Bần Cùng Dã Nương Tử
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-08-27 07:45:15 | Lượt xem: 5

TIẾT TỬNguyên bản, Đông Phương Thế Gia cùng Tây Môn bảo là láng giềng đã giao hảo với nhau qua nhiều thế hệ.

Đông Phương Thế Gia kinh doanh mà Tây Môn Bảo lại kiếm sống bằng săn bắt, nuôi ngựa. Đông Phương Gia là dòng dõi thư hương mà Tây Môn Bảo lại dũng cảm, trượng nghĩa. Một văn một võ nhân khi tâm tình vui vẻ mà ký kết liên minh, đã nhiều năm qua, hai nhà vẫn hợp tác khắng khít, trở thành thế lực đồ sộ ở phương bắc.

Nhưng từ khi có sự kiện phát hiện mỏ vàng năm ấy, mối quan hệ hữu nghị đã có thay đổi.

Miệng mỏ vàng vốn là thuộc đạ phận của Tây Môn Bảo nhưng mạch khoáng lại xuyên qua ranh giới hai nhà, mà phần lớn sản lượng lại nằm trên vùng đất thuộc về Đông Phương Gia.

Tây Môn Bảo bền bỉ nói miệng mỏ vàng nằm trên đất của mình nên mỏ vàng phải thuộc về Tây Môn Bảo.

Đông Phương Gia lại cho rằng, mạch khoáng nằm trên đất nhà mình đương nhiên mỏ vàng phải thuộc về Đông Phương Gia.

Hai bên đã nhiều lần trao đổi nhưng do không ai chịu nhường ai, một lần lại một lần nảy sinh xung đột. Từ đó về sau Đông Phương Gia cùng Tây Môn Bảo như nước với lửa, không tiếp xúc, không nói chuyện, không quan hệ với nhau.

Nhờ khai thác mỏ vàng, Đông Phương Gia chỉ trong mấy năm ngắn ngủi đã phát triển sinh ý không ngừng, trở thành thương gia số một, số hai trong thiên hạ.

Trái lại, Tây Môn Bảo vì gặp hạn liên tiếp mấy năm, không sắn được con mồi cũng không nuôi được ngựa, cả trang viên nuôi ngựa khổng lồ đành bỏ hoang. Vì kế sinh nhai, Tây Môn Bảo bắt đầu trở thành thổ phỉ, cướp bóc các vùng chung quanh đó.

Chủ nhân Đông Phương Gia một lần được hoàng thượng triệu kiến, vì được lòng mà được hoàng thượng tứ hôn với Từ Vân quận chúa ôn nhu, trí tuệ.

Chủ nhân Tây Môn Bảo cùng người nhà đi cướp bóc, bị quan binh truy đuổi, nhưng vì người Tây Môn Bảo anh dũng thiện chiến, lại đoàn kết một lòng nên tấn công lâu cũng không có kết quả đành phải bỏ qua.

Chủ nhân Đông Phương gia tạ thế, tang lễ hết sức trang trọng, ngay cả thái tử cũng đến thắp hương thăm hỏi.

Chủ nhân Tây Môn Bảo trong chuyến cướp bóc, vì quá tham, một mình bên năm đầu dê lên ngựa, không trọng tâm mà té rớt xuống sơn cốc.

Đông Phương Thế Gia giỏi về kinh thương, càng ngày càng phát triển, phồn thịnh không suy.

Tây Môn Bảo liên tục cướp bóc chung quanh, ác danh càng ngày càng lớn.

Chúng là láng giềng mà cũng là cừu nhân của nhau, cho đến hơn mười năm sau đột nhiên xảy ra tình huống ngoài ý muốn làm cho mọi việc thay đổi…

Ban đêm trời không trăng không sao, đúng là thời cơ tốt để đi cướp a.

Tây Môn Nguyên Bảo cùng Tây Môn Bảo Đệ đang mai phục, cây cối rậm rạp chung quanh đã giúp các nàng bản tọa ẩn nấp thật tốt. Hai người nín thở ngưng
thần lắng nghe, trừ bỏ tiếng côn trùng kêu cũng không có tiếng nói nào
khác. Các nàng bản tọa ở nơi này đợi đến nửa đêm, bị muỗi cắn khắp người mà vẫn
chưa thu hoạch được gì.

“Nguyên Bảo, chúng bản tọa trở về đi” Tây Môn Bảo Đệ đã mất hết kiên nhẫn lên tiếng yêu cầu, vừa nói tay vừa bận rộn tháo bỏ áo giáp.

“Ngươi bản vương nhỏ tiếng chút đi, la lớn tiếng như vậy không sợ người khác
biết được chúng bản vương đang trốn ở chỗ này sao?” Tây Môn Nguyên Bảo nhe răng trợn mắt gầm nhẹ, có giả vờ đánh đầu Tây Môn Bảo Đệ. Đêm nay các cô ấy
thừa dịp mọi người không để ý liền chuồn êm ra ngoài, nói thế nào cũng
không thể để hai tay trống trơn mà về.

“Đừng nói là người, ngay cả quỷ cũng không có, bản vương mệt mỏi quá, Nguyên Bảo, chúng bản vương về đi” Tây Môn Bảo Đệ bĩu môi

“Đừng có oán giận nữa, tin tưởng ta đây, cho dù không người để chúng ta đây
cướp thì ít nhất cũng sẽ trâu rừng hay lợn rừng đi qua. Chẳng lẽ cậu
không muốn ăn thịt trâu rừng hay lợn rừng sao, đúng là mĩ vị nha” Tây
Môn Nguyên Bảo ra sức dụ dỗ Tây Môn Bảo Đệ ở lại cùng nữ nhân ấy.

“Muốn! Muốn! Muốn!” Tây Môn Bảo Đệ hai mắt xinh đẹp sáng rực lên, miệng nuốt nước miếng không ngừng.

“Nếu muốn, liền ngoan ngoãn theo bản tọa ở tại chỗ này đừng kêu la.”

“Hảo!” Tây Môn Bảo Đệ gật gật đầu như đảo tỏi, ngoan ngoãn như con mèo nhỏ nép vào bên người Tây Môn Nguyên Bảo.

