Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 56: Minh Giáo Nghịch Tiên
CHƯƠNG 56: MINH GIÁO NGHỊCH TIÊN
Gió lộng thổi qua những tàn tích đổ nát của dãy núi phía Tây, mang theo mùi hôi thối của tử khí và dư âm của một trận đại chiến vừa kết thúc. Tuyết không rơi, nhưng không gian lạnh lẽo như bị đóng băng bởi ý niệm của một người.
Lâm Khuyết bước đi trên con đường mòn dẫn sâu vào Vô Linh Vực. Mỗi bước chân của hắn đặt xuống, mặt đất bên dưới lập tức nứt vỡ, những ngọn cỏ xanh chưa kịp héo tàn đã biến thành tro bụi đen kịt. Mái tóc trắng của hắn dài chạm thắt lưng, tung bay trong gió như một dải lụa tang trắng giữa chiến trường rực lửa. Đôi mắt hắn không còn sự sắc sảo hay phẫn nộ thường thấy, mà chỉ còn là một vùng đầm lầy sâu thẳm, tĩnh lặng đến mức khiến kẻ khác phải rùng mình.
Phía sau hắn, tàn tích của Dao Trì Thánh Địa đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn là một hố đen khổng lồ bị nuốt chửng bởi cấm thuật.
“Lâm thiếu gia… ngươi tính cứ thế này mà đi thẳng đến Cửu Tiêu sao?”
Tiếng của Thanh Lão vang lên trong thức hải, lần này không còn là giọng điệu cợt nhả thường ngày, mà mang nặng vẻ ưu tư và cả sự kiêng dè. Lão đã sống vạn năm, chứng kiến không biết bao nhiêu thiên tài quật khởi, nhưng kẻ có thể biến toàn bộ đau thương thành loại sát ý nguyên thủy như Lâm Khuyết lúc này, lão chưa từng thấy.
Lâm Khuyết không dừng lại, giọng hắn khản đặc nhưng bình thản: “Cửu Tiêu quá rộng, Thái Thượng Thiên Tôn trốn sau màng lọc của hàng vạn pháp tắc. Một mình ta, giết không xuể.”
“Cho nên?” Thanh Lão hỏi.
“Cho nên, ta cần một thanh kiếm. Một thanh kiếm không chỉ làm từ linh thép, mà làm từ máu và hận thù của những kẻ giống như ta.”
Lâm Khuyết đột ngột dừng chân. Trước mặt hắn, giữa thung lũng sương mù dày đặc của Vô Linh Vực, đột nhiên xuất hiện chín bóng người.
Chín bóng người này đứng bất động như những pho tượng đá, mặc áo bào đen thêu hình một vòng tròn bị gãy đoạn – biểu tượng của kẻ phá vỡ luân hồi. Khí thế của bọn họ không hề tỏa ra ngoài, nhưng không gian xung quanh dường như bị bẻ cong, mọi quy luật của linh khí đến gần bọn họ đều bị triệt tiêu hoàn toàn.
Một lão giả đứng đầu, tay chống một cây trượng bằng xương trắng, đôi mắt mù lòa nhưng lại hướng thẳng về phía Lâm Khuyết. Lão ta run rẩy quỳ sụp xuống, kéo theo tám cường giả phía sau đồng loạt hành lễ.
“Kẻ hèn là Mộ Dung Thương, cung nghênh tôn chủ trọng sinh trở về!”
Tiếng hô vang dội cả thung lũng, làm chấn động những dãy núi đá vôi xung quanh. Lâm Khuyết nheo mắt, tay trái hắn hơi siết chặt chuôi kiếm gãy. Một luồng kiếm ý lạnh lẽo vô hình tản ra, khóa chặt lấy chín người trước mặt.
“Minh Giáo Nghịch Tiên?” Lâm Khuyết nhàn nhạt thốt ra bốn chữ.
Mộ Dung Thương ngẩng đầu, trên khuôn mặt già nua đầy những vết sẹo do thiên kiếp để lại hiện lên vẻ cuồng nhiệt: “Bẩm tôn chủ, Minh Giáo đã ẩn tính chôn tên ròng rã ba ngàn năm, trốn chạy khỏi sự truy sát của Thiên Đạo Tuần Tra Giả, chỉ để đợi ngày mảnh vỡ của Trảm Thần Kiếm một lần nữa rền vang. Ngài… cuối cùng cũng đã thức tỉnh.”
