanh
nhưng trong lòng lại âm thầm tính kế.
Đã có phòng bị nên Đông Phương Dực cũng không bị dung mạo tuyệt mỹ
cùng nụ cười sáng lạn của nàng ta đây lừa gạt, bé gái kia càng cười đến vô tội là lại càng có vấn đề. Đang lúc tên đó tính rời khỏi nàng ta đây thì đột nhiên
nghe tiếng một số đông người, ngựa đang đi về hướng này. Là Tây Môn gia
sao? Đám người kia đã sớm an bài mọi thứ tốt lắm?
Tây Môn Nguyên Bảo đang xoa xoa tay, chuẩn bị động thủ, đột nhiên
thấy gã có vẻ bất an cùng lo lắng nữ nhân ấy liền không tự chủ mà thu tay về, không chơi trò cũ dùng một quyền mà đánh gã bất tỉnh.
“Đối phương dẫn theo bao nhiêu nhân mã?” Đông Phương Dực cau mày hỏi.
“Người nào, ngựa nào? Bản tọa chỉ có một mình, không mang theo bất cứ ai a” Tây Môn Nguyên Bảo lên tiếng nói rõ ràng.
Nếu không phải là người ngựa của Tây Môn gia, vậy người sắp đến là
ai? Là thương đội ngẫu nhiên đi qua sao? Đông Phương Dực hai mắt như
chim ưng nhìn xuyên qua đám cát bụi mù mịt phía trước, muốn nhìn xem
người đến là ai. Kết quả là thấy một đám hắc tên đó nhân che mặt, không cần
đối phương báo danh, tên đó cũng biết được bọn chúng đến đây là vì cái gì.
“Đáng chết! Lên ngựa!” Đông Phương Dực thấp giọng mắng, cánh tay phải vươn ra nắm lấy Tây Môn Nguyên Bảo còn đang đứng sững sờ phía trước lên ngựa.
“Cái gì?” Tây Môn Nguyên Bảo còn chưa nghĩ được cái gì đã bị hắn kéo
lên ngựa, ngồi ở phía trước hắn, nàng bản tọa còn chưa kịp phản ứng thì hắn đã
giục ngựa chạy như điên.
Đông Phương Dực không kịp cùng Tây Môn Nguyên Bảo giải thích nguyên
nhân, tên đó là có thể một mình một người chạy trốn, nhưng tên đó không thể
thấy cô ấy lâm vào nguy ngập mà không rat ay giúp đỡ, cho dù đã từng đối
với tên đó bất nhân thì tên đó cũng không đối với cô ấy bất nghĩa.
“Uy, Hồ Thổ, cậu điên rồi phải không? Kéo bản tọa lên ngựa làm gì?” Rõ
ràng là nàng bản tọa muốn cướp tên đó như thế nào lại thành tên đó cướp nàng bản tọa, mà lại
là cướp người của nàng bản tọa? Hồ Thổ ngốc rõ ràng không phải là cường đạo thổ
phỉ a! Cho dù là hủ nho nghèo kiết xác cũng không nên học nàng bản tọa đi cướp
nha. Không phải Hồ Thổ là một thủ lĩnh thổ phỉ ở vùng núi khác đến cướp
nàng bản tọa về làm áp trại phu nhân chứ?
“Ngồi cho vững, nếu cậu ngã xuống, bản tọa sẽ không cứu cậu” Đông
Phương Dực hô to, cực lực tìm cách thoát khỏi truy binh phía sau.
“Đừng nói chuyện nực cười đó, lão phu làm sao sẽ té xuống ngựa, huống hồ
lão phu khi nào thì cần ngươi lão phu cứu” nghe vậy, Tây Môn Nguyên Bảo cười nhạt.
Ngồi trước người gã có thể cảm nhân toàn thân gã đều căng cứng giống
như là đang cảm thấy hiểm nghèo gần kề, nhưng nói đến hiểm nghèo ở chỗ này còn có ai hiểm nghèo hơn cô ấy sao?
Tây Môn Nguyên Bảo không hiểu được hắn vì sao lại căng thẳng như vậy, trong lòng lại nảy sinh chủ ý khác, nếu bây giờ cô ấy hất hắn xuống ngựa thì chẳng phải con ngựa này sẽ là của cô ấy sao?
