Ba Mươi Sáu Kế Cầm Tướng Quân
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-08-28 06:15:22 | Lượt xem: 6

Rắn thì có gì phải sợ?

An Nhược Lan từ nhỏ đã cho rằng rắn
không có gì đáng sợ. mặt khác, nàng ta đây còn cho rằng chúng nó rất đáng yêu.
Nhưng hiển nhiên, đây chỉ là suy nghĩ của riêng nàng ta đây, bởi vì tình huống
hiện tại. cả hành dinh huy động binh mã tiêu diệt rắn. khắp nơi là tiếng người, gậy đuốc (Tiêu Nhi: ==” omg!!!)

Nữ nhân ấy chán
chường ngồi ở ghế chủ trong đại sảnh. Theo lý nữ nhân ấy ngồi ở vị trí khách
quan, chính là nữ nhân ấy cảm thấy vị trí chủ có tầm nhìn thoáng, rất thuận
tiện để thưởng thức một trận náo loạn bên ngoài.

Nhình quanh, chỉ thấy Tứ Cửu buông lỏng
một người chạy vào đại sảnh, tập trung nhìn vào, cảm thấy kì quái, chính là làm hạ nhân, lại lôi kéo chủ tử chạy đến, có phải là có chút đại bất kính.

“Gia, ngài ngồi đi, bản tọa đi là được rồi.”

“Không được, bản tọa là tướng quân”

“Đây là diệt rắn, không phải chiến
tranh, không cần người phải đích thân xuất mã.” Dùng sức đẩy chủ tử ngồi trên ghế, Tứ Cửu nhìn An Nhược Lan cười cười. “An cô gái, phiền đối phương ngồi cùng gia của chúng ta đây, ta đây đi làm nhiệm vụ.”

Ngồi cùng nữ nhân ấy? An Nhược LAn hướng đến
hắn cười mà như không gật gật đầu. trong long thầm tính sẽ tìm thời điểm
thích hợp uốn nắn hắn.

Tứ Cửu vừa đi, trong đại sảnh chỉ còn có Mục Thiên Ba cùng An Nhược Lan, không khí đột nhiên có chút mập mờ, quỷ dị.

“Thật xấu hổ, muộn như vầy rồi lại không để thiếu nữ được ngủ yên.” GÃ lên tiếng phá vỡ bầu không khí yên lặng.

“Là ta đây quấy rầy tướng quân, nên cậu
đừng nói vậy .” cô ta đây đắn đo đúng mực, cố gắng trong lời nói cho giống
với cách cư xử của nữ nhân cổ đại. lại lặng lẽ đánh giá ánh mắt của hắn ta đây.

“Thiếu nữ không cần phải như vậy, chúng
bản vương tòng quân, không nhất thiết phải nhiều cấp bậc lễ nghĩa”. Thái độ của nữ nhân ấy như vậy khiến tên đó không được tự nhiên, ngược lại lúc ngoài hậu
viện, lúc nữ nhân ấy đá tên đó lại khiến tên đó cảm thấy thoải mái, tự tại hơn rất
nhiều.

Nữ nhân ấy nở nụ cười nhẹ, trong lòng lại hoài nghi. Nành nhìn hắn bản tọa thần sắc cũng phàm thường, nhưng bạc môi lại có
chút tái nhợt, tay hắn bản tọa vịn vào thành ghế có chút gân xanh nổi lên, – một tia sang xẹt qua trong óc nữ nhân ấy, hắn bản tọa sợ rắn????

Đúng, nhất định là vậy, nếu không Tứ Cửu sẽ không biết không phân biệt chủ tớ lôi kéo tên đó đến. Cô ấy cúi thấp
đầu, duỗi tay áo che miệng, trong lòng cười trộm. Cái này thật sầm uất a! Cô ấy trời sinh là thu hút rắn đến, trừ phi cô ấy thầm cầu nguyện
không cho bầy rắn xuất hiện.

“Gia, gia ….” Tứ Cửu có chút hoảng sợ chạy vào, “Lũ rắn kia, …”

“Làm sao vậy?”

“Rắn càng ngày càng nhiều a!” Thật sự là gặp quỷ, giống như rắn từ khắp thiên hạ đều đến đây, rập rạm chằng
chịt, liếc nhìn xung quanh đều thấy, làm cho người ta đây không rét mà run.

“Dùng lửa thiêu, dùng tên bắn, dung đao chém …” Mục Thiên Ba tức thì hạ lệnh.

Anh Nhược Lan môi càng mím chặt. Như vậy thì thực độc ác a, lại đối đãi với rắn như vậy! Hai tay có chút tạo
thành hình chữ thập, trong long nhẹ nói: tất cả đều rút lui a, nếu không sẽ khó toàn mạng.

“Gia, người đừng kích động, tiểu nhân phải đi.” Tứ Cửu hướng đến bên ngoài chạy đi.

Mục Thiên Ba bực bội đứng lên, hai tay tại bên người nắm chặt. tên đó cả đời sợ nhất là rắn!

