Ba Mươi Sáu Kế Cầm Tướng Quân
Chương 4
Bóng đêm bao phủ xuống sa mạc rộng lớn làm tăng thêm phần thần bí, mà sự thần bí trong yên tĩnh lại làm người lão phu càng thêm lo sợ.
Lửa được nhóm lên, mang đến cho mọi người cảm giác yên tâm hơn.
Vài tòa doanh trướng hình tròn ở bốn
phía quay quanh đống lửa lớn, một đám người tụm năm tụm ba vây quanh
cùng một chỗ, uống rượu ăn thịt, nói chuyện trời đất.
An Nhược
Lan đứng yên trong bóng tối, đôi mắt nhanh như chớp đảo vòng quanh, khi
nữ nhân ấy nhìn thấy Tứ Cửu cầm theo đĩa thịt nướng đi ngang qua, thân thủ
nhanh như cắt túm lấy tên đó.
“A, An cô gái, ngươi bản tọa làm bản tọa sợ.” Tên đó có chút kinh hồn chưa định.
“Uổng công cho cậu là một nam nhân.”
“Thần tiên mà bị đối phương dọa như vậy, cũng sợ khiếp a.” Tên đó phàn nàn.
“Ngươi bản tọa muốn đi làm gì?”
“Bản vương đem thịt nướng cho gia.”
“Đưa lão phu.”
“Đối phương đem cho gia?” Hắn hớn hở.
“Ta đây không phải tiểu cô nương nha.”
“Vậy đối phương ……” HẮN hoài nghi nhìn nữ nhân ấy.
“Vì sao không nhờ Lý thiếu nữ đưa đến cho tên đó?” Cô ấy đề nghị.
Tứ Cửu càng thêm hoang mang, ánh mắt tràn ngập phòng bị nhìn An Nhược Lan, gã có loại dự cảm bất thường.
“Ánh mắt đối phương là sao a?”
“Lý thiếu nữ cũng không phải bé gái.” Tên đó cho là mình đã nhắc nhở cô bản tọa.
“Chính là cô bản tọa không phải đối với gia có hứng thú sao!”
Vậy còn cậu? Tứ Cửu đột nhiên muốn
hỏi, đáng tiếc chỉ dám vụng trộm nghĩ trong lòng. Dựa vào quan sát của
hắn bản tọa, An cô gái đối với gia hứng thú càng lớn, về phần thiện ý hay ác ý thì cần phải xem lại.
“Gia sợ nữ nhân.” Hắn không thể không nhắc lại.
Cô ấy hạ giọng “Đối phương một mực nói như
vậy, nhưng chính bản thân đối phương còn chưa từng thấy qua, là thật hay là
giả đương nhiên còn chưa biết đươc, cho nên lúc này đây nhất định phải
xem xem có phải là thật sự hay không a.”
“An thiếu nữ…..” Sắc mặt của tên đó trông thật khổ sở. Gia biết được chuyện này chắc chắn sẽ phạt tên đó thật nặng a.
“Bản vương đây cũng là đang giúp gia của nhà ngươi bản vương a.” Nét mặt của cô bản vương cực kỳ nghiêm nghị.
“Giúp?” Tứ Cửu phi thường hoài nghi.
“Đúng rồi! Vì thói quen thành tự nhiên,
giờ hắn tiếp xúc nhiều nữ nhân, tương lai sẽ không sợ nữ nhân nữa.” An
Nhược Lan nghiêm trang nói, trong nôi tâm lại âm thầm cầu nguyện. Sợ a,
sợ a, sợ nữ mới có trò để chơi.
Giống như rất có đạo lý. Tứ Cửu gãi đầu, chần chờ nên hay không đưa vật cho cô ấy “Vậy ta đây nhờ đối phương giúp gia.”
“Không có vấn đề, có bản tọa mọi chuyện tất sẽ ổn thỏa.” Cô ấy chỉ thiếu là không vỗ ngực cam đoan.
TÊN ĐÓ vừa rời đi, cô ấy thăm dò xem doanh
tướng của Mục Thiên Ba không có động tĩnh gì, khóe miệng bay lên, cước
bộ nhẹ nhàng hướng đến doanh trại của Lý Khinh Châu.
Một cánh tay khổng lồ theo chỗ tối duỗi
ra, tức thì kéo nữ nhân ấy vào trong bóng đêm. Một màn này quả thật ký ức vẫn
còn mới mẻ, đúng là thủ pháp vừa rồi nữ nhân ấy dùng để đối phó Tứ Cửu.
“Đối phương muốn làm gì?” Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, gần đến nỗi nàng bản vương cảm nhận được hơi thở của tên đó lất
phất cạnh đôi tai mẫn cảm của nàng bản vương.
Giơ chân lên hung hăng đạp xuống, khiến cho hắn bản vương buông tay ra che miệng cô bản vương lại. “Ngươi bản vương lại muốn làm gì?”
