Bần Cùng Dã Nương Tử
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-08-27 07:45:21 | Lượt xem: 3

Tây Môn Nguyên Bảo cùng Tây Môn Bảo Đệ tay dắt Hắc Câu cao lớn trở về nhà, đến khi các nữ nhân ấy bước vào cửa người trong nhà mới phát hiện có hai tiểu cô gái buổi tối không ngủ mà chạy ra ngoài đánh cướp.

Cả đám lũ người kia nghẹn họng trân trối vây quanh các cô bản tọa, nhìn ngắm, sờ mó, đánh giá Hắc Câu

“Bảo bối của bản tọa, ngươi bản tọa thực sự là làm quá tốt, là cha hiểu lầm ngươi bản tọa, cứ tưởng ngươi bản tọa chỉ biết cùng mọi người dành ăn, không nghĩ tới ngươi bản tọa
cũng có thể ra ngoài đánh cướp mà còn làm nên thành tích tốt như vậy,
cha thật là cao hứng” Thùng cơm lớn trong nhà cuối cùng cũng có tiền đồ, Tây Môn Phát Tài cảm động đến phát khóc.

“Lão phu nói cha, cậu hẳn là đã biết năng lực của nữ nhi, cho nên từ giờ đừng nói lão phu kém hơn các ca ca nha”. Vì muốn cho lão cha càng thêm cao
hứng, Tây Môn Nguyên Bảo liền lấy túi bạc của Hồ Thổ ra khoe, tay giơ
lên rồi lại hạ xuống, vẻ mặt rất là đắc chí mà cả đám Tây Môn Gia ánh
mắt vẫn nhìn chằm chằm theo cánh tay đưa lên hạ xuống của cô lão phu, trong
đầu tưởng tượng trong hà bao kia là bạc, mà việc bạc trắng biếng thành
gà quay, vịt quay có thể cúng tế cho ngũ tạng miếu của lũ người kia, hai mắt
càng thêm sáng rỡ.

“Còn có bản vương, bản vương cũng giúp Nguyên Bảo rất nhiều việc! Bản vương cầm đao đặt
lên cổ hắn, hắn liền sợ đến mức rụt đầu như con rùa, một chút cũng không dám động” Tây Môn Bảo Đệ cũng nói dối để tranh công, dù sao thì sự thật cũng chỉ có một mình nữ nhân ấy là Nguyên Bảo biết, sẽ không ai phát hiện là
nữ nhân ấy nói dối.

“Ôi, bản tọa chỉ biết Bảo Đệ nhà bản tọa ngày nào đó sẽ làm nên chuyện mà. Các
ngươi bản tọa nói có phải hay không? Bảo Đệ thật là tinh quái nha. Bản tọa cho tới
giờ vẫn chưa từng hoài nghi năng lực của nàng bản tọa a, bản tọa đã sớm biết Bảo Đệ
sẽ là trợ thủ tốt nhất cho Nguyên Bảo” nương của Tây Môn Bảo Đệ, Du kim
Hoa liều mạng lên tiếng khen ngợi Bảo Đệ, như sợ mọi người không biết
đến nàng bản tọa bản tọa.

Hừ, sau tối nay, còn ai dám chê Bảo Đệ nhà nàng bản vương ngốc, nàng bản vương nhất định sẽ liều mạng với kẻ đó.

Tây Môn Bảo Đệ miệng cười thật tươi, đầu dúi vào lòng thân mẫu làm
nũng, còn thuận tiện thêm mắm dặm muối làm cho mình trở thành anh dũng
phi thường.

Người trong tộc đã quen với việc Du Kim Hoa sủng ái Bảo Đệ, còn về
việc Bảo Đệ tinh quái hay là ngu ngốc thì ai cũng biết rõ, không cần
nhắc tới, mắc công lại khiến Du Kim Hoa nổi giận, chạy vào phòng bếp lấy dao liều mạng với mọi người.

Tây Môn Nguyên Bảo cùng Tây Môn Bảo Đệ trao đổi giảo hoạt tươi cười, túm lại, đêm nay các nàng bản vương đã hạ quyết tâm ba hoa chích chòe, tự tâng
bốc năng lực của mình, muốn mọi người trong tộc nhìn hai nàng bản vương với cặp
mắt khác.

Tây Môn Quý đắc ý nhìn muội muội đến mức cặp mắt sắp rớt ra ngoài,
Nguyên Bảo cùng Bảo Đệ, hai cái bé gái ngốc này cư nhiên lại mèo mù vớ
phải chuột chết, không chỉ cướp được tài vật của đối phương mà ngay cả
ngựa cũng lấy được, liền cả tên đó bào, giầy…cũng đều bị các cô ấy lột
sạch…đây thực sự là hai muội muội ngốc của hắn ta đây sao?

Không! Tuyệt đối không phải các cô lão phu trở nên thông minh mà kẻ bị các cô lão phu đánh cướp còn ngốc hơn, lại rất mong manh.

Tây Môn Quý tin tưởng vững chắc Nguyên Bảo cùng Bảo Đệ không thể
trong một đêm mà trở nên trí tuệ, càng tin tưởng kỹ năng đánh cướp của
hắn bản tọa so với các nữ nhân ấy càng cao hơn, các nữ nhân ấy chẳng qua gặp may, đánh cướp
được một hắn mong manh, nhu nhược mà thôi.

Tây Môn Kim Bảo, Tây Môn Ngân Bảo hai an hem sinh đôi thì thầm, không tin chuyện trước mắt là thật, cô lão phu là Tây Môn Nguyên Bảo, kẻ chuyên
tranh đoạt đồ ăn với họ. Cô lão phu như thế nào lại xuất môn đánh cướp mà còn
cướp được tài vật mang về? Chuyện này thật quá sức tưởng tượng.