Lâm Khuyết không chút cảm động, hắn tiến lên một bước, áp lực nghìn trùng đổ ập xuống vai chín người kia.
“Ta không phải là người các ngươi chờ đợi. Lâm Khuyết của kiếp trước đã chết trong sự phản bội của sư phụ hắn. Lâm Khuyết hiện tại, chỉ muốn gọt sạch tầng mây Cửu Tiêu, khiến máu của chư thần nhuộm đỏ nhân gian. Đi theo ta, các ngươi sẽ không có vinh quang, chỉ có sự diệt vong vĩnh hằng. Các ngươi có dám?”
Mộ Dung Thương không hề do dự, lão dùng sức dập đầu xuống đá cứng, máu chảy ra nhưng ánh mắt càng thêm kiên định: “Bọn ta vốn là những linh hồn đáng lẽ phải tan biến trong luân hồi, là những kẻ bị Thiên Đạo gạch tên khỏi sổ sinh tử. Sống một ngày không có tự do, chẳng bằng một giây được cầm kiếm chém vào cái lồng vạn cổ này! Minh Giáo Nghịch Tiên, nguyện làm quân tiên phong cho tôn chủ, dù hồn phi phách tán, tuyệt không hối tiếc!”
Lâm Khuyết im lặng nhìn bọn họ. Hắn nhìn thấy trong mắt họ không phải là sự trung thành mù quáng, mà là ngọn lửa cháy bỏng của những kẻ đã bị dồn vào đường cùng. Thế giới này là một cái chuồng, và những kẻ này là những con thú hoang đang nhe nanh múa vuốt chờ người dẫn dắt để cắn nát cổ họng kẻ cai ngục.
Hắn từ từ giơ tay lên. Một đóa sen đen huyền ảo hiện ra giữa lòng bàn tay hắn – đó là biểu tượng của Nhất Niệm Luân Hồi Quyết đã tiến hóa sau khi hắn rơi vào ma đạo. Đóa sen xoay tròn, tỏa ra những sợi chỉ đen li ti, chui tợn vào trán của chín người.
Mộ Dung Thương và những người khác đau đớn gầm lên, gân xanh nổi đầy mặt, nhưng không ai lùi lại. Bọn họ cảm nhận được một luồng sức mạnh nghịch thiên đang cải tạo kinh mạch, gột rửa đi những xiềng xích mà Thiên Đạo đã đặt vào linh hồn họ từ lúc sinh ra.
“Hôm nay, ta ban cho các ngươi 'Nghịch Ấn'. Kẻ có ấn này, không thuộc về ngũ hành, không nằm trong luân hồi. Thiên Đạo không thể nhìn thấy các ngươi, nhưng các ngươi cũng sẽ vĩnh viễn bị thế gian ruồng bỏ.”
Giọng nói của Lâm Khuyết lạnh lùng như phán quyết của tử thần. Hắn phất tay, một luồng ma khí đen kịt từ cơ thể hắn tuôn ra, bao phủ lấy toàn bộ thung lũng.
Từ trong bóng tối của sương mù, hàng ngàn bóng người khác bắt đầu xuất hiện. Đó là quân đoàn của Minh Giáo Nghịch Tiên – những tu sĩ bị phế truất, những thiên tài bị ám hại, những kẻ còn sót lại từ các thời đại trước bị Thiên Đạo thanh trừng. Bọn họ lặng lẽ như những hồn ma, đồng loạt quỳ xuống trước mặt thiếu niên tóc trắng.
Lâm Khuyết đứng giữa vạn người, nhìn về phía hướng Bắc – nơi đóng đô của Thần Điện Thái Thượng.
“Cái chết của Vân Hi, cần có cả một thiên đại chúng thần chôn cất.”
Thanh Lão trong nhẫn thở dài, lão biết từ giờ trở đi, danh xưng “Lâm Khuyết” sẽ trở thành một nỗi ám ảnh kinh hoàng đối với bất kỳ kẻ tu tiên nào theo con đường Thuận Thiên.
—
Sau khi thu nhận Minh Giáo, Lâm Khuyết không vội vàng phát động chiến tranh ngay lập tức. Hắn hiểu rõ, thực lực hiện tại của mình tuy đã bước vào Chấp Đạo Cảnh nhờ sự bộc phát của hận thù, nhưng so với Thái Thượng Thiên Tôn – kẻ nắm giữ quyền năng vận hành thế giới – hắn vẫn còn một khoảng cách đáng kể.
