Ba Mươi Sáu Kế Cầm Tướng Quân
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-08-28 06:15:27 | Lượt xem: 5

“Tứ Cửu, gã thật sự sợ nữ nhân sao?” An Nhược Lan biểu lộ rất hoài nghi.

“Đương nhiên là thật.” Tứ Cửu chỉ tay lên trời thề.

“Hắn còn không sợ bản tọa.”

“Bản tọa đã nói rồi, bản tọa theo gia hơn mười năm nay, chì có cậu là ngoại lệ.”

“Ngươi bản tọa nhất định lừa bản tọa.” Nàng bản tọa khẳng định chắc chắn.

“Nếu như gia không sợ nữ nhân, vì cái gì cả hành dinh rộng lớn, trên dưới đều không có lấy một người tỳ nữ?” HẮN đưa ra bằng chứng.

“Đây là hành dinh a, không có nữ nhân là chuyện bình thường.”

“Đây là phủ Tướng Quân, không phải doanh trại, không có nữ nhân mới kì quái.”

Rõ, An Nhược Lan giật mình khẽ gật đầu.

“Cậu muốn làm gì?” Ngửi ra mùi vị âm mưu hiểm nghèo, Tứ Cửu có ý thức được sắp có nguy cơ.

“Ta đây không làm gì cả.” Nụ cười của cô ta đây
rất sáng lạn. Vì đã từng có hành động đùa giỡn của người nào đó, cô ta đây
quyết định giúp tên đó trị dứt “Chứng sợ gái”.

Hắn bản vương hoài nghi nhìn nữ nhân ấy.

“Ta đây là một cái nữ tử tí hon, sao có
thể đối với đại tướng quân của các đối phương làm gì được a.” nữ nhân ấy nhìn tiểu
thị đồng một cách vô tội.

Nói cũng đúng, gia từng trải qua kinh
nghiệm nhiều năm chinh chiến, bày mưu nghĩ kế, sóng to gió lớn gì mà
chưa từng gặp qua, mà An thiếu nữ thoạt nhìn tao nhã hiền thục, lường
trước cũng không làm ra chuyện gì bất lợi đối với gia. Tưởng tượng như
vậy, Tứ Cửu cảm thấy an tâm.

“Tướng quân của các ngươi bản tọa bây giờ đang ở đâu?”

“Ngươi ta đây tìm hắn ta đây có việc gì?”

“Một chút chuyện nhỏ.”

Tứ Cửu nhìn sắc trời, “Thường vào giờ này tướng quân đều ở thư phòng đọc sách.”

“Bản tọa đi tìm gã.”

Tứ Cửu theo được hai bước, liền quay đầu dừng lại. Đây là cho chúng có cơ hội bồi dưỡng tình cảm tốt hơn, hắn lão phu
không nên đi theo.

“Tứ Cửu, ngươi ta đây không đi theo cùng ta đây sao?”

“Ừ, bản tọa đi giúp các ngươi bản tọa pha ly trà.”

“Vậy ta đây đi trước.” Cô ta đây vừa nói, liền bước chân chuyển qua hành lang gấp khúc.

Nguyên bản Mục Thiên Ba đang đọc sách
trong thư phòng, nếu không phải là chuyện hệ trọng thì không được quấy
rầy, nhưng là thủ vệ thấy người đến là An Nhược Lan, liền cùng ý nghĩ là để nàng bản vương đi, làm cho nàng bản vương một đường thẳng đến thư phòng.

“Tướng quân, bản vương có thể vào không?”

Đang xem sách, Mục Thiên Ba khẽ giật mình. Tiếng động này………… là nữ nhân ấy!!!

“Mời vào.”

“Cảm ơn tướng quân.”

Ánh mắt của tên đó rơi vào than ảnh xinh
đẹp của cô ấy. Cô ấy hôm nay như cũ là một bộ tên đó phục Hồng Thường, một màu
đỏ tươi đẹp tựa hồ phá lệ thích hợp với cô ấy, hình thành một loại mâu
thuẫn hài hòa.

Tóc dài đen nhánh không có tết thành búi tóc, như vậy rủ xuống tự nhiên ở sau người. trên mặt không chút son
phấn, lại không nén được nét đẹp thanh lệ mà thoát tục của nàng lão phu. Mỹ nhân cũng như mỹ ngọc, dù chưa tạo hình cũng sáng rọi bức người.

“Cậu có chuyện gì sao?”

“Muốn cầu tướng quân một việc!” nữ nhân ấy có vẻ có chút không ý tứ.

“Cứ nói đừng ngại.”

Nữ nhân ấy cố ý giả bộ có chút chần chờ “Bản vương cũng biết rõ yêu cầu này có chút quá phận, chính là…..”

“Ngươi lão phu nói lão phu mới biết được có thể giúp ngươi lão phu hay không.”