“Ai ~~ A Quý ca ca, Kim Bảo, Ngân Bảo ca ca, các cậu nói, bản tọa là
rất, rất giỏi phải không? Chỉ đi ra ngoài chốc lát đã đánh cướp được
nhiều như vậy, không biết là bản tọa lợi hại hay là ông trờ giúp đỡ bản tọa đây”
Tây Môn Nguyên Bảo trưng bộ mặt xinh đẹp, linh động lại tràn ngập biểu
tình vô tội nhưng pha chút tiếc nuối cùng cảm thán nhìn ba ca ca so với
cô bản tọa thành vô dụng kia.

Oa ~~~ ha! Ha! Ha! Tây Môn Nguyên Bảo đợi lâu như vậy, chờ chính là giờ khắc này a! Thống khoái!

Tây Môn Kim Bảo cùng Tây Môn Ngân Bảo đang trợn trắng mắt nhìn, bọn
họ biết nữ nhân ấy quá rõ, mặc kệ làm ra vẻ vô tội thế nào thì cũng là đáng
đánh đòn.

Đối với thành tích của Tây Môn Nguyên Bảo, Tây Môn Quý lại có suy
nghĩ khác, hắn bản vương là trưởng tử của Tây Môn Gia, cần phải tạo lập uy tín của mình, há có thể để cho bé gái Nguyên Bảo kia tiếp tục kiêu ngạo. Phải
tìm một cơ hội để lấy lại uy danh mới được.

“Ha, ha ha. Bảo bối của bản vương, ngươi bản vương đương nhiên là có cả hai a. Mọi
người nhìn đi, Nguyên Bảo của chúng bản vương thông minh xinh đẹp, lão thiên
gia làm sao mà không thể không giúp cô ấy. Còn nữa, Nguyên Bảo là người
của Tây Môn Gia, đánh cướp với chúng bản vương mà nói thì cũng dễ như ăn cơm.
Nguyên Bảo là nữ nhi của Tây Môn Phát Tài bản vương, cô ấy đương nhiên là có khí chất của thổ phỉ, các ngươi bản vương nói có đúng không?” Tây Môn Phát Tài khen
ngợi nữ nhi mà mặt không đỏ, thở không gấp cũng không quản người trong
tộc có nghe lọt lỗ tai hay không.

“Cha, người nói thật đúng, khó trách người bên ngoài nói người là
Phát Tài thành thật nha” Tây Môn Nguyên Bảo cũng vuốt đuôi trả lễ cho
cha, người bên ngoài đương nhiên là chưa từng nói vậy, đây là nàng bản tọa
muốn làm vui lòng cha.

Tây Môn Quý không chịu đựng được nữa, lấy ngón tay ngoáy lỗ tai, cố kiềm chế cảm giác muốn nôn.

Người trong tộc còn lại thì làm như chưa nghe thấy gì, dù sao Tây Môn Gia vốn là như vậy, có Du Kim Hoa cưng chiều nữ nhi thì cũng có Tây Môn Phát Tài sủng nịch nữ nhi, nếu không quen nghe những lời như thế làm
sao có thể tồn tại được trong Tây Môn Gia.

“Hừ, Phát Tài thành thật? Tây Môn Gia chúng lão phu muốn phát tài chứ chưa từng thành thật qua, nha đầu kia Nguyên Bảo thật đúng là chuyện gì cũng dám nói. Nhìn bộ dạng đắc ý của Nguyên Bảo kìa, nữ nhân ấy thật nghĩ là mình có
tài bay lên trời hay chui xuống đất sao?” Tây Môn Ngân Bảo bĩu môi.

“Chậc, cũng đâu phải là yêu nghiệt đệ nhất, bé gái Nguyên Bảo này bị
cha chiều đến mức hỏng rồi, chỉ có chút chuyện nhỏ vậy mà cha cũng có
thể ca ngợi nàng bản vương lên tới trời” Tây Môn Kim Bảo cũng ghen tỵ lên tiếng.

“Bảo bối !” Tây Môn Phát Tài nghe nữ nhi tán tên đó là Phát Tài thành thật, trong lòng cảm động không thôi, mở rộng hai tay ra

“Cha ~~~” Tây Môn Nguyên Bảo nghe theo tiếng kêu thâm tình, nhào vòng lòng cha, tức thì cha cùng con gái ôm nhau thật chặt.

“Khụ! Nói nhiều như vậy, Nguyên Bảo ngươi lão phu còn chưa nói ra là người
nào không hay ho bị ngươi lão phu gặp phải, bị ngươi lão phu đánh cướp, chắc không phải
là một người qua đường nào đó chứ?” Tây Môn Quý cho rằng cha và
muội muội đã ôm đủ nên lên tiếng phá tan chúng, muốn Nguyên Bảo kể lại
sự tình đã trải qua.

Tây Môn Nguyên Bảo ngẩn ra, không nghĩ tới A Quý ca ca sẽ hỏi nhiều
như vậy, cô ấy và Bảo Đệ nhìn nhau, chỉ thấy miệng của Bảo Đệ mím chặt
lại, không biết nên trả lời thế nào.

“Ai nói bản vương cùng Bảo Đệ đánh cướp một người qua đường? A Quý ca ca,
các đối phương xuất môn có thể đánh cướp tùy tiện nhưng bản vương thì không, Nguyên
Bảo bản vương ngày ngày đêm đêm đều nhớ tới mối thù Đông Phương Gia đoạt mỏ
vàng của chúng bản vương cho nên muốn đánh cướp đương nhiên phải là đánh cướp
người Đông Phương Gia a” Tây Môn Nguyên Bảo khí thế bừng bừng nói.