Các cô lão phu trong lúc hưng phấn đã không chịu suy nghĩ, toàn bộ trâu
rừng, lợn rừng ở khu vực chung quanh đều bị các trưởng bối trong tộc các cô lão phu bắt giết hết rồi còn đâu, ngay cả những con nhỏ xíu cũng không
tha, làm gì còn để cho các cô lão phu có thu hoạch chứ.

“Chờ khi chúng bản vương bắt được trâu rừng hay lợn rừng, bản vương sẽ để cho các
ca trợn to mắt mà nhìn, Tây Môn Nguyên Bảo bản vương không phải là không bằng
họ” Tây Môn Nguyên Bảo khí thế bừng bừng, hùng hồn nói.

“Nguyên Bảo, cho tới giờ lão phu cũng không thấy cậu thua kém lũ người kia a.
Lũ người kia ăn năm chén cơm lớn, cậu cũng ăn năm chén lớn. Lũ người kia nói
chuyện lớn tiếng tới mức có thể đem nóc nhà dỡ xuống, cậu cũng vậy.
Quan trọng nhất là khí lực của lũ người kia so với cậu yếu hơn nhiều. Nguyên Bảo, thực ra cậu so với lũ người kia còn giỏi hơn” Tây Môn Bảo Đệ đếm ngón
tay tính sở trường của Nguyên Bảo. Cho tới bây giờ cũng không cảm thấy
đường tỷ bằng tuổi Nguyên Bảo này thua kém, hơn nữa cô ấy còn có khí lực
không ai bằng a.

“Đúng vậy! Bản tọa so với các ca cac không thua kém, nhưng Bảo Đệ, đối phương
cũng thấy bọn gã từ sau khi đoạt được đồ của Đông Phương Gia thì bộ
dáng rất đắc ý, giống như là chúng đang cười nhạo bản tọa: Nguyên Bảo, dù
đối phương có sức mạnh hơn chúng bản tọa, dù đối phương ăn cơm nhiều bằng chúng bản tọa
nhưng đối phương chung quy cũng là nữ nhân. Chúng bản tọa có thể đánh cho Đông
Phương Gia khóc kêu cha gọi mẹ, còn đối phương đâu?Nữ nhân, hừ chúng dám
cười nhạo bản tọa là nữ nhân” Tây Môn Nguyên Bảo rất tức giận các ca ca so
sánh nữ nhân ấy giống như các thiếu nữ yểu điệu, nhu nhược khác.

“Nhưng mà Nguyên Bảo, đối phương thực sự là nữ nhân mà” Tây Môn Bảo Đệ
không thể nhịn được cãi lại. Mặc kệ Nguyên Bảo ra sức phủ nhận cũng không
thay đổi được sự thật cô ấy là thân nữ nhi.

“Bảo Đệ, đối phương hiện tại là giúp ta đây hay giúp ca ca ta đây?Nói thế nào ta đây
cũng không cam lòng. Ta đây tuyệt đối muốn cho ca ca ta đây biết Tây Môn Nguyên
Bảo ta đây không phải là vô dụng. Đám người kia có thể cướp được của Đông Phương
Gia chẳng lẽ ta đây không được sao? Từ đứa nhỏ cho tới lão nhân của Tây Môn
Bảo đều đã cướp qua đồ của Đông Phương Gia, cho dù chỉ là xâu kẹo hồ lô
cũng chứng minh được đám người kia có giá trị mà Tây Mông Nguyên Bảo đến giờ
cũng không thấy mình có gì thua kém các nam nhân trong tộc, cho nên dêm
nay nữ nhân ấy nhất định phải dùng hành động để chứng minh, để cho các ca ca
im miệng và thu hồi ý nghĩ nữ nhân nhu nhược kia đi”

“Nguyên Bảo, với cảm tình của chúng lão phu, lão phu đương nhiên là giúp ngươi lão phu, bất quá…Ngươi lão phu làm sao xác định được người của Đông Phương Gia đêm nay
sẽ đi qua đây?” Nghe Nguyên Bảo nói một hồi Bảo Đệ cảm thấy choáng váng
liền đưa ra nghi vấn tồn tại đã lâu

“…… Dù sao lão phu chính là biết, này cậu cũng đừng hỏi nhiều !” Tây Môn Nguyên Bảo chột dạ, không dám nhìn thẳng khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp
tràn đầy tín nhiệm của Bảo Đệ. Thực ra nàng lão phu cái gì cũng không biết, chỉ
là thuận miệng nói bừa thôi.

Lão thiên gia a! Nếu không muốn nữ nhân ấy bị ba ca ca ức h**p thì ban cho
nữ nhân ấy một tên hỗ tướng Đông Phương Gia đi. Cho dù chỉ là một hắn sai vặt,
cho dù chỉ cướp được của tên đó một cái khăn trùm đầu, nữ nhân ấy cũng thành tâm
cảm tạ lão thiên gia.

“Nha!” Tây Môn Bảo Đệ đoán rằng, có lẽ Nguyên Bảo ngoại trừ khí lực
cùng sức ăn rất lớn còn có tài đoán trước, chẳng qua là trước giờ nữ nhân ấy
không thể hiện ra mà thôi.

Thoải mái hù quá Bảo Đệ , Tây Môn Nguyên Bảo trong lòng cuối cùng nhẹ nhàng thở ra, rất sợ Bảo Đệ tiếp tục hỏi thì chắc không thể nào giấu
giếm được nữa.

Hai người giống như hai con ếch đang ngồi chồm hổm sau lùm cây, Tây
Môn Nguyên Bảo thì cố nén cái ngáp, Tây Môn Bảo Đệ thì mắt đã díp lại,
sắp ngã xuống đất mà ngủ.

Tối nay, thật đúng là không bình thường, không thú vị a!

Đang lúc Tây Môn Nguyên Bảo chuẩn bị buông tay ra về thì đột nhiên
nghe tiếng vó ngựa, cô ta đây vội vàng lôi khéo Bảo Đệ đang ngủ gật

“Cái gì? Phải về nhà sao?” Tây Môn Bảo Đệ còn đang mơ ngủ, không rõ
chuyện gì đang xảy ra, lòng chỉ mong mau chóng được về nhà, nằm lên
chiếc giường êm ái mà đánh một giấc.