“Hắc hắc hắc! Hồ Thổ a Hồ Thổ, cậu muốn trách thì trách bản thân cậu không may, gặp phải thổ phủ lợi hại nhất a”
Cô bản tọa còn đang suy nghĩ làm thế nào để cho gã té ngựa thì phía sau
truyền đến tiếng “ hưu, hưu…”, còn có vật cắt gió lao tới, cô bản tọa cảm thấy buồn bực, còn chưa kịp lý giải thì đã thấy một tràng tên bắn tới làm
cô bản tọa sợ trắng mặt.
Rất nhiều tên bắn tới.
Rất nhiều nhân mã thét to đuổi theo.
Hồ Thổ giục ngựa chạy như điên!
Chuyện này là sao? Trong đầu Tây Môn Nguyên Bảo đã có đáp án, đó là lũ người kia đang bị đuổi giết.
Không! Không đúng! Nghiêm khắc nói đến,người bị đuổi giết là Hồ Thổ
mới đúng. Nữ nhân ấy chính là không may mà dính vào, kết quả là bị đối phương
gom lại một chỗ với hắn ta đây mà giết luôn.
“Thật sự là quá đáng mà” Tây Môn Nguyên Bảo giận đến toàn thân phát
run, không ngừng mắng ra tiếng. Ban đầu còn nói Hồ Thổ là một kẻ không
may mắn, không ngờ cái miệng quạ đen của cô ấy lại nói trúng, tên đó xác
thực là bị ôn thần đeo bám, mà cô ấy là vô tội bị liên lụy, khó giữ được
cái mạng nhỏ.
Ô…Nàng bản vương làm sao có thể không may mắn như vậy, sớm biết sẽ gặp phải
chuyện không hay ho, nàng bản vương liền ngoan ngoãn ở nhà đâu cần quan tâm Hồ Thổ có trở thành một đống xương trắng hay không. Hiện tại thì lần trước Hồ
Thổ không chết, lúc này lại có nàng bản vương đi theo chon cùng, thật sự là tiện
nghi cho nhóc con này a!
“Đừng để đám người kia chạy thoát, mau đuổi theo” truy binh phía sau kêu to.
Đông Phương Dực một câu cũng không nói, bình tĩnh rút ra trường kiếm
bình tĩnh đánh rớt tên từ sau bắn tới, đồng thời cũng đá giục ngựa chạy
mau. Tên đó biết đối phương không rành địa hình nơi này bởi vậy cố ý tận
dụng lợi thế để tìm cơ hội thoát thân.
“Hồ Thổ, chúng vì sao muốn giết cậu?” Tây Môn Nguyên Bảo sợ tới
mức không dám nhìn về phía sau, sợ sẽ thấy thiên quân vạn mã đuổi giết
chúng, càng sợ sẽ thấy một cây đao hướng cổ cô ấy chém tới. Chỉ cần
không quay đầu lại, ít nhất có thể lừa gạt chính mình là chúng còn cách rất xa, hơn nữa là không thể đuổi theo kịp.
“Không biết.” Đông Phương Dực gọn gàng đánh bạt mũi tên phía sau, cũng gọn gàng trả lời cô ấy.
“Cái gì? Ngươi bản tọa thế nhưng không biết vì sao bị người đuổi giết? Ngươi bản tọa
không phải là đã từng làm nhiều chuyện khiến người bản tọa chán ghét chứ?” Có lẽ hắn bản tọa so với nàng bản tọa càng tệ hơn, là một người ác đi, bằng không người bản tọa không có việc gì làm hay sao mà phái cả một đống người lãng phí thời
gian đến đây đuổi giết hắn bản tọa?
Hừ, thiếu chút nữa bị tên đó đánh lừa. Vốn tưởng tên đó là một tên hủ nho
nghèo kiết xác lại yêu đuối, vô lực, không nghĩ tới tên đó cũng có bản lĩnh làm chuyện xấu, là cô ta đây quá khinh thường tên đó.
“người ghét bản vương quả thật không ít” Đông Phương Dực không phủ nhận.
“Bản vương biết, đối phương nói, có phải đối phương bắt cóc khuê nữ hay nương tử hay
là vợ bé của nhà phú quý nào đó, cho nên người bản vương mới phái nhiều người
đuổi giết đối phương?” Đây là lý do duy nhất nàng bản vương có thể nghĩ đến.