“Đúng!” Tây Môn Bảo Đệ tức thì nhảy ra phụ họa. Bất luận Nguyên Bảo nói cái gì, nàng bản vương giống nhau kêu đúng là được.

“Ngươi bản tọa làm sao mà biết hắn bản tọa là người Đông Phương gia?” Tây Môn Ngân Bảo đưa ra nghi vấn.

Toàn bộ người trong tộc đều tập trung chú ý vào Nguyên Bảo, chờ nữ nhân ấy đưa ra căn cứ chính xác

“Lão phu đây đánh một quyền chặn ngựa của hắn lão phu lại, sau đó ở trước mặt hắn lão phu
lại giơ nắm đấm lên, hắn lão phu tức thì sợ tới mức run lập cập, chỉ sợ lão phu một
quyền đánh chết hắn lão phu. Ngân Bảo ca ca, đối phương nghĩ một người đã sợ tới mức
sắp tè ra quần còn dám đối với lão phu nói dối sao?” Đã không ai biết, nên
Tây Môn Nguyên Bảo liền tận lực bôi xấu Hồ Thổ.

“Đúng” Tây Môn Bảo Đệ nhiệt tình phụ họa.

“Nhưng là, ngươi bản tọa lúc trước không phải nói ngươi bản tọa có bao nhiêu anh
minh, dũng mãnh phi thường, như thế nào nghe tới bị ngươi bản tọa đánh cướp lại
là một kẻ bất lực?” Tây Môn Quý bắt bẻ lời nói cả cô ấy.

“Đúng…không, không đúng” Tây Môn Bảo Đệ chỉ lo phụ họa, hoàn toàn
quên mất đối tượng đối phương cần phụ họa là Nguyên Bảo chứ không phải A Quý
ca ca, chờ đến khi cô ấy phát hiện sai lầm thì đã bị người trong tộc đã
cười to chế nhạo, cô ấy xấu hổ đến mức muốn tìm cái lỗ nào đó để chui
vào.

“A Quý ca ca, không thể nói đối phương rất mong manh mà là ta đây rất dũng mãnh a, dù sao Tây Môn Nguyên Bảo ta đây chủ dùng một quyền nho nhỏ cũng đã có thể đánh chết một con trâu, nếu huynh không tin thì chi bằng ngươi ta đây
đứng ra để cho ta đây toàn lực đánh một quyền như vậy ngươi ta đây sẽ biết được ta đây
có dũng mãnh hay không” cô ta đây không thể để A Quý ca ca phát hiện ra cô ta đây nói dối, nên chỉ có thể dùng khí lực kh*ng b* để chứng thật lời nói của mình.

“Đúng” Tây Môn Bảo Đệ lần này nghe thật cẩn thận rồi mới nói, nữ nhân ấy không muốn tái phạm sai lầm a.

Đứng cho Tây Môn Nguyên Bảo đánh một quyền, Tây Môn Gia không ai có
can đảm làm chuyện này,Tây Môn Quý cũng không phải ngại mệnh quá dài,
chán sống mà tự nhiên làm chuyện dại dột nhất thời cho nên vờ ngó lơ.

Người trong tộc nghe xong cười hơ hớ, có người còn vỗ vai Tây Môn
Quý, muốn gã đừng tranh cãi với Nguyên Bảo nữa, nếu thật trúng một
quyền của cô ấy không chết thì cũng chỉ còn nửa cái mạng. Huống chi
Nguyên Bảo nói không phải là không có lý, ai bị cô ấy đánh một quyền mà
không cầu xin tha mạng chứ?

“Vậy cậu nói đi, người Đông Phương Gia kia tên gì?” Tây Môn Ngân Bảo vẫn không chịu khuất phục hỏi

“Đúng vậy! Nói ra tên của tên đó.” Tây Môn Kim Bảo đi theo truy vấn, nếu Nguyên Bảo nói không nên lời, kia liền chứng minh cô lão phu là nói dối.

Mọi người nín thở ngưng thần chờ nghe Nguyên Bảo khai ra tên đối
phương, có lẽ người bị Nguyên Bảo đánh cướp đám người kia có biết a, ngày sau
nếu không làm được gì thì cũng có thể hung hăng cười nhạo đối phương
không thể địch lại hai tiểu nữ oa của Tây Môn Gia

“Đông Phương Hồ Thổ! Hắn gọi Đông Phương Hồ Thổ!” Tây Môn Nguyên Bảo
chuyển chuyển đôi mắt to trò linh lợi, trong đầu chợt lóe linh quang
liền mặt không đỏ, tim không suy mà nói ra một cái tên.

“Đúng, tên đó kêu Đông Phương Hồ Thổ”, Tây Môn Bảo Đệ không thể không
bội phục Nguyên Bảo, trong thời gian ngắn nữ nhân ấy đã nghĩ ra một cái tên để đối phó.

“Tên này nghe không hay một chút nào, Đông Phương Gia quả nhiên so
với Tây Môn Gia chúng bản tọa kém hơn nhiều, ngay cả cái tên cũng đơn giản
như vậy. Trái lại Tây Môn Gia chúng bản tọa có tên nào mà không hay, có người nào mà không quý khí bức người” Tây Môn Phát Tài nghe xong tên của đối
phương không kiềm chế được mà lên tiếng, về phương diện này, Đông Phương Gia cần phải hướng hắn học hỏi thêm mấy chiêu.