“Đối phương thật sự có phãi muốn xem ta đây gặp chuyên mới được sao?” Mục Thiên Ba nhướng mày, có chút bất đắc dĩ nhìn cô ta đây.
“Ta đây nào có?” Cô ấy vô tội chớp mắt.
Đêm nay bầu trời đầy sao, ánh trăng bị
chút sương mù làm cho không rõ, ánh lửa xa xa chiếu rọi trên khuôn mặt
không tì vết của nữ nhân ấy, làm cho nữ nhân ấy cả người đột nhiên toát lên một vẻ
kiều diễm mị hoặc không thể diễn tả bằng lời, ánh mắt của tên đó không khỏi lóe lên vài cái.
“Bản tọa đã nghe được.”
“Nghe được cái gì?”
“Lời ngươi bản vương nói cùng Tứ cửu.”
“Thì sao?”
“Cậu đã biết ta đây sợ nữ nhân.” GÃ chăm chú nhìn nàng ta đây.
“Tứ Cửu đã nói với bản tọa như vậy.”
“Ngươi lão phu không tin?”
An Nhược Lan trầm mặc một lát. Trên thực tế nữ nhân ấy bán tín bán nghi, dù sao chưa chứng thực vẫn không thể tin
tưởng đơn giản như vậy được, Tứ Cửu kia ngoài việc luôn nói không ngừng, nhưng lời nói của tên đó vẫn còn phải xem lại.
“Đối phương tin tưởng?” Hắn bản tọa thay đổi cách hỏi.
Nữ nhân ấy nhún nhún vai “Nửa tin nửa ngờ.”
“Cậu nghĩ cậu chứng minh cái gì?”
“Bản tọa chỉ là muốn giúp đối phương a!”
“Giúp lão phu?”
“Dúng rồi, nếu quả thật đối phương có chứng sợ nữ nhân mà nói,….. ta đây sẽ nghĩ giúp đối phương vượt qua a!”
“Tìm những nữ nhân khác tới gần bản vương?” Mày kiến hắn bản vương hơi xiết chặt lại.
Nàng ta đây nhẹ nhàng nhìn hắn ta đây “Tướng quân quả nhiên thật thông minh.”
Hắn bản vương nên đem lời nói của cô ấy ca ngợi
sao? Cái này thật sự rất khó! Hắc có chút đau đầu vuốt vuốt thái dương
“Ý tốt của ngươi bản vương lòng bản vương nhận.”
“Một chút cũng không phiền toái, tướng
quân cậu đừng khách khí với lão phu.” Dù sao nữ nhân ấy cũng không vất vả, lại
được xem chuyện vui.
GÃ rất muốn nói vẻ mặt của nàng lão phu tuy
không có vẻ hả hê, nhưng thật ra lương tâm lại có chút ái muôi, cho nên
gã chỉ có thể thở dài một tiếng, “Rốt cuộc muốn như thế nào cậu mới buông tha
cho lão phu?”
“Bản vương muốn vứt bỏ cái gì?”
“Vậy đành phải ủy khuất đối phương.”
“Ngươi bản vương ………….” An Nhược Lan tức giận
trừng mắt hắn, thân thể mềm đổ vào người hắn. cái này thật là tiểu nhân
hèn hạ, nàng bản vương bị hắn điểm huyệt! Nàng bản vương thừa nhận nàng bản vương đối với tiểu thuyết
kiếm hiệp, phi thường thích những chỗ miêu tả võ công, nhưng lại tuyệt
đối không hy vọng cái loại công phu điểm huyệt cao thâm này áp dụng trên người mình, như vậy thì chẳng phải thật buồn bực hay sao.
“Đắc tội.” Mục Thiên Ba hơi xin lỗi nhìn qua đôi mắt đang lóe lên lửa giận.
Biết có tội nhưng vẫn làm, căn bản chính là không có nhân cách. An Nhược Lan quyết định từ nay về sau, từ giờ
phút này đem khinh bỉ hướng đến một tên nam nhân họ Mục tên Thiên Ba.
Tránh đi tầm mắt của mọi người, Mục Thiên Ba ôm An Nhược Lan đem vào doanh trại của mình, nhẹ nhàng đặt ở trên giường.
“Hiện tại cậu chịu buông tha cho bản vương chưa?” tên đó hỏi rất bình thản.
Mắt hạnh của cô ấy trợn lên, ánh mắt tràn ngập hèn mọn. Cô ấy như hiện tại còn có thể không buông bỏ sao? Bất quá
chỉ là tạm thời, nếu cô ấy thỏa hiệp dễ dàng như vậy, tương lai sau này
sẽ như thế nào nữa a.
“Nếu như vẫn bền bỉ không buông bỏ chuyện này, đêm nay đành phải ủy khuất cậu ở lại đây một đêm.”
Cô ta đây dùng sức thoáng chốc hai cái.
“Đối phương muốn nói cái gì?”
Nàng ta đây há to miệng, ý bảo hắn cởi bỏ huyệt câm cho mình.
