Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 50: Chấp Đạo bước đầu

Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:54:35 | Lượt xem: 9

**CHƯƠNG 50: CHẤP ĐẠO BƯỚC ĐẦU**

U minh vương vấn, vạn quỷ im lìm.

Trên lòng sông Vong Xuyên đã khô cạn, bóng dáng Lâm Khuyết sừng sững như một pho tượng cổ xưa vạn năm không đổ. Luồng khí xám đậm từ chín vòng luân hồi nghịch chuyển bắt đầu thu liễm, chầm chậm thấm sâu vào từng thớ thịt, từng tủy xương và từng sợi thần hồn của hắn. Cảm giác này không giống như sự thăng hoa linh lực thông thường của tu sĩ hạ giới, mà là một sự tái cấu trúc hoàn toàn về bản chất sinh mệnh.

Trong thức hải của Lâm Khuyết, một sự thay đổi kinh thiên động địa đang diễn ra. Linh hải mênh mông vốn dĩ màu bạc giờ đây đã biến thành một màu tím sẫm thần bí, ở tâm điểm của linh hải, một hạt châu nhỏ xíu, tối đen như mực nhưng lại phát ra ánh sáng chấn nhiếp tâm hồn đang l lặng lẽ hình thành.

Đó không phải là Đạo Quả, cũng không phải Kim Đan. Đó là "Niệm Hạt" – khởi đầu của Chấp Đạo Cảnh.

"Khụ khụ… Tiểu tử, ngươi thật sự đã làm được." Giọng nói của Thanh Lão vang lên trong tâm trí Lâm Khuyết, tràn đầy vẻ kinh hoàng xen lẫn sự sùng bái không tự chủ được. "Chấp Đạo… Trong vô tận kỷ nguyên, kẻ dám tự lập ra quy luật riêng, không mượn một tia sức mạnh từ Thiên Đạo để đột phá, chỉ có mình ngươi!"

Lâm Khuyết từ từ mở mắt. Trong đồng tử của hắn, dường như có vạn vật sinh diệt, có dòng chảy thời gian bị đứt gãy rồi lại được nối liền bởi một ý niệm vô hình. Hắn nắm chặt bàn tay, cảm nhận sức mạnh nghẹt thở đang cuộn trào.

"Thiên Đạo bắt chúng sinh phải mượn 'Pháp Tắc' của nó để trở nên mạnh mẽ, từ đó biến tu sĩ thành những ký sinh trùng trung thành." Lâm Khuyết thản nhiên lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng lại vang dội như sấm đình giữa hư không. "Nhưng từ hôm nay, ta chính là Pháp Tắc. Ta không mượn trời, không cầu đất. Nhất niệm của ta tới đâu, đạo của ta tồn tại ở đó."

Hắn nhấc chân bước đi. Mỗi bước chân không còn chạm vào bùn lầy của đáy sông, mà bước đi trên những sợi tơ mỏng manh của nhân quả. Đó là cảnh giới "Chấp Đạo" bước đầu – Ngã Vi Đạo.

Tuy nhiên, sự tồn tại của một "biến số" lớn như Lâm Khuyết ngay lập tức kích hoạt cơ chế tự vệ của cái lồng vạn cổ.

"Ầm đùng!"

Bầu trời phía trên Vong Xuyên Hà đột ngột nứt toác ra một khe hở khổng lồ, dài hàng ngàn trượng. Từ bên trong khe hở, ánh sáng vàng kim chói lòa đổ xuống, mang theo một áp lực nặng nề khiến không gian xung quanh bắt đầu sụp đổ. Ba bóng người khoác chiến giáp hoàng kim, gương mặt vô cảm như những pho tượng đá, cầm trong tay những thanh trường mâu tích tụ sấm sét Thiên Phạt bước ra.

Thiên Đạo Tuần Tra Giả!

Những kẻ này không có sinh mệnh thực sự, chúng là những cỗ máy giết chóc được tạo ra từ ý chí thuần túy của Thái Thượng Thiên Tôn để tiêu diệt bất cứ thứ gì làm nhiễu loạn trật tự của Luân Hồi. Mỗi tên đều mang hơi thở của Luân Hồi Cảnh đỉnh phong, thậm chí là bán bước Chấp Đạo.

"Nghịch đạo giả, tru!"

Ba thanh âm đồng thanh vang lên, lạnh lẽo không một chút cảm xúc. Đồng loạt, ba thanh trường mâu phóng ra, biến thành ba đạo lôi long khổng lồ mang theo uy thế hủy diệt vạn vật, khóa chặt mọi đường lui của Lâm Khuyết. Sức mạnh này đủ sức đánh tan linh hồn của bất kỳ tu sĩ Thượng Giới nào trong nháy mắt.

Lâm Khuyết đứng đó, tà áo đen tung bay trong cơn bão điện quang, gương mặt không một chút biến sắc. Hắn thậm chí không buồn nâng kiếm.

"Ta nói… Lôi điện là sự tĩnh lặng."

