Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 53: Nhất Niệm Phá Ảo

Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:56:51 | Lượt xem: 11

Bầu trời phía trên Dao Trì Thánh Địa vốn dĩ xanh trong thoát tục, lúc này lại bị phủ kín bởi một luồng áp chế trầm mặc đến nghẹt thở. Hư ảnh của Thái Thượng Thiên Tôn sừng sững giữa tầng mây, tựa như một vị thần linh tối cao đang giám sát một bầy kiến hôi đang loay hoay trong cái lồng của mình.

Bàn tay ánh sáng ấy giáng xuống, không chỉ mang theo hàng vạn quân cờ là quy tắc thiên đạo, mà còn mang theo ý chí không thể lay chuyển của một thực thể vận hành luân hồi suốt triệu năm. Không gian xung quanh Lâm Khuyết vặn vẹo, vỡ vụn như những miếng thủy tinh. Từng tấc đất dưới chân hắn lún sâu xuống, hóa thành tro bụi.

Vân Hi trong vòng tay Lâm Khuyết lúc này trạng thái cực kỳ bất ổn. Đôi mắt nàng, vốn thanh triệt như nước mùa thu, nay bị một tầng sương mù màu vàng nhạt bao phủ — đó là "Thiên Đạo Chế Ước" do Thái Thượng hạ xuống từ lúc nàng mới sinh ra. Nó không chỉ là phong ấn, mà là một hạt giống sẽ nảy mầm vào ngày đại lễ, biến nàng hoàn toàn thành một vật chứa vô hồn để Thiên Đạo thu hoạch "đan dược".

Lâm Khuyết cảm thấy xương cốt mình vang lên những tiếng rạn nứt khô khốc. Kiếp trước, hắn đã gục ngã dưới đòn này khi phát hiện ra sự thật. Nhưng kiếp này, hắn là một kẻ nghịch đạo!

"Nghịch đồ, trong luân hồi vĩnh hằng này, kẻ nào muốn thoát ra đều phải tan thành mây khói." Giọng nói của Thái Thượng Thiên Tôn vô hỉ vô bi, tựa như đang trần thuật một chân lý khách quan.

"Vĩnh hằng? Sư phụ, người lầm rồi!" Lâm Khuyết nghiến răng, máu tươi rỉ ra từ kẽ môi nhưng nụ cười của hắn lại càng thêm điên cuồng. "Cái người gọi là vĩnh hằng chỉ là một căn phòng giam cũ kỹ không lối thoát. Hôm nay, ta không chỉ phá vỡ nó, mà còn phải đánh thức người quan trọng nhất của ta ra khỏi cơn mộng mị mà người đã thêu dệt!"

Dứt lời, Lâm Khuyết không dùng kiếm chống lại bàn tay khổng lồ, mà lại bất ngờ thu hồi toàn bộ linh lực phòng hộ. Hành động này không khác gì tự sát trước mặt một vị Thiên Tôn. Thế nhưng, trong khoảnh khắc đó, linh hồn của Lâm Khuyết đột ngột bốc cháy. Một luồng lực lượng không thuộc về ngũ hành, không thuộc về linh khí, cũng chẳng thuộc về ma khí từ thần cốt của hắn trào dâng.

"Nhất Niệm – Vô Gian Ảo Cảnh, khai!"

Oanh!

Một luồng dao động vô hình lấy Lâm Khuyết làm trung tâm, khuếch tán ra xung quanh. Thời gian dường như chậm lại, thậm chí đứng yên. Bàn tay của Thái Thượng chỉ còn cách đỉnh đầu hắn một gang tay cũng khựng lại trong không trung. Lâm Khuyết ôm chặt lấy Vân Hi, áp trán mình vào trán nàng.

Hắn muốn dùng "Nhất Niệm Luân Hồi Quyết" để thâm nhập vào sâu trong thức hải của nàng, đối đầu trực diện với phong ấn của Thái Thượng ở cấp độ linh hồn.

Trong nháy mắt, ý thức của Lâm Khuyết rơi vào một khoảng không gian trắng xóa. Ở đó, hắn nhìn thấy hàng nghìn, hàng vạn Vân Hi. Có người đang là một đứa trẻ mồ côi trong giá rét, có người là một vương phi bị hắt hủi, có người lại là một vị tướng quân tử trận sa trường… Mỗi một hình ảnh là một kiếp luân hồi ảo mà Thiên Đạo đã dùng để tôi luyện sự tuyệt vọng vào linh hồn nàng, khiến nàng dần chấp nhận định mệnh của mình.