“Tướng quân, người làm sao vậy?” An Nhược Lan cũng đứng lên.

“ Không có … Không có việc gì” Tên đó co
quắp nói. Bí mật lớn nhất này tên đó không muốn cho nữ nhân trước mặt này
biết rõ, cô ta đây chẳng những lai lịch có vấn đề, mà tính cách thật của cô ta đây cũng có vấn đề.

Không có việc gì? Nói chuyện không phải có chút cà lăm rồi sao? Cô ấy nhìn tên đó trộm cười.

Không hiểu là có phải đã thấy ảo giác?
Mục Thiên Ba cảm thấy trong lời nói của nữ nhân ấy có chút trào phúng, nhưng
xem nữ nhân ấy thần sắc dịu dàng lại cảm thấy không giống.

“Đa tạ cô gái quan tâm.”

Đang khi nói chuyện, Tứ Cửu lại hấp tấp xông vào.

Cô ấy có chút muốn cười, cả đêm nhìn Tứ Cửu chạy qua chạy lại, thể lực thật sự rất tốt a!

“Gia, rắn đã lui!”

“Phải không?” Ánh mắt của hắn khó nén kích động

“Là thật, ngài thử ra ngoài nhìn xem,
đều bỏ đi sạch sẽ, tựa như chưa từng xuất hiện qua.” Bầy rắn lúc đến
cũng như đi đều thình lình, quá thần kỳ.

Mục Thiên Ba không nói them gì nữa đi ra ngoài, Tứ Cửu vội vàng chạy theo.

An Nhược Lan mân nhẹ môi, cười không hảo ý. Cô bản tọa nắm chắc đến chín phần là tên đó sợ rắn. Hừ hừ!! Cô bản tọa quyết định
đối với những thủ đoạn tên đó dùng đối phó rắn vừa rồi, sẽ hồi lại tên đó từng cái, không thiếu sót.

☆☆☆www. 4yt. net☆☆☆www. 4yt. net☆☆☆

Hậu viên trong lương đình bày ra một bộ trà cụ, Anh Nhược Lan cô ấy chuyên tâm pha trà.

Mục Thiên Ba ngồi đối diện cô ấy, nhìn
thủ pháp pha trà của cô ấy thật thuần thục. Loại thủ pháp này xác thực là tài nghệ trà đạo đặc biệt của vùng Chiết Giang, lòng hoài nghi của hắn
lại bắt đầu dao động.

“Tướng quân, mời dung trà.” Cô ta đây đưa đến hắn một chung trà Long Tĩnh thượng hạng, cười đến thanh thản, ấm áp lòng người.

“Cô gái quả thật là cao thủ trà đạo.”

“ Chỉ là cùng cha ta đây học chút ít mà
thôi, còn chưa được gọi là cao thủ.” Nói đến đây, cô ta đây lại không khỏi
tưởng niệm đến cha mẹ đang ở một thời không khác.

HẮN giống như lơ đãng đảo qua ánh mắt
của cô ấy, cô ấy xác thực là tưởng niệm cha mẹ của cô ấy, thân nhân, đây
thực không phải là giả dối. Chính là, cô ấy tại sao đối với hắn lại phải
che giấu tính cách thực của mình??? Đây là điểm khiến hắn hoang mang.

“Tại hạ đường đột thỉnh cô gái dùng trà, mong cô gái bỏ qua cho.”

“Làm sao có thể, còn chưa báo được ân
cứu mạng, lại còn có phúc phận thưởng thức trà thơm.” Còn không phải tên đó đối nữ nhân ấy dò xét thật hư, vừa nghe đến trong nhà nữ nhân ấy kinh doanh trà, đã sinh ý nghĩ thử nữ nhân ấy trà đạo. Hừ! Nếu không cùng cha bản tọa học qua vài
lần, không phải đã bị lộ hay sao.

Mục Thiên Ba cúi đầu uống trà, trong
lòng không khỏi cảm thán. Tựa hồ là từ đêm bầy rắn xuất hiện rồi bỏ đi
thình lình, thái độ của nữ nhân ấy đối với hắn cũng có chút bất thường. Nhưng
không biết là vì cái gì. (Tiêu Nhi: hoho, bản vương biết !!!)

“Tướng quân là người nơi nào?”

Hắn bản vương giương mắt nhìn cô ấy hạ xuống, đồng thời thân thủ cũng hạ chén trà trên tay xuống. “Nguyên quán của tại hạ là Thái Hồ”

“Cũng là người Giang Nam a!”

“Đúng.”

“Khó trách tướng quân yêu mến thưởng thức trà.”

“Thời điểm nhàn hạ cũng có chút thưởng thức. Nhưng chỉ tiếc tri kỷ cùng thưởng trà đích xác rất ít người”

“Chỉ cần tướng quân không chê, bản tọa tùy thời có thể cùng tướng quân thưởng trà.”