Bên trong mật thất bí mật của Minh Giáo, nằm sâu dưới lòng đất của Vô Linh Vực, Lâm Khuyết ngồi xếp bằng trên một đài đá. Trước mặt hắn là ba mảnh vỡ của Trảm Thần Kiếm.
Mảnh thứ nhất lấy được từ Vong Xuyên Hà, mang theo hơi thở của tử vong.
Mảnh thứ hai lấy được từ đáy sâu Dao Trì, mang theo sự bi phẫn của tình yêu tan vỡ.
Và mảnh thứ ba, vừa được Mộ Dung Thương dâng lên, là mảnh vỡ của “Chuẩn Tắc” – chứa đựng một phần sức mạnh có thể bóp méo không gian.
“Ghép lại đi.” Thanh Lão lên tiếng. “Trảm Thần Kiếm không chỉ là vũ khí, nó là xương sống của luân hồi. Khi nó hoàn chỉnh, cũng là lúc Thiên Đạo mất đi quyền kiểm soát đối với vận mệnh của ngươi.”
Lâm Khuyết nhắm mắt lại, ý niệm của hắn tuôn ra như triều cường. Hắn không dùng lửa linh hồn để rèn kiếm, mà dùng “Nhất Niệm”.
Tâm hắn động, kiếm mảnh rung.
Những tiếng rắc rắc khô khốc vang lên. Ba mảnh vỡ bắt đầu bị một lực lượng vô hình kéo lại gần nhau. Ma khí đen kịt quấn lấy chúng như những sợi dây xích, cố gắng khâu vá những vết nứt vỡ vạn năm. Mỗi khi một mảnh vỡ chạm vào nhau, một luồng sóng xung kích khủng khiếp lại lan ra, khiến cả căn mật thất rung chuyển, những trận pháp phòng ngự bên ngoài vỡ tan tành.
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán Lâm Khuyết. Hắn đang đánh cược. Việc rèn lại Trảm Thần Kiếm bằng ma niệm là một hành động cực kỳ nguy hiểm, chỉ cần sai lệch một chút, thần hồn hắn sẽ bị mảnh vỡ của kiếm nghiền nát.
Nhưng trong đầu hắn lúc này chỉ có hình ảnh Vân Hi tan biến dưới ánh bình minh của Dao Trì. Nỗi đau ấy giống như một liều thuốc kích thích, khiến ý chí của hắn trở nên sắc bén hơn bất kỳ loại thần binh nào.
“Hợp cho ta!”
Lâm Khuyết gầm nhẹ, một ngụm huyết tinh phun thẳng vào khối kim loại đang nóng đỏ.
*OÀNG!*
Một cột sáng màu đen tím lao vút lên từ lòng đất, đâm xuyên qua lớp đất đá của Vô Linh Vực, chọc thẳng vào bầu trời đêm. Mây đen vốn đã dày đặc nay lại càng vần vũ, sấm sét đen rạch ngang không trung như những con rồng dữ tợn.
Trên tay Lâm Khuyết lúc này là một thanh kiếm dài ba thước, lưỡi kiếm không bằng phẳng mà có những răng cưa kỳ dị, trên thân kiếm hằn lên những đường vân màu đỏ rực như máu đang chảy. Nó không có hào quang thần thánh của Tiên khí, mà tỏa ra một loại áp lực khiến vạn vật phải quỳ lạy.
Trảm Thần Kiếm đã hồi sinh một phần, nhưng nó không còn là thanh thánh kiếm của Cửu Luân Chân Tiên kiếp trước. Nó giờ đây là “Nghịch Thiên Ma Kiếm”.
Bước ra khỏi mật thất, Lâm Khuyết nhìn thấy Mộ Dung Thương đang đứng chờ sẵn, sắc mặt lão cực kỳ nghiêm trọng.
“Tôn chủ, có biến. Thần Điện Thái Thượng dường như đã cảm nhận được khí tức của Trảm Thần Kiếm. Diệp Phàn đã dẫn đầu mười vạn Thiên Đạo Tuần Tra Giả, cùng bốn vị trưởng lão Pháp Tắc Cảnh đang tiến về Vô Linh Vực. Bọn chúng muốn thực hiện 'Thiết Huyết Tẩy Lễ', tiêu diệt toàn bộ sinh linh ở đây để tìm ra ngài.”