Chỉ bốn chữ nhẹ nhàng thoát ra từ môi Lâm Khuyết. "Nhất Niệm Luân Hồi Quyết" trong cơ thể hắn vận chuyển đến cực hạn. Ngay lập tức, một màn sương xám vô hình lan tỏa. Ba đạo lôi long hung tợn vốn đang lao đến với tốc độ kinh hồn bỗng nhiên khựng lại giữa không trung, hóa thành những tia sáng yếu ớt rồi lịm dần đi như những đốm lửa nhỏ gặp nước.

Quy luật của thế giới đã bị ý chí của Lâm Khuyết bóp méo ngay tại khu vực này.

Ba tên Tuần Tra Giả lộ ra một thoáng ngẩn ngơ trong đôi mắt không tròng. Chúng là thực thể của quy luật, và giờ đây, chúng phát hiện quy luật mà chúng đại diện đang bị một thực thể khác "đè bẹp".

"Quá yếu."

Lâm Khuyết nhấc tay, thanh Trảm Thần Kiếm gãy nát rên rỉ một tiếng kiêu hùng. Hắn không dùng bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, chỉ đơn giản là một nhát chém ngang không gian.

"Nhất Niệm – Tịch Diệt."

Một đường kiếm quang màu xám tro vắt ngang bầu trời, nhìn thì có vẻ chậm chạp nhưng thực chất lại vượt qua mọi khái niệm về thời gian và khoảng cách. Khi kiếm quang đi ngang qua, ba tên Tuần Tra Giả vàng son lộng lẫy kia thậm chí không kịp phản kháng, cơ thể bọn chúng bắt đầu rạn nứt rồi tan biến thành những hạt bụi lấp lánh. Không có máu chảy, không có tiếng gào thét, chỉ có một sự xóa sổ triệt để khỏi dòng chảy nhân quả.

"Đây là sức mạnh của Chấp Đạo sao?" Thanh Lão run rẩy nói. "Ngươi không phá hủy bọn chúng, mà ngươi đang 'phủ định' sự tồn tại của bọn chúng đối với thế giới này!"

Lâm Khuyết không đáp, ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn về phía khe hở trên bầu trời đang dần khép lại. Hắn biết, Thái Thượng Thiên Tôn đã cảm nhận được mình, nhưng với ranh giới của Trung Giới và Thượng Giới còn đó, lão chưa thể đích thân giáng lâm mà không phá hủy sự ổn định của "vườn ươm" này.

Hắn thu lại kiếm gãy, thân hình hóa thành một đạo cầu vồng u ám, lao thẳng vào cánh cổng không gian dẫn tới Trung Giới – Vô Linh Vực.

Vừa bước qua ranh giới không gian, một cảm giác áp bức nặng nề bủa vây lấy Lâm Khuyết. Nơi đây khác hẳn với Phàm Trần Tứ Châu. Không có một tia linh khí nào tồn tại trong không trung, bầu trời một màu xám xịt chán chường, mặt đất nứt nẻ và không khí khô khốc đến mức dường như muốn đốt cháy cuống họng của bất kỳ sinh vật nào.

Trung Giới – nơi bị Thiên Đạo bỏ rơi, cũng là nơi bị xích sắt của quy luật khóa chặt nhất để ngăn chặn bất kỳ kẻ nào muốn "bay cao" hơn. Đối với các tu sĩ thông thường, vào đây đồng nghĩa với việc trở thành phàm nhân, vì không có linh khí để bổ sung, tu vi sẽ dần cạn kiệt và chết già.

Nhưng đối với Lâm Khuyết, đây là chiến trường hoàn hảo nhất. Bởi vì đạo của hắn phát khởi từ bên trong, không cần dựa dẫm vào ngoại giới.

"Chấp Đạo bước đầu, mượn Vô Linh Vực này làm lò luyện, rèn lại Nghịch Thiên Kiếm Ý."

Lâm Khuyết đáp xuống một ngọn núi đá trọc lốc. Từ phía xa, hắn ngửi thấy mùi máu tươi và tiếng gầm rú của những sinh vật kỳ dị. Những bóng người cao lớn với cơ bắp như những tảng đá nhấp nhô trong sương mù – những Thể tu bị lưu đày.

Một nụ cười nhàn nhạt hiện trên môi Lâm Khuyết. Cuộc chơi tại Trung Giới mới chính thức bắt đầu. Thiên Đạo muốn giam cầm hắn ở nơi khô cằn này, vậy hắn sẽ dùng chính nơi này để rèn giũa ra thanh kiếm sắc bén nhất vạn cổ, một nhát chém xuống sẽ khiến Thượng Giới phải run rẩy quỳ dưới chân mình.

Ý niệm lại một lần nữa động, không gian xung quanh Lâm Khuyết bỗng dưng nảy mầm một tia linh mộc sinh cơ từ trong cõi hư vô, giữa một vùng đất chết.

"Ta nói, nơi này có sự sống, thì nơi này không thể héo tàn."

Lời vừa dứt, một đóa hoa bỉ ngạn màu trắng tinh khiết âm thầm nở rộ dưới chân hắn, rực rỡ giữa hoang mạc vạn dặm. Lâm Khuyết bước đi, bóng lưng hắn hòa vào sương mù xám xịt của Trung Giới, mang theo một hồi chuông báo tử gõ vang từ hạ giới truyền lên cửu tiêu thiên đình.

Chấp Đạo đã thành, thiên mệnh bắt đầu sụp đổ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8