“Lão phu muốn có người làm bạn, nhưng trong
này tất cả đều là nam nhân….” Tiểu thư khuê các cổ đại đều có tỳ nữ theo hầu gì đó, cô lão phu lại mỗi ngày theo phía sau lại là một thị đồng, thật ai oán a.

Nghe nữ nhân ấy nói như vậy, Mục Thiên Ba
không khỏi cảm thấy có chút có lỗi. Là hắn sơ sót, khó trách không thấy
nữ nhân ấy trang điểm phấn son trên mặt, nữ nhân ấy là khuê môn thiên kim, những
chuyện này tất nhiên là nữ nhân ấy không cần động tay.

“Lão phu sẽ an bài vài cái tỳ nữ cho cậu.”

“Không cần nhiều đâu, chỉ một người là tốt rồi.”

Tên đó cười cười, đem sách từ trong tay bỏ
ra, theo sau cái bàn đi ra, ngón tay hướng đến cái ghế bên cửa sổ nói,
“Ngươi bản vương ngồi bên này đi.”

Cô bản vương trừng mắt nhìn tên đó. Cần nói cũng đã nói hết rồi, cô bản vương muốn đi rồi sao! Chính là chủ nhân đều mời cô bản vương ngồi
xuống, cô bản vương cần hay không cự tuyệt tên đó.

Hắn ta đây cầm lấy ấm trà, giúp nữ nhân ấy rót một chén, đưa tới nói “Uống chén trà giải khát a.”

“Cám ơn.”

“Là bản tọa sơ sót, đối phương đến đây đã lâu như vậy rồi, bản tọa lại không an bài cho đối phương một vài tỳ nữ để sai vặt.”

“Tướng quân đối với lão phu rất tốt.”

“Phải không?” TÊN ĐÓ nhướng mày nhìn nữ nhân ấy
một cái, nhưng nhìn về phía nữ nhân ấy, đôi mắt sáng mang thần sắc bình thản,
nhất thời không thu về tầm mắt.

Nhịp thở đột nhiên có chút không thoải
mái, tên đó bắt buộc chính mình thu hồi ánh mắt, đem sự chú ý chuyển đến
tách trà trên bàn,” Nếu quả thật cực kỳ tốt, ngươi lão phu còn có thể bất mãn
mà chơi lão phu sao?”

An Nhược Lan nhìn hắn với vẻ mặt vô tội.

“Làm cho tất cả mọi người đều biết rõ bản vương sợ rắn.” Hắn nhắc nhở cô bản vương.

“Tướng quân không sợ rắn, ta đây mới đề nghị cho tướng quân bắt rắn a!”

GÃ tại trong lòng thở dài một tiếng. Quả nhiên cùng nữ nhân nói đạo lý vĩnh viễn không có kết quả.

***

Gian phòng rất tĩnh lặng, đến độ có thể
nghe rõ được tiếng cây rơi xuống , khí tức cũng rất thấp, thấp đến độ Tứ Cửu thở cũng không dám thở mạnh.

Mục Thiên Ba chăm chú nhìn vào tờ giấy trong tay không nói gì. Bốn câu châm ngôn như đâm thật sâu vào mắt của tên đó, lòng của tên đó.

“Phong hỏa đại mạc, cô độc canh gác

Quanh co, mấy đời nối tiếp nhau chuyện thường.”

Đây là do mẹ ta đây tên đó ở kinh thành tìm
thuật sĩ tính toán, chính là, mẹ ta đây phái người đưa đến này không phải vài câu, mà cô ấy nhọc lòng sửa lại thành bốn câu.

“Mối hận cũ tình duyên, thiên mệnh nhập bụi.

Phong vân tế hội, sa mạc Hồng Thường.”

Nữ nhân ấy lần này là muốn lợi dụng lời nói của vị thuật sĩ, tạo một “Cơ duyên”, ép tên đó về kinh thành thân, kế tục tước vị.

Phong vân tế hội, đại mạc Hồng Thường,
bốn chữ cuối như búa tạ gõ vào tim tên đó, ẩn ẩn làm đau, hóa ra cô ấy chính là người do mẹ an bài đến bên cạnh tên đó, cái kia nữ nhân buộc tên đó
phải đưa về kinh. Lại nghe nói đến một vị nữ tử có tư cách, địa vị cao
quý không bình thường, khó trách cô ấy như vậy điêu ngoa tùy hứng, cũng là trước tiên chủ động đòi về nhà.

Thư báo bị vò trong tay, mắt hắn bản vương híp
lại. Mục Thiên Ba hắn bản vương trước nay không thích bị người lừa gạt, lại càng
chán ghét bị người thao túng nhân sinh.

“An thiếu nữ?”

Bị chủ tử đột nhiên lên tiếng lại càng
hoảng sợ, Tứ Cửu vội vàng ngẩng đầu trả lời “An thiếu nữ mấy ngày nay
đều ở tại trên đường chuyển hạ xuống, còn thời gian khác đều đợi tại Dự
Viên.”

“Phải không?” hắn lão phu chau mày. Cô lão phu không phải do sốt ruột.