Mọi người cũng xúm vào quở trách Đông Phương Gia, hai nhà oán hận chất chứa đã lâu nên khó có thể nói tốt cho đối phương.

Mọi người cũng đã quên mất chuyện nên tiếp tục truy hỏi Nguyên Bảo
việc có liên quan đến Đông Phương Hồ Thổ mà đều tin những gì nàng bản vương nói.

Thuận lợi đã lừa gạt mọi người xong, Tây Môn Nguyên Bảo càng thêm đắc ý, mà Bảo Đệ còn lại là nhẹ nhàng thở ra, tận tình hưởng thụ mọi người
tán dương.

“Mọi người đừng đứng đây nói chuyện, mau cùng ngồi xuống chúc mừng
Nguyên Bảo và Bảo Đệ ra ngoài đánh cướp thành công a” Nương của Tây Môn
Nguyên Bảo – Bạch Thu Lan nói.

Cô bản vương sinh ra Nhất Quý Tam Bảo, làm nương nên rất hiểu biết con của
mình. Tuy rằng cả ngày bọn chúng cãi nhau, giành ăn…người nhìn thấy
tưởng rằng huynh muội bốn người cảm tình không tốt nhưng thật ra tình
cảm chúng rất tốt, nếu gặp chuyện cả bốn huynh muội sẽ đồng tâm hiệp
lực giải quyết. Cho nên mặc kệ bọ nhỏ cãi nhau, cô bản vương cùng cha đứa nhỏ
cũng không để trong lòng.

Mọi người vừa nghe nói có rượu uống liền ngay lập tức hoan hô như sấm dậy, khoái hoạt cầm lấy ly vì Nguyên Bảo và Bảo Đệ mà chúc mừng.

Tây Môn Nguyên Bảo cùng Tây Môn Bảo Đệ cũng uống rượu, hai cô bản vương bị
người trong tộc vây quanh, trong chốc lát có cảm giác mình là anh hùng.

Loại cảm giác này thật sự quá tuyệt diệu, Tây Môn Nguyên Bảo cả người lâng lâng, cảm giác bay bổng không biết là vì uống quá nhiều rượu hay
là được mọi người ca ngợi, tán dương mà tâm tình của cô ấy tốt cực kỳ.

Các bà các chị? Hừ! không bao lâu nữa, nàng bản vương sẽ làm cho A Quý, Kim
Bảo, Ngân Bảo, ba cái ca ca đem ba chữ ” Các bà các chị” Kia thu hồi đi!

Đông Phương Dực thiếu chút nữa bị Tây Môn Nguyên Bảo các nữ nhân ấy hại chết!

Khi Đông Phương Dực tỉnh lại đã là giữa trưa, hắn bản vương hao hết khí lực mới có thể đầy hết đám cây cỏ trên người ra, toàn thân vừa đau lại vừa
ngứa; đau là vị bị nội thương còn bị Tây Môn Nguyên Bảo đánh một quyền,
ngứa là vì trên đám cây cỏ các nữ nhân ấy đắp lên người hắn bản vương có không ít kiến
cùng sâu. Khi hắn bản vương hôn mê, chúng ở trên người hắn bản vương tàn sát bừa bãi, làm
cho hắn bản vương dù có tu dưỡng tốt cũng không nhịn được mà mắng um lên. GÃ bào
trên người bị đoạt lấy, giầy cùng Hắc Câu cũng bị đoạt, hơn nữa lục phủ
ngũ tạng thiếu chút nữa là bị nát bét nên hắn bản vương không thể đi bộ về nhà
đành phải ngồi bên vệ đường chờ một hồi lâu mới có một nông dân đi ngang qua, nhờ nông phu lấy xe trâu đưa hắn bản vương về nhà.

Trận này khiến cho hắn lão phu nằm trên giường khoảng nửa tháng mới khỏi hẳn. Người trong tộc có hỏi chân tướng hắn lão phu đều nói bị người mai phục, không
rõ chân tướng, đối với việc bị Tây Môn Nguyên Bảo đánh cướp hắn lão phu một chữ
cũng không tiết lộ để bảo toàn uy danh của tộc trưởng.

Đối với Đông Phương Dực đây là vết nhơ suốt đời, đối phương chỉ là
một tiểu cô gái cư nhiên có thể làm cho tên đó thảm hại, thảm hại.Mỗi khi nghĩ đến đây tên đó lại không kiềm chế được mà mắng, cũng không phải chỉ mắng
Tât Môn Nguyên Bảo mà còn mắng chính mình, nếu không nhờ may mắn, tên đó có lẽ đã phơi thây nơi hoang dã.

Bất quá khi nhớ tới một quyền kia của Tây Môn Nguyên Bảo, hắn ta đây liền
rùng mình. Hắn ta đây trăn nghĩ vạn nghĩ cũng không thể ngờ được một tiểu cô
nương xinh xắn, lanh lợi lại có khí lực mạnh dường ấy. Hắn ta đây đoán nữ nhân ấy vẫn chưa dùng hết sức, nếu nữ nhân ấy dùng toàn lực giống như khi đánh ngã Hắc
Câu thì chắc hắn ta đây không còn cơ hội nằm trên giường để nghĩ tới nữ nhân ấy cậy
mạnh mà liên tục chấn kinh.

