Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 52: Đại náo Dao Trì
**CHƯƠNG 52: ĐẠI NÁO DAO TRÌ**
Dao Trì Thánh Địa hôm nay mây lành bao phủ, thụy khí ngàn phương. Trên đỉnh Cửu Tiêu, những hòn đảo bay lơ lửng giữa biển mây được kết nối bằng những nhịp cầu cầu vồng ngũ sắc. Tiếng sáo tiên dập dìu, hương rượu linh nồng nàn lan tỏa trong không gian, tạo nên một khung cảnh thái bình thịnh thế thoát tục.
Thế nhưng, dưới vẻ ngoài mỹ lệ ấy, một bầu không khí áp bách đến nghẹt thở đang âm thầm lan tỏa.
Hôm nay là vạn năm đại lễ, cũng là ngày "Thánh Nữ Hiến Tế". Đối với giới tu tiên Thượng Giới, đây là dịp để giao lưu, cầu phúc từ Thiên Đạo; nhưng đối với người trong cuộc, đây chính là một buổi tang lễ thịnh soạn.
Tại trung tâm của Dao Trì, trên đỉnh Vạn Tiên Đài được xây bằng bạch ngọc ngàn năm, Vân Hi ngồi tĩnh lặng. Nàng mặc một bộ tiên y trắng muốt thêu chỉ bạc, mái tóc dài như thác đổ được cài một nhành băng liên tinh khiết. Khuôn mặt nàng xinh đẹp đến rung động lòng người, nhưng đôi mắt vốn dĩ tinh anh nay lại tĩnh lặng như hồ nước mùa thu, không một gợn sóng, trống rỗng đến đau lòng.
Xung quanh nàng là chín trụ đá khổng lồ khắc đầy phù văn thiên đạo, luồng ánh sáng vàng nhạt từ những trụ đá này đang chậm rãi rút tỉa lấy tiên lực và linh căn của nàng để chuyển hóa thành sức mạnh thuần khiết nhất cống nạp cho trời cao.
"Vân Hi sư muội, hà tất phải mang bộ mặt sầu khổ đó?" Một giọng nói kiêu ngạo vang lên.
Diệp Phàn bước ra từ đám đông, y mặc một bộ hoàng bào rực rỡ, hơi thở tỏa ra sự uy nghiêm của một kẻ được Thiên Đạo ưu ái. Kiếp nạn hạ giới dường như không làm y suy sụp, ngược lại, sau khi được Thần Điện bồi dưỡng, khí vận trên người y càng thêm nồng đậm, mỗi bước đi đều khiến không gian khẽ rung động.
"Được trở thành một phần của Thiên Đạo là vinh dự mà vạn kẻ tu hành nằm mơ cũng không thấy được. Sau hôm nay, danh tự của muội sẽ được khắc vào Thiên Bảng, vĩnh hằng bất diệt." Diệp Phàn cười lạnh, ánh mắt đầy vẻ tham婪 nhìn chằm chằm vào dung nhan của Vân Hi.
Vân Hi không ngước mắt, giọng nói lạnh nhạt như sương muối: "Danh dự đó, ngươi muốn, sao không tự mình gánh lấy?"
Sắc mặt Diệp Phàn sầm xuống, y tiến sát lại gần, thanh âm hạ thấp chỉ đủ hai người nghe: "Tiếc là ngươi không có cơ hội đó nữa rồi. Đợi sau khi tế lễ kết thúc, ta sẽ luyện hóa chút tàn hồn còn lại của ngươi, biến ngươi thành lô đỉnh hoàn mỹ nhất. Lâm Khuyết của ngươi đâu? Hắn không phải từng nói sẽ nghịch thiên sao? Giờ này, chắc hắn đang co rúc ở xó xỉnh nào đó nhìn ngươi chết đi mà thôi."
Vân Hi run lên một chút khi nghe đến cái tên ấy, nhưng ngay lập tức bình tâm lại. Nàng chỉ mong hắn đừng đến. Thượng Giới là một cái bẫy, và Dao Trì lúc này là miệng hùm.
