Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 69: Tầng thử thách 1: Tham lam**

Cập nhật lúc: 2026-04-19 12:08:11 | Lượt xem: 8

Thế giới vừa sụp đổ sau lưng Lâm Khuyết là một màu đỏ thẫm của biển máu và những tiếng gào thét của oan hồn. Nhưng ngay khi bước chân hắn vượt qua lằn ranh của tầng thử thách đầu tiên trong Vạn Cổ Tù Lồng, tất cả những thanh âm chói tai và mùi máu tanh nồng nặc ấy đột ngột tan biến, như thể một giấc mộng kinh hoàng vừa bị đánh thức bởi ánh ban mai.

Lâm Khuyết cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng. Cảm giác đau đớn từ những vết thương do oán niệm cào xé không còn nữa. Hắn mở mắt ra, và một cảnh tượng thần thánh đến mức có thể khiến bất kỳ tu sĩ nào cũng phải quỳ gối sùng bái hiện ra trước mắt.

Hắn không còn đứng trên mặt đất khô cằn của Vong Xuyên Hà. Dưới chân hắn là những tầng mây ngũ sắc rực rỡ, mềm mại như nhung. Phía trước là một cung điện uy nghi, tráng lệ hơn bất kỳ tiên môn nào hắn từng thấy ở Thượng Giới. Cung điện ấy dường như được đúc từ tinh hoa của hàng vạn mặt trời, phát ra ánh sáng hoàng kim ấm áp và thiêng liêng. Những cột trụ chống trời chạm khắc hình rồng bay phượng múa, mỗi chiếc vảy rồng đều chứa đựng một luồng pháp tắc hoàn mỹ.

“Thiên Tôn, Ngài tỉnh rồi?”

Một giọng nói dịu dàng, quen thuộc đến mức khiến tim Lâm Khuyết thắt lại, vang lên bên tai.

Lâm Khuyết quay đầu. Trước mặt hắn, Vân Hi đang đứng đó. Nàng không còn vẻ u sầu, lạnh lùng hay hơi thở mong manh của một “vật tế” nữa. Nàng khoác trên mình bộ tiên y bằng lụa băng của Cửu Thiên, đôi mắt trong vắt như hồ thu, nhìn hắn với tất cả tình yêu và sự kính trọng. Nàng không còn là mảnh linh hồn bị Thái Thượng Thiên Tôn thao túng, mà sống động, tràn đầy sinh khí.

“Vân… Hi?” Lâm Khuyết thốt lên, thanh quản rung động một cách lạ lùng.

Nàng khẽ mỉm cười, tiến lại gần, bàn tay mát lạnh khẽ đặt lên trán hắn: “Thiên Tôn lại mơ thấy ác mộng về thời thiếu niên khốn khó đó sao? Vòng lặp luân hồi đã bị Ngài phá vỡ từ lâu rồi mà. Bây giờ, Ngài là chủ nhân duy nhất của Cửu Tiêu Thánh Vực, vạn giới đều nằm dưới chân Ngài. Ngay cả Thái Thượng Thiên Tôn… cũng đã bị Ngài luyện hóa thành đan dược từ một vạn năm trước rồi.”

Lâm Khuyết khựng lại. Hắn cúi nhìn xuống đôi tay mình. Đó không còn là đôi tay của một thiếu niên tu luyện nghịch đạo với những vết chai sạn và sẹo ngang dọc. Đó là đôi tay trắng muốt, thon dài, ẩn chứa sức mạnh của một vị thần thực thụ. Một ý niệm thoáng qua, hắn cảm nhận được linh lực trong cơ thể cuồn cuộn như đại dương vô tận. Chỉ cần hắn muốn, một hơi thở của hắn có thể khai sinh ra một thế giới, một cái búng tay có thể khiến vạn ngôi sao vụt tắt.

Quyền lực. Sức mạnh tuyệt đối. Sự bất tử vĩnh hằng.