“Nhỏ tiếng một chút, có người đến” Tây Môn Nguyên Bảo đưa tay muốn
che miệng của Bảo Đệ lại, sợ cô ấy lớn tiếng làm hỏng chuyện tốt của
mình.

Tây Môn Bảo Đệ trừng lớn mắt, không thể tin được thật sự có người đi qua đây. Nàng lão phu càng ngày càng sùng bái Nguyên Bảo.

“Nhớ kỹ, làm theo kế hoạch chúng bản vương đã bàn trước đây, trước tiên bản vương
sẽ nhảy ra chặn ngựa lại, còn cậu thì cầm đao đi theo sau bản vương. Nhớ là
phải cầm đao đi ra chứ đừng một cước nhảy bổ tới trên người bản vương. Hiểu
chưa?” Cô ấy cũng không muốn ở trong lúc phải tỏ rõ uy phong thì bị Bảo
Đệ đánh chết.

“Đã biết. Bản vương…… Bản vương nhất định sẽ cầm chắc bảo đao, sẽ không làm cho nó
bổ tới trên người cậu” Bảo Đệ cam đoan, tay nắm chặt đao. Đao này rất
nặng, nếu khi nhảy ra nữ nhân ấy không cẩn thận có thể làm rơi xuống chân,
nữ nhân ấy sẽ tận lực để đao không bổ về phía đầu Nguyên Bảo.

Vì để không cho người khác phát hiện ra, nên hai cô bản vương mặc tên đó phục cũ
của huynh trưởng, dù hơi rộng so với vóc dáng nhưng cũng không gây trở
ngại cho động tác của các cô bản vương. Dù sao các cô bản vương cũng là người của Tây
Môn Gia, luôn có tác phong gọn gang, quả thật là trời sinh ra để làm
cường đạo chặn đường cướp bóc a.

Tiếng vó ngựa ngày càng gần, hai người ngay tức thì bịt mặt, khẩn
trương liếc nhìn nhau một cái – thành công hay thất bại chỉ trông chờ
vào lần này.

Trên lưng ngựa Đông Phương Dực cảm thấy mờ mịt, bị nội thương tên đó giờ phút này đang vội vã chạy về nhà. Tên đó không biết nguyên nhân vì sao
mình bị đánh lén. Theo tên đó biết kết thù lớn nhất cùng Đông Phương Gia
chỉ có Tây Môn Gia, nhưng người Tây Môn gia rất thô kệch, hơn nữa thường chỉ cướp tài vật chứ chưa từng ép người vào chỗ chết như tối nay. Hơn
nữa, quan trọng nhất là đám người Tây Môn Gia rất ngu ngốc, không thể
nào nghĩ ra được kế hoạch giết tên đó chu toàn đến vậy, tên đó dám chắc việc
này là do người khác gây nên.

Thời gian càng lâu, thể lực của Đông Phương Dực càng bị nội thương
trên người làm tiêu hao nhanh hơn, truy binh phía sau cũng chẳng biết đã đi đâu, người trong tộc gặp hiểm nghèo, là tộc trưởng tên đó càng phải quan tâm, cho nên tên đó cần trở về nhà trong thời gian ngắn nhất.

Đến đây! Tây Môn Nguyên Bảo hai tròng mắt rạng rỡ tỏa sáng, hưng phấn đồng thời không quên cảm kích lão thiên gia chiếu cố cho nàng bản tọa, đã đưa
con mồi đến trước mặt nàng bản tọa.

Chính là hiện tại!

Ngay khi tuấn mã màu đen chạy đến chỗ Nguyên Bảo ẩn thân, cô lão phu lập
tức tay chân gọn gàng từ trong lùm cây nhảy ra, tay phải vung lên đánh
một quyền vào bụng ngựa.

Con ngựa cường tráng cũng không chịu nổi trọng kích, hai chân vung
lên, thân hình nâng lên đem chủ nhân trên lưng hất ngã xuống đất, sau đó nó cũng không chịu nổi đau nhức mà thống khổ ngã xuống.

Lại đột nhiên lọt vào oanh tạc, Đông Phương Dực không kịp phản ứng,
cả người liền bị con ngựa hất xuống, lại thêm trên người bị nội thương
nên càng thêm choáng váng, cũng may trong lúc đó hắn bản vương kịp thời né tránh
để không bị ngựa đè, nếu không chắc đã sớm đi đời nhà ma. Trong thoáng
chốc, hắn bản vương không biết cái gì đã đánh trúng Hắc Câu (tên con ngựa í), chắc là bị chùy hay là đá đánh trúng mới có thể sùi bọt mép, ngã xuống đất đến không dậy nổi.

Đông Phương Dực cố nén đớn đau, kéo thân mình, thở hồng hộc đi đến
chỗ Hắc Câu đang đớn đau gào thét, trong lòng tràn ngập phẫn hận. Đến
tột cùng là kẻ nào mà tin bỉ đến vậy, đầu tiên là ám toán, giết tên đó
không thành thì lại mai phục. Lần này lũ người kia an bài bao nhiêu người. Cho dù nhiều hay ít thì Đông Phương Dực tên đó cũng sẽ không lui bước. Tên đó oán hận trừng vào chỗ bóng tối mà ác đồ đang nấp, chuẩn bị động thân nghênh địch. Không ngờ chờ đợi tên đó không phải là một số đông nhân mã mà chỉ có một thân hình kiều nhỏ đang dương dương tực đắc, xem tên đó như nhóc con.
Tên đó đoán thiên quân vạn mã căn bản là sẽ không xuất hiện.

“Đánh trúng !” Tây Môn Bảo Đệ hưng phấn kêu to, theo sát sau Nguyên
Bảo từ trong lù cây nhảy ra, không cẩn thận bị vướng chân, may mắn là
kịp ổn định lại, không đến nỗi bị té ngã.

Lại xuất hiện thêm một tiểu ải nhân, Đông Phương Dực hoài nghi không
biết tiểu ải nhân thứ hai vừa xuất hiện có thể sử dụng đại đao trong tay hay không, bởi vì đối phương không phải cầm mà là tha.

Hai tiểu nữ nhi này rốt cuộc là từ đâu mà ra? Đông Phương Dực cảm thấy tình hình trước mắt thật vớ vẩn.

