Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 51: Trở lại Thượng Giới
CHƯƠNG 51: TRỞ LẠI THƯỢNG GIỚI
Gió rít gào qua những khe đá dựng đứng của Vô Linh Vực, mang theo hơi thở của cát bụi và sự tàn lụi cuối cùng. Lâm Khuyết đứng trên đỉnh của Vách Ngăn Giới Hạn, nơi phân chia giữa Trung Giới tiêu điều và Thượng Giới rực rỡ lộng lẫy. Phía sau lưng hắn là vùng đất của những kẻ bị ruồng bỏ, nơi hắn đã mài giũa ý chí đến mức sắc lẹm hơn cả thần binh; trước mặt hắn là Cửu Tiêu Thánh Vực – một thế giới bồng lai tiên cảnh, linh khí hóa lỏng thành mây, nhưng trong mắt Lâm Khuyết, đó chỉ là một cái lồng chim dát vàng khổng lồ.
"Thượng Giới… ta đã trở lại."
Lâm Khuyết khẽ lẩm bẩm, thanh âm trầm thấp bị gió cuốn đi. Ánh mắt hắn bình thản như mặt hồ mùa thu, nhưng sâu trong đáy mắt lại ẩn chứa những tia sét của sự hủy diệt. Hắn khẽ vẫy tay, Trảm Thần Kiếm vốn đang gãy nát, giờ đây quấn quýt quanh cổ tay hắn như một dải lụa đen mờ ảo, giấu kín mọi sát khí vào trong hư không.
Tu vi của hắn lúc này đã bước vào ngưỡng cửa của Luân Hồi Cảnh sau những năm tháng khổ tu tại Vô Linh Vực, nhưng hơi thở tỏa ra lại mờ mịt không rõ ràng. Nhờ "Nhất Niệm Luân Hồi Quyết", hắn có thể tự do thay đổi nhân quả của chính mình, biến hóa khí tức thành bất kỳ ai mà Thiên Đạo không thể truy vết.
Hắn nhắm mắt lại, ý niệm động. Cơ bắp trên gương mặt hắn hơi co rút, xương cốt phát ra những tiếng nổ giòn giã. Chỉ trong vài nhịp thở, thiếu niên Lâm Khuyết lạnh lùng, sắc sảo đã biến mất, thay vào đó là một thanh niên có vẻ ngoài lãng tử, hơi chút phong trần với tên gọi giả: Mặc Trần. Một tán tu phong lôi, khí chất phóng khoáng nhưng không quá nổi bật, vừa đủ để hòa lẫn vào đám đông thiên tài của Cửu Tiêu.
—
Cổng trời của Thượng Giới – Thiên Môn Quan.
Nơi đây là một công trình vĩ đại treo lơ lửng giữa biển mây. Hai cây cột đồng khổng lồ chạm khắc hình rồng uốn lượn cao vút tận mây xanh, phát ra hào quang vạn trượng. Tại đây, đội quân "Thiên Đạo Tuần Tra Giả" đang kiểm tra nghiêm ngặt từng người một.
"Đứng lại! Tên tuổi, lai lịch, mục đích vào Thánh Vực?"
Một vị Tuần Tra Giả mặc giáp vàng, cầm trường thương, ánh mắt lạnh lẽo quét qua Lâm Khuyết. Kẻ này có tu vi Pháp Tắc Cảnh hậu kỳ, thần thái kiêu ngạo vô cùng. Hắn cầm trong tay một tấm "Thiên Đạo Kính", tấm kính này có khả năng soi thấu linh căn và sự trung thành của tu sĩ đối với Thiên Đạo.
Lâm Khuyết – hay lúc này là Mặc Trần – hơi khom người, nụ cười trên môi mang theo chút vị nhún nhường của một tán tu hạ giới vừa mới đột phá.
"Bẩm thượng quan, tiểu nhân là Mặc Trần, xuất thân từ một tiểu tông môn tại hoang vực phía Nam của Trung Giới. May mắn tìm được một chút cơ duyên nên muốn vào Thánh Vực để tìm kiếm tài liệu rèn kiếm."
"Tán tu?" Vị Tuần Tra Giả nhướn mày khinh bỉ, đưa tấm kính lên chiếu vào người Lâm Khuyết.