Hắn bản tọa trong lòng khẽ động, ánh mắ có chút biến hóa.“ Chỉ tiếc là thiếu nữ phải ngay tức thì trở về nhà.”

“Nói cũng đúng.” Cô lão phu theo lời nói của
gã mà lên tiếng, trong nội tâm lại than một tiếng thật hiểm nghèo. Thiếu chút nữa là lộ rồi. người nam nhân này căn bản là tìm cô lão phu nói chuyện
phiếm, mặt khác lại một mực cẩn trọng lời nói của cô lão phu.

“Thiếu nữ
không đi tìm kiếm phu gia của mình sao?” Tên đó cúi đầu loay hoay nắp trà, nghĩ đến nàng ta đây thực sự đã có hôn ước, trong lòng có điểm không thoải
mái.

“Biển người mẽnh mông biết đâu mà tìm?
Huống chi vị hôn phu của bản vương bị lạc đến nơi nào còn chưa rõ, bản vương làm cách
nào đến a.” An Nhược Lan thần sắc ảm đạm xuống, khóe mắt ngập nước.
Nghĩ đến chính mình đơn đôc lưu lạc đến đây, tứ cố vô thân, một chút
cũng khó thích ứng, lại cùng người nam nhân trước mặt đấu trí đấu lực,
cảm thấy ông trời bất công, không thể nhịn được ủy khuất.

“Cô gái lại thương tâm, là tại hạ
không đúng, lại nhắc đến chuyện này.” GÃ tay chân luống cuống, vừa thấy nàng bản vương rơi lệ gã lại sợ, sợ đến nỗi từ bỏ ngay ý định của mình.

“Vốn chính là cậu không đúng.”

Nước mắt nàng bản vương lăn xuống, rơi vào trên nắp bình, phát ra một tiếng vang thanh thúy, nhưng lại nặng nề nện vào lòng của hắn bản vương.

“Là ta đây không đúng, đối phương đừng khóc.” HẮN vụng về lau nước mắt cho nữ nhân ấy.

Đột nhiên, từ bụi hoa gần đó có giọng nói của vật nặng rơi xuống đất, khiến hai người ngồi trong lương đình đều nhìn lại.

“Là ai?” Mục Thiên Ba trầm giọng hỏi, có chút không vui.

“ Ắc, tướng quân, là chúng bản vương.” Một
người từ bụi hoa đứng lên, cũng không quên lôi kéo những người bên cạnh
cùng bước ra, bởi vì có cái gọi là chết thì cùng nhau chết chứ sao.

Tên đó đau đầu nhìn vài cái thuộc hạ đắc
lực bên người. “Các đối phương làm gì ở đây?” Gần nhất là luôn tìm những loại lý do đến hành dinh, đến đây tựu nói chuyện phiếm cái rắm, hiện tại
càng quá phận, rõ ràng là rình coi.

“Tướng quân, ngài làm sao có thể làm cho An cô gái khóc a, là nam nhân không nên làm cho nữ nhân khóc.” Người
nào đó cả gan nói lên ý nghĩ trong lòng.

“Đúng rồi, tướng quân, ngài như thế nào
lại cam lòng làm cho An thiếu nữ khóc, nữ nhân chính là nước, rơi lệ
hết, hoa liền chết đi.”

“Đây cũng không phải là.”

“……”

Nghe lũ người kia mỗi người một câu, An Nhược Lan muốn cười nhưng lại không dám cười. Bọn tướng lãnh này thực sự rất thú vị.

Mục Thiên Ba sắc mặt chợt biến, ánh mắt
cũng trầm xuống. Đám người kia, cư nhiên còn lý sự? Cho dù làm nữ nhân ấy rơi
lệ là hắn không đúng, nhưng chuyện này là gì lien quan đến đám người kia.

“Các ngươi bản tọa quá rảnh rỗi có phải là? Có muốn hay không bản tọa hạ lệnh tam quân mỗi ngày tiến hành thao diễn?”

“A, tướng quân, lão phu đột nhiên nhớ tới còn có việc, xin được cáo lui trước .”

“Bản vương cũng là.”

“Bản tọa đây cũng cùng đi tốt lắm.”

Một đám đại nam nhân trước sau chạy thục mạng. làm cho An Nhược Lan không thể nhịn được khẽ cười.

Nguyên lại có chút phiền lòng bọn thuộc
hạ có cử chỉ quá phận, nhưng đã thấy nữ nhân ấy nín khóc, mỉm cười, Mục Thiên
Ba trong lòng bất mãn tan thành mây khói, khóe miệng cũng khẽ giơ lên.

“Tướng quân còn uống trà sao?” Cô ta đây nhắc tới trong tay bình trà nhỏ

“Không, tại hạ còn chút chuyện cần xử
lý.” Tên đó phải cùng những thuộc hạ kia nói chuyện qua, Tướng Quân Phủ
không phải là nơi xem chuyện vui.

“Tướng quân đi thong thả.”