Đúng lúc này, từ trên cao, tiếng chuông đồng đại diện cho thời khắc tế thiên vang lên: *Boong… boong… boong…*
Đại điện Dao Trì bỗng nhiên tĩnh lặng. Vạn vị tiên nhân đồng loạt đứng dậy, cúi đầu hướng về phía đỉnh trời. Khí áp từ trên không trung đổ xuống, nặng nề như muốn nghiền nát linh hồn của mọi thực thể sống dưới mặt đất.
"Giờ lành đã đến, hiến tế bắt đầu!" Một vị trưởng lão của Thần Điện dõng dạc tuyên bố.
Chín trụ đá vọt lên luồng sáng chói lòa, kết nối thành một vòng xoáy khổng lồ trên đầu Vân Hi. Nàng cảm thấy linh hồn mình như bị xé toạc ra, cơn đau xuyên thấu vào tận cốt tủy khiến khuôn mặt nàng tái nhợt.
Nhưng, ngay khi luồng sáng ấy chuẩn bị nuốt chửng Vân Hi, một luồng kiếm khí màu đen từ ngoài chân trời bỗng nhiên xẹt qua!
*Vút!*
Kiếm khí ấy không mang theo vẻ lộng lẫy của tiên gia, mà mang theo sự phẫn nộ hừng hực và ý chí diệt tận vạn vật. Nó xé toạc màn sương mù của Dao Trì, trực tiếp chém thẳng vào vòng xoáy ánh sáng của lễ tế.
*Oàng!*
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Cả hòn đảo nổi Vạn Tiên Đài rung chuyển dữ dội, nước trong Dao Trì bắn cao hàng trăm trượng. Luồng sáng tế thiên bị cưỡng ép chém đứt, ánh vàng văng tung tóe như những mảnh gương vỡ.
"Kẻ nào dám cả gan náo loạn lễ tế của Thần Điện?" Diệp Phàn gầm lên, tay nắm chặt thanh linh kiếm, ánh mắt nhìn xoáy vào làn khói bụi đang tản ra.
Từ trong hư không, một bóng người chậm rãi bước ra. Hắn mặc y phục đen giản dị, vạt áo tung bay trong gió lộng. Tay phải hắn cầm một thanh kiếm gãy rỉ sét, nhìn qua giống như một phế tích bỏ đi, nhưng luồng kiếm ý phát ra từ nó lại khiến cho không gian xung quanh không ngừng nứt vỡ rồi lại tự lành lại.
Ánh mắt người đó sắc lạnh như hàn băng ngàn năm, bỏ qua vạn vị tiên nhân, bỏ qua Diệp Phàn đang phẫn nộ, hắn chỉ nhìn thẳng về phía cô gái đang bị trói buộc trên tế đàn.
"Vân Hi, ta đến đón nàng."
Thanh âm không lớn, nhưng truyền đi khắp mười phương tám hướng, đè ép cả tiếng nhạc tiên đang tấu.
"Lâm… Khuyết?" Vân Hi nghẹn ngào, những giọt lệ không kìm được trào ra trên khóe mắt. Nàng vừa mừng vừa sợ, trái tim rung lên bần bật.
Cả hiện trường xôn xao. Những đại năng của các gia tộc Thượng Giới đồng loạt biến sắc.
"Lâm Khuyết? Kẻ nghịch đạo ở hạ giới chưa chết sao?"
"To gan! Một tên tu sĩ hạ giới lại dám vác kiếm lên Dao Trì!"
Diệp Phàn nhìn thấy người đến, khuôn mặt y vặn vẹo vì ghen tức và hận thù. "Lâm Khuyết! Ngươi quả nhiên tự tìm đường chết! Đây không phải hạ giới nghèo nàn, đây là lãnh địa của Thiên Đạo!"
Lâm Khuyết nhếch môi cười nhạt, đôi mắt đột nhiên hóa thành hai vòng luân hồi u tối: "Thiên Đạo? Thiên Đạo mà ta định diệt, chính là cái loại Thiên Đạo đang đứng sau lưng ngươi đấy."
"Ngông cuồng!"