Luồng ánh sáng trắng xóa bao phủ lấy Lâm Khuyết. Trong khoảnh khắc đó, trái tim của bất kỳ ai nếu mang theo dị tâm đều sẽ bị tấm kính phản chiếu thành màu đen đặc. Nhưng Lâm Khuyết vẫn đứng đó, bình thản như không. Trong thức hải của mình, hắn đang sử dụng "Nhất Niệm" để kiến tạo nên một dòng chảy nhân quả giả. Hắn tự thêu dệt nên một quá khứ đầy gian khổ, một lòng hướng đạo, tôn thờ Thiên Đạo như thần linh.
Tấm Thiên Đạo Kính run nhẹ, sau đó tỏa ra ánh sáng xanh lục ôn hòa – biểu hiện của một tu sĩ "thuần khiết" và vô hại.
"Đi đi. Vào trong đó thì an phận thủ thường, Thượng Giới không giống như cái vũng bùn Trung Giới của ngươi đâu. Nhớ lấy, nơi này vạn vật đều có quy tắc, kẻ phạm quy sẽ bị thiên lôi diệt thân." Tên lính canh phẩy tay, vẻ mặt đầy chán ghét.
"Đa tạ thượng quan chỉ điểm."
Lâm Khuyết thu lại nụ cười ngay khi bước qua ranh giới Thiên Môn Quan. Khi bước chân hắn vừa chạm vào phiến đá cẩm thạch của Thánh Vực, một luồng linh khí tinh thuần như thủy triều ập đến, muốn tràn vào các lỗ chân lông của hắn. Đối với người khác, đây là tiên gia phúc địa, nhưng Lâm Khuyết lại cảm thấy nôn mửa.
Linh khí này quá ngọt ngào, quá giả tạo. Hắn ngửi thấy trong hương vị linh khí ấy có mùi của sự thối rữa – đó là linh căn và tu vi của hàng triệu sinh linh dưới hạ giới bị Thiên Đạo chưng cất mà thành.
"Máu và xương của chúng sinh bị dát lên thành vàng ngọc thế này sao? Thái Thượng Thiên Tôn, lão thật sự biết cách hưởng thụ."
Hắn bước đi giữa đại lộ của Vân Tiêu Thành, kinh đô cửa ngõ của Thượng Giới. Nơi này xa hoa đến mức quá đáng. Những tòa lầu gác lơ lửng được xây bằng linh thạch tinh khiết, các loại thần thú như hạc tiên, lân sư thản nhiên đi lại trên đường. Những tu sĩ ở đây ai nấy đều áo quần lộng lẫy, thần thái cao ngạo, coi phàm nhân như kiến hôi.
Lâm Khuyết tiến vào một tửu quán mang tên "Vong Trần Lâu" – nơi nghe ngóng tin tức tốt nhất của các tán tu và thám tử thế gia.
Bên trong tửu quán, không khí náo nhiệt hơn hẳn vẻ tĩnh mịch bên ngoài. Tiếng chén đũa va chạm cùng tiếng bàn tán rầm rộ khiến Lâm Khuyết khẽ nhíu mày. Hắn chọn một góc khuất, gọi một bình tiên tửu rẻ tiền nhất, rồi bắt đầu thả ra "Nhất Niệm Thần Thức".
Thần thức của hắn như những sợi tơ nhện mỏng manh không thể thấy bằng mắt thường, len lỏi qua từng bàn trà, thấm vào những cuộc đối thoại bí mật nhất.
"…Các ngươi nghe nói gì chưa? Đại lễ Vạn Năm của Thái Thượng Thần Điện chỉ còn nửa năm nữa là diễn ra rồi." một lão già gầy gò, mắt híp lại, thì thầm với nhóm bạn.
"Tất nhiên là nghe rồi! Lần này quy mô lớn hơn hẳn trước đây. Nghe nói lần này 'Thánh Vật' được hiến tế là một người vô cùng đặc biệt. Một linh thể cổ xưa đã thức tỉnh hoàn toàn."
"Suỵt! Nhỏ tiếng thôi. Ngươi muốn chết à? Đó là Thánh Nữ Vân Hi của Dao Trì Thánh Địa. Nghe nói nàng ta vừa bị áp giải từ cấm cung của Dao Trì về thẳng Thần Điện. Thái Thượng Thiên Tôn đích thân hạ phong ấn mười tám đạo xích sắt luân hồi vào thần hồn của nàng."
Cạch!