“Cô gái dừng bước.”

An Nhược Lan hàm chứa cười yếu đuối nhìn
hắn bản tọa rời đi. Nàng bản tọa chậm rãi châm chén trà xanh cho mình, đảo mắt nhìn xem
vài vòng, ý giảo hoạt hiện lên đáy mắt. thầm nghĩ đêm nay sẽ dọa hắn bản tọa
thực tốt.

Mục quang trong lúc vô tình quét qua, sửng sốt nhíu mày, Tứ Cửu lén lút ở đây làm gì???

“Tứ Cửu ….”

Tên đó càng làm ra một động tác chớ lên tiếng, làm cô ta đây càng thêm nghi hoặc.

“Đối phương làm gì ở đây?” Nàng ta đây hạ giọng hỏi

“An thiếu nữ, lão phu tới là muốn nói cho ngươi lão phu biết một viêc.”

“Chuyện gì?” Cô bản vương như thế nào lại có cảm giác đám người kia như lại là trộm lén lút a.

“ =Gia của chúng ta đây, tính cách có điểm bất thường, ngươi ta đây đừng so đo với tên đó, thật ra tên đó rất tốt.”

Nàng bản vương xem Tứ Cửu, không nói chuyện.

“Ta đây đã theo gia rất lâu, hắn chính là cự tuyệt nữ nhân tiếp cận, ngoại trừ lão phu nhân. Cho nên, hắn chưa từng
cùng nữ nhân ở chung, nếu có điểm đắc tội, đối phương nhất định phải tha thứ
cho hắn.”

Cô lão phu không nói gì, chỉ có ánh mắt là trở nên quỷ dị.

“An cô gái, cậu có nghe lão phu nói gì không?”

“Nghe được.” Nhưng rất rõ ràng, tên đó có chứng sợ gái. Ha ha ha

“Đối phương tại sao lại nói cho lão phu biết?” còn thần bí như vậy, bộ dáng cũng thực giống trộm

Hắn bản tọa ngại ngùng gãi đầu. “Bởi vì bản tọa theo gia mười năm, cậu là nữ nhân duy nhất mà hắn bản tọa nguyện ý tiếp cận.”

Té xỉu!!!

An Nhược Lan có chút khiếp sợ, nếu không nắm lấy mép bàn đá, suýt chút nữa là té xuống đất đi. Sự thật này quá
đủ kinh người rồi.

☆☆☆www. 4yt. net☆☆☆www. 4yt. net☆☆☆

Đêm trăng tròn, chiếu ánh sáng khắp nơi.

Trên cây treo một chiếc lồng đèn đỏ, tỏa sang xuống khắp chiếc bàn đá đặt dưới cây, trên bàn bày ra một bộ trà cùng hoa quả.

“Chi nha” một tiếng, cửa bên ngoài mở
ra, An Nhược Lan một thân hồng tên đó chậm rãi ra khỏi phòng, tiến vào ngồi
tại bàn đá lẳng lặng chờ đợi.

Ngẩng đầu nhìn xem trăng tròn, trăng lên cao quá giữa trời, mà người còn chưa đến, cô ấy khẽ nhíu mày. Tên đó không
đến, cô ấy dọa tên đó như thế nào a !!!

Tay vuốt cằm, đảo mắt một vòng, một tia
dư quang đùa dai lóe lên từ đáy mắt của cô ấy, chắp tay trước ngực, yên
lặng cầu nguyện, sau đó mặt mày hớn hở, châm trước một ly trà xanh, chậm rãi thưởng thức.

Lặng lẽ tiến vào viện, Mục Thiên Ba đứng cách đó không xa, lẳng lặng thưởng thức động tác tự nhiên của nàng bản tọa
không giống như lúc ăn cơm cố tạo ra vẻ sung sướng. Đây mới chính là cá
tính thật của nàng bản tọa a! hơn hẳn cử chỉ của nàng bản tọa lúc ở trước mặt người
khác, hắn yêu mến là nàng bản tọa của lúc này hơn.

“Trong lúc này dưa và trái cây, cô gái còn có thói quen ăn đêm a?”

Bởi vì hắn lão phu đột nhiên xuất hiện lên tiếng mà thiếu chút nữa nữ nhân ấy mắc nghẹn, nữ nhân ấy liền ho mấy tiếng, cắn đến nỗi
hốc mắt đều đỏ lên, nước mắt lưng tròng kèm theo một tia nổi giận hướng
trừng tên đầu sỏ gây nên, “ Đối phương không cần phải đột nhiên lên tiếng
được không, thiếu chút nữa bị đối phương hù chết.”

Nhìn xem nữ nhân ấy giận dỗi xen lẫn thần sắc
có chút oán trách, đột nhiên hắn có cảm xúc muốn cười. nữ nhân ấy lúc này thật sự rất đáng yêu a !!!