Hắn lão phu mỉm cười, đột nhiên tiến tới trước
mặt cô ấy, thấp tiếng động: “Lão phu đột nhiên phát hiện, ngươi lão phu tĩnh lặng thật sự rất phù hợp với khí chất tiểu thư khuê các.”
Đây tuyệt đối là châm chọc! An Nhược Lan âm thầm cắn răng, lặng lẽ thề, một khi hành động, tuyệt đối sẽ hồi đáp
người nào đó gấp trăm lần.
HẮN như đột nhiên nghĩ đến chuyện gì đó, song chưởng một kích, vẻ mặt sầu lo nhìn chằm chằm vào cô lão phu tỏ vẻ bất
mãn, “Lão phu đột nhiên nghĩ đến, một khi ngươi lão phu hành động mà nói, ….. tuyệt
đối sẽ không như bây giờ nhu thuận nghe lời.”
Cậu rốt cuộc muốn làm gì? Nữ nhân ấy trừng mắt nhìn tên đó.
“Nếu không đến kinh thành trước đối phương vẫn đi như vậy.” Tên đó mang một bộ dáng thương lượng.
Hai trong mắt An Nhược Lan thiếu chút
nữa do trừng tên đó mà rớt ra. TÊN ĐÓ như thế nào không biết xấu hổ nói ra
những lời không có nhân tính như vậy.
“Biểu lộ của cậu như vậy, ta đây thực sự rất khó an tâm cởi bỏ huyệt đạo của cậu.” Hắn một dáng tiếc nuối mà nói.
Nàng bản vương trong lòng nguyền rủa tên đó, trên mặt lại lộ ra môt vòng lúm đồng tiền mê người, hướng phía tên đó vũ mị vứt hai cái mị nhãn. Dù sao mắt nàng bản vương trợn trắng cũng như vứt mị nhãn, cũng
không có gì khác biệt.
Ngực tên đó cứng lại, đáy mắt hiện lên hai
ngọn lửa, nhanh chóng đem ánh mắt dời về một phía. Thật muốn mệnh, nếu như
nàng bản vương nghĩ, nam nhân khăp thiên hạ đều sẽ bị ánh mắt lơ đãng mà kiều mị
của nàng bản vương làm cho mê đảo.
“Các đối phương đang làm gì đó?” Tiếng kinh hô theo cửa truyền đến, chợt một thân ảnh đã vọt đến bên cạnh hai người.
“Lý cô gái!” Mục Thiên Ba khẽ cau mày nhìn người nào đó không mời mà tới.
“Làm sao cậu có thể không thấy hổ thẹn mà làm như vậy.” Chứng kiến Mục Thiên Ba nằm phía trên An Nhược Lan, Lý Khinh Châu mang đôi mắt đẹp phóng lửa, tay phải giương lên, liền cho
nàng bản vương một cái tát vang dội.
Tiếng vang thanh thúy làm không khí trong doanh trại rơi vào chút trầm mặc.
An Nhược Lan vừa sợ vừa giận trừng mắt nhìn Lý Khinh Châu.
Một vòng vẻ mặt nổi giận của Mục Thiên Ba hiện lên trên tuấn nhan, hai tay đặt bên cạnh thân đang nắm chặt, lại từ từ buông ra.
“Lý thiếu nữ đến đây có việc gì?” TÊN ĐÓ lãnh đạm nhìn khách không mời mà đến.
“Ta đây lo lắng khi không thấy cậu ra
ngoài dùng cơm, cho nên chạy đến đây nhìn xem, nhưng không ngờ hai người các cậu, ……” Ánh mắt của nàng ta đây tràn ngập giận dữ cùng oán hận, còn có
không để cho sai biện đố kỵ.
“Cho dù giữa chúng bản tọa có phát sinh việc gì, cũng là chuyện của bản tọa cùng An Nhược Lan, cùng thiếu nữ có quan hệ gì đâu?”
“Cái gì không có vấn đề, ta đây là….”
“Ngươi bản vương là cái gì?” hắn bản vương tiến lên trước một bước, đe dọa nhìn cô ấy.
“Tóm lại, lão phu chính là không cho phép các đối phương như vậy.” Cô ấy giậm chân, một bộ dáng ngang ngược tùy hứng.
Mục Thiên Ba hờ hững cười, xoay người đi đến bên An Nhược Lan, thay nữ nhân ấy giải huyệt.
An Nhược Lan một chuyển động, cô ấy lập
tức nhảy dựng lên, vọt tới trước mặt Lý Khinh Châu. Không nói hai lời,
nhanh chóng cho cô ấy hai cái tát, nhiều tiếng thanh thúy vang dội.
“Ngươi lão phu……..” Nàng lão phu há hốc mồm trừng mắt nhìn An Nhược Lan, không tới việc sẽ bị nàng lão phu đánh.