Chuyện lần này đã cho tên đó một bài học thật lớn, hiểu được mơ ước Đông Phương gia không chỉ có Tây Môn gia mà còn nhiều kẻ khác cũng đang dòm
ngó mỏ vàng. Có năng lưc cùng triều đình hợp tác, trở thành nơi chuyên
cung cấp trang sức, hoàng kim cho hoàng gia là niềm mơ ước của nhiều
người, cũng có nhiều người muốn đánh bại tên đó, g**t ch*t tên đó bởi vì tên đó
chết cũng tương đương với một nửa Đông Phương gia bị hủy, đến lúc đó
muốn đoạt mỏ vàng là dễ như trở bàn tay. Cho nên sau này tên đó đi một bước cũng đều phải suy tính kỹ càng, tránh cho người khác có cơ hội thừa
nước đục thả câu.

Mà điều làm cho hắn ta đây không muốn phỏng đoán nhất là người trong tộc có
liên can đến chuyện này, hắn ta đây không muốn hoài nghi người nhà nhưng cũng
không thể loại trừ khả năng này.

Đột nhiên bị sát phạt dù không muốn, dù không xem là quan trọng cũng phải cho người điều tra nguyên nhân mới được.

Đông Phương phu nhân – TÊN ĐÓ Thư Ngọc từ sau khi Đông Phương Dực bị
thương trở về mỗi ngày đều lấy nước mắt rửa mặt. Trượng phu của cô ấy đã
qua đời, mọi người đều dòm ngó vị trí tộc trưởng mà con trai yêu dấu của bà đã trổ hết tài năng, lấy hành động cùng năng lực để chứng minh tên đó
xứng đáng ngồi ở vị trí đó. TÊN ĐÓ đã thành công đem cuộc sống của Đông
Phương gia ngày càng tốt hơn cũng làm cho những kẻ chống đối tên đó phải im miệng.

Dực nhi thành công đem trang sức, hoàng kim của Đông Phương gia phát
triển ngày càng mạnh, cung cấp cho cả trong cung. Hoàng kim Đông Phương
gia sáng chói mà lại tinh khiết, hoàn mỹ, bên cạnh đó tên đó còn mở tiệm
bán trang sức, châu báu ở kinh thành, trở thành trân phẩm để các vương
công quý tộc tranh nhau giành mua.

Đông Phương gia hoàng kim trang sức càng hướng lên trên đẩy mạnh,
cung cấp trong cung chi phí. Đông Phương gia độ tinh khiết hoàn mỹ hoàng kim ở trong cung nở rộ sáng rọi, mà ở kinh thành mở châu báu phô sở tạo ra đi ra châu báu trang sức, càng trở thành các vương công quý tộc cướp muốn trân phẩm.

TÊN ĐÓ Thư Ngọc vì con yêu có thành tựu mà kiêu ngạo lại không khỏi trách
cứ chính mình sơ sẩy. Ngay từ đầu nàng bản tọa nên cực lực phản đối Dực nhi lẻ
loi một mình vào thành xem xét tiệm châu báu, nếu không thì cũng nên
phái người đi theo hộ tống như vậy Dực nhi sẽ không bị thương nặng đến
thế. Đến tột cùng là kẻ tiểu nhân bỉ ổi nào đã làm thương tổn con trai
nàng bản tọa?

HẮN Thư Ngọc hận không thể đem đối phương từ trong chỗ tối bắt được,
hơn nữa còn đưa đến nha môn trị tội, mà trước đó còn phải sai gia nhân
đánh một trận xem sau này còn ai dám thương tổn Dực nhi bảo bối của bà.

“Dực nhi, người lần này làm nương thật sợ hãi, nương đã mất cha đối phương không thể mất luôn cả đối phương, nếu đối phương có mệnh hệ nào ta đây cũng không
sống nổi nữa…” HẮN Thư Ngọc hai mắt đỏ hoe lặp lại câu nói cô ấy đã nói
suốt nửa tháng qua.

“Nương, sau này bản vương sẽ càng thêm chú ý, sẽ không lại làm ra làm cho
người lo lắng” Đông Phương Dực trấn an mẹ. Đông Phương gia cần
hắn bản vương, mẹ cùng bọn muội muội cũng cần hắn bản vương cho nên hắn bản vương sẽ không dễ
dàng gục ngã như vậy. Hắn bản vương cam đoan với chính mình, đây là lần đầu tiên
cũng là lần cuối cùng hắn bản vương sẽ không làm việc bất cẩn như vậy nữa.

“Là ngươi bản vương chính mình hứa hẹn, không cho ngươi bản vương thất hứa với bản vương” có cam đoan của con yêu, HẮN Thư Ngọc cũng thấy yên tâm hơn.

“Dạ, mẹ đại nhân, con tuyệt đối sẽ không vi phạm lời hứa với
người” Đông Phương Dực tự tay cầm ly trà sâm nha hoàn mang đến đưa mời
mẹ uống.

“Bản tọa cứ nghĩ đến cảnh ngươi bản tọa bị thương nặng được người đưa về là tim
của bản tọa như muốn vỡ ra, hận không thể bắt được kẻ ác ý dám làm tổn thương ngươi bản tọa. Rốt cuộc là kẻ tiểu nhân bỉ ổi nào chứ? Loại hành vi ti bỉ này
quả thật không phải Tây Môn gia làm thì là ai”

HẮN Thư Ngọc càng nghĩ càng giận, trước mắt nàng lão phu chỉ nghĩ có Tây Môn
gia thổ phỉ là làm thương tổn đến nhi tử bảo bối của nàng lão phu mà thôi.

