Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 55: Đạo tâm hủ bại

Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:58:17 | Lượt xem: 8

Tiếng nổ trầm đục còn văng vẳng giữa không gian nứt vỡ của Dao Trì Thánh Địa, nhưng thực tế, thế giới đã rơi vào một sự tĩnh lặng đến rợn người.

Bụi trần xám xịt từ những dãy cung điện sụp đổ lững lờ trôi trong không trung, hòa lẫn với những mảnh nhỏ linh khí bị xé nát. Giữa đống đổ nát thê lương ấy, một bóng người đang quỳ rạp. Lâm Khuyết.

Hắn quỳ đó, đôi tay run rẩy co quắp, không gian xung quanh hắn dường như đông cứng lại. Trong lòng bàn tay hắn, chỉ còn sót lại một mảnh tàn y rách nát mang theo hơi ấm cuối cùng đang dần tan biến, và một sợi dây chuyền ngọc giản đơn mà Vân Hi luôn đeo bên mình.

— “Lâm Khuyết… sống tiếp đi…”

Lời thì thầm cuối cùng của nàng cứ vang vọng mãi trong thức hải của hắn, sắc bén như hàng vạn thanh đao nhỏ đang băm vằn linh hồn hắn ra từng mảnh.

Hắn từng là Cửu Luân Chân Tiên, từng đứng trên đỉnh cao nhất của Cửu Giới, nhìn thấu luân hồi, xem vạn vật như kiến hôi. Hắn đã trọng sinh với một ý niệm kiêu ngạo rằng mình có thể xoay chuyển thiên mệnh, có thể phá vỡ cái lồng vạn cổ này. Nhưng hiện tại, sự ngạo mạn ấy vỡ tan tành. Hắn phát hiện ra rằng, ngay cả việc bảo vệ người con gái mình yêu nhất, hắn cũng không làm được.

Máu từ miệng vết thương trên ngực hắn tuôn ra, đỏ thẫm cả một vùng đất trắng xóa, nhưng hắn không thấy đau. Nỗi đau thể xác lúc này so với sự trống rỗng trong tâm hồn chẳng khác gì hạt cát giữa sa mạc.

"Vân Hi…"

Giọng hắn khàn đặc, khô khốc như tiếng gió rít qua khe đá hẹp. Một giọt lệ máu từ khóe mắt khô khốc chảy dài xuống gò má tái nhợt, rơi xuống mặt đất.

Ngay lúc đó, một âm thanh răng rắc đáng sợ vang lên từ sâu thẳm trong cơ thể Lâm Khuyết. Đạo cơ của hắn — nền móng mà hắn đã cực khổ gầy dựng bằng nghịch thiên chí hướng — bắt đầu rạn nứt. Những vết nứt ấy không phải do tác động ngoại lực, mà do sự sụp đổ của niềm tin.

Trong thức hải, Nghịch Đạo Cơ vốn lấp lánh ánh hoàng kim giờ đây bị bao phủ bởi một làn sương đen kịt. Những sợi tơ đen ngòm ấy giống như những con trùng độc, tham lam gặm nhấm từng chút đạo vận còn sót lại.

— “Lâm Khuyết! Tỉnh lại cho lão phu! Ngươi định để nàng hy sinh vô ích sao?”

Tiếng hét của Thanh Lão vang lên từ trong nhẫn cổ, đầy sự lo lắng và sợ hãi. Lão đã chứng kiến biết bao cường giả ngã xuống, nhưng chưa bao giờ thấy một loại khí tức hắc ám nào đáng sợ như thế này trỗi dậy từ tâm can một người.

Nhưng Lâm Khuyết không trả lời. Hắn dường như không nghe thấy gì nữa.

Đầu hắn gục xuống, hơi thở dần trở nên lạnh lẽo. Đột nhiên, mái tóc đen dài của hắn bắt đầu biến đổi. Bắt đầu từ chân tóc, một màu trắng bạc như tuyết mùa đông tràn ra, lan nhanh như lửa thảo nguyên. Chỉ trong vài nhịp thở, mái tóc đen vốn tràn đầy sức sống của một thiếu niên đã hóa thành một màu trắng hủ bại, bi thương đến tột cùng.

Đạo tâm… đã hủ bại.

Khi một tu sĩ tu luyện theo con đường Chính đạo hay Nghịch đạo, niềm tin là gốc rễ. Khi gốc rễ ấy tự tay bị người đó bóp nát vì tuyệt vọng, linh lực sẽ không mất đi mà nó sẽ biến chất thành một loại năng lượng tàn độc nhất thế gian: Ma khí từ tâm.

"Lào xào…"

Tiếng bước chân dẫm lên gạch vụn phá tan bầu không khí u uất.