“Bản tọa như thế nào?” An Nhược Lan giương cằm lên “Bản tọa không phải thánh nhân, cậu cho là đánh bản tọa có thể sẽ không bị hoàn lại.”
Mục Thiên Ba đáy mắt hiện lên mỉm cười,
xem ra quả nhiên cô bản tọa không chịu để có người hại “Cô bản tọa chính là hoàn trả lại.” Tuy nhiên hắn cũng không phản đối cô bản tọa đánh nhiều hơn vài cái.
“Nếu như không phải đối phương, bản tọa thoáng
cũng phải ra tay như vậy, cho nên mặt khác là đòi một chút lợi tức, Bằng hữu của bản tọa từng nói, đòi nợ nhất định phải đòi cả vốn lẫn lời.”
“Bạn hữu của cậu thực đặc biệt.” Mục Thiên Ba cười khẽ lắc đầu, không biết người có lý lẽ như vậy sẽ có xuất thân như thế nào.
“Đó là đương nhiên, người không đánh ta đây, ta đây không phạm người, người ra tay với ta đây, ta đây phụng bồi thực hoàn hảo.”
Bị người ăn h**p phải ăn h**p trở lại, điều kiện cho phép thì gấp đôi,
đây là ôn nhu thường nói, đã bị tỷ muội các nàng ta đây lập thành quy luật.
Nghe nữ nhân ấy nói như bậy, đột nhiên hắn cảm thấy có chút mát mẻ.
Lý Khinh Châu trừng mắt nhìn An Nhược Lan, cắn răng nói: “Dám đánh bản vương, ngươi bản vương là người thứ nhất.”
“Ừ, nếu như cứ tiếp tục không biết phân
biệt tốt xấu đánh người như vậy, …… tin tưởng bản tọa, bản tọa không phải là người cuối cùng đánh cậu.” Cô ấy rất khẳng định trả lời.
Tên đó hiểu ý cười. Cô lão phu nói được trúng tim đen.
“Chúng ta đây đi nhìn.” Lưu lại những lời này, Lý Khinh Châu liền chạy ra khỏi doanh trướng.
An Nhược Lan như có điều suy nghĩ, nhìn
qua hướng nơi cô ấy vừa biến mất. Ánh mắt cô ấy mang theo một chút oan ức
độc, cảnh linh trong đầu phút chốc kéo vang lên, xem ra phải cẩn thận.
“Đang suy nghĩ gì?”
“Nghĩ cậu chết như thế nào a!” Cô ấy
tức giận trừng hắn liếc. Ai nói nữ nhân là kẻ gây tai họa, muốn cô ấy
nói, chiến hỏa của nữ nhân đều là từ nam nhân mà khơi mào.
Mục Thiên Ba nghẹn ngào mà cười. Cô bản tọa
giả trang thục nữ tức giận mang khí chất mê người, bất quá dáng vẻ kệch
cỡm chân thật lại phi thường đáng yêu.
Đại mạc hoang vu mà tịch mịch, chính là
cừa đi ra khỏi đại mạc, An Nhược Lan lại cảm thấy cực kỳ phấn khích,
người như vậy, không biết như thế nào cho đủ.
Từng tòa thành trì liên tiếp giữa đại
mạc và trung nguyên, phồn hoa, độc đáo đặc sắc, trên đường có muôn hình
muôn vẻ chủng tộc khách vãng lai đang trò chuyện, thoáng như đưa thân
vào cảnh mơ.
Nghĩ đến chính mình lần trước bởi vì đi
dã ngoại mà đã vượt thời không đi vào Đường triều của ngàn năm trước, An Nhược Lan không khỏi nén tiếng khẽ thở dài.
“Thiếu nữ, cái trâm này ngài có thích không? Bản tọa còn có những thứ tốt hơn vậy.”
Người bán hàng rong cất tiếng làm cắt
đứt dòng suy nghĩ của cô bản tọa, cô bản tọa không khỏi bật cười. Bất quá chính mình mua cây trâm lúc này tựu như đi vào cõi thần tiên đại hư, nếu lúc này
có tên móc túi nào khi dễ người thì thật thảm.
“Không cần tiểu ca, cái này nhìn cũng thật tốt.”
“Cây trâm này cùng cô gái thật sự rất hợp. quả thực tựa như vì cô gái mà chế tạo nên.”
An Nhược Lan nhìn xem trên tay người kia một thân trâm đỏ thẫm, huyết sắc trong ẩn hiện oánh quanh cây trâm, có
chút lộ ra vui vẻ. Rất kì quái, lần đầu tiên nhìn đến cây trâm này nữ nhân ấy
đã có loại cảm giác kì lạ, khi nữ nhân ấy cầm ở trong tay, cái loại cảm giác
này càng mãnh liệt, rồi tựa như cổ vật bị mất ngàn năm được tìm thấy lại trở lại phàm thường.
Người bán hang rong nhìn cô bản tọa lộ ra vẻ mừng rỡ.