Tây Môn Nguyên Bảo uy phong lẫm lẫm, bễ nghễ cười nhìn một ngựa một
ngựa bị cô ấy đánh bại. Thì ra đán ngã một con ngựa cũng đơn giản, vậy mà hại cô ấy lúc trước còn khẩn trương, lo lắng, chỉ sợ sẽ có sơ xuất, kết
quả đều là do cô ấy nghĩ nhiều quá thôi.

Tây Môn Bảo Đệ khoái hoạt kéo đại đao chạy đến bên Nguyên Bảo, bắt chước nàng bản tọa cuồng vọng nhìn nam nhân dưới đất.

“Các ngươi lão phu là ai? Đến tột cùng muốn làm cái gì?” Đông Phương Dực mở
miệng hỏi. Nếu không phải bị nội thương, tên đó khẳng định sẽ vì tình hình
vớ vẩn trước mắt mà cười thật to.

“Ngốc tử, đương nhiên là cướp đồ của cậu a! Chẳng lẽ cậu cho rằng bổn đại gia chặng cậu lại là muốn cùng cậu nói chuyện phiếm sao?”
Tây Môn Nguyên Bảo bắt chước ca ca nói, lại cười thật to chế nhạo nam
nhân ngu xuẩn kia.

Cướp bóc? Đáng chết! Lời nói của cô ấy chứng tỏ đám người kia cùng bọn người
mai phục giết hắn bản tọa là không cùng phe. Đông Phương Dực đã mơ hồ đoán được
hai tên tiểu ải nhân này trừ bỏ là người của Tây Môn Gia ngu ngốc thì
còn ai vào đây nữa.

Đông Phương Dực cố nén cảm giác muốn mắng người xuống, nếu hắn bản tọa cùng
kẻ ngu chấp nhất vậy không phải hắn bản tọa cũng ngu sao? Nhưng mà…lão thiên
gia, vì sao ông lại đối xử tàn nhẫn với hắn bản tọa như thế? Đầu tiên làm cho
hắn bản tọa bị ác đồ tập kích phải vội vàng chạy trốn, giờ lại để cho hắn bản tọa gặp gỡ người của Tây Môn Gia ngu ngốc. Tây Môn Gia đi cướp vì sao ông trời còn nhảy vô giúp vui?

Hổ lạc đồng bằng bị chó khi dễ a!

Đông Phương Dực cảm thán lắc lắc đầu, hối hận trước khi xuất môn đã không xem ngày, nếu không đã tránh được một kiếp a!

Tây Môn Nguyên Bảo cùng Tây Môn Bảo Đệ, tay chống nạnh làm ra tư thế
hung ác, cất giọng cười lớn, đáy lòng đều có cảm giác giống nhau – sảng
khoái.

Không uổng công các nàng bản vương chờ đến nửa đêm, bị muỗi đốt đến khổ cuối
cùng cũng để các nàng bản vương thuận lợi gặp gỡ nam nhân kia, tối nay không hung
hăng ra oai, sao có thể tạo lập uy phong?

“Thức thời liền ngoan ngoãn giao ra ngân lượng, nếu không đừng trách
chúng ta đây không khách khí!” Tây Môn Bảo Đệ theo Nguyên Bảo cước bộ, cũng
ra vẻ ta đây đây thét to.

Đông Phương Dực nhíu mi lắng nghe tiếng của hai tiểu ải nhân, ngu
ngốc quả nhiên là ngu ngốc mà, đã nữ phẫn nam trang còn không nhớ cải
biến tiếng nói. Tên đó không khỏi vì cảm thán mà lắc lắc đầu. Tên đó, Đông Phương
Dực, tộc trưởng của Đông Phương Gia thế nhưng lại bị hai nữ nhi của Tây
Môn Gia đánh cướp, chuyện này nếu truyền ra ngoài chẳng phải tên đó sẽ trở
thành trò cười của đám Tây Môn Gia ngu ngốc kia sao?

…… Tuyệt đối, tuyệt đối không thể để cho các nữ nhân ấy biết thân phận của
tên đó! Khiến cho các nữ nhân ấy nghĩ lầm tên đó là lữ khách ngẫu nhiên đi qua đây
đi!

“Nhanh chút giao ra tài vật trên người ngươi lão phu, bằng không Lão Tử làm
thịt ngươi lão phu!” Tây Môn Nguyên Bảo tiếng nói đầy uy h**p đi đến bên người
Đông Phương Dực, lớn tiếng rống tên đó.

Đông Phương Dực nhìn bộ mặt ra vẻ hung thần ác sát của hai nữ nhân ấy, trừ
bỏ đại đao trên tay tiểu ải nhân phía sau thì các nữ nhân ấy không có vũ khí
nào khác, ngay cả đá lớn cũng không có. Hơn nữa thoạt nhìn bộ dáng hai
người cũng không phải là có võ công cao cường, vậy vừa rồi các nữ nhân ấy dùng binh khí gì mà đả thương Hắc Câu? TÊN ĐÓ thắc mắc trăm bề mà không thể
giải được.

“Nhìn cái gì vậy? Lại nhìn bản vương liền khoét mắt ngươi bản vương” một chút cũng
không hài lòng cách tên đó nhìn cô ấy, cứ như cho rằng cô ấy không làm gì
được tên đó, vì thế cô ấy cố ý dùng từ ngữ tàn nhẫn để hù dọa tên đó.

“Đúng, chúng lão phu còn có thể đem cậu chém thành tám mảnh” Tây Môn Bảo Đệ cũng hùa theo, chạy nhanh đến còn cố sức dùng tay đưa thanh đao lên
để trợ uy.

“Cậu muốn lấy tiền, vậy đem đi đi” Đông Phương Dực sảng khoái giao
túi tiền trên người ra, lười cùng các cô ấy dong dài, việc quan trọng
trước mắt là hắn lão phu phải làm sao để các cô ấy không phát hiện ra thân phận
của hắn lão phu.