Còn nữa, đối phương đi đều không tiếng động
sao? Thật giống quỷ a!” vừa nghĩ tới chính mình tám chín phần có thể mắc nghẹn mà chết, khẩu khí như thế nào cũng không tốt mà nổi dậy, cũng
không cần duy trì biếu hiện giả dối, cái gì mà nhu nhược động lòng
người.

“Là tại hạ sai, hù đến cô gái rồi, tại hạ xin lỗi.”

“A, thật phiền toái, ngươi ta đây không cần gì
cũng một mực tại hạ. Đầu của ta đây bị ngươi ta đây làm cho phát điên lên rồi.” Hôm nay đơn giản sẽ không giả dạng thục nữ rồi, trước hết phải phát tiết
hết bất mãn của mấy ngày vừa qua a.

Hắn ta đây khẽ giật mình, thử tính mở miệng “Ta đây đây nên tự xưng thế nào đây?”

“Bây giờ không phải xưng “lão phu” cũng rất tốt hay sao?” Nàng lão phu lườm hắn một cái.

Hắn biết rõ ràng nàng bản vương hiện tại là trừng
hắn, nhưng hắn thật sự rất muốn nói cho nàng bản vương biết, trừng người động tác
này do nàng bản vương làm lại rất giống là liếc mắt đưa tình. (Tiêu Nhi: ặc ặc !!! – A Tử: bềnh tĩnh nào coi chừng sặc…)

“ Thiếu nữ mời bản vương tới làm gì?”

“Uống trà ngắm trăng, tóm lại không phải gọi ngươi ta đây đến làm ta đây sợ.” Cô ta đây rất tức giận nói.

Tên đó đột nhiên có loại cảm giác – chọc tới cô bản tọa, chuyện này có thể cô bản tọa sẽ nhớ thật lâu.

“Uống trà ngắm trăng?” ánh mắt gã đảo qua bàn đá

Theo ánh mắt của tên đó, An Nhược Lan nhìn
về phía bàn đá, lúc này mới phát hiện trái cây điểm tâm cùng nước trà bị cô ấy ăn uống gần như hết, trên mặt không khỏi nóng lên. A, từ khi gặp
người nam nhân này, vỏ bọc thục nữ của cô ấy luôn có nguy cơ bị tên đó kéo
xuống.

“Cậu tới chậm.” Cuối cùng nàng ta đây đành nói vậy.

“Ta đây xác thực đã tới chậm.” Ngoài miệng
tuy nói vậy, nhưng trong lòng Mục Thiên Ba thầm may mắn chính mình tới
thời cơ vừa vặn, không làm nàng ta đây thực mất mặt.

“Cho nên lão phu muốn đi ngủ.” Quá mất mặt, hay là tranh thủ thời gian về phòng tĩnh tâm lại.

Động tác của cô lão phu quá nhanh, nhanh đến
nỗi hắn muốn giữ cô lão phu lại đều không có cơ hội, chỉ có thể ngạc nhiên
chăm chú nhìn cô lão phu mở cửa bước vào phòng.

“Lão phu đây sẽ không quấy rầy cô gái nghỉ ngơi.” Đối với cửa phòng nói, hắn lão phu chậm rãi hướng ngoài viện rời bước.

Theo khe cửa chăm chú nhìn thân ảnh của
hắn bản tọa biến mất chỗ khỏang sân vừa rồi, cô bản tọa ngay nhanh chóng mở cửa phòng, nhấc váy vội theo cước bộ của hắn bản tọa mà đi. Có trò hay xem, cô bản tọa tuyệt đối sẽ
không bỏ qua.

Đi ở phía trước, Mục Thiên Ba đi ngang
qua vòng hòn non bộ đột nhiên dừng bước, điều này làm cho theo phía sau
An Nhược Lan càng hoảng sợ, nhanh chóng trốn đến phía sau một cây đại thụ,
thở mạnh cũng không dám.

Ánh trăng nhu hòa chiếu vào trên khuôn mặt tuấn dật của tên đó, bờ môi hiện lên một vòng nghiền ngẫm, cước bộ tên đó chậm lại.

GÃ tản bộ rất phong nhã sao? Theo ở
phía sau An Nhược Lan không thể nhịn được nghĩ tốn hơi thừa lời. Chậm như
vậy, không chừng nàng ta đây ngủ một giấc, gã chưa đi được ba trăm thước.

Nghe không được tiếng bước chân sau
lưng, Mục Thiên Ba có chút sửng sốt. Nàng ta đây không phải theo dõi mình sao? Chẳng lẽ lại thay đổi chủ ý?

An Nhược Lan ngồi trên mặt đất, ận thân
dưới gốc đại thụ, nhàm chán nắm chặt lấy ngón tay, tính toán khi nào
người đó đi ra ngoài, sẽ đến phòng ngủ “đáng yêu” của hắn ta đây.

Mục Thiên Ba đến gần trong sân, dự cảm
bất thường lại càng tăng lên mãnh liệt trong lòng, một chân bước vào
cửa sân. Trong chớp mắt, lọt vào trong tầm mắt hắn một màn làm cho trái
tim hắn thiếu chút nữa đình chỉ hoạt động. Rắn!!! rậm rạp chằng chịt,
đông nghịt một đám.