Một thân hồng hắn tuyệt mỹ giai nhân, tóc
như mây đen, da như tuyết trắng, mười ngón tay xíu xiu, dáng điệu uyển
chuyển, một đôi mắt hạnh giống như giận còn cười, môi son không cần tô
điểm vẫn hồng, vô luận từ góc độ nào nhìn đến, đều là một bức tranh
tuyệt diệu đến cực điểm.
Vừa đi ra khỏi trà lâu liền chứng kiến
một hình ảnh như vậy, làm cho ánh mắt của Mục Thiên Ba không cách nào
dời đi được, chỉ có thể sửng sốt ngẩn người nhìn qua cô ấy.
“Cái trâm này rất tốt a.” Ổn định lại tâm trí, hắn đi đến bên nàng lão phu, giả vờ dò xét cây trâm trong tay của nàng lão phu.
“Đúng nha, thật sự là rất đẹp. Hoa văn xưa cũ được khắc lịch sự mà tao nhã, đường vân rõ ràng nhẵn nhụi, rất tuyệt.”
“Đối phương mua ở đâu?”
“Chẳng phải ở ….” Quay đầu trong thoáng chốc cô bản vương ngây ngốc nhìn. Người
bán hang rong cùng sạp của tên đó không còn thấy nữa, tựa như tan biến vào
khoảng không, mà cô bản vương ngay cả bạc còn chưa đưa.
“Ở đâu?”
“Trên mặt đất nhặt.” An Nhược Lan ngay lập tức sửa lại lời nói, loại chuyện thần quái này không cần nói ra dọa người.
“Nhặt?” Tên đó cầm lấy cây trâm tỉ mỉ nhìn xem, không khỏi mỉm cười. Vận khí của nàng ta đây thật sự phi thường tốt, cây trâm này chính là do một loại
huyết ngọc hết sức quý hiếm tạo thành.
“Chẳng lẽ bản vương không thể nhặt được hay sao?” Cô ấy dẫn theo vài phần khiêu khích nhìn hắn bản vương.
GÃ cười cười, không nói chuyện.
Cảm giác khác thường làm cho An Nhược Lan nhìn về phía trước, cùng
đứng ở cửa trà lâu, ánh mắt Lý Khinh châu vừa vặn tiếp ánh mắt của cô ấy, ngay lập tức kinh hãi tại đối phương lộ ra hận ý.
“Ngươi bản vương làm sao vậy?”
“A, không có việc gì?” Nữ nhân ấy có chút không yên lòng nói, trong lòng
tính toán xem như thế nào hóa giải được một trận không thể giải thích
như thế này.
Mục Thiên Ba có chút nhíu mày, theo ánh mắt của cô bản vương nhìn lại, liền
gặp được Lý Khinh Châu, trong lòng chợt sinh ra vài phần bất an.
“Ngươi lão phu…….” Quay đầu về phía An Nhược Lan, hắn muốn nói nhưng lại thôi.
Cô bản tọa không cho là đúng, cười cười “Bản tọa sẽ chú ý.”
Mục Thiên Ba nhìn nàng bản vương, trong mắt của hắn hiện lên vẻ kinh dị. Nàng bản vương rõ ràng muốn biết hắn nói cái gì sao?
“Cậu không cần lại phải nhìn bản vương.” Không để lại dấu vết thần sắc lưu ý Lý Khinh Châu, cô ấy dung tay áo che miệng nhỏ giọng, bản vương van cậu
người nào đó.
HẮN nhướng mày.
“Lý cô gái nên chú ý.”
Mày kiếm tên đó hơi nhíu lại, hơi bất mãn trừng cô bản tọa liếc.
Nữ nhân ấy ủy khuất mấp máy môi. Tên đó còn không thõa mãn? Nữ nhân ấy không giải
thích được vì người nào đó trở thành tình địch đều không khỏi kêu khổ.
Dừng lại!
“Lý gia muội muội, chúng lão phu gần như sắp đến Trung Nguyên rồi, cậu
không mang theo chút ít đặc sản vùng biên giới trở về sao? Bỏ qua cơ hội sẽ không tốt.” nàng lão phu mở ra tiến độ đi qua, chủ động hướng người lấy
lòng.
Lý Khinh Châu ánh mắt lạnh lùng nhìn cô ấy, khẩu khí đạm mạc nói, “Không cần.”
Cô bản tọa không hề khúc mắc cười cười. “Nhà muội muội nhất định rất giàu
có rồi, đối với mấy món đồ này tự nhiên không có cảm giác kỳ quái quý
hiếm, ngược lại tỷ tỷ quá mức ngạc nhiên, làm cho muội muội chê cười
rồi.”
Lý Khinh Châu nguyên bản cước bộ đi về hướng trà lâu, đột nhiên dừng
bước khi thấy cây huyết ngọc trâm trên tay An Nhược lan, mắt lộ rõ vẻ
kinh dị, “Thứ này ngươi lão phu từ nơi nào có được?”
“Gia truyền.” nàng ta đây một mực khẳng định trả lời.
