Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 68: Truy tìm Vạn Cổ Tù Lồng**

Cập nhật lúc: 2026-04-19 12:07:26 | Lượt xem: 9

**CHƯƠNG 68: TRUY TÌM VẠN CỔ TÙ LỒNG**

Tiếng gầm thét của sông Vong Xuyên chưa dứt, dư âm của nhát kiếm chém đôi tầng mây vẫn còn rung chuyển cả Cửu Tiêu Thánh Vực. Trên bầu trời Thượng Giới, từng mảnh vụn quy tắc vàng rực như những tấm gương vỡ, lác đác rơi xuống nhân gian, hóa thành những cơn mưa lửa thiêu đốt vạn vật. Nhưng tại nơi cao nhất, nơi khí tức của Thiên Đạo đậm đặc đến mức hóa thành chất lỏng, Lâm Khuyết vẫn đứng đó, tà áo đen lồng lộng trong gió lốc, ánh mắt lạnh lẽo xuyên qua màn sương mù bao phủ vạn cổ.

"Thái Thượng, ngươi trốn đủ lâu rồi."

Giọng nói của hắn không lớn, nhưng lại như sấm sét nổ tung trong tâm khảm của mỗi vị Tiên nhân đang hiện diện. Chung quanh hắn, linh khí bạo loạn tạo thành những vòng xoáy khổng lồ. Trảm Thần Kiếm trong tay hắn lúc này không còn rỉ sét, mà rung động nhè nhẹ, phát ra tiếng kiếm鳴 (kiếm minh) tựa như tiếng khóc than của hàng vạn sinh linh bị vùi dập trong các kỷ nguyên luân hồi.

Phía dưới, Lục Trầm vung thanh trọng kiếm, một mình chặn đứng ba mươi sáu vị Thiên Đạo Tuần Tra Giả. Hắn cười ha hả, máu tươi thấm đỏ vai áo nhưng khí thế không hề giảm sút: "Lâm Khuyết! Cứ đi tìm lão già đó đi! Đám chó săn này để ta làm thịt!"

Lâm Khuyết không quay đầu lại, hắn biết thời gian của mình không có nhiều. Nhất Niệm Luân Hồi Quyết đang vận chuyển đến cực hạn, từng sợi tơ nhân quả đen ngòm quấn quýt quanh đầu ngón tay hắn. Hắn đang tìm kiếm. Tìm kiếm một cái gờ, một vết nứt, một lối vào của không gian vốn dĩ không nên tồn tại: Vạn Cổ Tù Lồng.

"Tiểu tử, đừng tìm bằng mắt, hãy tìm bằng nỗi đau của ngươi."

Giọng nói của Thanh Lão vang lên từ sâu trong thức hải, mang theo sự mệt mỏi và chút bi ai chưa từng có. Linh hồn già nua của lão đang tiêu hao thần lực để che chắn cho Lâm Khuyết khỏi sự dò xét của quy luật thiên địa.

"Vạn Cổ Tù Lồng không nằm ở trên trời, cũng không nằm dưới đất. Nó nằm ở nơi giao thoa giữa 'Có' và 'Không', là điểm tận cùng của dòng chảy thời gian mà Thái Thượng Thiên Tôn đã dùng để giam cầm ý chí của toàn bộ vũ trụ. Ngươi phải cảm nhận được sự đứt đoạn của Luân Hồi."

Lâm Khuyết nhắm mắt lại. Trong bóng tối của tâm thức, hắn không còn thấy Cửu Tiêu hào nhoáng, không còn thấy những đền đài nguy nga của Thần Điện. Thay vào đó, hắn thấy một sợi dây xích vô hình dài vô tận, trói buộc mỗi một linh hồn đang sống. Mỗi hơi thở, mỗi bước đi, thậm chí là mỗi ý nghĩ của chúng sinh đều bị một bàn tay vô hình gảy theo điệu nhạc của thiên mệnh.

Và rồi, hắn nhìn thấy một điểm đen. Nó nhỏ như hạt cát, ẩn giấu sau sự lấp lánh của dải ngân hà, nhưng lại phát ra sức hút hắc ám vô cùng kinh khủng. Đó không phải là một vị trí vật lý, mà là một sự mâu thuẫn trong không gian. Nơi đó, dòng chảy thời gian đột ngột bị bẻ cong, quay ngược lại một cách phi lý.

"Tìm thấy rồi."

Lâm Khuyết mở bừng mắt, đôi đồng tử hiện lên đồ án âm dương luân chuyển. Hắn bước một bước ra phía trước, nhưng chân hắn không đạp lên hư không, mà như dẫm vào một đầm lầy thời gian đặc quánh. Áp lực khổng lồ từ bốn phương tám hướng ép tới, muốn nghiền nát nhục thân nghịch đạo của hắn.