Giữa vạn nghìn hình bóng ấy, ở trung tâm của ảo cảnh, một Vân Hi bằng xương bằng thịt đang bị xích chặt bởi những sợi xích màu vàng kim. Nàng ngồi đó, đôi mắt trống rỗng, lặng lẽ rơi lệ nhưng không biết mình đau vì điều gì.

"Vân Hi!" Tiếng gọi của Lâm Khuyết vang vọng khắp không gian tâm linh.

Nàng không ngẩng đầu, giọng nói như từ cõi xa xăm vọng lại: "Là ai? Định mệnh đã an bài… ta là vật tế. Ta không thể thoát khỏi vòng lặp này…"

Lâm Khuyết tiến lại gần, nhưng mỗi bước đi, ảo cảnh lại ném vào hắn những luồng kiếm khí của quy tắc thiên đạo. Linh hồn của hắn bị chém đến loang lổ, nhưng bước chân vẫn vững vàng như bàn thạch.

"Định mệnh là do kẻ yếu đặt ra để an ủi bản thân, là cái bẫy mà kẻ mạnh dùng để thống trị!" Lâm Khuyết nắm lấy bàn tay lạnh giá của nàng. "Nàng không phải là vật tế, nàng là Vân Hi của ta. Là người duy nhất đã khóc vì ta khi cả thế giới này quay lưng!"

Sợi xích vàng kim đột ngột tỏa sáng chói lòa, những chiếc gai nhọn hoắt đâm vào tay Lâm Khuyết, muốn xé nát linh hồn hắn. Một hư ảnh của Thái Thượng Thiên Tôn xuất hiện ngay bên cạnh Vân Hi, uy nghiêm lẫm liệt: "Lâm Khuyết, ngươi dám xâm phạm cấm địa của Thiên Đạo? Nàng là 'Đạo Chủng', là nền móng của sự cân bằng thế giới này. Ngươi muốn vì một cá nhân mà hủy hoại trật tự vạn cổ sao?"

"Nếu trật tự vạn cổ phải xây dựng trên nỗi đau của nàng, thì ta thà rằng thế giới này sụp đổ!"

Ánh mắt Lâm Khuyết rực sáng một màu huyết hồng pha lẫn sắc vàng của thần thánh. Chấp niệm trong lòng hắn trong phút chốc ngưng tụ thành một thanh kiếm nhỏ bằng lòng bàn tay – thanh kiếm của Ý Niệm.

"Nhất Niệm Phá Ảo!"

Lâm Khuyết hét lớn, cầm thanh kiếm ý niệm đâm thẳng vào lồng ngực mình, sau đó truyền toàn bộ ánh sáng từ nó sang linh hồn của Vân Hi. Hắn không phá xích từ bên ngoài, mà dùng tình yêu, dùng ký ức về những năm tháng bình dị ở hạ giới, dùng tất cả những gì thực tế nhất để "thắp sáng" lại bản ngã của nàng từ bên trong.

Ảo cảnh bắt đầu rung chuyển. Những kiếp luân hồi giả dối xung quanh vỡ tan như bọt biển.

Vân Hi khẽ rùng mình. Một giọt nước mắt thực sự lăn dài trên má nàng. Trong ánh mắt trống rỗng kia, bắt đầu ánh lên những tia sáng của sự sống. Nàng nhìn thấy Lâm Khuyết, nhìn thấy kẻ điên rồ đang hy sinh chính thần hồn để sưởi ấm cho nàng.

"Lâm… Khuyết?" Nàng thốt lên, giọng nói khản đặc nhưng chất chứa một sức mạnh kỳ diệu.

Ngay khoảnh khắc nàng gọi tên hắn, toàn bộ xích vàng thiên đạo bắt đầu rạn nứt. Sự tự nhận thức của con người chính là kẻ thù lớn nhất của quy luật vô tình.

"Đi với ta, chúng ta sẽ nghiền nát cái bầu trời giả tạo này!"

Bên ngoài thực tại, tại quảng trường Dao Trì, mọi người kinh hãi thấy cơ thể Lâm Khuyết và Vân Hi bỗng nhiên phát ra một luồng hào quang rực rỡ, đối chọi lại bàn tay ánh sáng của Thái Thượng.