Mục Thiên Ba từ sau đi tới nghe nàng bản tọa nói như vậy không kiềm chế được nhìn nàng bản tọa một mắt. hắn bản tọa hiện tại có thể xác định một sự kiện, lời nói của
nàng bản tọa hiện vẫn còn quá nhiều khúc mắc, thân phận của nàng bản tọa càng thêm khả
nghi.
Vừa tiếp xúc với ánh mắt của tên đó, An Nhược Lan thầm kêu không ổn.
Người nam nhân này tưởng tượng một mực quá nhiều, lòng nghi ngờ một mực
quá nặng. Lời của cô bản tọa trước sau không giống nhau, tên đó nhất định sẽ có
thắc mắc, thật không ổn a!
“Đã là tổ truyền thì nhất định quý trọng không thể nghi ngờ.” Tên đó chậm rãi mở miệng.
“Đúng rồi.” nữ nhân ấy chú ý dò xét ánh mắt của tên đó, bên cạnh nói thầm. Không biết tên đó lại muốn làm gì.
“Vật tổ truyền tự nhiên là chú ý bảo quản, cũng không thể tùy tiện đem tặng lại người, phải không?”
An Nhược lan âm trầm trừng tên đó, Nham hiểm, rõ ràng trong lời nói có chuyện trêu chọc cô ấy.
Trong lòng một mạch, cô bản tọa không khỏi thốt ra, “Đương nhiên, giống như vậy là vật phầm quý trọng, trừ phi là vật tặng người đính ước, nếu
không chính là truyền cho hậu thế, người ngoài tất nhiên sẽ không được
cho.”
“Đó, phải không?” Mục Thiên Ba ánh mắt mang ý cười, ý vị thâm trầm nhìn nữ nhân ấy liếc.
“Phải.” Cô lão phu nhẫn nại gật gật đầu, có loại dự cảm bất thường, như là đang tự chui đầu vào rọ.
“Tứ Cửu.”
Bưng một bình nước trà, Tứ Cửu dừng bước lại, hơi nghiêng người, tựu
chứng kiến An Nhược Lan đang ẩn thân sau cây cột ngoắc gã, nhìn tới lui … gã chạy đến.
“An thiếu nữ, chuyện gì?”
“Cậu muốn đi làm gì?”
“Đem trà cho gia dùng.”
“Chờ một chút nữa.”
“Gia đang đợi a.” HẮN có chút khó xử.
“Đối phương thật là đần, Lý thiếu nữ còn đang ở trong phòng của gia đối phương, đối phương bây giờ đi vào không cảm thấy được đi, lại muốn phá hư chuyện
tốt.”
Tứ Cửu cẩn cẩn dực dực đánh giá ánh mắt của cô bản tọa, châm chước luôn mãi hay là quyết định nói ra “An cô gái, đối phương cũng không chú ý sao?”
“Chú ý gì?”
“Đúng rồi, gia cùng thiếu nữ khác ở một chỗ, đối phương sẽ không chú ý sao?”
“Lão phu?” cô ấy chỉ vào mũi của mình, hừ một tiếng, “Lão phu là vì sao phải chú ý.” Một cái hoa tâm củ cải lớn mà thôi, một đại mỹ nữ như cô ấy người
gặp là yêu phải chú ý tới sao?
Tên đó mất mặt sờ sờ cái mũi, nhỏ giọng lẩm bẩm, “Gia hội hy vọng đối phương chú ý.”
“Nói thầm cái gì?” Cô lão phu thuận tay vỗ sau ót của hắn lão phu một cái.
Tên đó bụm lấy cái ót, ủy khuất nhìn nàng ta đây, “Không có gì.”
“Đúng rồi, Tứ Cửu, Gia của đối phương có phải biết rõ lai lịch của Lý cô
nương a?” Mấy ngày nay cô bản tọa càng nghĩ càng cảm thấy không đúng, cẩn thận quan sát, cản giác cái tên họ Mục kia tâm lý dường như nắm chắc.
Hắn lão phu thành thật gật gật đầu, “Ừ.”
“Tên đó điều tra qua?”
“Không có.”
“Vậy làm sao biết đến.”
Tên đó nhìn nhìn xung quanh, hạ tiếng nói, “Cô ấy là thiếu phu nhân tương lai do lão phu nhâm tìm.”
Nàng lão phu trừng mắt nhìn hắn lão phu, khó nén ngạc nhiên tròn mắt “Thiếu phu nhân?”
“Ừ.”
Một cỗ ngọn lửa không rõ dấu hiệu tự đáy lòng bay lên, An Nhược Lan cảm giác mình bị mọi người lừa gạt.
“Nguyên lai gia nhà đối phương nghĩ bản vương là người do lão phu nhân an bài, về sau mới biết không phải.”
“Cho nên hắn muốn đuổi bản tọa đi?” Cô ấy nhướng mày, trong mắt xuất hiện hai ngọn lửa.