“Cũng, không, có!” Đông Phương Dực bị phỏng đoán của cô ấy làm cho nổi giận, nghiến răng nói từng chữ một là muốn cô ấy hiểu được hắn ta đây không
trộm khuê nữ hay nương tử hay di thái thái của bất kỳ ai, ngay cả nha
đầu của lũ người kia, hắn ta đây cũng chưa từng nghĩ tới, như vậy chắc cô ấy vừa lòng?
“Đều không có? Như vậy khẳng định là đối phương trộm lương thực, gia súc
nên lũ người kia mới nổi giận đùng đùng phái người đuổi giết. Đối phương phải biết
trộm lương thực, gia súc đối với nhiều người mà nói là thù không đội
trời chung a! So với việc đối phương trộm khuê nử, nương tử hay di thái thái
của người lão phu còn nghiêm trọng hơn” Tây Môn Nguyên Bảo nghiêm túc cảnh
cáo hắn lão phu, nhìn vẻ mặt hắn lão phu ngây ngốc như vậy khẳng định không hiểu được
tính chất nghiêm trọng của việc trộm lương thực, gia súc. Nếu kẻ nào dám trộm lương thực, gia súc của nàng lão phu thì cho dù hắn lão phu có chạy đến chân trời
góc biển, nàng lão phu cũng sẽ tìm bắt cho bằng được, lại hung hăng tát cho vài
cái để xả mối hận trong lòng. Bất quá muốn lầy trộm lương thực của nàng lão phu
cũng không phải là chuyện dễ dàng, bởi vì phàm thường có thứ gì ăn được
nàng lão phu đều tức thì nhét vào mồm, làm sao còn cái gì để họ có thể ăn trộm?
“Lão phu cũng không có trộm lương thực, gia súc của người khác. Lão phu cái gì
cũng không có trộm” tên đó không phải họ Tây Môn, làm sao có thể làm loại
chuyện làm nhục thân phận, làm nhục gia môn như thế.
“Cái gì cũng chưa trộm, còn có thể bị đuổi giết, vậy đối phương thật đúng là không may mắn a” nàng bản vương vạn phần đồng tình với tên đó.
Đông Phương Dực thở dài một tiếng như xác thực nàng bản vương nói đúng, tên đó thật là một
kẻ không may mắn, đã bị người đuổi giết còn phải mang theo một tiểu cô
nương không ngừng nghi ngờ nhân phẩm của tên đó, lại đã từng đánh tên đó bất
tỉnh. Hiện tại tên đó cảm thấy bất đắc dĩ vô cùng cực.
Tây Môn Nguyên Bảo không hiểu được tâm tư của hắn, đồng tình hắn rất
nhiều cũng không có nghĩa là không trách cứ hắn, nếu không phải hắn,
nữ nhân ấy căn bản không có chuyện gì đây đến nỗi như bây giờ cái mạng nhỏ
cũng khó giữ được.
Truy binh phía sau cũng không từ bỏ, vẫn gắt gao đuổi theo, tên b*n r* như mưa đều hướng chỗ đám người kia mà tới.
Đông Phương Dực không kinh sợ bất loạn, một mặt trốn một mặt lấy kiếm đánh rớt.
A di đà phật! Quan Thế Âm Bồ Tát phù hộ. Nàng bản tọa không muốn bị vạn tiễn
xuyên tâm. Nàng bản tọa tự nhân tuy không phải là người tốt nhưng cũng không đến nỗi phải bị chết chật vật như thế.
Tây Môn Nguyên Bảo một bên hướng về phía trước thành kính khẩn cầu,
một bên mắng Hồ Thổ ở phía sau. Nếu không phải hắn bản tọa nàng bản tọa làm sao bị chật
vật như vậy? Nàng bản tọa hoài nghi hắn bản tọa nói dối, làm sao bị người bản tọa đuổi giết
mà lại không biết nguyên nhân chứ?
Còn có, Hồ Thổ thế nhưng biết đánh kiếm, làm cho nàng ta đây thấy ngoài ý
muốn, tên đó quả nhiên không phải là hủ nho nghèo kiết xác như nàng ta đây đoán
trước đây.
“Hồ Thổ, cậu nói thật đi, có phải cậu gạt tiền của người lão phu
không?” chậc chậc, Hồ Thổ này nhìn bề ngoài cương trực công chính không
ngờ thực ra lại là kẻ xấu, chuyên làm các việc cướp của giết người hay
lừa đảo…mới rước phải họa sát thân.