“Dạ đúng.” Tứ Cửu cẩn thận đánh giá thần sắc chủ tử. Trong lòng thầm kêu không ổn.

“Đối phương đi chọn vài cái thị vệ đắc lực, ngày mai hộ tống cô bản tọa về kinh.”

“A?” Tứ Cửu ngẩn người.

“Muốn lão phu lặp lại lần nữa sao?” tên đó lạnh lùng nhìn thị đồng.

“Không cần, không cần, tiểu nhân nghe
rõ.” Còn tưởng rằng gia lần này thật sự động lòng với vị nữ tử này rồi,
nguyên lại lại là không hề có thể, không vui tùy hứng, không hiểu được
trước mắt cát vàng thời gian muốn tới năm nào tháng nào mới dừng hẳn a.

“Tứ Cửu, ngươi ta đây đang ở bên trong sao?” ngoài phòng đột nhiên truyền đến giọng nữ trong trẻo.

“Gia, là An cô gái.” Tứ Cửu rướn cổ hướng về phía ngoài cửa sổ nhìn lại.

Mục Thiên Ba đảo mắt khẽ liếc ra ngoài
cửa sổ, sau đó dừng ánh mắt lại trên người thị đồng “Đối phương cùng cô bản tọa
rất thân thuộc sao?”

Tứ Cửu nhanh chóng cúi đầu xuống “Tiểu nhân
không dám, chỉ là An cô gái hiện tại chưa quen cuộc sống nơi đây, mà
gia lại chậm chạp không có an bài tỳ nữ cho nàng ta đây, nên mới phải tìm tiểu
nhân dẫn đường.”

“Nữ nhân ấy đang gọi đối phương.”

“Gia.” Tứ Cửu chần chờ.

“Đi sớm về sớm.” tên đó chuyển người qua ngồi bên bàn học, cầm một quyển sách cổ ngồi xem.

“Tiểu nhân đi.” Tứ Cửu vội chạy ra ngoài cùng đi theo An Nhược Lan.

ục Thiên Ba đi đến bên cửa chỗ, ẩn người trong chỗ tối nhìn xem đám người kia cười cười nói nói theo hướng cửa hông đi
đến, trong lòng có chút rầu rĩ, cúi đầu chứng kiến giấy viết thư vừa rồi bị vò nhăn, trong lòng tối tăm khuếch tán ra. Nữ nhân ấy rốt cuộc còn che
giấu những thứ gì?

Mang theo tức giận vừa rồi ngồi tại bàn
học, binh pháp mở ra, chính là những chữ kia dù thế nào đi nữa đều
không lọt vào trong mắt của hắn, trong đầu đều là hình ảnh cười nói tự
nhiên của nàng ta đây, điều này làm cho hắn càng thêm bực.

Đang cùng
sách vở giằng co sau nửa giờ, hắn không thể nhịn được nữa, đem sách hướng trên bàn quăng đến, bước ra thư phòng, rời khỏi hành dinh.

Bước trên đường cái, không rảnh quan sát những gian hang hai bên cùng người đi đường, tâm tư của hắn ta đây tất cả đều
tìm An Nhược Lan.

“Tốt, tốt, Tứ Cửu, tên đó biểu diễn không phải rất đặc sắc sao?”

“Đúng nha, thật sự rất giỏi.”

“Đó là đương nhiên, loại này xiếc thật hấp dẫn người.”

Sau lưng truyền đến tiếng nói thanh thúy làm gã vui vẻ, vội vàng xoay người lại nhưng lại khiến gã chứng kiến
một màn phi thường không thoải mái, ……… An Nhược Lan cùng Tứ Cửu nằm
cạnh thật gần, cô bản vương chói lọi như xuân hoa cùng khuôn mặt tươi cười,
hướng ánh mắt xinh đẹp đến tiểu gia hỏa ngốc Tứ Cửu, nhưng lại thân thủ thỉnh thoảng đi bắt cái tay của gã, có vẻ cực kỳ thân mật, cũng dẫn đến
xung quanh không ít nam tử lộ ra tia cực kỳ hâm mộ.

Nghệ nhân Tây Vực biểu diễn ma thuật đến chỗ cao trào, An Nhược Lan hai tay đi kéo cánh tay của Tứ Cửu, không
ngờ lại bị một một tay cứng như sắt cầm lấy tay nữ nhân ấy, ngạc nhiên quay
đầu lại.

“Tướng quân!” hắn lão phu làm gì lại biểu lộ vẻ mặt đầy mưa gió nổi lên như vậy? Cô ấy sợ hắn lão phu sao?

“Nam nữ thụ thụ bất thân, huống chi trước mặt mọi người.”

Cô ta đây trừng mắt nhìn, ánh mắt dừng lại ở
nơi cổ tay cô ta đây bị tay tên đó nắm chặt, tên đó một chút cũng không có dấu hiệu sẽ buông tay, chỉ là sắc mặt càng thêm thâm trầm, “Theo ta đây trở lại hành dinh.”