Từ phía xa, hàng chục bóng người mặc trường bào thêu hoa văn sấm sét dần hiện ra. Đó là các Thiên Đạo Tuần Tra Giả. Bọn chúng ban đầu vốn kinh hãi trước sức mạnh nhát kiếm vừa rồi của Lâm Khuyết, nhưng sau khi thấy trận pháp hộ vệ của Thái Thượng Thiên Tôn đã rút lui và Lâm Khuyết đang hấp hối, bọn chúng đã quay lại để thu dọn "tàn dư".

“Nhìn kìa, kẻ nghịch đạo đã phế rồi.” Một tên Tuần tra giả đứng đầu lạnh lùng lên tiếng, trên tay hắn là một chiếc gông xiềng tỏa ra hào quang thần thánh. “Cửu Luân Chân Tiên? Chỉ là một con chó lạc mất chủ mà thôi. Bắt lấy hắn, mang về Thần Điện Thiên Đạo, lột da rút gân để làm gương cho lũ kiến hôi dưới hạ giới.”

Lũ Tuần tra giả vây quanh Lâm Khuyết. Ánh mắt chúng tràn đầy vẻ khinh miệt và đắc ý. Đối với chúng, việc bắt được Lâm Khuyết chính là món công đức lớn lao nhất để thăng tiến.

"Lâm Khuyết, thức tỉnh!" Thanh Lão lại hét lên một lần nữa, dùng toàn bộ linh hồn lực để chấn động tâm trí hắn. "Chạy đi! Ngươi vẫn còn cơ hội…"

Đột nhiên, Lâm Khuyết ngẩng đầu lên.

Đám Tuần tra giả đột ngột dừng bước, tim chúng lỡ một nhịp. Đó không còn là đôi mắt của một con người.

Đôi mắt hắn giờ đây không còn tròng trắng, chỉ có một màu đen tuyền mênh mông như vực thẳm, sâu hun hút và lạnh lẽo đến thấu xương. Mái tóc bạc trắng bay loạn trước trán, che đi khuôn mặt đầy máu, khiến hắn trông như một vị hung thần vừa bước ra từ cửu u địa ngục.

“Các ngươi… muốn bắt ta?”

Giọng nói của Lâm Khuyết không còn một chút cảm xúc nào, nó phẳng lặng đến đáng sợ, như tiếng vang từ đáy quan tài.

“Giả thần giả quỷ! Lên cho ta!” Tên đứng đầu hét lớn, vung dây xích thần về phía cổ Lâm Khuyết.

Thế nhưng, sợi xích ấy chưa kịp chạm tới người Lâm Khuyết thì đã bị một luồng khí đen kịt từ cơ thể hắn bùng ra làm cho đông cứng ngay giữa không trung. Những tia sét thần thánh trên sợi xích chạm vào luồng khí đen ấy liền lập tức bị ăn mòn, hóa thành tro bụi đen sì.

Lâm Khuyết từ từ đứng dậy. Mỗi bước hắn nhấc chân lên, mặt đất dưới chân lại hiện ra những vết đen như thể sinh mệnh bị tước đoạt.

Hắn đưa tay ra, nắm lấy sợi xích thần. Một âm thanh xì xì vang lên, sợi xích báu vốn được rèn từ thái dương thần kim thế mà lại bắt đầu tan chảy dưới tay hắn.

“Tiên…” Lâm Khuyết thốt lên một chữ, môi hắn nhếch lên thành một nụ cười quỷ dị, mang theo sự chế nhạo cùng cực đối với toàn bộ thế gian này.

“Tiên là cái gì? Đạo là cái gì?”

Hắn bóp nát sợi xích, bước về phía tên Tuần tra giả. Tên kia sợ hãi lùi lại, cảm thấy hô hấp trở nên khó khăn, như thể có một bàn tay vô hình đang bóp chặt cổ họng hắn.

“Các ngươi nói ta là kẻ nghịch đạo…” Lâm Khuyết đột nhiên biến mất ngay tại chỗ.

Một giây sau, hắn xuất hiện ngay sát mặt tên Tuần tra giả kia. Bàn tay của hắn xuyên thẳng qua ngực tên đó, không phải bằng sức mạnh nhục thân, mà là bằng một loại ma năng hắc ám gặm nhấm mọi lớp phòng ngự.

“Nếu nghịch đạo không cứu được người ta thương… thì ta sẽ phá hủy cả cái đạo này.”

Hắn tàn nhẫn rút tay ra, cùng với đó là một khối đạo quả rực sáng — tu vi cả đời của tên Tuần tra giả. Ngay trước mắt hàng chục kẻ còn lại, Lâm Khuyết lạnh lùng bóp nát khối đạo quả ấy. Linh lực thuần khiết phun trào ra, nhưng ngay lập tức bị ma khí quanh người hắn nuốt chửng hoàn toàn.

“Giết! Giết hắn cho ta!” Đám Tuần tra giả hét lên trong cơn hoảng loạn, đồng loạt kích hoạt các loại thần thông pháp bảo rực rỡ nhất. Kiếm khí, lôi hỏa, pháp ấn đổ sụp xuống đầu Lâm Khuyết như mưa rào.