Cảm giác choáng váng từ đỉnh đầu lan
tràn ra, gã tự tay nâng lên khuông cửa, cố nén cảm giác không khỏe
trong lòng, hít một hơi sâu, đang muốn gọi người đến xử lý, đột nhiên
sau lưng bị truyền đến tiềng bước chân kinh sợ. Cô ấy!

“Tướng quân! Cứu mạng a! Có rắn ….” An Nhược Lan một bên kinh hoàng thất thố hét chói tai, một bên hướng tên đó phóng đến.

“An cô gái ….” Trong tiếng nói dừng lại lúc lúc hai người ngã xuống đất ngay ngay lập tức.

Hai con mắt đồng dạng khiếp sợ, bốn chữ phiến (Tiêu Nhi: hình người nằm xoay nghiêng tay ôm chân gác – lão phu cũng ko rõ a >

“Oa………..” Cô bản vương ngay lập tức như chim sợ cành cong nhảy bắn lên, thuận tiện giẫm hai chân người dưới thân mình. Sắc lang !!!!

Tên đó cười khổ oan ức, đột nhiên lại ý
thức được dưới chân, một vật gì đó mềm lành lạnh áp vào. Một cỗ khí lạnh từ bàn chân bay lên, yết hầu nhột ngứa, tất cả chỗ cơm tối đều nhổ ra.. (Tiêu Nhi: oaaaa, mất hình tượng soái ca của lão phu roài… T.T)

An Nhược Lan há hốc mồm, ngón tay run
run chỉ vào tên đó. cô ấy thân là một cô gái thuần khiết mà lại khiến
người bản vương phát nôn sao? Tên đó, tên đó nhất định chết chắc rồi.

“Bản tọa, bản tọa …….” Tên đó nghĩ biện bạch, đáng tiếc trước mắt tối sầm, ngất đi.

Long mi thật dài phe phẩy, mắt hạnh chớp chớp, một cỗ biến hóa kỳ quái theo thần sắc trên mặt An Nhược Lan lóe lên rồi biến mất. GÃ là bị xà hù cho té xỉu a !!!

Nhình nhìn xung quanh, rất tốt, vẫn chưa có người nào chạy đến, cô ấy hướng phía bầy rắn không tiếng động hạ
lệnh, chỉ thấy một mảnh toàn rắn dài hẹp lớn nhỏ không đều, ngay lập tức
quấn quanh trên người Mục Thiên Ba, từng lớp từng lớp….. (Tiêu Nhi: tỉ ác, lão phu thề ko đụng đến….. hức hức!!!)

Mục Thiên Ba tỉnh lại, cảm giác có chút hỗn loạn, trợn mắt, trong thoáng chốc có chút cảm giác mờ mịt.

“Gia, gia, rốt cục ngài đã tỉnh … có cảm thấy thoải mái hay không a?”

“Tứ Cửu???”

“Tiểu nhân ở đây.”

“Bản tọa làm sao vậy?”

“Ngài bị bầy rắn oanh tạc.” (Tiêu Nhi: chính xác là ai đó oanh tạc ^o^)

Trí nhớ từng giọt từng giọt thu lại, mặt gã trở nên trắng xanh. Rắn! Bầy rắn!

“Tướng quân, nguyên lai người sợ rắn a.” hắn bản vương bừng tỉnh đại ngộ, tiếng nói mang theo vài phần thoải mái ngọt ngào
tại bên tai vang lên.

Hắn bản tọa đột nhiên ngẩng đầu, chỉ thấy An
Nhược Lan trên mặt ân cần đứng bên đầu giường nhìn xem hắn bản tọa. Chính là,
hắn bản tọa vì cái gì lại có loại cảm giác bị người hãm hại??

“Tướng quân sợ rắn?”

“Thiệt hay giả”

“Làm sao có thể?”

Căn phòng vang lên tiếng thào luận của
những cấp dưới quen thuộc của hắn. hắn tiếp tục nhìn chằm chằm vào nữ nhân ấy, như mực đen kịt, giống như một tia vừa lóe sáng trong mắt nữ nhân ấy, lóe lên rồi biến mất, tuyệt đối là nhìn có chút hả hê.

Đối phương cố ý. Tên đó không nói gì lên án.

Bản vương là vô tội. Nàng bản vương cho hắn bản vương vẻ mặt biểu lộ vô tội lại thuần khiết.

“Gia làm sao có thể sợ rắn đâu, An cô
nương người lầm rồi.” Tứ Cửu vội vàng biện bạch thay chủ tử. Nữ nhân đều hy vọng nam nhân đủ dũng cảm để các nàng ta đây có thể ỷ lại, cái này khuyết
điểm của gia tuyệt đối phải giấu đi.