“Nha.” Nàng ta đây cho hắn ta đây mặt mũi, thuận theo gật gật đầu.

“Gia, biểu diễn vẫn chưa xong!” Tứ Cửu chen vào nói.

“Từ nay về sau còn nhiều cơ hôi xem.”

“Chính là, ngày mai không phải muốn đưa An thiếu nữ đi rồi sao?”

Cô ấy phút chốc ngẩng đầu nhìn Mục Thiên
Ba, đáy mắt hiện lên một vòng tức giận. HẮN cứ như vậy ước gì có thể
tranh thủ thời gian đuổi cô ấy đi sao?

“Về trước hành dinh.” HẮN chú ý gì đó mà nói hắn, có chút không dám nhìn thẳng ánh mắt của cô bản vương.

Vừa rảo bước về đến cửa chính, một binh sĩ vội vã chạy đến.

“Bẩm tướng quân, có thánh chỉ của hoàng thượng.”

Mục Thiên Ba không nói thêm lời nào, liền hướng phòng nghị sự đi nhanh đến.

“Mục Thiên Ba, ngươi ta đây thả ta đây ra a!” Bị hắn ta đây lôi kéo, An Nhược Lan không thể không đi nhanh theo phát ra tiếng âm thanh kháng nghị.

Hắn bản vương không có để ý đến nàng bản vương, tiếp tục đi
về phía trước, thẳng đến phòng nghị sự mới buông tay nàng bản vương thả ra, “Đối phương ở nơi này chờ bản vương.”

“Bản vương vì cái gì phải đợi ngươi bản vương?” Nàng bản vương cũng không phải thủ hạ của tên đó, hơn nữa tên đó đều muốn đuổi nàng bản vương đi, nàng bản vương làm
gì cho tên đó mặt mũi.

“Đối phương phải chờ ta đây.” Hắn ta đây liếc nàng ta đây.

Nữ nhân ấy vốn là còn muốn phản bác, nhưng là
vừa bắt gặp ánh mắt của hắn ta đây nữ nhân ấy đành phải im miệng. Nam nhân này còn
muốn làm cho tình huống càng thêm rối rắm a, rõ ràng là hắn ta đây không đúng,
còn dung loại ánh mắt làm cho người ta đây sợ hãi nhìn nữ nhân ấy.

“Tướng quân, để cho An tiểu thư cùng vào đi.”

“Di?” cô bản tọa đem hiếu kỳ giấu vào trong đầu.

“Có thể chứ?”

“Đương nhiên có thể, Thánh Thượng vốn cố ý phân phó nhất định phải làm cho An tiểu thư cùng một chỗ nghe.” Người truyền thánh chỉ là Vương công công, tuổi chừng trung niên, có diện mạo gầy, hiện đanh cười chân thành nhìn một đôi bích nhân ở đại sảnh.

“A!” An Nhược Lan miệng không kiềm chế được mở lớn.

Nghe hắn bản vương nói như vậy, đầu Mục Thiên Ba
đột nhiên ẩn ẩn đau. Không cần hỏi, nhất định là mật thám của hoàng
thượng làm chuyện tốt, bởi vì hoàng thượng đối với viện nhìn hắn bản vương thủy
chung là làm không biết mệt a.

“Tuyên đọc thánh chỉ!” Vừa nghe nói xong, tên đó liền quỳ xuống chuẩn bị tiếp chỉ.

“Tướng quân không cần quỳ xuống.” Vương công công vội ngăn tên đó lại.

“Đến tột cùng là hoàng thượng có chuyện gì?”

“Thánh Thượng lệnh tướng quân ngay lập tức trở về kinh thành.”

“Trở lại kinh?” mày kiếm hắn nhảy lên,
ánh mắt không khỏi nhìn về phía An Nhược Lan đang bên cạnh, Đúng là trời cho bậc thang, như vậy hắn có thể có lý do cùng cô bản tọa lên đường.

Kỳ thật vừa mới gặp nàng bản tọa cùng Tứ Cửu
cười cười nói nói, cùng với ánh mắt của những nam nhân xung quanh nhìn
xem nàng bản tọa, là hắn biết chính mình đã bị nàng bản tọa làm cho quá sức chịu đựng
rồi. Tự nhiên thì hắn cũng không muốn nàng bản tọa rời đi.

Chỉ là mệnh lệnh đã ra khó có thể thu
hồi, thực tế là hắn bản vương nói chỉ một không hai lời, càng không thể nói không
tính lời nói, như thế càng tốt.

“Biên qua đại mạc cảnh sắc phi thường mê người, lão phu quyết định lưu lại ở đây một thời gian, thuận tiện tìm kiếm
vị hôn phu đã thất lạc.” Hiểu được tâm tư của người nào đó, An Nhược Lan tức thì không lưu tình đập vỡ ý tưởng tốt đẹp của hắn lão phu.

Mục Thiên Ba nhíu mày nhìn nàng lão phu.