Đông Phương Dực không lên tiếng, không muốn để mẹ biết được
người làm cho hắn ta đây thêm khó khăn là Tây Môn Nguyên Bảo, thứ nhất là vì tự tôn của hắn ta đây, thứ hai là vì mâu thuẫn giữa Tây Môn gia và Đông Phương
gia đã lâu. Tây Môn gia giống như ruồi bọ đuổi đi không được, cứ bám
theo người của Đông Phương gia mà cướp tài vật, tuy rằng số của ấy không đáng kể nhưng cũng là người của Đông Phương gia luôn bị người của Tây
Môn gia đánh cướp. Nếu giờ để mọi người biết hắn ta đây bị một nữ nhân nhân lúc cháy nhà đi hôi của, thậm chí còn đánh hắn ta đây bất tỉnh bỏ nơi hoang dã,
chỉ sợ sẽ làm xung đột giữa hai nhà càng lớn hơn.

Trước mắt việc hắn ta đây muốn xử lý là tìm cho ra kẻ ở chỗ tối ám toán hắn ta đây, hơn nữa đối phương có đúng như hắn ta đây là vì mỏ vàng hay còn có nguyên nhân nào khác?

Về phần Tây Môn gia, nếu có thể việc nhỏ hóa không là tốt nhất, dù
sao hắn lão phu cũng không muốn chưa giải quyết được kẻ ẩn mình trong bóng tối
lại phải mệt mỏi đối phó với những kẻ cướp cạn Tây Môn gia kia.

“Vừa nhắc đến Tây Môn gia bản vương liền thấy không thoải mái, lũ người kia cứ như đỉa đeo bám Đông Phương gia chúng bản vương mãi không dứt, cứ muốn đem chúng
bản vương ăn sạch sẽ mới cam tâm” nghĩ tới Tây Môn gia thổ phỉ kia, GÃ Thư Ngọc
lại thấy đau đầu. Đông Phương gia xử sự rộng lượng càng làm cho Tây Môn
gia được nước lấn tới, cũng không phải Tây Môn gia không có cách đối phó mà vì nghĩ đến giao tình bao nhiêu năm của tổ tiên hai nhà nên thật sự
không muốn so đo.

“Tây Môn gia xưa nay đã vậy, mẹ bản vương đừng đem những chuyện này để trong lòng cho thêm phiền” Đông Phương Dực khuyên

“Không phải là nương hẹp hòi mà vì đám người kia khinh người quá đáng, cậu không biết trong khi cậu đang dưỡng thương đám người kia lại đoạt trâu cùng
lúa thóc của chúng bản vương sao? Bản vương nghĩ đám người kia ngoài trừ làm thổ phỉ cường
đạo thì không làm được chuyện gì khác” HẮN Thư Ngọc vẫn bất bình lên án.

“Chuyện này Hà tổng quản đã báo cáo với lão phu, lão phu đã kêu Hà tổng quản bù lại tổn thất cho người trong tộc” những việc xảy ra trong lúc tên đó nằm
dưỡng thương, Hà tổng quản đều nhất nhất báo cáo lại chờ tên đó quyết định.

“Dực nhi, chúng ta đây không thể để Tây Môn gia tùy ý mãi như vậy được,
còn nói Đông Phương gia chúng ta đây sợ họ nữa”. Hừ, Đông Phương gia tiếng
tăm lừng lẫy, còn từng được Hoàng Thượng tứ hôn gả quận chúa cho, các
quan viên trong triều cũng đều nể mặt mũi của họ, nếu mọi người biết lũ người kia dung túng cho việc làm sai quấy của Tây Môn gia thì sau này còn có
ai kính trọng lũ người kia nữa.

“Ta đây hiểu được.” đúng là trong quá khứ lũ người kia đã rất du di cho Tây Môn gia, cho dù bị cướp bóc thì cũng chỉ là chút tiền tài nho nhỏ nên cũng
mắt nhắm mắt mở cho qua. Dù sao hai nhà đã từng co giao tình tốt đẹp chỉ vì chuyện mỏ vàng mà cắt đứt quan hệ, cũng vì thế mà Đông Phương gia
mới có thể nhẫn nhịn, không tính toán chi li với Tây Môn gia.

“Dực nhi, ngươi bản tọa cùng cha ngươi bản tọa, gia gia ngươi bản tọa tâm địa quá tốt nên mới làm cho đám thở phỉ kia trở nên kiêu ngạo như thế. Sau này đừng nhân
từ, nương tay với lũ người kia nữa, khi tất yếu cũng phải đánh cho họ một đòn
để lũ người kia biết chúng bản tọa không phải dễ khi dễ, xem lũ người kia sau này còn dám đến chọc chúng bản tọa nữa không?” TÊN ĐÓ Thư Ngọc con có thể quyết liệt hơn để
tránh cho bản thân bị thiệt.

“Bản vương sẽ” Đông Phương Dực cười đáp ứng, nhưng tất nhiên tên đó sẽ không áp dụng thủ đoạn nghiêm khắc đối với Tây Môn gia, tên đó muốn dùng biện pháp
ôn hòa để hai nhà có thể hòa hợp với nhau một chút. Chính là việc này
tên đó còn giấu trong lòng, tạm thời không muốn cho mẹ biết.

“Nghe ngươi lão phu nói như vậy, nương an tâm.” HẮN Thư Ngọc cảm thấy an ủi vỗ vỗ cánh tay con trai, cuối cùng cũng có thể tâm bình khí hòa mà uống
trà.

Tứ lạng bạt thiên cân, cuối cùng cũng có thể giải quyết được mẫu
thân, Đông Phương Dực có thể tập trung tinh thần để xử lý gia nghiệp
cũng như bắt kẻ gian còn đang ẩn nấp.