Chén rượu trong tay Lâm Khuyết bỗng nhiên xuất hiện một vết nứt nhỏ. Dòng rượu trong veo tràn ra tay hắn, nhưng hắn dường như không cảm nhận được. Một cơn sóng thần nộ khí dâng lên trong ngực, nhưng ngay lập tức bị hắn dùng ý niệm trấn áp xuống.
"Vân Hi…" cái tên ấy vang lên trong tâm khảm hắn như một nhát dao khứa vào vết thương cũ.
Kiếp trước, nàng vì hắn mà chống lại cả gia tộc. Kiếp này, nàng lại bị chính "người thân" và vị sư phụ mà nàng hằng kính trọng dùng làm vật tế để duy trì sự bất tử của thiên địa. Mười tám đạo xích sắt luân hồi… đó là cực hình tàn khốc nhất, khiến linh hồn vĩnh viễn bị giam cầm trong những ảo cảnh đau đớn không dứt.
"Vân Gia… Dao Trì… Thái Thượng Thần Điện…" Lâm Khuyết lẩm bẩm, mỗi cái tên đều mang theo một lời tuyên án tử hình.
Bỗng nhiên, từ phía ngoài đường phố vang lên tiếng trống lệnh dồn dập. Một đám đông bắt đầu ồn ào kéo nhau ra cửa lầu nhìn xuống. Lâm Khuyết cũng lặng lẽ đứng dậy theo chân họ.
Trên không trung, một đoàn xe kéo bằng chín con Kim Long đang uy nghiêm tiến vào thành phố. Ánh sáng vàng kim chói mắt khiến những kẻ có tu vi thấp không dám nhìn thẳng. Dẫn đầu đoàn xe là một nam tử mặc đạo bào thêu hình nhật nguyệt, gương mặt thanh tú nhưng tràn đầy vẻ kiêu căng lãnh ngạo.
"Là Diệp Phàn! Con cưng của Thiên Đạo!" đám đông reo hò, không ít người thậm chí quỳ xuống bái lạy.
Lâm Khuyết nheo mắt nhìn kẻ đang đứng trên đầu Kim Long. Diệp Phàn – kẻ đã cướp linh căn của hắn tại hạ giới, giờ đây đã lột xác hoàn toàn. Trên trán hắn ta hiện lên một vết ấn màu vàng ròng, đó là "Thiên Đạo Chúc Phúc". Khí tức của Diệp Phàn đã chạm tới Pháp Tắc Cảnh viên mãn, chỉ còn cách Luân Hồi Cảnh một bước chân.
Nhưng Lâm Khuyết nhìn thấy rõ ràng hơn ai hết: Linh hồn của Diệp Phàn đã bị xơi tái gần hết, chỉ còn là một lớp vỏ chứa đựng sức mạnh của Thiên Đạo. Lão già Thái Thượng Thiên Tôn đã biến kẻ này thành một quân cờ hoàn hảo, một sát thủ không cảm xúc dùng để truy tìm "biến số".
Đi ngang qua Vong Trần Lâu, Diệp Phàn bỗng dưng dừng lại. Hắn quay đầu nhìn về phía góc tối nơi Lâm Khuyết đang đứng. Một đôi mắt hoàng kim vô cảm quét qua, mang theo áp lực ngàn cân.
Lâm Khuyết vẫn giữ dáng vẻ một tán tu hèn mọn, hơi cúi đầu né tránh ánh nhìn, tay run run bưng lấy chén rượu vỡ.
Diệp Phàn cau mày. Trong một khoảnh khắc, hắn cảm thấy một sự khó chịu khó giải thích từ gã thanh niên kia, giống như có một con quái vật cổ xưa đang ẩn mình dưới một lớp da mỏng manh. Nhưng Thiên Đạo Ấn trên trán hắn không hề rung động báo hiệu kẻ thù.
"Thiếu chủ, có chuyện gì vậy?" một hộ vệ bên cạnh thấp giọng hỏi.
"Không có gì. Có lẽ là ảo giác của tu luyện." Diệp Phàn lạnh lùng quay đi, thúc giục đoàn Kim Long tiếp tục hành trình về hướng Thần Điện.
Đợi đoàn người đi xa, Lâm Khuyết mới ngẩng đầu lên. Ánh mắt hắn lạnh đến mức không khí xung quanh dường như đóng băng.
"Ngươi chưa chết, ta làm sao nỡ lòng tan biến."