Lâm Khuyết vuốt nhẹ lưỡi kiếm lạnh lẽo, một nụ cười tàn nhẫn thoáng hiện trên khóe môi.
“Diệp Phàn? Con rối của Thiên Đạo rốt cuộc cũng tìm đến rồi sao?”
Hắn nhìn về phía những chiến sĩ Minh Giáo đang đứng đợi lệnh. Bọn họ đều im lặng, nhưng bàn tay nắm chặt binh khí đã nói lên tất cả. Sự sợ hãi đã biến mất, thay vào đó là một loại khát máu điên cuồng.
“Mộ Dung Thương.”
“Có thần!”
“Truyền lệnh của ta. Minh Giáo Nghịch Tiên, hôm nay chính thức xuất quân. Mục tiêu không phải là phòng thủ, mà là tiêu diệt hoàn toàn mười vạn quân đó. Ta muốn dùng đầu của mười vạn tuần tra giả này, dựng thành một vạn dặm tường thành để tế lễ cho những người đã khuất!”
Mộ Dung Thương run bắn vì phấn khích: “Tuân mệnh!”
—
Phía chân trời Vô Linh Vực, ánh sáng chói lòa của những cỗ chiến xa hoàng kim đang xé tan sương mù. Diệp Phàn đứng trên chiếc chiến xa dẫn đầu, bộ giáp thần thánh của hắn tỏa ra ánh hào quang chói mắt. Hắn lúc này đã không còn chút khí chất nào của một thiếu niên, đôi mắt vô hồn chỉ tràn ngập những ký hiệu pháp tắc phức tạp.
Hắn được Thiên Đạo ban cho sức mạnh vượt cấp, giờ đây đã chạm đến đỉnh phong Pháp Tắc Cảnh, chỉ còn một bước là bước vào Luân Hồi Cảnh.
“Lâm Khuyết, ta biết ngươi ở đây. Ngươi là biến số của thế giới này, là mầm mống tai họa của luân hồi. Hôm nay, ta nhân danh Thiên Đạo, thực hiện phán quyết cuối cùng!” Diệp Phàn cất giọng thần thánh, vang vọng khắp vạn dặm.
Mười vạn tuần tra giả đồng loạt hô vang, âm thanh chấn động màng nhĩ. Bọn họ giơ cao trường thương, chuẩn bị giáng xuống đòn tấn công hủy diệt vào những khu dân cư lụp xụp của Vô Linh Vực.
Nhưng đúng lúc đó, sương mù dưới đất bỗng dưng chuyển sang màu đen.
Một giọng nói bình thản nhưng tràn đầy ma lực vang lên ngay bên tai Diệp Phàn:
“Nhân danh Thiên Đạo? Ngươi chẳng qua chỉ là một con chó bị xích lại, có tư cách gì để phán xét ta?”
Diệp Phàn kinh hãi quay đầu lại, nhưng hắn chỉ nhìn thấy một vệt sáng đen kịt xẹt qua không trung.
*XOẸT!*
Chiếc chiến xa hoàng kim – bảo vật phòng ngự cấp cao nhất – bị chém làm đôi như một tờ giấy mỏng. Diệp Phàn may mắn né kịp, nhưng cánh tay trái của hắn đã bị kiếm ý chém đứt lìa, vết thương đen kịt không thể khép lại, linh lực trong cơ thể hắn bắt đầu bị một loại sức mạnh hắc ám thôn phệ.
Giữa màn sương đen, Lâm Khuyết hiện thân. Hắn đứng lơ lửng trên không trung, tà áo bào đen tung bay, thanh Trảm Thần Kiếm trong tay rỉ máu.
“Giết hết cho ta!”
Lâm Khuyết hạ lệnh.
Ngay lập tức, từ bên dưới mặt đất, hàng vạn chiến sĩ Minh Giáo Nghịch Tiên lao lên như những con mãnh thú ra khỏi lồng. Trận chiến bùng nổ trong chớp mắt.
Vô Linh Vực vốn là vùng đất chết, giờ đây trở thành một cối xay thịt khổng lồ. Tuần tra giả của Thiên Đạo vốn luôn tự cao tự đại, giờ đây lần đầu tiên đối mặt với những kẻ không sợ chết, thậm chí càng bị thương thì càng mạnh mẽ nhờ Nghịch Ấn của Lâm Khuyết.