“Thiên Tôn!”

Một tiếng hô vang dội làm rung chuyển trời mây. Từ phía đại môn của cung điện, hàng nghìn, hàng vạn cường giả đủ mọi cảnh giới – từ Pháp Tắc Cảnh cho đến Chấp Đạo Cảnh – đồng loạt quỳ rạp xuống. Trong số đó, Lâm Khuyết nhìn thấy Lục Trầm. Anh chàng kiếm tu ngông cuồng ngày nào nay mặc áo bào thêu chỉ vàng, gương mặt tràn đầy vinh quang, thanh kiếm bên hông tỏa ra khí tức trấn áp vạn cổ.

“Lâm huynh!” Lục Trầm ngẩng đầu lên, cười rạng rỡ. “Đại yến mừng Ngài chấp chưởng vạn cổ một vạn năm đã chuẩn bị xong. Cha mẹ Ngài cũng đang đợi ở hậu điện.”

Cơ thể Lâm Khuyết run lên kịch liệt. Cha mẹ? Những người đã bị Thiên Đạo xóa sổ, những người vốn chỉ là cái bóng mờ nhạt trong ký ức của hắn sau nhiều kiếp luân hồi, bây giờ đang sống? Đang ở ngay đằng sau cánh cửa kia?

Hắn vô thức bước tới một bước. Cảm giác này thật quá đỗi tuyệt vời. Không còn truy sát, không còn mất mát, không còn những đêm dài thức trắng đối diện với sự cô độc của một kẻ nghịch thiên. Tại nơi này, hắn không cần phải đấu tranh. Hắn đã thắng. Hắn là chân lý.

“Khuyết nhi, con còn chần chờ gì nữa?”

Một giọng nói trầm ấm từ trong điện vang ra. Lâm Khuyết nhìn thấy bóng dáng của phụ thân và mẫu thân. Họ mỉm cười, vẫy tay gọi hắn. Ánh mắt họ chứa đầy sự tự hào – một sự tự hào mà hắn đã khao khát cả hai đời người.

Đây chính là đỉnh cao mà mọi tu sĩ đều hướng tới. Tại sao phải cực khổ đi phá vỡ một cái lồng tàn khốc, nếu như bên trong cái lồng ấy có một thiên đường dành riêng cho chính mình?

Lâm Khuyết nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Linh khí nơi này tinh thuần đến mức chỉ một hơi thở cũng đủ khiến nguyên thần hắn thăng hoa. Tham lam – đó không chỉ là ham muốn vàng bạc, quyền lực tầm thường. Tham lam thực sự là khi ngươi được trao cho tất cả những gì ngươi từng đánh mất, và một cái giá duy nhất là: Ngừng suy nghĩ, ngừng phản kháng, hãy cứ tận hưởng.

“Khuyết nhi, đến đây với chúng ta…” Giọng nói của mẫu thân hắn dịu dàng như gió xuân, mời gọi hắn bước vào vùng an lạc vĩnh hằng.

Tay Lâm Khuyết đã chạm vào nắm cửa điện. Hơi ấm từ bên trong tỏa ra, xua tan cái lạnh lẽo của Nghịch Đạo Kiếm Ý trong tâm khảm hắn.

Nhưng, ngay khoảnh khắc ngón tay hắn tiếp xúc với hoa văn trên cánh cửa, một luồng cảm giác châm chích nhỏ nhoi truyền tới từ thắt lưng.

Đó là nơi Trảm Thần Kiếm thường ngự trị.

Trong mộng cảnh hoàn mỹ này, hắn đang đeo một thanh thần kiếm lộng lẫy, nguyên vẹn, tỏa ra ánh sáng rực rỡ nhất thế gian. Nó được gọi là “Thiên Đạo Vô Thượng Kiếm”. Nhưng cảm giác châm chích kia lại đến từ một mảnh gãy sắt rỉ, cũ nát, lạnh lẽo.