Đông Phương gia dễ dàng tha thứ nhưng Tây Môn gia vẫn không biết
khiêm tốn, càng ngày đánh cướp càng nhiều, làm cho người lão phu không thể
tiếp tục bỏ qua. Bởi vậy một người trong tộc đã không thèm nói với Hà
tổng quản mà trực tiếp tìm Đông Phương Dực lên tiếng bất bình “ cậu là tộc trưởng, nhất định phải tìm biện pháp ngăn chặn, diệt trừ đám thổ
phỉ Tây Môn gia kia đi. Tháng này lão phu đã bị chúng trộm ba lần lúa mạch
cũng thóc gạo, cứ tiếp tục để như vậy lão phu nghĩ chúng cho rằng Đông
Phương gia chúng lão phu sợ đám thổ phỉ chúng”

“Ông chú, ngài trước ngồi xuống uống một ngụm trà, đừng vì đám kia
thổ phỉ cường đạo kia mà tức giận đến làm hại thân thể mình” Đông Phương Dực một mặt an ủi ông chú bà con, một mặt dùng ánh mắt ra hiệu, nha
hoàn tức thì dâng lên trà long tĩnh thượng hạng để giúp ông chú nguôi
giận.

Ông chú rất nhanh uống hết ly trà, nha hoàn cũng rất nhanh rót đầy ly cho hắn bản vương. Sauk hi đã uống xong ba ly trà long tĩnh, ông chú cũng tiêu
hao khí giận vài phần nhưng vẫn còn cảm thấy bất mãn đối với Tây Môn gia “ gần đây đám người Tây Môn gia hình như là uống lộn thuốc rồi, tinh
lực không chỗ nào phát nên hết cướp rồi lại cướp”

Việc này thực sự không giống phong cách trước nay của Tây Môn gia,
đám người kia phàm thường sau một thời gian mới lại đánh cướp lần nữa, mà lần
này đám người kia lại đánh cướp liên tục, quả thật là liều mạng.

Nghe vậy, Đông Phương Dực trong lòng thở dài một tiếng, ông chú là người thứ
năm hôm nay đã đến tìm tên đó trút oán giận, làm cho tên đó càng ngày càng
chán ghét hành vi của Tây Môn gia.

Mấy ngày gần đây hắn lão phu bận phái người điều tra kẻ đã mai phục tập kích
hắn lão phu trong bóng tối, tưởng là đã bắt được đối phương nhưng không ngờ kẻ
đó có phòng bị nên ở hiện trường không lưu lại bất kỳ dấu vết nào, làm
cho việc điều tra gặp khó khăn rất nhiều.

Đương nhiên tên đó cũng không chỉ ngồi đó chờ tin mà tâm tư còn đặt hết
vào việc quan trọng khác. Gần đây trong cung yêu cầu chế tác một số
trang sức tinh mỹ, không thể giao trễ hẹn càng không thể để xảy ra sai
sót gì, chỉ một chút sai lầm là sẽ rơi đầu ngay cho nên tên đó đích thân
giám sát các sư phó yêu cầu tốc độ cùng kỹ thuật đều phải đạt ở mức cao
nhất. Những việc này đã làm cho tên đó bận đến sứt đầu mẻ trán, Tây Môn gia còn đến gây rối làm cho tên đó dùng muốn nhẫn nhịn đến đâu cũng không thể
nhịn được nữa.

“Lại là ba huynh đệ kia?” Đông Phương Dực nhíu mi. Ba huynh đệ Tây
Môn gia gần đây thật càn rỡ, mà Tây Môn Nguyên Bảo thì dường như không
ra ngoài đánh cướp, có lẽ nữ nhân ấy đã bị cha mẹ giáo huấn cho biết một cô
nương không thể tùy tiện xuất môn ra ngoài đánh cướp nam nhân, cũng
không được tùy tiện nói muốn cởi tên đó phục của nam nhân sao?

Nghĩ tới Tây Môn Nguyên Bảo, hắn không khỏi khẽ thở dài một tiếng lắc lắc đầu. HẮN chưa từng gặp qua một cô gái nào như vậy, cứ như một con ngựa hoang chưa
được thuần dưỡng, không biết cha mẹ nàng bản tọa đã dạy dỗ nàng bản tọa thế nào?Mà hắn
vẫn khát vọng khi gặp lại nàng bản tọa, sẽ bóp lên cái cổ tuyết trắng đáng yêu
kia, làm cho nàng bản tọa hiểu được không phải ai cũng có thể chọc vào, không
phải mọi người từng bị nàng bản tọa đánh cướp chỉ biết cười trừ hoặc cảm thán
cho qua, làm như chưa có chuyện gì xảy ra.

Lại nghĩ về một hướng khác, nếu không phải hắn ta đây thật bị cô ấy đánh bất
tỉnh còn cướp đi áo bào thì khi nghe nói tới ác danh của cô ấy, hắn ta đây chắc
chắn sẽ không tin đó là một tiểu thiếu nữ làm nên. Bất quá khi nạn nhân
là hắn ta đây, hắn ta đây cười không nổi.

“Không sai! Lại là ba huynh đệ lũ người kia” vừa nói tới Tây Môn Quý, Tây
Môn Kim Bảo, Tây Môn Ngân Bảo, ông chú lại tức đến nghiến răng nghiến
lợi. Ba an hem họ cứ như cá chạch, trơn trợt khó bắt, tên đó muốn bắt bọn
họ để hung hăng giáo huấn một phen nhưng tiếc là việc đó cũng khó như
lên trời. Ba huynh đệ lũ người kia không thông minh nhưng thân thủ linh hoạt
dị thường mới có thể làm cho người khác không thể đối phó, bó tay chịu
trận.