Đông Phương Dực hợp tác làm cho Tây Môn Nguyên Bảo cùng Tây Môn Bảo
Đệ hai mặt nhìn nhau. Nguyên lai ăn cướp đơn giản và dễ dàng như vậy
sao, vậy mà nhóm chú bác và huynh trưởng cứ ba hoa chích chòe, làm như
lũ người kia là thiên binh thần tướng chuyển thế. Hiện nay ngẫm lại, thực thay lũ người kia cảm thấy cảm thấy thẹn.

“Tiền tài các ngươi bản tọa đã lấy, bản tọa có thể đi được rồi chứ?” Đông Phương
Dực thấy các cô bản tọa đang ngạc nhiên nghĩ rằng không lẽ các cô bản tọa không quen
ăn cướp? không quan hệ, để tiết kiệm thời gian của hai bên, tên đó liền đưa ra yêu cầu.

Tây Môn Nguyên Bảo ngẩn người, nhặt hà bao nặng trịch hắn ném xuống
đất lên, vốn định rời đi. Nhưng nhìn thấy vẻ mặt chờ mong của Bảo Đệ,
nữ nhân ấy không đành lòng để nữ nhân ấy bản vương thất vọng, phải làm thêm chút gì đó để
Bảo Đệ càng thêm tin phục nữ nhân ấy a!

“Khụ! Cậu cho là sự tình có thể liền đơn giản như vậy chấm dứt sao? Tính cậu vận khí không tốt, gặp phải Song Nhân Đại Đao tiếng tăm lừng lẫy, hãy nói tên của cậu đi” Tây Môn Nguyên Bảo vừa nói vừa học bộ
dáng ra vẻ uy phong của cha ta đây.

“Đúng Hãy xưng tên ra!” Tây Môn Bảo Đệ đi theo thét to. Song Nhân Đại Đao? Tên này nghe chẳng có chút uy phong, nhưng trước mắt đành phải
miễn cưỡng dùng tạm, sau này nhất định sẽ nghĩ ra một cái tên nào đó
thật hay, thật uy phong để đi hù người mới được.

“Bản tọa họ Hồ, tên Thổ” Đông Phương Dực báo một cái tên giả, tên giả này
không chí nói các cô ấy hồ đồ mà cũng châm chọc chính mình. Nếu hắn bản tọa cẩn
thận hơn, khi xuất môn man theo nhiều người như vậy trên đường gặp mai
phục cũng có người giúp đỡ, như vậy không bị nội thương đến nỗi phải bỏ
trốn, trên đường còn gặp hai tiểu nữ tặc cáo mượn oai hùm chặn cướp.

Từng bước sai, từng bước sai! Hôm nay chuyện này cho hắn một bài học, sau này hắn càng phải cẩn thận hơn mới được.

“Hồ Thổ, hôm nay tâm tình đại gia ta đây vui vẻ nên tha cho đối phương một
mạng. Đối phương làm người cũng rất sảng khoái cho nên bổ đại gia cũng không
làm khó đối phương nhưng ta đây thấy quần áo trên người đối phương rất đáng giá, cho
nên đối phương mau cởi áo ngoài ra đi”. Đáng tiếc không phải là người Đông
Phương Gia, bất quá dù sao lão thiên gia cũng đã đem đến cho nữ nhân ấy một
con mồi tốt như vậy, không thể so đo nhiều lắm. Huống chi nếu nữ nhân ấy về
nhà lừa nói là đồ của Đông Phương Gia chắc cũng không ai biết được là
nữ nhân ấy nói dối. Chỉ cần cùng với Bảo Đệ trước đó thương lượng qua, tuyệt
không thể lộ.

Tây Môn Nguyên Bảo đối gã ngoắc ngón tay, mơ ước gã phục trên người
gã, nhìn toàn bộ người Tây Môn Gia cũng không ai có quần áo chất liệu
tốt như gã, khẳng định là gã có tiền, rất có tiền a!

Đông Phương Dực hết nhìn trời lại nhìn đất. Tốt lắm, trời đất vẫn
không đảo ngược, âm dương cũng không đổi chỗ, lỗ tai gã cũng không có
vấn đề. Như vậy gã gặp phải người có vấn đề. Nàng lão phu rõ ràng là một cô
nương, lại muốn một nam nhân ở trước mặt mình cở bỏ gã phục. Là thế đạo
thay đổi sao? Không, là người Tây Môn Gia không có đầu óc. Không chỉ có
nam nhân óc ngắn mà nữ nhân óc càng ngắn hơn, hơn nữa cũng không biết
thế nào là rụt rè, e thẹn.

“Nguyên Bảo, cậu thật muốn thoát hắn bản vương hắn bào a?” Tây Môn Bảo Đệ ẩn ẩn cảm thấy có chút không đúng còn nói không ra là chỗ nào không đúng.

“Không phải bản tọa muốn thoát, là muốn chính hắn bản tọa thoát.” Tây Môn Nguyên
Bảo đã quên muốn Bảo Đệ đừng nói ra tên của cô bản tọa, nhưng nghĩ chắc nam
nhân kia sẽ nghĩ cô bản tọa họ Nguyên, tên Bảo chứ không biết cô bản tọa là Tây Môn
Nguyên Bảo cho nên dù Bảo Đệ có nói ra tên của cô bản tọa cũng là vô hại.

“Nha.”

Nguyên Bảo? Hắn lão phu biết Tây Môn Gia có một nữ nhi tên Nguyên Bảo, nếu đoán không sai, nàng lão phu chính là Tây Môn Nguyên Bảo.

“Uy! Nhóc con, cậu rốt cuộc cởi hay không cởi?” Tây Môn Nguyên Bảo thấy tên đó bất động như núi, không khỏi hét lớn.

“Nhưng là…… Nguyên Bảo, đối phương vì sao muốn tên đó thoát hắn bào ?” Tây Môn
Bảo Đệ vẫn là không hiểu Nguyên Bảo muốn hắn bào của nam nhân làm gì?
Nguyên Bảo lại không thể mặc a!

“Ngu ngốc! Chẳng lẽ ngươi bản vương đã quên, các ca ca bản vương sau khi cướp xong
liền đem tên đó bào của đối phương cởi ra, sau đó đem đối phương tr*n tr**ng
cột lên cây sao? Cho nên chúng bản vương cũng phải làm như vậy, sau đó đem tên đó
bào của tên đó đi cầm, đổi lấy bạc a!” Tây Nguyên Bảo nhận định đánh cướp
rồi c** q**n áo người bản vương, sau đó treo lên cây là trình tự tất yếu của
quá trình đánh cướp, tuyệt đối không thể sửa đổi.