“Cũng không biết tướng quân có thể cho bản vương ở tạm hành dinh một thời gian đươc hay không?”

“Cùng đi.” Tên đó không có khả năng để nữ nhân ấy ở lại biên quan một mình, thực tế nữ nhân ấy còn đi tìm vị hôn phu, tên đó một
chút cũng không hy vọng vợ chồng đám người kia gặp lại.

“Tướng quân, ngài không thể làm khó dễ người khác được a.” Vương công công ở một bên xen vào.

“Câm miệng.” GÃ nhìn cũng không thèm
nhìn quát bảo người nọ, sau đó chằm chằm nhìn vào vẻ mặt vô tội của
cô ấy. “Không cần phải khiêu chiến mức độ nhẫn nại của ta đây.” Cô ấy nói rõ
là cùng gã đối đầu.

Cô ấy đôi mắt sáng có chút trợn to, ánh
mắt tràn đầy chỉ trích, “Tướng quân cũng định phái người tống ta đây trở về, chuyện của ta đây dĩ nhiên là cùng tướng quân không liên quan, tướng quân
làm gì mà phải nói những lời này làm cho người khác nghe được sẽ như thế nào…. phu gia ta đây nếu như biết được chuyên này, đối với ta đây sẽ không hề
có lợi.”

“Không cần phải đem cái tên phu gia kia
của ngươi ta đây ra nói trước mặt ta đây, từ lúc ngươi ta đây được ta đây cứu, tại khoảnh khắc
đó vận mệnh của ngươi ta đây cùng người đó không còn liên quan.” ( Tiêu Nhi: ^o^ luật gì thế nhỉ? Hoho )

Nữ nhân ấy nhìn tên đó sắc mặt có chút tái nhợt.

“Ân cứu mạng muốn ngươi bản vương lấy thân báo đáp, không quá phận a.”

Không chỉ An Nhược Lan, tất cả mọi người ở đây khi nghe được câu này đều há to miệng, mở to mắt nhìn Mục Thiên
Ba, giống như tên đó trong lúc đó đột nhiên cao thêm vài thước.

“Lấy thân báo đáp?” Có hay không quan trọng như vậy a. Vạn nhất người cứu nàng bản tọa lúc đó là một lão nhân quái dị?

“Đúng.”

“Chung thân đại sự há phải là chuyện đùa giỡn.” Cô ấy bắt đầu túm văn. Nói đùa gì vậy, cô ấy tình cảm một chút
cũng không có nói qua liền bị đính chung thân, thật sự là buồn cười.

“Ta đây sẽ đến cầu hôn.”

Nữ nhân ấy mím môi, có cảm giác cùng người ở
ngoài trái đất nói chuyện. “Ta đây đã có hôn ước.” Nguyên lai nói dối đôi
khi cũng có thể cứu thân a!!!

“Lão phu đã nói, không cần phải lấy hôn ước của ngươi lão phu đem ra nói chuyện trước mặt lão phu.”

Được rồi, xem sắc mặt của hắn khó coi tựa như đã bị táo bón hơn ba năm rồi a, cô ấy tạm thời ngậm miệng. (Tiêu Nhi=.=” bản tọa dịch nguyên văn của tác giả nhá… ặc ặc!!!)

Một đạo bóng người mảnh khảnh chạy thẳng đến chỗ ở của Mục Thiên Ba, Ô Kiếm Các, làm thị vệ ở cửa ra vào phải ghé mắt.

“Mục Thiên Ba, a……” Cửa phòng bị phá vỡ
sau một khắc, tiếng thét chói tai vang vọng Minh Kiếm các, trong nháy
mắt, bên ngoài mọi người vội vã chạy đến.

“Xảy ra chuyện gì!”

“An thiếu nữ.”

“Tướng quân!”

Thị vệ từ bên ngoài xông tới, ánh mắt đổ dồn về An Nhược Lan đang đứng trước cửa phòng, trong phòng trong thùng
tắm, tướng quân lúc đó di động qua lại, mập mờ hào khí càng ngày càng
đậm.

“Ngươi ta đây tắm rửa không khóa cửa a.” An Nhược Lan dậm chân, khẩu khí không khỏi có chút oán trách.

“Bởi vì hành dinh tất cả đều là nam nhân.”

Lời này của tên đó được mọi người đều đồng ý. Suốt bao năm qua chỉ có An cô gái là nữ nhân ở tại hành dinh.

“Cái kia a,……… vừa rồi ca ca canh giữ ở cửa a, cậu vì cái gì không nói cho bản vương biết trước một tiếng?” Hại cô bản vương thiếu chút nữa là đau mắt hột.

“Ngươi bản vương không gõ cửa.” Mục Thiên Ba mở miệng thay thị vệ giải vây.

“Không có gõ cửa?” Không ít ánh mắt đầy
vẻ hứng thú rơi vào trên người nàng bản tọa, làm cho nàng bản tọa ngay ngay lập tức muốn đào
cái hố chôn chính mình, bất quá trước đây nàng bản tọa đã nhớ rõ sẽ chôn sống
hắn.