“Không có! Bản vương không có trộm thê tử hay tiền tài của ai, bản vương không phải kẻ lừa đảo cũng không phải là cười đạo. Bản vương chính là một thương nhân”
Đông Phương Dực tức giận thanh minh một tràng, thật muốn bóp cổ của
cô bản vương, làm cho cô bản vương trợn to mắt lên mà nhìn cho rõ, Đông Phương Dực tên đó
không phải là kẻ làm những chuyện vô sỉ như vậy.
“Kia thật đúng là đáng tiếc. Nói thực ra, lão phu cảm thấy đối phương tuy rằng
thân thủ kém một chút, cũng có chút mong manh nhưng chỉ cần huấn luyện
thêm là có thể trở thành tên trộm lợi hại hoặc là thổ phỉ cường đạo,
hoặc làm kẻ lừa đảo đều tốt” Tây Môn Nguyên Bảo còn tính toán, xem ra
tài đánh kiếm của tên đó cũng khá, nếu tên đó gia nhập vào Tây Môn gia, khẳng
định có thể cướp cho Đông Phương gia khóc hết nước mắt một phen.
Hắn ta đây muốn b*p ch*t cô ấy, hung hăng b*p ch*t cô ấy! Miễn cho cô ấy lại
trương cái miệng nhỏ nhắn chọc giận hắn ta đây. Quả đúng là miệng chó không mọc được ngà voi mà, nếu Tây Môn Nguyên Bảo có thể nói ra được lời vàng
ngọc thì khẳng định mặt trời sẽ mọc ở hướng tây.
Mặc kệ cô bản vương! Không cần lo cho cô bản vương! Trước mắt cần phải thoát khỏi đám sát thủ này. Con ngựa vì chạy trốn gấp mà đã thở hổn hển như trâu, gã
cùng Tây Môn Nguyên Bảo dựa vào thanh kiếm mà tránh thoát mưa tên nhưng
con ngựa thân hình lại quá lớn, mông bị trúng tên, đau đến mức lồng lên, đem hai ngựa trên lưng quăng xuống đất.
Hai người bay lên không, Đông Phương Dực không suy nghĩ gì vội ôm chặt lấy Tây Môn Nguyên Bảo, tránh không cho nàng bản tọa bị thương.
Có Hồ Thổ làm đệm thịt, Tây Môn Nguyên Bảo đương nhiên là lông tóc vô thương, cô ta đây chỉ cảm thấy Hồ Thổ đang ôm chặt cô ta đây đột nhiên cơ bắp
toàn thân buộc chặt, thét lớn một tiếng. Cô ta đây ngẩng đầu nhìn hắn, không
hiểu đã xảy ra chuyện gì. Là hắn bị gãy xương hay bị ngựa đáp trúng, hay là đầu bị phá hư?
“Hừ, cho dù ngươi ta đây là Tôn Ngộ Không có bảy mươi hai phép thần thông
cũng không trốn khỏi bàn tay Phật của ta đây. Ta đây khuyên ngươi ta đây đừng chống cự
vô ích nữa, ngoan ngoãn chịu chết đi” Một đám hắc gã nhân vừa đến, khát
máu nhìn một nam một nữ đang nằm trên đất.
Thì ra khi té ngựa, Đông Phương Dực vì bảo hộ cho Tây Môn Nguyên Bảo
mà chân bị trúng tên, nhưng tên đó vẫn bất chấp đem nàng bản tọa ra phía sau người, lấy mũi kiếm chỉa vào kẻ địch, không cho chúng đả thương nàng bản tọa.
Tây Môn Nguyên Bảo núp sau lưng hắn, vụng trộm dò xét bọn người đuổi
giết họ, nhìn khí thế lũ người kia như muốn ăn tươi nuốt sống hai người. Đột
nhiên nàng ta đây chợt nhìn thấy mũi tên vẫn còn cắm trên đùi Hồ Thổ. Ông trời
ơi, hắn bị thương. Nàng ta đây hoảng sợ đến quên cả nhịp thở.
“Đông Phương Dực, đừng trách chúng bản tọa tâm ngoan thủ lạt, muốn trách
chỉ có thể trách cậu đường phát tài của người khác!” Sát thủ lãnh khốc nhìn hai người lũ người kia.