“Chính là vừa nhắc tới rắn, sắc mặt
tướng quân trở nên trắng bệch, thật sự là không sợ sao?” Nữ nhân ấy trên nét
mặt hoang mang nhìn qua Tứ Cửu.

ập tức nhiều thân người vạm vỡ chen đến trước giường.

“Tướng quân, ngài quả nhiên sắc mặt rất trắng bệch a.”

“Rắn có gì phải sợ a, duỗi tay bản tọa có thể nắm bẹp nó.”

“Tướng quân sao có thể sợ rắn a, nhất định là bệnh cũ tái phát, sắc mặt mới khó coi như vậy.”

“Tướng quân, ngài là bệnh cũ tái phát thật sao?”

Mục Thiên Ba hư nhược trả lời, “Đúng nha, cái này vốn là vết thương cũ tái phát trở lại.”

“Tướng quân không sợ rắn lão phu thật yên tâm.” An Nhược Lan giọng điệu như thở ra một hơi.

Mục Thiên Ba tâm lại xoa mình nâng giữa không trung.

“An cô gái thật quan tâm tướng quân a.”

“Chính là, đúng vậy.”

“………….”

Vài cái tướng lãnh đối với chủ tử đều có ý cười, thần sắc tràn ngập trêu chọc.

Mục Thiên Ba không để ý đến bọn thuộc hạ trêu ghẹo, ánh mắt của hắn bản tọa nhìn chằm chằm vào An Nhược Lan đang tỏ vẻ
vô hại, nhât định cô ấy có âm mưu.

Ánh mắt của cô lão phu chớp chớp, khẽ nân tay phải chỉ vào phía sau tên đó, “Vậy thì mời tướng quân đem rắn bên tay kia bóp nghiền a!”

“Rắn!”

Vài người trăm miện một lời cùng hô to.
Oa! Đây chính là một con đại mãng xà thật lớn a. Chính là vừa rồi tại
sao họ lại không phát hiện được.

Quay đầu chứng kiến cái kia . Rắn! Trong chớp mắt, Mục Thiên Ba trước mắt tối sầm, lần nữa lâm vào bóng tối ngọt ngào.

“Nguyên lai tướng quân thật sự sợ rắn a!” mọi người đều thình lình bừng tỉnh đại ngộ.

Tứ Cửu vô lực rủ đầu xuống. Xong rồi, tướng quân một mực thống khổ cất dấu bí mật, nay lại bị phát hiện cả rồi.

☆☆☆www. 4yt. net☆☆☆www. 4yt. net☆☆☆

Tiếng cười thanh thúy như chuông bạc, vang lên ở hành viên Dự Viên, theo nơi đó mà khuếch tán khắp xung quanh.

Đi ngang qua Dự Viên, Mục Thiên Ba không tự chủ dừng bước lại, hai chân thoăn thoắt bước đến nơi phát ra tiếng cười.

Hai cây Hồ Dương cao ngất giắt them một
cái đu dây, một vị cô gái xuất trần ngồi trên đó, lúm đồng tiền như
hoa, âm như tiếng trời, theo bàn đu dây lung lay, váy áo bồng bềnh, tiên tư yểu điệu.

“Tứ Cửu, cao nữa nha.”

“A!”

Tên đó cau mày lại nhìn thị đồng của mình.
Nhớ lại gần đây như thế nào lại không thấy bóng dáng, nguyên lại là chạy lại đây xum xoe.

“Gia ……” dư quang trong mắt quét đến một người, thì ra là chủ tử, Tứ Cửu thở nhẹ một hơi, tay vô thức trợt qua
một bên, lực thoáng cái lại tập trung một bên sợi dây, bàn đu dây bị mất đi cân đối, làm cho An Nhược Lan ngồi trên đó phát ra tiếng thét.

“Tứ Cửu, ngươi lão phu mưu sát lão phu a!!!” xong
rồi, xong rồi. tuổi trẻ tốt đẹp nữ nhân ấy còn chưa trải hết, không lẽ hiện
tại lại kết thúc trong tay tên tiểu gia hỏa hư hỏng Tứ Cửu này sao.

Hồng nhan bạc mệnh a!

Một thân ảnh theo bên cạnh bay vút tới, ở giữa không trung tiếp được một mảnh thân thể của nàng ta đây, bình an trong
lòng người nào đó.

“A, cảm tạ Thượng Đế, từ nay ta đây sẽ nhớ
rõ thường đi lễ bái.” Thoát chết sau tai nạn, An Nhược Lan ngay lập tức cảm
thán chắp hai tay cảm tạ nói.

“Thượng Đế?” Mục Thiên Ba hoang mang nhướng mày.

“A, Mục Thiên Ba …..” An Nhược Lan bất
tri bất giác phát hiện mình được ai cứu, lại ngay lập tức nghĩ đến vừa qua
mình có chút ác chỉnh tên đó, lại có chút chột dạ.