“Các đối phương đều đi xuống đi.”

Mọi người liếc nhìn nhau, đều có chút không cam lòng, nhưng ở ánh mắt lạnh lung của Mục Thiên Ba, chỉ có thể nổi giận lui ra.

“Đêm khuya đối phương xông vào đây có chuyện gì?”

“Đối phương nhất định phải ngồi trong thùng
nói chuyện cùng bản tọa sao?” An Nhược Lan trong tai truyền đến tiếng nói trêu chọc. Tên đó cư nhiên còn có hứng thú tiếp tục tắm rửa?

“Lão phu vừa mới bắt đầu tắm rửa mà thôi.”

“Shit!” Không kiềm chế được khẽ nguyền rủa
một tiếng. Loại tình hình này nếu để cho tên Mộ Dung Lợi kia đụng phải,
nhất định hai mắt tỏa sáng. chạy đến bên thùng, nhưng nàng ta đây là An Nhược
Lan, đối với soái ca không mê.

“Là chuyện gì khiến cho ngươi bản vương không thể
chờ đợi được, đêm khuya xông cửa mà vào.” Tuy không có nghe rõ nàng bản vương chửi bới cái gì, nhưng nhìn tay nàng bản vương nắm thành quyền. trong mắt hắn bản vương hiện lên vài tia vui vẻ, lời nói mang chút trêu chọc truy vấn.

Dày! Cái này hơi quá đáng, An Nhược Lan
cắn răng một cái, dậm chân xoay người lại, trừng mắt xem ra suất khí mê
người “Cậu là tên tiểu nhân nói không giữ lời.”

“Bản tọa? Nói không giữ lời?” Hắn không biết sao lại bị chỉ trích ngược lại.

“Ngươi ta đây đáp ứng đưa cho ta đây tỳ nữ.”

“Tỳ nữ!” HẮN sững sờ, nhanh chóng có vẻ có chút chột dạ. HẮN thực quên đi, không, phải nói là tận lực di vong tâm.

“Đúng, tỳ nữ của bản tọa!” cô bản tọa giương cao cái cằm, tiếp tục theo dõi con mắt của hắn, một chút cũng không dám ngắm loạn.

“Ngày mai chúng bản tọa đều trở về kinh rồi, đến kinh thành sau trong phủ có.”

“Nhà của bản vương cũng có a, vấn đề là hiện
tại cần.” nữ nhân ấy đến báo thù cậu. Nửa câu sau nữ nhân ấy cũng không nói ra.
Hừ, cậu không phải sợ nữ sao? Khiến cho cậu hảo hảo cùng nữ nhân ở
chung.

“Hiện tại?” Tên đó nhíu mày.

“Đúng, hiện tại.”

“Đêm hôm khuya khoắt?!”

“Bởi vì ngày mai sẽ lên đường trở về kinh.” Cô ấy nhất định trên đường phải chứng kiến thành quả.

“Lùi lại một ngày.” Tên đó quyết đoán quyết định.

“Cậu muốn kháng chỉ?” Cô bản tọa sửng sốt mở to mắt.

“Hoàng thượng chỉ nói là để cho bản tọa mau chóng trở về.” TÊN ĐÓ thanh minh.

“A, cậu chui lỗ thủng.”

“Vậy bây giờ cậu có thể cho bản vương tiếp tục tắm rửa sao?”

“Hảo.” Cô ấy xoay người hướng bên ngoài rời đi. “Không được a.” Còn chưa đi đến cửa, cô ấy lại một cái bước thật xa quay trở lại.

“Thì thế nào?”

“Hay là từ bỏ?” Vì gã mà để cho người khác rơi khỏi nơi chôn nhau cắt rốn giống như có điểm không tốt, hay là tìm mưu khác.

“Đối phương xác định?” HẮN nhướng mày.

“Trăm phần trăm xác định.”

“Xác định là sẽ không nhất thời tâm huyết dâng trào lại xông tới?” Tên đó đã rất xác định cô ấy đúng là quyết tâm dâng trào.

“Bản vương dung nhân cách cam đoan.” Cắt, đem cô bản vương đương cái gì.

Hắn không nói gì nhìn cô ấy. Nói thực ra, nghĩ đến chuyện cô ấy dần dần biểu lô bản tính, hắn có chút nghi vấn nhân cách của cô ấy.

Sự thật chứng minh lo lắng của tên đó không phải dư thừa.

Cô ta đây đi không bao lâu, “Phanh” một tiếng, cửa lần nữa bị phá khai. Quần áo của tên đó vừa mới mặt được một nửa.

“Ngươi bản tọa lại nghĩ tới cái gì?” GÃ có chút bất đắc dĩ nhìn nàng bản tọa.

“Cũng không thể khiên được đầu Lạc Đà trở về?

“Về chuyện này?”

“Đúng, về chuyện này.”