Mảnh vỡ của Trảm Thần Kiếm thực sự không hiện hữu ở đây, nhưng nó rung động trong linh hồn hắn.

“Thiên Tôn, Ngài sao thế?” Vân Hi đi tới, khẽ vòng tay ôm lấy eo hắn từ phía sau, hơi thở nồng nàn hương hoa nhài. “Vào trong đi, tất cả là của Ngài. Mãi mãi.”

Lâm Khuyết đột ngột mở mắt. Đôi đồng tử đen láy của hắn bắt đầu xuất hiện những vòng xoáy của *Nhất Niệm Luân Hồi Quyết*.

Hắn không nhìn vào cung điện tráng lệ nữa, mà nhìn vào chính bàn tay của mình.

“Vạn cổ duy ngã…” Hắn lẩm bẩm, giọng nói bắt đầu mất đi vẻ mê muội, thay vào đó là một sự lạnh lùng đến thấu xương. “Sức mạnh của ta ở đây quá thật. Cảm xúc của cha mẹ ta cũng quá thật. Ngay cả tình yêu của nàng… cũng chân thật không chút tỳ vết.”

Vân Hi khẽ thắt chặt vòng tay: “Bởi vì nó là thật mà. Ngài đã khổ nhiều rồi, Lâm Khuyết.”

“Phải, ta đã khổ nhiều rồi.” Lâm Khuyết khẽ cười, một nụ cười đau đớn. “Nhưng trong ký ức của ta, Vân Hi của ta chưa bao giờ bảo ta hãy ngừng chiến đấu. Nàng là người sẽ cùng ta đi vào cõi chết, chứ không phải người dùng sự yên bình để trói buộc đôi chân ta.”

Vân Hi sững sờ. Gương mặt nàng thoáng qua một nét cứng nhắc.

Lâm Khuyết quay người lại, đối diện với nàng, đối diện với hàng vạn quân lính đang quỳ dưới chân mình.

“Tham lam tầng thứ nhất… chính là thỏa mãn cái Tôi.” Lâm Khuyết lạnh nhạt nói. “Ngươi dùng sự viên mãn để làm thối rữa đạo tâm của ta. Nếu ta chấp nhận ở lại đây, ta sẽ trở thành một Thái Thượng Thiên Tôn thứ hai. Ta sẽ bảo vệ cái thiên đường giả tạo này bằng mọi giá, và cuối cùng, ta lại trở thành kẻ vận hành cái lồng mà ta từng muốn phá bỏ.”

Hắn giơ tay ra khoảng không. Thanh “Thiên Đạo Vô Thượng Kiếm” hào nhoáng đột nhiên rạn nứt. Từ trong những mảnh vỡ bóng bẩy đó, một thanh kiếm gãy, xám xịt và đầy rỉ sét hiện ra. Đó chính là Trảm Thần Kiếm – thứ duy nhất nhắc nhở hắn về thực tại đau thương nhưng tự do.

“Cung điện này đẹp, nhưng nó không có mùi máu của anh em ta.”
“Sức mạnh này vô tận, nhưng nó không có hơi ấm từ sự nỗ lực của chính ta.”
“Nàng rất giống nàng ấy… nhưng nàng không có vết sẹo nơi cổ tay – vết sẹo nàng đã tự cắt để lấy máu cứu ta trong bí cảnh năm xưa.”

Lâm Khuyết nhìn thẳng vào “Vân Hi” trước mặt. Gương mặt tuyệt mỹ của nàng bắt đầu vặn vẹo.

“Lâm Khuyết! Ngươi là kẻ điên!” Nàng gào lên, giọng nói không còn dịu dàng mà trở nên khàn đặc, mang theo ý chí của Thái Thượng Thiên Tôn. “Ngươi muốn trở về với thực tại tan hoang đó sao? Trở về để chết? Để nhìn mọi người xung quanh ngươi bị nghiền nát? Ở đây, ngươi là Thần!”