Cô lão phu rõ ràng gọi thẳng tên tên đó, nhưng lại không nói thêm lời nào. Mục Thiên Ba mục quang lóe lóe, khóe miệng khẽ giơ muốn cười.

Ý thức được mình thất thố, nữ nhân ấy vội bổ sung. “Cảm tạ tướng quân.”

Cô ấy đột nhiên xa cách như vậy khiến tên đó có chút không thoải mái, tên đó nhíu mày, “Không có việc gì là tốt rồi.”

Chần chờ một lúc, nữ nhân ấy không biết có nên hay không nói tra lời trong lòng, “Bản vương đã không sao, nên hay không tướng quân ngài thả bản vương xuống a??” nữ nhân ấy như vậy cứ bị tên đó ôm vào trong ngực
khiến có chút cảm giác không được tự nhiên, càng có gì đó kỳ quái
lướt qua trong lòng.

Con mắt của hắn ta đây chuyển sâu, không nói lời nào đem nàng ta đây buông xuống.

“Thực xin lỗi a, tướng quân, trước bản tọa
hại đối phương đến như vậy.” tự thú tội hẳn là giảm hình phạt a, cô ấy trong
lòng thấm nghĩ. Tên đó gần đây đối với cô ấy tránh mà cũng không thèm nhìn
đến, nhất định là đang giận cô ấy.

“Cảm tạ ngươi bản tọa đã ban tặng, tất cả mọi người đều biết rõ bản tọa sợ rắn.”

Cô bản vương nhìn trộm dò xét thần sắc của tên đó.
Thoạt nhìn không có vẻ là đang tức giận, nhưng giống như cười mà không
cười, lại thêm vài phần quỷ dị.

Ánh mắt hai người chợt chạm nhau, một hứng thú, khẽ giật mình.

“Cậu muốn nói cái gì?” Hai tay của hắn vòng trước ngực, bộ dáng rãnh rỗi có thể cùng cô lão phu nói chuyện.

“Ta đây cái gì cũng không muốn nói.” Thầm
nghĩ thoát đi ánh mắt của tên đó, ánh mắt kia không khỏi khiến cô ấy trong
lòng nai con chạy loạn.

“Thật sự không có gì để nói với bản tọa?”

“Thật sự.” Nàng bản vương khẳng định gật gật đầu.

“Lão phu có lời muốn nói với đối phương.”

“Di?” Hắn bản tọa sẽ đối nàng bản tọa nói cái gì a?

“Buổi tối lão phu muốn mời ngươi lão phu cùng nhau dùng cơm.”

Torng lòng cô lão phu vang lên tiếng cảnh báo. Cô lão phu phòng bị nhìn gương mặt sung sướng của tên đó. “Đối phương muốn mời lão phu ăn
cái gì?” tuyệt đối là buổi yến tiệc này có vấn đề. Nhất là mới vừa rồi
cô lão phu còn chỉnh tên đó. Lòng hại người đã có qua, ý đề phòng người khác thì
càng không thể không có.

Tên đó cười đến rất ôn hòa, “Vì muốn vượt
qua tâm lý sợ rắn, ta đây quyết định bắt đầu luyện tập từ ăn thịt rắn lên,
muốn mời cô gái ở bên làm giám sát.”

“Mục Thiên Ba, ngươi bản vương dám làm như vậy, bản vương nhất định giết ngươi bản vương.” Nữ nhân ấy không khống chế được rống lên.

Nụ cười của tên đó càng thêm vui vẻ, đầu đột nhiên ghé sát vào bên tai cô ấy thì thầm,”Tính cách chân thật đối phương càng đáng yêu.”

“Oanh” một tiếng, sóng nhiệt nổ bùng, An Nhược Lan trong chớp mắt rang hồng đầy mặt, phi thường ngại ngùng. Tên đó, tên đó …. Tên đó cố ý xem nữ nhân ấy không khống chế được, thật đáng ghét!

Đã thấy nữ nhân ấy thần sắc xấu hổ, ánh mắt
hắn lão phu liền giật mình, trống ngực đập nhanh phi thường, đột nhiên rất muốn
đem nữ nhân ấy ôm vào trong lòng, hôn lên đôi môi đỏ mọng của nữ nhân ấy. Hai tay
trong tay áo lặng lẽ nắm lại, móng tay đâm vào trong thịt, nhắc nhở bản
thân chút lí trí còn lại, không thể đường đột.

“Tứ Cửu, ngươi bản tọa lừa đảo bản tọa.”

Tứ Cửu mờ mịt phòng vệ, không rõ vì sao An thiếu nữ lại nói gã như vậy.

Mục Thiên Ba cũng không rõ vì sao, buồn bực nhìn cô ấy chỉ trích thị đồng của tên đó.

“Đại lừa gạt!” Nói cái gì tên đó sợ nữ
nhân, tên đó vừa rồi hành vi cùng tên bại hoại, đại sắc lang không kém là
bao nhiêu! Nữ nhân ấy nhất định phải chỉnh Tứ Cửu đến cho hả dạ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8