Nhưng Lâm Khuyết chỉ đứng đó, bất động giữa tâm bão. Ma khí hủ bại tỏa ra từ đạo tâm vỡ nát của hắn đã tạo thành một cái kén đen khổng lồ. Mọi đòn tấn công chạm vào cái kén ấy đều biến mất như đá ném xuống đại dương.

Trong cái kén ấy, Lâm Khuyết nhìn sâu vào đôi bàn tay trắng nhợt của mình. Hắn cảm nhận được sức mạnh. Không phải linh lực thanh tao của kiếp trước, cũng không phải lực lượng hào hùng của nghịch thiên đạo ban đầu. Đây là một loại sức mạnh sinh ra từ hận thù, từ sự tuyệt vọng cực độ, và từ ý niệm muốn diệt thế.

Đạo tâm đã hủ bại hoàn toàn, hóa thành một đóa sen đen huyền bí nằm ngay vị trí linh hải vốn đã vỡ nát.

“Nhất Niệm Luân Hồi… Nhất Niệm Thành Ma.”

Hắn khẽ lẩm bẩm. Một đạo kiếm ý xám xịt nổ ra từ cơ thể hắn. Không còn là Trảm Thần Kiếm ý rạng ngời hào khí, mà là một thứ kiếm ý héo úa, tàn lụi, mang theo mùi vị của cái chết và sự kết thúc.

Lâm Khuyết đưa tay không chém về phía trước một cái.

“Phụp!”

Một dải lụa màu đen dài vạn trượng cắt ngang qua Dao Trì Thánh Địa. Những tòa kiến trúc còn sót lại đều im lìm tan thành bụi mịn. Hàng chục Thiên Đạo Tuần Tra Giả chưa kịp hét lên lấy một tiếng đã bị kiếm ý ấy cắt làm đôi. Nhưng đáng sợ hơn cả là linh hồn của bọn chúng không hề tiêu tán mà bị một lực hút vô hình kéo vào trong cơ thể Lâm Khuyết, hóa thành dưỡng chất để nung nấu thêm cho đóa sen đen kia.

Thế gian trong mắt Lâm Khuyết giờ đây mất đi mọi sắc màu. Không còn xanh của trời, không còn hồng của hoa Dao Trì. Chỉ còn lại hai màu: Đen và Trắng.

Trắng của mái tóc hắn, và Đen của bóng tối mà hắn sẽ mang lại cho toàn bộ Thương Khung Giới này.

Hắn cúi xuống, nhặt mảnh tàn y của Vân Hi lên, cẩn thận nhét vào vị trí gần tim mình nhất. Cử chỉ ấy dịu dàng vô cùng, tương phản hoàn toàn với bầu không khí giết chóc xung quanh.

“Vân Hi… chờ ta.”

Hắn ngước nhìn lên tầng mây sâu thẳm, nơi Cửu Tiêu Thánh Vực đang ẩn mình phía sau những lớp pháp tắc giả dối.

“Thái Thượng… Ngươi muốn trật tự? Ta sẽ cho ngươi sự tĩnh lặng tuyệt đối của cái chết.”

Hắn từng bước một bước ra khỏi đống đổ nát của Dao Trì. Ở phía sau hắn, một con đường màu đen trải dài, cỏ cây khô héo, đá cứng mùn ra. Thanh Lão ở trong nhẫn im lặng thở dài, lão biết, một cái "Ma đầu" khủng khiếp nhất trong lịch sử vạn cổ đã được chính tay Thiên Đạo tạo ra.

Thiên Đạo ép Lâm Khuyết phải chết, nhưng kết quả lại khiến hắn sống lại trong một hình thái khác.

Không còn Lâm Khuyết thanh cao, quyết đoán vì chúng sinh hay vì chính mình. Chỉ còn một kẻ bộ hành tóc trắng, ôm theo một niềm hận vạn cổ, chuẩn bị gieo rắc sự sụp đổ cho toàn bộ luân hồi.

Mây đen kéo đến che lấp cả mặt trời, sấm sét màu đen rạch ngang trời cao như tiếng khóc của thần linh. Một đêm, tóc bạc trắng. Một niệm, biến thành Ma.

Chương mới của Nghịch Thiên Chấp Đạo, giờ đây mới thực sự bắt đầu trong bóng tối thăm thẳm.

Lâm Khuyết không bay đi, hắn cứ thế lầm lũi bước chân về phía chân trời, mỗi bước đi là một lời thề tuyệt diệt. Bóng lưng ấy cô độc đến mức khiến người ta phải run sợ.

“Nghịch Đạo không xong… vậy ta sẽ Chấp Đạo bằng cách hủy diệt Đạo.”

Lời nói cuối cùng tan biến trong gió lạnh, báo hiệu cho một kỷ nguyên đẫm máu sắp bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8