“Đúng nha, cậu không đề cập tới, lão phu nhưng thật ra đã quên.”

Nghe hai cô ấy ngu ngốc nói chuyện, Đông Phương Dực sắc mặt xanh mét.
Nha đầu kia kia thật phải tên đó toàn thân tr*n tr**ng cột vào trên cây sao?
Đối với tên đó mà nói đây quả là vũ nhục lớn nhất. Tên đó, Đông Phương Dực chỉ tr*n tr**ng lúc tắm rửa hay cùng nữ nhân trên giường mây mưa, tên đó tuyệt đối không thể để cho nha đầu kia không biết sống chết kia l*t tr*n tên đó rồi
cột vào trên cây.

“Hồ Thổ, đối phương rốt cuộc là cởi hay không cởi? Bảo Đệ đối phương xem tên đó cứ nhăn nhó, thực giống nữ nhân nha” Tây Môn Nguyên Bảo cười nhạo tên đó, rõ ràng ngồi xỗm trước mặt tên đó thay tên đó tấn công.

“Ha ha ha! Là rất giống!” Tây Môn Bảo Đệ vẫn chống hai tay lên thắng lưng, cười ha ha.

Các bà các chị?! Đông Phương Dực nghe những lời này mà giận tím mặt.
Tây Môn Nguyên Bảo quả thực không biết trời cao đất rộng, cư nhiên dám
nói hắn giống cái các bà các chị?! Hắn tuyệt đối muốn dùng tay b*p ch*t
cô ta đây để giải nỗi nhục cô ta đây mang đến cho hắn hôm nay.

“Là nam nhân phải sảng khoái” Tây Môn Nguyên Bảo khinh thường thái độ
nhăn nhó của hắn, lão cha cùng ba ca ca của cô ấy thoát hắn bào thực sảng
khoái, chưa từng thấy đám người kia do dự qua. Nhưng nam nhân này vừa nghe đến
thì vẻ mặt liền ngu ngốc, cô ấy không khỏi hoài nghi hắn cũng là nữ phẫn
nam trang giống cô ấy.

Cách lão phu xa một chút!”, trước mắt hắn tạm thời không có đủ khí lực,
đợi khi hắn khôi phục lại,việc đầu tiên là sẽ b*p ch*t cô lão phu, hơn nữa
tuyệt không chần chờ.

“Không cần!” Tây Môn Nguyên Bảo thực rõ ràng cự tuyệt gã. Nàng lão phu ngồi xổm trước mặt gã, cẩn thận đánh giá gã từ đầu đến chân.

Mày rậm mắt to, cái đầu thoạt nhìn rất cao, làn da rắn chắc, không
giống là một thư sinh mong manh. Bất quá bề ngoài có thể gạt người, nếu
không mong manh thì làm gì chỉm ới ngã nhẹ từ lưng ngựa xuống đã không
thể đứng dậy, đây không phải là quả hồng mềm thì là gì?

Tây Môn Nguyên Bảo vừa nhìn đến hai tròng mắt kiệt ngạo bất tuân của
tên đó liền không tự kiếm chế, bị hãm sâu vào bên trong. Hai con ngươi bản tọa đen
thâm thúy gắt gao hấp dẫn ánh mắt của cô ấy. Cái miệng của tên đó cũng thật
mê người, tuy rằng mím chặt thành một đường , không mang theo một chút ý cười nhưng cô ấy làm người cũng thật đơn giản, không kén cá chọn canh,
đẹp mặt chính là đẹp mặt. Trong khi giãy dụa, cằm của tên đó vẫn kiên nghị, qả quyết giống như là không dễ dàng thỏa hiệp, toàn bộ đều mê hoặc ánh
mắt của cô ấy.

Tây Môn Gia có cả một đống nam nhân tuấn mỹ, nàng bản vương vốn không thấy các
cha, anh của mình có điểm nào đáng giá khiến nữ nhân nhìn đến đều đỏ mặt cười duyên, nhưng lúc này nàng bản vương đã hiểu được tâm tình của các nữ nhân
khi nhìn thấy các cha, anh của mình. Bởi vì nàng bản vương cũng cảm giác hai tai
bắt đầu nóng lên. Nhưng nàng bản vương không muốn mình cũng cũng giống như trứng
tôm nấu chín, nhìn hắn bản vương cười đến ngốc cho nên nàng bản vương phải lấy biểu tình
hung ác trừng hắn bản vương, làm thế nào cũng phải tìm ra khuyết điểm của hắn bản vương.

Ngay khi Tây Môn Nguyên Bảo nhìn chằm chằm Đông Phương Dực, hắn lão phu cũng
đồng dạng nhìn lại nữ nhân ấy. Hai người trừng mắt nhìn nhau làm cho hắn lão phu phát
hiện đôi đồng tử của nữ nhân ấy như hai hòn ngọc xinh đẹp, sáng lấp lánh. Thực ra thì hắn lão phu nên biết được nữ nhân ấy sẽ có một đôi mắt đẹp bởi vì Tây Môn Gia
dù đầu óc ngu ngốc nhưng lại sản sinh toàn tuấn nam mỹ nữ. Dù lúc này
dung mạo bị bố khăn che lấp nhưng vẫn không làm giảm vẻ quang hoa linh
động của nữ nhân ấy.

Bất quá hành vi của nàng bản vương lại không thể nào chấp nhận được, nếu nàng bản vương
là muội muội hắn bản vương, hắn bản vương sẽ đem nàng bản vương nhốt trong phòng nửa năm cho nàng bản vương tỉnh ra, xem sau này nàng bản vương dám nửa đêm ra ngoài chặn đường ăn cướp nữa không, thậm chí còn lớn mật nói muốn nam nhân cởi bỏ gã phục.

Tây Môn Gia đến tột cùng là dạy dỗ khuê nữ của đám người kia như thế nào a?

“Nguyên Bảo, cậu đang làm cái gì? Còn không mau đem hắn phục của hắn cởi ra” Tây Môn Bảo Để ở một bên hối thúc.