Diệp Phàn quát lớn, thân hình hóa thành một đạo kim quang lao vút tới. "Thánh Thiên Thần Quyền!" một cú đấm mang theo sức mạnh phá tan núi sông, được gia trì bởi quy luật Thượng Giới đổ ập xuống đầu Lâm Khuyết.
Lâm Khuyết đứng yên không nhúc nhích, hắn chỉ nâng thanh kiếm gãy lên, miệng khẽ thốt: "Nhất Niệm – Luân Hồi Thủ."
Không gian xung quanh hắn bỗng chốc trở nên hư ảo. Cú đấm của Diệp Phàn khi còn cách Lâm Khuyết ba tấc thì bỗng nhiên trở nên chậm chạp một cách lạ thường, dường như bị rơi vào một dòng thời gian khác. Lâm Khuyết nghiêng mình né tránh nhẹ nhàng như lướt trên nước, rồi dùng chuôi kiếm gãy đánh mạnh vào ngực Diệp Phàn.
*Bộp!*
Diệp Phàn văng ngược lại như một quả cầu da, đâm sầm vào trụ đá tế thiên, phun ra một ngụm máu lớn. Toàn trường im phăng phắc. Một chiêu, một vị "Thiên tài được tuyển chọn" lại bị đánh bay?
Lâm Khuyết không thèm liếc mắt nhìn Diệp Phàn lần thứ hai. Hắn bước từng bước về phía tế đàn. Các hộ vệ của Dao Trì và các trưởng lão Thần Điện bắt đầu bao vây lấy hắn, hàng ngàn thanh tiên kiếm đồng loạt rút khỏi vỏ, tỏa ra linh áp kinh người.
"Lâm Khuyết, dừng lại ngay!" Một vị trưởng lão Pháp Tắc Cảnh lên tiếng, giọng nói như sấm rền. "Ngươi dám phá hỏng lễ tế, chính là tự sát tộc, tự diệt hồn!"
"Sát tộc? Ta vốn cô độc một mình. Diệt hồn? Hồn của ta đã trải qua vạn kiếp luân hồi, chỉ dựa vào các ngươi mà đòi diệt?"
Lâm Khuyết vung tay, thanh kiếm gãy phát ra một tiếng ngâm rung trời. Hắn hít một hơi sâu, toàn bộ linh lực nghịch đạo trong người bùng nổ, tạo thành một luồng khí đen cuồn cuộn cao ngút trời, che khuất cả ánh sáng vàng của Thiên Đạo.
"Hôm nay, ta đến không phải để thương lượng." Lâm Khuyết đưa tay về phía Vân Hi, kiếm ý trên người hắn hóa thành một con hắc long quấn quanh thân mình. "Kẻ nào cản ta, sát! Quy luật cản ta, trảm! Thiên cản ta… ta liền thay cái trời này!"
"Khởi trận! Vạn Tiên Tru Ma Trận!" Vị trưởng lão kia gầm lên.
Ngay lập tức, hàng vạn luồng linh quang từ phía các vị tu sĩ bay lên, đan dệt thành một lưới điện khổng lồ bao phủ toàn bộ Dao Trì. Sức mạnh này đủ sức nghiền nát một vị Chấp Đạo Cảnh cường giả trong cháy mắt.
Thế nhưng, Lâm Khuyết lại nhắm mắt lại.
Trong thức hải của hắn, mảnh vỡ luân hồi rực cháy. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng từ tận sâu trong linh hồn của Vân Hi. Niệm lực của hắn lúc này không còn là linh lực bình thường, mà là ý chí của một kẻ đã nhìn thấu cái chết, nhìn thấu sự giả tạo của vĩnh hằng.
"Nhất Niệm… Vạn Cổ Phá!"
Hắn chém ra một kiếm đơn giản nhất, không hoa mỹ, không cầu kỳ.
Một đường kiếm mảnh như sợi tơ màu đen hiện ra giữa không trung. Ngay sát đó, lưới điện khổng lồ của Vạn Tiên trận bỗng nhiên im bặt, rồi bị đường tơ đen ấy cắt đôi như cắt một tờ giấy mỏng. Sự sắc bén của nó vượt qua hiểu biết của mọi người có mặt tại đó. Nó không chém vào xác thịt, nó chém vào "sự liên kết nhân quả" của trận pháp.