Hắn bước ra khỏi tửu quán, hòa mình vào dòng người tấp nập của Vân Tiêu Thành. Điểm đến tiếp theo của hắn không phải là Thần Điện ngay lập tức, mà là "Vạn Bảo Các" – nơi tập trung mọi tài nguyên giao dịch lớn nhất Thượng Giới. Để phá vỡ mười tám đạo xích sắt luân hồi của Vân Hi, hắn cần tìm lại những mảnh vỡ còn lại của Trảm Thần Kiếm và một loại tài liệu đặc biệt: *U Minh Minh Thạch*.
Chỉ có sức mạnh từ vực sâu mới có thể ăn mòn được xích sắt của Thiên Đạo.
Trong khi bước đi trên phố, Lâm Khuyết cảm nhận được vô số sợi dây nhân quả đang chằng chịt quấn quanh lấy tòa thành này. Mỗi tu sĩ đều có một sợi dây nối thẳng lên bầu trời, nộp phần lớn thành quả tu luyện của mình cho Thần Điện.
"Mọi người đều nghĩ mình đang tu tiên, nhưng thực chất chỉ là đang nuôi một con ký sinh trùng khổng lồ." Lâm Khuyết tự giễu.
Hắn đi qua một con ngõ tối, đột nhiên, một tàn hồn già nua vang lên trong thức hải của hắn. Đó là Thanh Lão – người vẫn luôn ẩn nấp sâu trong linh hồn Lâm Khuyết từ khi ở Vô Linh Vực.
"Tiểu tử, ngươi định bắt đầu từ đâu? Thượng Giới bây giờ so với vạn năm trước khi ngươi là Cửu Luân Chân Tiên đã mạnh hơn rất nhiều. Một bước đi sai, vạn kiếp bất phục."
"Bắt đầu từ việc khiến Thượng Giới này… náo nhiệt một chút." Lâm Khuyết nhếch môi. "Họ đã sống trong sự an bình giả tạo này quá lâu rồi. Ta sẽ cho họ thấy, cái giá của việc nuôi dưỡng Thiên Đạo là gì."
Hắn dừng lại trước cổng một dinh thự nguy nga, bảng hiệu đề ba chữ: *Tạ Gia Phủ*.
Tạ gia, một trong bốn đại gia tộc phụ trợ cho Dao Trì Thánh Địa, cũng là những kẻ năm xưa đã trực tiếp tham gia vào việc tàn sát tông môn cũ của Lâm Khuyết dưới hạ giới để lập công với Thần Điện. Đây sẽ là bước đầu tiên trong kế hoạch thanh trừng của hắn.
Hắn không chỉ muốn cứu Vân Hi, hắn muốn nhổ tận gốc cái rễ của vương quốc nô lệ này.
"Mặc Trần này, hôm nay muốn đến bái phỏng Tạ gia, mượn 'Huyết Linh Châu' của các người một chút."
Lâm Khuyết bước vào bóng tối, toàn thân biến mất như chưa từng tồn tại. Chỉ có một tia kiếm ý cực mỏng, cực sắc, khẽ lướt qua hư không, cắt đứt một sợi dây nhân quả vô hình vừa mới chạm vào người hắn.
Đêm nay, Thánh Vực sẽ không còn yên tĩnh.
Những mảnh vỡ luân hồi bắt đầu rung động, và nhất niệm của hắn – một niệm phá tan mọi trật tự – đã bắt đầu lan tỏa như một dịch bệnh không thể ngăn cản trong tim của thế giới đầy dối trá này.
Lâm Khuyết biết, ở một nơi sâu thẳm nào đó trong Thần Điện, Vân Hi có lẽ đang chịu đựng đau đớn, nhưng hắn cũng tin nàng đang chờ hắn.
"Đợi ta, Vân Hi. Ta không chỉ đưa nàng về, ta còn sẽ san phẳng nơi này để làm quà đính hôn cho chúng ta."
Gió đêm Thượng Giới vẫn thổi, mang theo hương hoa cỏ dìu dịu, nhưng ẩn trong đó đã bắt đầu phảng phất mùi máu tanh của một kỷ nguyên sắp lụi tàn. Một bóng đen thầm lặng bước đi, mỗi bước chân đều đạp lên quy luật của thiên địa, kẻ nghịch đạo lớn nhất lịch sử đã thật sự trở lại ngay dưới chân kẻ thù của mình.
Vòng lặp luân hồi vạn năm, kể từ khắc này, xuất hiện vết rạn nứt đầu tiên.
Trời cao kia, ngươi đã chuẩn bị để sụp đổ chưa?