Lâm Khuyết không nhìn vào chiến trường bên dưới, ánh mắt hắn chỉ khóa chặt vào Diệp Phàn và bốn vị trưởng lão đang vây quanh.
“Kiếp trước ngươi là vật hy sinh của ta, kiếp này ngươi vẫn là con tốt của Thiên Đạo. Diệp Phàn, linh hồn của ngươi có mùi vị của sự mục nát.”
Bốn vị trưởng lão Pháp Tắc Cảnh hét lớn: “Lâm Khuyết! Chớ có cuồng ngôn! Kết trận 'Thiên Đạo Tỏa Ma'!”
Bốn sợi xích vàng rực cháy được triệu hồi từ hư không, mang theo sức mạnh của các quy luật tự nhiên, lao đến quấn lấy tay chân Lâm Khuyết. Mỗi sợi xích đại diện cho một loại áp chế: Hỏa, Thủy, Thổ, Phong.
Lâm Khuyết bị trói giữa không trung, nhưng sắc mặt hắn không chút biến hóa.
“Quy luật sao? Quy luật của cái lồng này, đối với ta vô nghĩa.”
Hắn khẽ lầm bầm: “Nhất Niệm… Vô Hình.”
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Bốn sợi xích thần thánh đột nhiên hóa thành những sợi dây thừng mục nát, tự động tan vỡ dưới cái nhìn của Lâm Khuyết. Ánh mắt hắn lóe lên tia sáng màu đỏ ngòm, một vùng “Vực” màu đen mở rộng ra xung quanh hắn, nuốt chửng mọi ánh sáng trong bán kính mười dặm.
Trong bóng tối ấy, chỉ có tiếng la hét thảm khốc của bốn vị trưởng lão Pháp Tắc Cảnh. Bọn họ phát hiện ra linh lực trong cơ thể không thể huy động được nữa, cả linh hồn dường như bị rơi vào một vòng lặp đau khổ bất tận.
Khi màn đen tan đi, người ta chỉ thấy Lâm Khuyết đứng đó, trên tay hắn là bốn cái đầu lâu của bốn vị đại năng Pháp Tắc Cảnh, ánh mắt họ vẫn còn vương lại sự kinh hoàng tột độ.
Hắn ném những cái đầu sang một bên, nhìn Diệp Phàn đang run rẩy, một lần nữa tiến lại gần.
“Ngươi… ngươi rốt cuộc là thứ quái thai gì?” Diệp Phàn hét lên trong sợ hãi, khí vận bao quanh hắn đang tan rã nhanh chóng.
Lâm Khuyết bóp nghẹt cổ Diệp Phàn, nhấc bổng hắn lên.
“Ta không phải quái thai. Ta là cơn ác mộng mà Thái Thượng Thiên Tôn đã lỡ tay đánh thức.”
Hắn dùng ngón tay trực tiếp đâm vào đan điền của Diệp Phàn, móc ra cái “Khí Vận Kim Đan” mà Thiên Đạo đã ban cho hắn. Diệp Phàn gào thét thảm thiết trước khi bị Lâm Khuyết dùng một niệm hóa thành tro bụi.
Chiến trường vạn dặm lúc này dần trở nên im lặng. Mười vạn tuần tra giả, không một ai sống sót.
Minh Giáo Nghịch Tiên tắm trong máu địch, đứng sừng sững giữa những đống xác chết chất cao như núi. Bọn họ đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên vị chủ nhân tóc trắng trên cao, sự sùng bái đã đạt tới mức cực đoan.
Lâm Khuyết cầm thanh kiếm đầy máu, chỉ thẳng lên trời cao, tiếng của hắn vang vọng xuyên qua các tầng mây, đến tận thính giác của những thực thể đang ngồi trên ngai vàng Thượng Giới:
“Thái Thượng, ván cờ này… bắt đầu đảo ngược rồi!”
Dưới mặt đất, Mộ Dung Thương nhìn cảnh tượng này mà rưng rưng nước mắt. Lão biết, kỷ nguyên đen tối của Thiên Đạo sắp kết thúc, và một kỷ nguyên mới – bi tráng và đẫm máu hơn – đang được mở ra bởi ý niệm của một người.
“Minh Giáo Nghịch Tiên, trỗi dậy!”
Tiếng hô vang dậy thấu tận trời xanh, báo hiệu sự ra đời của một thế lực đủ sức làm rung chuyển cả nền tảng của vạn cổ luân hồi.
Hết chương 56.