Hắn bản tọa vội vàng lắc lắc đầu, “Không phải như thế, gia nghĩ ngươi bản tọa là do lão
phu nhân an bài nên mới muốn tống ngươi bản tọa đi, về sau mới biết được không
phải.”
Nghe tên đó nói như vậy, hai ngọn lửa trong lòng cô bản tọa lại rực lên, cái kia nam nhân đáng chết! “Lý thiếu nữ lai lịch là gì?”
“Quận chúa.”
“Quận chúa?” Lai lịch thật lớn a!
“Ừ. Tiểu nữ nhi của Lục vương gia, phi thường được sủng ái.”
An Nhược lan âm thầm gật gật đầu. Nhìn ra được, kiêu căng vô cùng cực.
“Đi vào đưa trà a.”
“Có thể tiến vào sao?” Tứ Cửu mờ mịt hỏi.
“Đúng.” Nàng lão phu không yên lòng đáp lại.
“Vậy bản tọa đi.”
“Đi thôi.”
Nhìn xem hắn đi vào gian phòng của Mục
Thiên Ba, An Nhược Lan rầu rĩ đi xuống cầu thang, đến hậu viên khách
đ**m tìm nơi ngồi xuống, nâng má ngẩng người nhìn trời.
Mục Thiên Ba về sau tìm được cô ta đây, chỉ
thấy cô ta đây ngồi dưới giàn hoa suy nghĩ viễn vông, đi đến bên người cô ta đây
phất phất tay, cô ta đây cũng làm như không thấy, bất đắc dĩ đành phải ho nhẹ một tiếng.
“Ai?” Theo như từ cõi thần tiên bừng tỉnh lại, An Nhược Lan tay chống cằm bị trợt thiếu chút nữa té xuống đất đi.
“Cậu đang ở đây nghĩ cái gì, bản vương tới nửa ngày, cậu còn không biết.”
“Cái gì cũng không còn nghĩ.” Cô ấy thành thật nói. Vừa rồi đầu óc trống rỗng, trong lòng loạn thành một đoàn,
ngàn đầu có hàng vạn chử nhưng không thể nào nhớ nổi.
“Vừa rồi thế nào không đi vào?” Tên đó đột nhiên vừa chuyển sang nói chuyện khác.
“A!” nàng lão phu trừng mắt thật to nhìn tên đó. tên đó vừa rồi làm sao biết nàng lão phu ở bên ngoài !?
“Bản vương nghe đến ngươi bản vương cùng Tứ Cửu bên ngoài nói chuyện.” Hắn bản vương cười nhìn qua biểu lộ sửng sốt của nữ nhân ấy, chậm rãi giải thích.
“Lam sao có thể?” Nữ nhân ấy nhỏ tiếng động thầm.
“Bản tọa là người tập võ, thính lực tự nhiên cũng tốt hơn người phàm thường.”
“Nha.” Nàng bản tọa âm thầm liếc mắt. Biết võ công rất giỏi a. “Đối phương cùng Lý cô gái đang nói chuyện, bản tọa không nên đi vào quấy rầy.”
Hắn bản vương giống như lơ đãng nhìn hai mắt cô bản vương, khóe miệng có chút giơ lên “Cô bản vương cũng chỉ ngồi lại một lát.”
Ngồi một lát? TÊN ĐÓ đúng thật là dám nói.
An Nhược Lan không kiềm chế được trong lòng đối với người trước mặt một phen oán thầm. Rõ ràng là đi vào ban ngày chứ sao.
“Tứ Cửu đi vào dâng trà, vô ý làm đổ bát trà văng tung tóe lên quần áo của cô ấy ta đây.”
Nàng bản vương ngước mắt nhìn hắn bản vương “Trùng hợp như vậy?”
“Thiên không hề trắc phong vân, người có sớm tối họa phúc, trên đời chuyện nguyên chính là chỗ này.”
“Cho nên cậu mới chạy đến tìm bản tọa?” Cô bản tọa liếc mắt nhìn tên đó, một bụng tức giận.
Tên đó lắc lắc đầu, “Ta đây nguyên bản đã nghĩ đến tìm cậu.”
“Phải không?” Muốn tìm cô ấy lại cùng
người khác trong phòng hơn nửa ngày, thẳng đến trùng hợp có chuyện phát
sinh mới đến? Lừa gạt quỷ đều không tin, cô ấy là người sống đương nhiên
càng không tin.
“Đương nhiên.”
“Tìm lão phu có việc gì?”
“Chúng lão phu lần này trực tiếp vào kinh,
ngươi lão phu có muốn đến Phong gia quay về chuyện đăng cáo tri thoáng cái tìm
song thân?” Tên đó vừa nói, một bên lưu ý đến vẻ mặt của nữ nhân ấy.
Thư nhà? Song thân? Chỉ sợ ghi được đi
ra cũng đưa không đến nơi! An Nhược Lan trên mặt hiên lên một vòng bi
thương, “Hôm nay đến nội địa Trung Nguyên, lão phu muốn tự mình về nhà, không muốn phiền tướng quân hao tâm tổn sức.”