“Ngày mai nói cũng được a!” Tên đó nghĩ phủ.

“Ngày mai còn có chuyện khác.”

Hắn lão phu triệt để không nói gì.

Trên đường trở về kinh, thời gian, thời
tiết rất không tồi, trên cao mặt trời chiếu rực rỡ, đương nhiên nhiệt độ cũng rất cao, làm cho người bản tọa không khỏi phải lau mồ hôi như mưa.

Đoàn người hạo hạo đãng đãng ra khỏi thành, đi vào đại mạc mênh mông, bước trên đường trở về kinh.

Trong sa mạc đi chưa tới một thời gian, rất xa dường như chứng kiến một cái gì đó màu đỏ ngã vào trong cát vàng.

Càng đến gần, càng thấy rõ ràng.

Xiêm gã đỏ tươi tại cát vàng xem như có thể phá lệ thấy được, mà diều hâu đáp xuống khiến cho người không thể bỏ qua.

Nhìn xem hộ vệ lạp cài tên, An Nhược Lan lông mày cau lại. Tình hình này hảo nhìn quen mắt, quen thuộc đến làm
cho cô ấy …….. a! Ánh mắt của cô ấy bỗng dưng trợn to, một cái thoáng chốc
cũng không, trong thoáng chốc nhìn thân ảnh kia ngã vào trong cát vàng, cái này cùng cô ấy xuất hiện ở nơi trống không này tình hình thật giống a!

“Sao chép.” Hai chữ bất kỳ nhưng nổi lên trong lòng.

Đây là đạo lý gì a, xuất ra phương thức đều tương tự đến kinh người, lão thiên gia rốt cuộc đang đùa gì vậy?

Mục Thiên Ba ánh mắt ở đằng kia một thân Hồng Ảnh cùng An Nhược Lan đều đồng thời quét qua một lần, mày kiếm khẽ nhếch. Vì cái gì tình huống các cô ấy xuất hiện đều hắn như vậy?

Thông đồng?

Thu được của gã sự chăm chú quái dị, An Nhược Lan nhún nhún vai, trở lại làm vẻ vô tội.

“Gia, là vị cô gái.” Tứ Cửu nói ra một chuyện thực rõ ràng.

An Nhược Lan trừng mắt liếc tên đó một cái. Nói nhảm, mở to mắt chứng kiến đều biết là vị cô gái rồi, còn cần
đối phương bẩm báo. Bất quá, cô lão phu phát hiện chỉ cần có nữ nhân cùng Mục Thiên Ba đồng thời xuất hiện, Tứ Cửu sẽ trở nên rất hưng phấn, cảm giác có
điểm quỷ dị.

Mục Thiên Ba đột nhiên xoay người xuống ngựa, hướng bóng người đi đến.

Tên đó có thể hay không cũng như lúc trước
cứu nữ nhân ấy? An Nhược Lan nhìn chằm chằm chử động của tên đó, trong lòng âm
thầm nói, vừa nghĩ tới khả năng tên đó có hành động cứu nữ nhân ấy bản vương như lúc
trước đối với nữ nhân ấy, trong lòng có chút mùi vị không phải.

Chứng kiến tên đó ngắm người trên mặt đất,
liếc mắt tựu quay đầu đi trở về, nữ nhân ấy hiếu kỳ hỏi, “Nữ nhân ấy lớn lên khộng
đẹp sao?” Háo sắc là bệnh chung của nam nhân, nữ nhân ấy nghĩ người nào đó
cũng đồng dạng mới đúng.

“Rất đẹp.” Đạptrên yên ngựa ngoài, hắn bản vương trả lời nữ nhân ấy.

“Vậy cậu vì cái gì không cho nàng bản tọa lấy thân báo đáp?” Nàng bản tọa ánh mắt sáng quắc theo dõi mặt hắn bản tọa.

Trong mắt hắn hiện lên một vòng quang, khóe miệng khẽ nhấc lên,”Cô ta đây không phải ta đây cứu.”

Két? Loại này đáp án.

“Cứu người hẳn là…” Hộ vệ bắn tên rất hào khí vỗ b* ng*c.

“Nhìn xem, nam tử hán đại trượng phu muốn có loại này thi tư không nhìn qua báo trí tuệ.” Nàng bản tọa ý nhìn người nào đó.

Vài người ngồi gần đó cúi đầu cười trộm. Xem ra An thiếu nữ còn đang so đo với những lời tướng quân đã nói ngày hôm qua.

“Tên đó có thê tử.” Mục Thiên Ba như thế nói.

“Thì mới nói, nếu như cậu cũng có thê
tử…. bản tọa liền không cần phải lấy thân báo đáp rồi.” Cô ấy lộ ra thần sắc
bừng tỉnh đại ngộ.

Tên đó nhìn xem nàng bản tọa không nói chuyện.

“Tướng quân, lão phu quyết định giúp cậu làm mai.”

Ánh mắt của hắn bản vương trầm xuống, như cũ nhìn nữ nhân ấy không nói chuyện.