“Đừng thúc giục bản vương! Bản vương sẽ thoát!” Tây Môn Nguyên Bảo sợ bị Bảo Đệ
phát hiện cô ấy thế nhưng lại nhìn nam nhân đến ngốc, liền cố lấy lại
tinh thần

“Đủ. Đối phương mang bạc về nhà đi” Đông Phương Dực chụp lấy bàn tay Tây Môn Nguyên Bảo đang hướng tới

“Lão tử đã nói muốn đem ngươi bản tọa tr*n tr**ng cột lên trên cây, ngươi bản tọa còn dong dài cái gì?” bàn tya bị chụp lại nhiều lần khiến Tây Môn Nguyên
Bảo nổi giận.

xem nam nhân nhìn đến ngốc điệu, việc tỉnh lại khởi tinh thần.

“Nam nữ thụ thụ bất thân, về nhà đi!” Đông Phương Dực cũng không muốn bị cô ấy l*t s*ch sẽ nên nhắc nhở cô ấy, chung quy cô ấy cũng là một cô
nương, chuyện gì nên làm, chuyện gì không nên làm, cô ấy nên rõ ràng mới
phải.

“Cái gì mà nam nữ thụ thụ bất thân” Tây Môn Nguyên Bảo không hiểu tên đó đang nói gì, trong nhà nữ nhân ấy cùng các ca ca trong tộc luôn ở chung với
nhau mà mẹ bản vương vì bận thu xếp việc ăn ngủ cho cả một đại gia đình cho
nên không ai nói với nữ nhân ấy chuyện lễ giáo gì, cho nên nữ nhân ấy cũng không
hiểu tên đó đang nói cái gì a

“Nguyên Bảo, bản tọa xem tiểu gia hỏa này tám phần là đọc nhiều sách. Cha bản tọa
nói, những kẻ đọc sách nghèo kiết xác nhưng lại thích nói đạo lý giáo
huấn người nhất, tên đó nhất định là kẻ đọc sách hủ lậu như cha bản tọa nói” Tây Môn Bảo Đệ cũng đồng dạng dốt đặc cán mai nói

“Bảo Đệ, cậu nói đúng! Thật sự là quá lợi hại !” khó có được thời điểm Bảo Đệ thông minh nên cần phải khen nàng bản vương một tiếng.

Được Tây Môn Nguyên Bảo khen ngợi, Bảo Đệ cười híp cả mắt.

Đông Phương khiếp sợ trừng mắt nhìn hai người, không ngờ ngay cả đạo
lý cơ bản nhất là nam nữ thụ thụ bất thân mà các nàng bản tọa cũng không hiểu,
nếu so sánh hai người họ với muội muội của tên đó thì vẫn là tiểu thư khuê
các tốt hơn. Giờ phút này tên đó mới biết nói nhiều đạo lý với các nàng bản tọa
cũng là uổng công, bởi vì các nàng bản tọa căn bản là không hiểu một chữ, tên đó
vẫn là nên tự cầu phúc đi.

TÊN ĐÓ thử đề khí, xem có thể hay không thoát khỏi các nàng ta đây, không ngờ
vận khí kết quả là làm vết thương trên người nặng hơn làm tên đó ôm ngực
thở phì phò,chịu đựng thống khổ.

Đáng chết! vết thương của tên đó nghiêm trọng hơn nhiều so với tưởng
tượng, không lẽ thanh danh một đời của tên đó sẽ bị hủy trong tay hai tiểu
tiểu cô nương này?

Tây Môn Bảo Đệ lại thúc giục Tây Môn Nguyên Bảo, muốn cô bản vương nhanh tay
hơn cũng sớm chấm dứt hành động ăn cướp đêm nay. Cô bản vương mệt mỏi, muốn sớm
về nhà nghỉ ngơi.

Tây Môn Nguyên Bảo vốn là định cậy mạnh mà thoát gã bào của gã, nhưng thấy vẻ mặt bất khoái của gã, nữ nhân ấy không khỏi do dự. GÃ thoạt nhìn
rất tức giận, giống như bộ dáng của ca ca khi nữ nhân ấy đoạt chân gà của gã, ca ca nổi giận chạy theo đánh nữ nhân ấy

Ai, kỳ thật nữ nhân ấy cũng không phải thích chọc giận người khác, nhưng
nữ nhân ấy nhớ rõ ca ca đã có nói qua đã là cường đạo ra ngoài ăn cướp thì nên tiến hành đúng quy trình của cường đạo, nếu qua loa sẽ làm hỏng hết cả
thanh danh.

Cô lão phu thực sự không thể để cho các ca ca xem thường, cho nên hắn bào
của tên đó nhất định phải thoát. Hơn nữa Bảo Đệ vẫn đang chờ hành động của
cô lão phu, cô lão phu làm sao có thể để cho Bảo Đệ thất vọng đây.

Phanh!

Tây Môn Nguyên Bảo bất đắc dĩ khẽ thở dài, lấy tốc độ sét đánh đột nhiên
xuất quyền đánh lên ngực tên đó. Bởi vì mục đích của cô lão phu là ăn cướp chứ
không phải giết người, cho nên chỉ dùng có một phần khí lực liền làm cho tên đó ngất xỉu ngã xuống đất.

Đông Phương Dực bị đánh thình lình, không kịp phòng bị, khi hữu quyền
của Tây Môn Nguyên Bảo đánh lên ngực của hắn lão phu, trước khi ngất đi hắn lão phu cũng kịp hiểu được Hắc Câu bị đánh ngã là từ đâu…

“Oa! Nguyên Bảo, ngươi lão phu làm chi đánh chết hắn?” Tây Môn Bảo Đệ líu
lưỡi hỏi. Các nữ nhân ấy là xuất môn ăn cướp, không phải xuất môn giết người,
giết nhân thực phiền toái !

“Yên tâm, bản tọa chỉ dùng một phần lực, gã chết không được.” Ở mặt ngoài nói rất tự tin, nhưng thực ra Tây Môn Nguyên Bảo rất sợ không cẩn thận
đã đánh chết gã, bởi vậy đưa ngón tay lên mũi gã để xem hơn thở, xác
định gã vẫn còn nhịp thở thì mới yên tâm.