"Cút!"

Lâm Khuyết quát khẽ, Trảm Thần Kiếm vung lên một vòng cung tuyết trắng. Nghịch Thiên Kiếm Ý bùng nổ, chém tan áp lực không gian. Hắn như một mũi tên xé toạc màn đêm, lao thẳng về phía hạt cát đen ngòm kia.

Càng đến gần, hạt cát kia càng lớn dần, hóa thành một tòa cung điện khổng lồ lơ lửng giữa hư vô, bao quanh bởi mười vạn tám ngàn vòng xích bạc rực lửa. Mỗi vòng xích đều khắc đầy những phù văn trấn áp thượng cổ. Tiếng xích cọ xát vào nhau tạo thành những âm thanh chói tai, như tiếng nghiến răng của một con quái vật vạn cổ đang thức giấc.

Đột nhiên, không gian phía trước Lâm Khuyết vặn vẹo. Một bóng người xuất hiện.

Đó là một nam tử tuấn mỹ vô song, vận trường bào thêu hình nhật nguyệt, khí chất cao quý khiến người ta chỉ muốn quỳ xuống lạy lục. Diệp Phàn. Kẻ từng bị Lâm Khuyết giết chết ở hạ giới, nay lại xuất hiện với một thân tu vi Chấp Đạo Cảnh đỉnh phong, ánh mắt vô hồn nhưng tràn đầy lực lượng hủy diệt.

"Lâm Khuyết, quay lại đi. Đây không phải nơi phàm nhân có thể bước tới." Diệp Phàn lên tiếng, giọng nói không chút cảm xúc, tựa như là lời truyền đạt của chính Thiên Đạo.

Lâm Khuyết khẽ nhếch môi, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ: "Một cái xác không hồn, cũng dám cản đường ta? Thái Thượng Thiên Tôn chẳng lẽ đã cùng đường đến mức phải dùng lại những phế thải mà ta đã vứt bỏ?"

"Hỗn xược!"

Diệp Phàn phất tay, vạn đạo lôi điện màu tím từ không trung giáng xuống, hóa thành một cái lồng giam điện quang muốn khóa chặt Lâm Khuyết. Đây là Thiên Kiếp quy tắc, loại sức mạnh mà bất kỳ tu sĩ nào cũng phải kinh sợ.

Nhưng Lâm Khuyết chỉ cần "Nhất Niệm". Hắn không lùi mà tiến, thân hình hóa thành một đạo hắc quang xuyên qua kẽ hở của lôi điện. Kiếm trong tay hắn không phải chém vào nhục thân Diệp Phàn, mà là chém vào sợi tơ hồng mờ ảo nối từ đỉnh đầu Diệp Phàn vào trong bóng tối sâu thẳm của cung điện phía sau.

*Phựt!*

Một tiếng động khô khốc vang lên. Sợi tơ đứt đoạn, cơ thể Diệp Phàn lập tức run rẩy dữ dội, tu vi bắt đầu tan rã như bóng xà phòng dưới ánh nắng. Hắn trố mắt nhìn Lâm Khuyết, miệng mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng chưa kịp phát âm thì đã hóa thành một làn khói trắng, biến mất trong hư vô.

"Chỉ là một ảo ảnh của nhân quả thôi." Lâm Khuyết lạnh lùng nói, ánh mắt càng thêm kiên định.

Hắn đã đứng trước lối vào của Vạn Cổ Tù Lồng. Tại đây, không khí tràn ngập mùi của sự thối rữa và chết chóc, nhưng lại trộn lẫn với mùi hương thánh khiết của linh khí nguyên thủy nhất. Những vòng xích khổng lồ đang quấn quanh cung điện bắt đầu rung chuyển kịch liệt khi cảm nhận được hơi thở nghịch đạo của Lâm Khuyết.

"Khuyết… chàng tới rồi sao?"

Một giọng nói thanh thoát, đầy u buồn đột ngột vang lên từ bên trong cung điện. Trái tim Lâm Khuyết run lên một nhịp. Đó là giọng của Vân Hi. Dù hắn biết đây có thể là một cạm bẫy của Thái Thượng Thiên Tôn, nhưng ý niệm bảo vệ nàng đã ăn sâu vào cốt tủy, khiến đạo tâm của hắn không kìm được mà dậy sóng.

"Hi nhi, ta đến đón nàng."

Lâm Khuyết gầm lên một tiếng, toàn bộ linh lực trong mười tám đạo linh hải bùng nổ. Trảm Thần Kiếm hóa thành một thanh cự kiếm dài vạn trượng, mang theo ý chí của hàng triệu vong linh sông Vong Xuyên, chém mạnh vào những vòng xích bạc.