*Rắc… rắc… uỳnh!*
Trận pháp vỡ nát, hàng trăm tu sĩ bị chấn động văng ra, máu tươi nhuộm đỏ yến tiệc lộng lẫy.
Lâm Khuyết vượt qua đống đổ nát, đáp xuống ngay trước mặt Vân Hi. Hắn dùng thanh kiếm gãy chém đứt chín sợi xích định mệnh đang khóa chặt lấy nàng.
Vân Hi ngã vào vòng tay hắn, cơ thể nàng yếu ớt như một cánh hoa tàn trước gió. Nàng run rẩy chạm vào khuôn mặt hắn, giọng nói lạc đi: "Khuyết… chàng thật ngốc… đây là Thượng Giới… chàng sẽ không thoát được đâu."
Lâm Khuyết ôm chặt nàng vào lòng, mùi hương quen thuộc vương vít nơi cánh mũi khiến đạo tâm vốn dĩ sắt đá của hắn khẽ run rẩy. Hắn áp trán mình vào trán nàng, truyền vào đó một luồng hơi ấm từ sức mạnh Nhất Niệm để ổn định thần hồn cho nàng.
"Thượng Giới thì sao? Vạn năm trước ta có thể đứng ở đây, vạn năm sau ta vẫn có thể giẫm nó dưới chân." Hắn dịu dàng nói, rồi đột nhiên ánh mắt trở nên lạnh lùng cực điểm khi cảm nhận được một luồng uy áp đáng sợ đang từ sâu trong cung điện Dao Trì trỗi dậy.
Đó là luồng khí tức vượt lên trên tất cả, vô tình, lãnh khốc, và quen thuộc đến mức khiến Lâm Khuyết cảm thấy vết sẹo trong linh hồn từ kiếp trước bắt đầu đau nhức.
Thái Thượng Thiên Tôn!
Một bóng hình hư ảo khổng lồ xuất hiện trên bầu trời Dao Trì, cao nghìn trượng, nhìn xuống chúng sinh như nhìn kiến cỏ. Không gian xung quanh dường như đóng băng hoàn toàn. Mọi người đều quỳ sụp xuống, run rẩy không dám ngẩng đầu.
"Nghịch đồ… ngươi lại quay về để nộp mạng sao?" Giọng nói vang dội như vọng về từ thời thái cổ, chứa đựng sức mạnh có thể xóa sổ thực tại.
Lâm Khuyết ôm Vân Hi, một tay cầm kiếm, đứng thẳng giữa vạn người đang quỳ lạy. Hắn ngước nhìn cái bóng hư ảo ấy, nụ cười trên môi đầy vẻ trào phúng:
"Sư phụ, trò chơi luân hồi của người đã cũ lắm rồi. Hôm nay, ta không chỉ mang nàng ấy đi, mà còn muốn mượn cái đầu của người để tế cho thanh kiếm gãy này."
"Cái chết của ngươi sẽ là bài học cuối cùng ta dạy cho ngươi." Cái bóng hư ảo vung tay, một bàn tay ánh sáng khổng lồ bao trùm cả bầu trời đổ ập xuống, mang theo sức mạnh của toàn bộ thiên đạo quy luật tại Thượng Giới.
Lâm Khuyết không sợ hãi, hắn cắm thanh kiếm gãy xuống đất, hét lớn một tiếng. Hắc khí trên người hắn bùng nổ, hóa thành một cái kén bao bọc lấy hắn và Vân Hi.
"Nhất Niệm – Phá Luân Hồi!"
Trận chiến thực sự, giờ mới bắt đầu.
Giữa một Dao Trì rực rỡ và đẫm máu, một bóng đen nhỏ bé đứng đối chọi với cả bầu trời, thề chết không lùi bước. Ánh sáng và bóng tối va chạm vào nhau, báo hiệu cho sự sụp đổ của một kỷ nguyên và sự trỗi dậy của một thần thoại mới.