“Ba người chúng thật khó giải quyết lắm sao?” Đông Phương Dực sắc
mặt trầm ngâm, tên đó chưa từng thấy qua thân thủ của chúng nhưng vẫn
thường nghe người trong tộc nhắc đến, mặc kệ chúng có bày ra bao nhiêu
cạm bẫy cùng phòng bị, ba huynh đệ Tây Môn gia vẫn có biện pháp đào
thoát.

Phàm thường ba anh em Tây Môn gia không quá thông minh nhưng khi đánh cướp lại hoàn toàn bất đồng. Không biết là do bạc đối với đám người kia có sức hấp dẫn lớn làm cho đám người kia trong thoáng chốc trở nên thông minh hay là
khát vọng mãnh liệt đối với đồ ăn đã thay đổi họ?

“Cậu nói đi, làm sao có người da mặt lại dày như vậy, làm thổ phỉ
mà còn đắc ý dào dạt, không thấy thẹn chút nào” đề cập tới huynh đê Tây
Môn gia, ông chú lại nổi giận bừng bừng.

“Chúng là người Tây Môn gia.” Tây Môn gia xưa nay vụng về, thô lỗ,
dã man, da mặt dày trứ danh, trong đó vụng về này hạng nhất càng như là
Tây Môn gia tiêu xí, gắt gao đi theo Tây Môn gia một thế hệ lại một thế
hệ.

“Chính vì Đông Phương gia chúng bản tọa rất dễ dàng bỏ qua cho chúng cho
nên bọn chúng mới được nước làm tới. Chúng bản tọa hiểu biết lễ nghĩa, chúng lại ngu dốt, vô tri, chúng bản tọa là láng giềng với chúng thực sự rất ủy
khuất. Cố nhân nói gần mực thì đen, gần đèn thì sáng, người bản tọa nói Đông
Phương gia chúng bản tọa cùng chúng mà một giuộc a, Nghĩ tới chuyện này là
bản tọa lại ăn không ngon, ngủ không yên” Ông chú lại ca thán

“Ông chú, với thân phận, địa vị của người lão phu nghĩ người không nên
cùng lũ người kia chấp nhặt” lo lắng ông chú giận quá mà chóng mặt, Đông
Phương Dực lại trấn an cảm xúc tên đó.

“Đây là tất nhiên, chúng tự hủy thân phận của mình là chuyện của họ, lão phu sẽ không cùng chúng đánh đồng” Ông chú cao ngạo ngạo vỗ vỗ ống tay
áo vốn không dính chút tro bụi.

“Ông chú nói phải” Đông Phương Dực ra vẻ lắng nghe lời dạy

“Bất quá, chúng lão phu thật sự không thể nhịn nữa, cho dù tổ tiên hai nhà đã từng co giao tình thì chúng lão phu cũng đã đối đãi hết lòng với Tây Môn
gia. Cái này gọi là nhân thiện bị nhân khi, mã thiện bị nhân kỵ, chúng
lão phu vẫn không nên để bọn chúng lấn tới, phải phản kích, phải làm cho bọn
chúng hiểu chúng lão phu không dễ chọc như vậy. Dực nhi, ngươi lão phu có đủ tư cách
là tộc trưởng Đông Phương tộc hay không phải xem cách ngươi lão phu xử lý chuyện này” Ông chú lên tiếng uy h**p. Cái ghế tộc trưởng Đông Phương gia tuy
không phải dễ ngồi nhưng vẫn có nhiều người muốn cướp, tên đó nếu xử lý
không tốt, Đông Phương gia còn có nhiều người khác thay thế, tên đó hẳn là
nên biết rõ điều này.

Đông Phương Dực như thế nào lại không hiểu ông chú đang uy h**p. Đông Phương gia tuy bề ngoài hòa thuận, vui vẻ, đối với việc tên đó trở thành
tộc trưởng cũng không hề dị nghị nhưng có nhiều người ngầm không phục,
nhìn bên ngoài như là mọi việc đều rất thuận lợi. Đối ngoại, tên đó lo mở
rộng sự nghiệp của Đông Phương gia, đối nội tên đó cố gắng chu toàn mọi
thứ, làm cho mọi người tâm phục khẩu phục.

Với đề nghị của đường thúc, hắn cho tới bây giờ cũng chưa từng lo
lắng qua. Thay vì cùng một đám ngu ngốc làm địch nhân, chi bằng biến họ
thành tri kỷ, ít nhất là khi hắn lo các việc quan trọng khác không bị
đám ngu ngốc này phá rối người trong tộc, làm cho hắn có thể tập trung
tinh thần để đối phó kẻ địch giảo hoạt bên ngoài mà cũng làm cho địa vị
của mình ở trong tộc thêm vững chắc.

Nhưng mà là thế nào để cùng Tây Môn gia hóa bạn thành thù đây? Người
Tây Môn gia luôn cho rằng Đông Phương gia độc chiếm mỏ vàng, chiếm hết
tiện nghi vẫn luôn canh cánh trong lòng, muốn trong thời gian ngắn hóa
giải hận thù giữa hai nhà không phải là chuyện dễ. Hơn nữa hiện tại Đông Phương gia bị Tây Môn gia chọc giận, nghĩ cách làm sao để hai bên có
thể chấp nhận hòa giải đây? Làm thế nào để người hai tộc tâm bình khí
hòa đối xử tử tế với nhau? Chuyện này phải trong thời gian ngắn mà giải
quyết xong nếu không tên đó sẽ khó càng thêm khó.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8