Vân Hi đột ngột mở mắt. Tầng sương mù vàng nhạt tan biến, thay vào đó là một đôi mắt mang theo hơi thở của Cửu U linh thể được thức tỉnh hoàn toàn. Nàng không còn là thánh nữ băng giá, mà là một vị nữ thần vừa thoát khỏi xiềng xích của thần linh.

Lâm Khuyết rút mạnh thanh Trảm Thần Kiếm gãy từ dưới đất lên. Kiếm thân vốn dĩ loang lổ vết rỉ sét, lúc này được bao phủ bởi một tầng đen kịt như vực thẳm, nuốt chửng cả ánh sáng xung quanh.

"Người nhìn thấy chưa, Thái Thượng?" Lâm Khuyết đứng chắn trước Vân Hi, mũi kiếm chỉ thẳng lên hư ảnh nghìn trượng. "Ý chí của chúng sinh mới là đạo chân chính. Hôm nay, cái giá cho sự ngạo mạn của người là hư ảnh này phải ở lại đây!"

"Nhất Niệm – Thiên Địa Đồng Sát!"

Lâm Khuyết vung kiếm. Một đường kiếm khí dài vạn dặm chém ngang qua bầu trời. Nó không mang theo linh lực chấn động, mà mang theo sự phẫn nộ tích tụ qua hai kiếp luân hồi, mang theo tất cả sự nghịch ngợm đối với thiên mệnh.

Đường kiếm đi qua, bàn tay ánh sáng của Thái Thượng bị cắt đôi như một tờ giấy mỏng. Tiếng gào thét của các quy luật thiên đạo bị vỡ vụn vang lên đau đớn khắp vòm trời. Hư ảnh của Thái Thượng Thiên Tôn khẽ biến sắc, biểu cảm lần đầu tiên lộ ra một tia kinh ngạc.

"Hỗn xược! Các ngươi chỉ là những quân cờ trong lòng bàn tay ta!"

Hư ảnh bắt đầu mờ nhạt dần do sự phản phệ từ quy tắc vừa bị phá vỡ. Thái Thượng Thiên Tôn thu tay về, ánh mắt đầy sát ý nhìn xuống Lâm Khuyết: "Ta sẽ chờ ngươi ở đỉnh Cửu Tiêu. Lúc đó, ta sẽ cho ngươi thấy, tự do mà ngươi hằng mong ước chỉ là một hố đen sâu thẳm mà thôi."

Hư ảnh biến mất, áp lực nặng nề tan biến, nhưng dư âm của trận chiến vẫn khiến cả vùng Dao Trì tan hoang. Các cường giả của Thánh địa quỳ dưới đất, run rẩy nhìn về phía hai bóng người đứng giữa trung tâm tàn tích.

Lâm Khuyết lảo đảo, thanh kiếm gãy trong tay rung lên bần bật. Việc thi triển Nhất Niệm để phá phong ấn thiên đạo đã tiêu tốn của hắn cái giá quá đắt. Toàn bộ kinh mạch trong người hắn gần như đứt đoạn, thần hồn suy yếu đến mức cực điểm.

Vân Hi nhanh chóng ôm lấy hắn, linh lực từ Cửu U linh thể ấm áp tràn vào cơ thể hắn. Nàng nhìn hắn, ánh mắt chứa chan tình cảm mà cũng đầy xót xa.

"Tại sao phải làm đến mức này?" Nàng thì thầm.

Lâm Khuyết mỉm cười, đôi mắt dù mệt mỏi nhưng lại sáng hơn bao giờ hết: "Bởi vì nếu không có nàng, luân hồi hay trường sinh… đối với ta đều vô nghĩa."

Phía xa, Lục Trầm cùng những người còn lại vội vàng chạy tới. Cuộc chiến tại Dao Trì có thể coi như kết thúc, nhưng Lâm Khuyết biết, đây mới chỉ là khởi đầu cho một cuộc thảm sát cấp độ thế giới. Hắn đã chọc thủng một lỗ hổng trên "bức màn" của Thái Thượng, và kẻ nắm giữ vòng lặp sẽ không bao giờ để yên cho họ.

Dưới ánh hoàng hôn đẫm máu của Dao Trì, một người đàn ông và một người phụ nữ nương tựa vào nhau. Trên bầu trời, vết nứt không gian do đường kiếm của Lâm Khuyết để lại vẫn còn đó, như một vết sẹo nhắc nhở thế gian rằng: Thiên Đạo, cũng có lúc phải cúi đầu trước ý chí của một kẻ phàm trần.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8