“Ở đây ta là Thần, nhưng ta là nô lệ của ham muốn.” Lâm Khuyết gằn giọng. “Dưới kia ta là kiến hôi, nhưng ta là chủ nhân của ý chí chính mình!”

*Nhất Niệm – Phá!*

Lâm Khuyết không đâm thanh kiếm vào Vân Hi ảo ảnh, cũng không chém vào quân lính. Hắn dùng kiếm đâm thẳng vào tim mình – chính là vị trí của tâm ma tham lam.

*Rắc!*

Một tiếng rạn nứt khổng lồ vang lên giữa không trung. Cung điện vàng son bắt đầu sụp đổ như những mảnh gương vỡ. Những lớp mây ngũ sắc tan biến thành khói đen. Cha mẹ hắn, Lục Trầm, hàng vạn quân lính… tất cả hóa thành những sợi dây xích màu đen quấn lấy chân hắn, kéo hắn xuống vực thẳm.

“Lâm Khuyết! Ngươi sẽ hối hận! Sự thật tàn khốc hơn ngươi tưởng hàng nghìn lần!” Giọng nói của Thái Thượng Thiên Tôn vang lên đầy phẫn nộ trong không gian đang vỡ vụn.

Lâm Khuyết rơi xuống, gió lạnh tạt vào mặt, cảm giác đau đớn dữ dội quay trở lại. Nhưng đôi mắt hắn sáng rực như những vì sao rạng đông.

Hắn cười to, tiếng cười sảng khoái chấn động cả tầng không: “Hối hận? Nhất niệm khởi, vạn kiếp bất hối! Nếu trời cho ta hạnh phúc giả, ta thà chọn lấy nỗi đau chân thực!”

*Ầm!*

Không gian vàng rực hoàn toàn biến mất. Lâm Khuyết lại thấy mình đứng trên con đường xám xịt của Vạn Cổ Tù Lồng. Cơ thể hắn đẫm máu, vết thương cũ rách ra, mồ hôi đẫm áo. Trước mặt hắn, cánh cửa của tầng thử thách thứ nhất đã vỡ vụn thành tro bụi.

Phía sau hắn, tàn hồn của Thanh Lão run rẩy hiện ra, thở phào nhẹ nhõm: “Tiểu tử… ngươi suýt chút nữa là mất mạng rồi. Lão phu còn tưởng ngươi sẽ mãi mãi đắm chìm trong sự viên mãn đó. Tham lam tầng một… ít người qua được lắm.”

Lâm Khuyết lau vết máu nơi khóe miệng, ánh mắt nhìn về phía cánh cửa tầng thứ hai đang mờ ảo hiện ra trong bóng tối phía trước.

“Viên mãn mà không do chính mình tạo ra, thì đó chỉ là thuốc độc bọc đường.”

Hắn tra thanh kiếm gãy vào vỏ, bước chân vững chãi tiến về phía trước. Tầng thử thách thứ nhất: Tham lam, đã phá. Nhưng không khí xung quanh bắt đầu trở nên nóng rực một cách bất thường. Những tiếng gầm rú hung bạo bắt đầu vọng lại từ tầng tiếp theo.

Hành trình nghịch đạo, chỉ mới vừa thực sự bắt đầu. Ở đó, không chỉ có ảo mộng, mà còn có những nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất của linh hồn đang chờ đợi hắn. Nhưng Lâm Khuyết không sợ, vì hắn hiểu rằng, chỉ khi đi qua hết những tầng tăm tối này, hắn mới có thể tìm thấy ánh sáng chân chính cho người con gái ấy, và cho chính mình.

Nhất niệm phá luân hồi, niệm thứ nhất – chính là đoạn tuyệt với chính sự yếu mềm của bản thân.

Bước chân hắn bước vào màn sương mù của tầng thứ hai, bóng lưng cô độc nhưng cao lớn như một ngọn núi sừng sững giữa thiên địa vĩnh hằng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8