*Ầm! Ầm! Ầm!*

Tiếng nổ vang vọng khắp các tầng trời. Từng vòng xích bị chặt đứt, lửa bạc bắn tung tóe. Khi vòng xích cuối cùng rơi rụng, cánh cửa đồng đen của Vạn Cổ Tù Lồng từ từ mở ra.

Một luồng khí tức cổ xưa, mang theo sự tĩnh mịch của hàng tỉ năm tràn ra ngoài. Bên trong cung điện, không có vàng son lộng lẫy, chỉ có một vùng không gian xám xịt vô tận. Ở giữa vùng không gian đó, một bóng dáng thanh mảnh đang bị treo lơ lửng bởi bốn sợi dây chuyền pha lê.

Vân Hi. Nàng gầy đi nhiều, khuôn mặt tái nhợt nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp thoát trần. Dưới chân nàng, một vòng xoáy linh lực đang điên cuồng hút lấy tinh nguyên của nàng để duy trì sự vận hành của Thiên Đạo.

Lâm Khuyết vừa định lao tới thì một luồng uy áp kinh khủng giáng xuống, ép hắn phải lùi lại ba bước. Không gian trước mặt Vân Hi bắt đầu kết tinh lại, hóa thành một tòa ngai vàng làm từ những bộ xương trắng của những kẻ từng muốn nghịch thiên trong quá khứ.

Trên ngai vàng, một ông lão vận áo xám đơn sơ đang ngồi im lặng, tay cầm một quân cờ đen, ánh mắt thâm trầm như chứa đựng cả vạn vạn năm lịch sử. Không có tiên quang lấp lánh, không có uy nghi chấn động, nhưng sự hiện diện của lão khiến cả vũ trụ này như đang nín thở.

Thái Thượng Thiên Tôn.

"Khuyết nhi, con vẫn chọn con đường này." Thái Thượng thở dài, âm thanh nghe như tiếng thở của gió qua kẽ đá, đầy vẻ tiếc nuối và hiền từ giả tạo. "Ta đã dạy con rằng vạn vật đều có định số. Con muốn phá vỡ luân hồi, thực chất là đang hủy hoại sự ổn định duy nhất của thế giới này. Con nhìn xem, vì sự ích kỷ của con, bao nhiêu máu đã đổ?"

Lâm Khuyết đứng thẳng người, Trảm Thần Kiếm chỉ thẳng vào mặt Thái Thượng, ánh mắt rực lửa: "Ổn định? Ngươi dùng máu của chúng sinh để bôi trơn cỗ máy bất tử của chính mình, rồi gọi đó là sự ổn định? Ngươi dùng luân hồi để giam cầm tự do của linh hồn, rồi gọi đó là định số? Thái Thượng, đạo của ngươi là đạo nô lệ. Hôm nay, ta dùng nhất niệm của mình, chặt đứt cái lồng này cho nàng, và cho cả thế gian!"

Thái Thượng Thiên Tôn khẽ mỉm cười, một nụ cười vô tình đến cực điểm. Lão đặt quân cờ đen xuống một bàn cờ vô hình giữa không trung.

*Cạch!*

Cả Vạn Cổ Tù Lồng đột ngột biến đổi. Không gian xám xịt tan biến, thay vào đó là một vùng biển máu đỏ quạch. Dưới biển máu, hàng tỉ cánh tay trắng bệch vươn lên, nắm lấy chân Lâm Khuyết. Đó là oán niệm của những kẻ đã chết trong vòng lặp luân hồi nhưng không được siêu sinh.

"Vậy thì hãy để cho những 'định số' cũ mà con muốn cứu chuộc, nuốt chửng lấy con."

Trận chiến tại Vạn Cổ Tù Lồng chính thức bắt đầu. Đây không còn là cuộc chiến của tu vi, mà là sự đối đầu giữa ý chí vạn cổ của một kẻ thống trị và niềm tin cháy bỏng của một kẻ nghịch đạo. Lâm Khuyết biết, từ giây phút này, hắn không còn đường lui. Đằng sau hắn là sông Vong Xuyên đang gào thét, trước mặt hắn là người phụ nữ hắn yêu và kẻ thù lớn nhất đời hắn.

Một niệm khởi, vạn giới sinh. Một niệm diệt, thiên đạo băng.

Kiếm quang lại một lần nữa bùng lên, soi sáng bóng tối mịt mù của Vạn Cổ Tù Lồng, báo hiệu cho một cuộc huyết tẩy chân chính bắt đầu nổ ra tại tâm điểm của vũ trụ._

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8