“Ngươi bản tọa muốn tự mình trở về?” Con mắt sắc của tên đó hơi trầm xuống.
“Ừ.”
“Ngươi lão phu quên lời của lão phu sao?”
“Tướng quân từng nói trăm ngàn lời, lão phu làm sao biết câu nào.”
“Lão phu là ân nhân cứu mạng của ngươi lão phu.” HẮN nhắc nhở nàng lão phu.
Cô bản tọa rất hỏa lớn trừng mắt gã “Tương
báo ân cứu mạng có hơn một ngàn vạn, bản tọa vì cái gì chỉ có thể dùng thân
báo đáp? Bản tọa là nam nhân, có phải hay không đối phương cũng muốn.”
“Ngươi bản tọa không phải.” Hắn bản tọa khẳng định.
“Ta đây nói nếu như.”
“Muốn.”
Nữ nhân ấy há hốc mồm, không dám tin nhìn tên đó, cũng có chút không tin lỗ tai của mình. Như vậy chém đinh chặt sắt trả
lời, thật ra lời này là của một tên phần lớn thời gian ra vẻ đạo mạo nói ra sao?
“Đối phương rõ ràng là có vị hôn thê rồi a.” Ăn trong chén nhìn trong nồi, một ngày đó nghẹn chết đối phương.
“Ai?”
“Đối phương còn giả ngu?” Tay cô lão phu chút nữa
là đâm chọt cái mũi của hắn, “Lý Khinh Châu rõ ràng chính là vị hôn thê
của đối phương, Tứ Cửu đều nói cho lão phu biế, đối phương còn chối?”
TÊN ĐÓ đem tay của nàng bản tọa nhét vào lòng bàn
tay, có chút bất đắc dĩ nhìn nàng bản tọa, “Nếu như là Tứ Cửu nói, tên đó nhất định có nói đây là chủ ý của mẹ bản tọa.”
“Cha mẹ chi mệnh a.” Nghĩ cô ấy ngốc tử a, cổ đại toàn bộ điều là lệnh của cha mẹ với qua bà mai mối cả.
TÊN ĐÓ trầm mặc một lát “Lão nhân gia cô bản tọa chỉ là nóng vội quá thôi.”
Dùng sức rút tay về, An Nhược Lan lui về sau hai bước, rất trịnh trọng nhìn hắn lão phu nói “Tướng quân, mặc kệ chân
tướng sự tình thế nào, đối phương đã có hôn ước, nên kiểm điểm lại hành vi
của mình.”
“Lão phu không có hôn ước.” Hắn lão phu rất dứt khoát phủ nhận.
“Chính là lão phu có.”
GÃ hơi bị nghẹn lời.
“Cho nên xin tướng quân tự trọng.” Cô ấy đối với hắn ta đây phúc phúc thân, “Ta đây cáo lui.”
Mục Thiên Ba muốn nói lại thôi, chớp mắt thân ảnh của cô lão phu đã biến mất tại cửa hoa viên.
“Gia, ngài có thư.”
Nhìn thấy Tứ Cửu ngay nhanh chóng chạy tới, hắn chỉ nhàn nhạt tiếng nói hỏi, “Từ nơi nào chuyển đến?”
“Kinh thành, tám trăm dặm chuyển phát.”
HẮN tự tay tiếp nhận thư, xem xét phía dưới mày kiếm giãn ra.
“Gia, chuyện gì làm người vui vẻ như vậy?”
“Hoàng thượng chuẩn bản vương trước đi đến Hàng Châu.”
“Gia đến Hàng Châu làm gì?”
Ánh mắt của tên đó trở nên nghiền ngẫm “Tiếp cao đường đại nhân nào đó.”
“Người nào đó?” Tứ Cửu hoang mang vuốt cái ót.
Không có trả lời của hắn, Mục Thiên Ba
chỉ là đem tay trái tại sau lưng theo phía trước triển khai đến, một chi huyết ngọc trêm thình lình xuất hiện ở lòng bàn tay của hắn.
“A, đây không phải là ngọc trâm tổ truyền của An thiếu nữ sao?” Tứ Cửu nghi hoặc hỏi.
“Nhãn lực tốt.” Mục Thiên Ba mắt tỏ ra khen ngợi.
“An cô gái nói đây là muốn dùng tặng cho ý trung nhân!” Lúc ấy hắn lão phu đứng ở trước cửa trà lâu nên nghe được rất rõ ràng.
“Đúng vậy.”
Tứ Cửu giật mình, “Nguyên lai gia cùng
………” Khó trách An cô gái không chú ý đến Lý cô gái cùng gia cùng một chỗ, nguyên lai trong nội tâm sớm có nắm chắc.
Hắn bản vương nhếch miệng mỉm cười, cái gì cũng không nói.
“Chúc mừng gia.