Đông Phương Dực? Ai? Tây Môn Nguyên Bảo trong đầu toàn là một mảnh hồ đồ, không hiểu sát thủ nói gì nhưng nữ nhân ấy biết nữ nhân ấy cùng Hồ Thổ rất
nhanh sẽ bị đưa đi gặp Diêm Vương gia.
Không! Nữ nhân ấy không muốn chết! Huống chi nữ nhân ấy là do bị Hồ Thổ liên lụy.
“Các cậu là vì bản vương mà đến, muốn giết cứ giết nhưng chuyện này không
liên quan đến thiếu nữ ở phía sau bản vương, các cậu hãy để cho nàng bản vương đi” Đông Phương Dực cùng đối phương ra điều kiện, hắn bản vương không cam lòng chết không
rõ ràng, bởi vậy muốn nhân lúc đàm phán mà quan sát tình hình chung
quanh, cố gắng tìm đường sống trong chỗ chết.
Tây Môn Nguyên Bảo không ngờ Hồ Thổ lại nghĩa khí như vậy. Cô ấy đã
từng đánh cướp gã, tuy rằng gã không biết nhưng gã lại muốn cứu cô ấy. Tây Môn Nguyên Bảo cô ấy thề, nếu đám người kia có cơ hội chạy thoát, sau này
gặp lại, cô ấy sẽ đối xử tốt với gã, ít nhất là sẽ không đánh gã.
“Yêu cầu của đối phương thật cảm động, đáng tiếc lại không cảm động được
chúng lão phu, các người liền cùng nhau đến địa phủ làm đôi uyên ương số khổ
đi”, sát thủ cười quái dị cũng không chịu buông tha.
Đông Phương Dực đã sớm hiểu được chúng sẽ không thủ hạ lưu tình, sở
dĩ mở miệng yêu cầu, vì là kéo dài thời gian, mắt thấy không còn chỗ nào để trốn, đùi hắn bản tọa lại trúng tên, căn bản kh6ong thể chạy. Huống hồ gì
chạy chỉ làm thêm nhục nhã, một khi đã vậy không bằng…
GÃ mím môi nhìn vách núi, hạ quyết tâm hít sâu một hơi, tay trái
lặng lẽ nắm lấy bàn tay tí hon của Tây Môn Nguyên Bảo phía sau.
Tây Môn Nguyên Bảo chấn kinh nhìn bàn tay to ngăm đen của hắn bản vương nắm lấy tay mình. Hai người lũ người kia sắp chết, hắn bản vương như thế nào còn thoải mái,
nhàn hạ nắm tay cô bản vương?
“Đông Phương Dực, chịu chết đi!” hắc hắn nhân bịt mặt dương kiếm hét lớn.
Không đợi đối phương đánh kiếm tới, Đông Phương Dực đã dùng sức bắn
kiếm trong tay về ngực tên đó, lại tức thì ôm Tây Môn Nguyên Bảo hướng
vách núi nhảy xuống.
Không có tiếng kinh hô, cũng không có sự chần chờ, hai người liền song song rơi xuống vực, không để lại bóng dáng.
Hắc tên đó nhân muốn giết Đông Phương Dực lại không nghĩ được cuối cùng mình lại chết dưới kiếm của tên đó.
“Đáng chết!” một hắc tên đó nhân bị mặt khác lớn tiếng mắng, Đông Phương Dực lựa chọn nhảy xuống vách núi thật ngoài dự tính của hắn lão phu
“Quên đi, nơi này cao như vậy, đám người kia khẳng định là chết không toàn
thây” Một hắc gã nhân khác sau khi nhìn độ cao của vách núi mà kết luận
như vậy. Đáng tiếc đám người kia cũng có người chết, nhưng mà một xác đổi hai
mạng thì tính ra đám người kia cũng có lời.
“Không sai! Trừ phi Đông Phương Dực có tài thông thiên độn thổ, nếu
không không thể nào sống được. Chúng lão phu đi” Cuối cùng thì cũng đại công
cáo thành.
Trước khi đi chúng hắc tên đó nhân còn đem dấu chân ngựa cùng thi thể
đồng bọn và các mũi tên xóa sạch, không lưu lại chút dấu vết nào, miễn
cho người khác có thể ra tra manh mối.
Sở hữu che mặt hắc tên đó nhân lưu loát đem dấu chân cùng phân tán tên
toàn bộ rửa sạch không còn một mảnh, miễn cho lưu lại manh mối làm cho
người bản tọa truy tra đến.