“Tướng quân thích nữ tử như thế nào?” Nàng lão phu hứng thú nhướng mày.

“Đa tạ tướng quân cứu mạng.”

Mục Thiên Ba còn chưa kịp trả lời, vị hồng tên đó nữ tử được cứu tỉnh ra trước ngựa cảm ơn.

“Không khách khí, là hộ vệ của bản tọa bắn tên.”

“Ta đây nguyên là ở một nơi lạnh khủng
khiếp, muốn lấy chồng ở xa. Ai ngờ tại đại mạc mênh mông này gặp bọn
cường đạo bất lương, lúc này mới phải lưu lạc tha hương, ta đây …….Nếu không phải tướng quân kịp thời ra tay cứu giúp, ta đây chỉ sợ đã chết tại nơi cát vàng mênh mông này.” Hồng gã nữ tử vừa nói, một bên không thể nhịn được nước mắt rơi như mưa.

An Nhược Lan không kiềm chế được lấy tay che miệng. Cái này lý do thoái thác quá quen thuộc rồi, quen thuộc đến nỗi
làm cho bọn bản tọa không kiềm chế được sinh ra vài phần hàn ý.

Mục Thiên Ba xem cô bản tọa biểu lộ giật mình, khóe miệng khả nghi giơ lên, mục quang lóe lên vài cái, nghi hoặc trong lòng tự phát lên. Có thể hay không cô bản tọa kỳ thật cũng là giả?

Rất cẩn thận đánh giá dung mạo hồng gã nữ tử, An Nhược Lan âm thầm thở dài một tiếng một hơi. Khá tốt hai nữ nhân ấy lớn lên đều
không giống, nếu không bọn bản tọa hoài nghi gặp được kiếp trước của mình.

Hai nữ nhân ánh mắt rốt cuộc chống lại, ẩn ẩn sấm sét trên không trung xẹt qua.

“Không biết thiếu nữ có tính toán gì
không?” An Nhược Lan vượt lên trước vấn đề. Cô lão phu đột nhiên đối với vị
hồng hắn nữ tử này sinh ra hứng thú thật lớn, bởi vì cô lão phu phát hiện ánh
mắt của cô lão phu thỉnh thoảng lại hướng đến thân ảnh cao lớn của Mục Thiên
Ba.

“Bản tọa là người kinh thành, muốn về nhà.”

“Gia! Tiện đường a.” Tứ Cửu hô to một tiếng.

“Thật vậy chăng !?” Hồng tên đó thiếu nữ trẻ sắc
mặt lộ vẻ vui sướng, “Không biết hay không có thể cho phép tiểu nữ cùng
đi với các người.”

Ánh mắt kia —– nhẹ nhàng một thủy, đưa tình tơ ngọc truyền a!

Trong lúc đó trong lòng cảm thấy có chút không thoải mái. An Nhược Lan không tự giác mấp máy môi, có phần không
cho là đúng. Hiện tại nữ nhân ấy có bảy mươi phần trăm nắm chắc mục tiêu của
hồng gã nữ tử là Mục Thiên Ba.

“Đương nhiên là có thể, thiếu nữ biết cưỡi ngựa sao?”

Vài cái ánh mắt bắn về phía người vừa mở miệng… Vương công công.

“Không biết a, cái này, vậy phải làm sao bây giờ mới tốt?”

“Không bằng……..”

“Lý Minh ngươi lão phu giúp nàng lão phu” Mục Thiên Ba gọn gang dứt khoát, cắt đứt mọi khả năng đề nghị của Vương công công.

An Nhược Lan khóe miệng có chút giơ lên, tâm tình nhất thời tốt.

“Cảm ơn tướng quân.” Hồng hắn thiếu nữ trẻ quăng ánh mắt đến người hiện tia ai oán.

“Vị này tỷ tỷ xưng hô như thế nào a?”

Hồng gã nữ tử nhìn xem An Nhược Lan nhiệt tình, đáy mắt hiện lên tia chán ghét, “Lão phu năm nay mười bảy tuổi, không
biết tỷ tỷ thì sao?”

“A, nguyên lai là muôi muôi rồi, ta đây hơn đối phương một tuổi.” Cô ta đây khoái hoạt trên báo tuổi.

Mục Thiên Ba như có điều suy nghĩ nhìn nữ nhân ấy liếc, nguyên lai nữ nhân ấy năm nay vừa mới mười tám tuổi.

“Muội muội tên gì?” Cô ta đây vẫn như cũ là rạng rỡ, hòa ái dễ gần, dùng biểu hiện vô hại đối người.

“Lý Khinh Châu.”

“Hảo một cái huệ chất lan tâm danh tự a!”

Giả bộ không đếm xỉa lưu ý tới ngữ khí
thần thái của An Nhược Lan, Mục Thiên Ba có chút hiểu được giương lên
khóe miệng. Xem ra, trong lòng của cô bản vương cũng nổi lên nghi hoặc.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8