“Nha. Nhưng ta đây không hiểu vì sao đối phương đánh tên đó bất tỉnh?” Tây Môn
Bảo Đệ gãi gãi đầu nhìn Nguyên Bảo, hành động của Nguyên Bảo từ đầu đến
cuối cô ấy có thấy nhưng không có hiểu, cô ấy phát hiện mình càng ngày
càng không lý giải được hành động của Nguyên Bảo.

“Thoát gã bào của hắn lão phu” sau khi xác định hắn lão phu còn sống, Tây Môn nguyên
Bảo liền tay chân nhanh nhẹn thoát gã bào của hắn lão phu. Khi thoát gã bào của
hắn lão phu, đầu ngón tay cảm nhận được nhiệt độ ấm áp của cơ thể làm nàng lão phu thẹn
thùng thu tay về, nhưng lại sợ bị Bảo Đệ phát hiện sự quái dị nên
liền ra vẻ trấn định tiếp tục việc đang làm.

Thẹn thùng? Nữ nhân ấy, Tây Môn Nguyên Bảo từ nhỏ đến lớn không hiểu được
thẹn thùng là thế nào, thế nhưng nữ nhân ấy vì thoát bỏ tên đó bào của nam nhân này mà cảm thấy thẹn thùng, nếu các ca ca nữ nhân ấy biết được chắc sẽ cười bể
bụng.

“Khi tên đó tỉnh, ngươi bản vương không thể thoát sao?” Tây Môn Bảo Đệ cũng hỗ trợ cởi giày của tên đó.

“Ta đây thích đem người đánh bất tỉnh đó thì sao?” Hừ, nữ nhân ấy chính là
không muốn cho cặp mắt tức giận của tên đó nhìn nữ nhân ấy chằm chằm, như là
không ngừng chỉ trích nữ nhân ấy không nên làm chuyện này, cho nên nữ nhân ấy mới
đánh tên đó bất tỉnh thôi.

“Quên đi, ngươi bản vương cao hứng là tốt rồi.” Tây Môn Bảo Đệ nhún nhún vai,
không nghĩ tiếp tục truy vấn. Tóm lại nữ nhân ấy mệt mỏi, mau chóng đem việc
này làm xong, có thể sớm về nhà là tốt nhất.

Trong chớp mắt, Tây Môn Nguyên Bảo đã đem ngoại bào của hắn bỏ xuống.

“Khụ!”

“Làm sao vậy?” Vì sao không tiếp tục? Tây Môn Bảo Đệ sửng sốt nhìn cô ta đây.

“Như vậy là đủ rồi, dù sao chúng lão phu không nghĩ hại chết tên đó. Cậu
cũng thấy tên đó suy yếu như vậy tựa như quả hồng mềm, nếu không có quần áo tên đó chắc sẽ bị lạnh mà chết. Đêm nay chúng lão phu thu hoạch cũng khá, thả
cho tên đó một con đường sống đi” Tây Môn Nguyên Bảo cảm thấy toàn thân
nóng lên, sắp cháy luôn rồi.

“Hảo, tên đó thoạt nhìn thật thực mong manh.” Tây Môn Bảo Đệ xem lời của Nguyên Bảo là mệnh lệnh, chỉ cần Nguyên Bảo cảm thấy hảo là tốt rồi,
nàng bản vương không có ý kiến.

“Đúng vậy! Đúng rồi, chúng bản vương đem ngựa của tên đó đi theo đi” Tây Môn
Nguyên Bảo khoái hoạt dắt Hắc Câu đang vừa mới bình phục sau cú đánh đi, luyến tiếc bỏ lại chủ nhân của nó. Hắc Câu không muốn cùng nữ nhân ấy rời đi, liều mạng lui về sau, thấy thế nữ nhân ấy liền giơ hữu quyền lên.

“Nếu không muốn ăn quyền đầu, tốt nhất là ngoan ngoãn nghe lời bản vương”
Tây Môn Nguyên Bảo hung tợn uy h**p, khẳng định đây chính là ngựa quý,
giá trị không ít bạc đâu.

Đáng thương cho con ngựa vì sợ nắm đấm của cô bản vương cho dù ngàn vạn lần không muốn cũng phải theo cô bản vương rời đi.

Bảo Đệ khoái hoạt cầm tên đó bào của Đông Phương Dực đi bên cạnh, miệng ư ử hát một bài ca dân gian.

“Nguyên Bảo, chúng lão phu đêm nay thu hoạch lớn nha!”

“Theo bản tọa xuất môn, đương nhiên là có thu hoạch lớn a!”

“Nguyên Bảo, cậu nói Hồ Thổ nằm ở chỗ kia có thể bị dã thú đi ngang qua ăn thịt không?”

“…… Có lẽ sẽ có.” Tây Môn Nguyên Bảo nghĩ nghĩ, nhún vai.

“Chúng lão phu cứ như vậy mặc kệ hắn sao?”

“…… Bằng không, chúng lão phu lấy cỏ đắp lên người hắn như vậy dã thú sẽ
không nhìn thấy hắn” Tây Môn Nguyên Bảo chung quy không thể thấy chết mà không cứu vì thế cố nghĩ ra biện pháp tốt nhất.

“Nguyên Bảo, đối phương thật sự là quá thông minh! Chúng lão phu tức thì đi
chặt cây, kiếm cỏ. Đúng rồi, đối phương khí lực mạnh, đối phương chặt cây đi” Tây
Môn Bảo Đệ vốn đã ngưỡng mộ Tây Môn Nguyên Bảo giờ càng thêm sùng bái.

“Không thành vấn đề, muốn bản tọa chặt một gốc cây cổ thụ trăm năm cũng
không thành vấn đề” đối với khí lực của mình, Tây Môn Nguyên Bảo phi
thường tự tin, có thể nói trong vòng trăm dặm không ai có thể so bì khí
lực với cô bản tọa.

Vì thế hai người cố gắng đem cây cỏ đắp lên người hắn bản tọa để cho dã thú
đi ngang qua cũng không thấy. Nhưng các nàng bản tọa một chút cũng không nghĩ
tới, dã thú bắt mồi vốn không cần thấy mà chỉ cần ngửi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8