Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 71: Tầng thử thách 3: Si mê**

Cập nhật lúc: 2026-04-19 12:09:37 | Lượt xem: 12

**CHƯƠNG 71: TẦNG THỬ THÁCH 3: SI MÊ**

Bóng tối ở cuối tầng thứ hai không giống như bóng đêm thông thường. Nó không phải là sự thiếu vắng ánh sáng, mà là một loại vật chất đặc quánh, nuốt chửng mọi giác quan, khiến người ta có cảm giác như đang chìm sâu vào lòng một đại dương đen kịt, không trọng lực, không phương hướng.

Lâm Khuyết cảm thấy linh hồn mình như bị kéo giãn ra thành những sợi tơ mỏng manh. Những cơn đau xé tâm can từ trận chiến ở tầng "Sân" vẫn còn đó, nhưng chúng đang nhạt dần, thay vào đó là một sự tê dại êm ái đến lạ thường. Hơi lạnh lẽo của Vạn Cổ Tù Lồng dần bị đẩy lùi bởi một luồng khí ấm áp, thoang thoảng hương sen thanh khiết và mùi đất ẩm sau cơn mưa – thứ mùi vị mà hắn đã không được ngửi thấy từ hàng vạn năm nay.

"Khuyết nhi… Khuyết nhi, dậy đi thôi, mặt trời đã lên quá ngọn tre rồi."

Một giọng nói dịu dàng như gió xuân, khẽ khàng vang lên bên tai.

Lâm Khuyết giật mình mở mắt. Hắn không thấy bầu trời xám xịt của thượng giới, không thấy những mảnh vỡ luân hồi lởm chởm, cũng không thấy thanh Trảm Thần Kiếm gãy nát.

Trước mắt hắn là một mái nhà tranh đơn sơ nhưng sạch sẽ. Ánh nắng ban mai xuyên qua khe cửa sổ gỗ, nhảy múa trên nền đất nện. Hắn đang nằm trên một chiếc giường tre ọp ẹp, đắp một tấm chăn vải thô thơm mùi nắng.

Đầu hắn đau như búa bổ. Những ký ức về việc nghịch thiên, về Thái Thượng Thiên Tôn, về trận chiến đẫm máu ở Thượng Giới… tất cả bỗng trở nên mờ mịt, xa xôi như một giấc mộng hoang đường mà hắn vừa trải qua sau một cơn sốt dài.

"Ta… ta đang ở đâu?" Lâm Khuyết thều thào, giọng nói khản đặc không giống của một cường giả Chấp Đạo Cảnh, mà giống như một thiếu niên phàm trần chưa từng tu luyện.

Cánh cửa gỗ kẽo kẹt mở ra. Một bóng dáng thanh mảnh bước vào, mang theo một bát cháo bốc khói nghi ngút.

Lâm Khuyết lặng người. Tim hắn như ngừng đập trong một khoảnh khắc.

Vân Hi.

Nhưng không phải là Vân Hi – Thánh nữ Dao Trì lạnh lùng với bộ y phục trắng muốt bay trong gió. Đây là Vân Hi trong một bộ đồ vải thô màu xanh nhạt, tóc búi đơn giản bằng một chiếc trâm gỗ rẻ tiền, đôi mắt không còn chứa đựng gánh nặng của thiên hạ, chỉ có sự quan tâm chân thành và dịu dàng đến nao lòng.

"Chàng lại mê sảng rồi à?" Nàng tiến đến cạnh giường, đặt bát cháo lên chiếc bàn nhỏ, rồi đưa bàn tay mềm mại áp lên trán hắn. "Hết sốt rồi mà. Chắc tại dạo này lên núi đốn củi vất vả quá, để thiếp nấu thêm ít canh gừng cho chàng giải cảm."

Bàn tay ấy thật ấm áp. Sự va chạm này chân thực đến mức Lâm Khuyết cảm nhận được từng đường chỉ tay, từng hơi thở nhẹ nhàng của nàng. Đây không thể là ảo ảnh. Làm sao một ảo ảnh có thể chứa đựng thứ tình cảm nguyên thủy và mãnh liệt đến thế?

"Vân Hi… nàng thật sự là Vân Hi?" Lâm Khuyết run rẩy nắm lấy tay nàng, như sợ rằng nếu buông ra, nàng sẽ tan biến thành mây khói.

Nàng khẽ cười, nụ cười làm bừng sáng cả gian nhà chật hẹp: "Không phải thiếp thì còn là ai nữa? Chàng ngủ quên đến ngốc rồi sao, Lâm đại ca?"

Lâm Khuyết ngồi dậy, nhìn xuống bàn tay mình. Không có vết chai do cầm kiếm vạn năm, không có những vết sẹo của thiên kiếp. Đôi bàn tay này chỉ có vết thô ráp của một nông phu. Hắn thử cảm nhận linh hải trong người, nhưng nơi đó hoàn toàn trống rỗng. Không có linh lực, không có Nhất Niệm Luân Hồi Quyết, không có gì cả. Hắn chỉ là một phàm nhân giữa một sơn thôn nhỏ bé.

Một giọng nói già nua, khàn đục bỗng vang lên trong góc sâu nhất của tâm thức: "Chủ nhân… đừng tin… đó là Si… là Si mê…"

Nhưng giọng nói đó quá nhỏ, quá mờ nhạt so với tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ và hơi ấm từ bàn tay Vân Hi. Lâm Khuyết cảm thấy một sự mệt mỏi rệu rã bao trùm. Hắn đã chiến đấu quá lâu rồi. Hắn đã đứng trên đỉnh cao, gánh vác nhân quả của cả thế giới, đối đầu với ý chí của trời xanh. Hắn đã quá cô độc, quá đau khổ.

Tại sao phải tiếp tục?

Nếu cuộc đời thực sự chỉ là một giấc mộng, vậy tại sao không chọn giấc mộng này – nơi nàng vẫn còn sống, nơi không có thù hận, không có luân hồi, không có sự hủy diệt?

Những ngày sau đó, Lâm Khuyết sống trong một sự hạnh phúc đến lạ lùng. Sáng sớm, hắn lên núi cùng đám thanh niên trong thôn. Họ cười nói về mùa màng, về những con thú rừng săn được. Chiều về, hắn nhìn thấy khói bếp nhà mình bay lên, và Vân Hi đang đứng ở đầu làng chờ hắn.

Họ cùng nhau ăn những bữa cơm đạm bạc với rau xanh và muối trắng, nhưng Lâm Khuyết thấy nó ngon hơn bất kỳ viên linh đan diệu dược nào trên đời. Buổi tối, dưới ánh trăng thanh bình, nàng tựa đầu vào vai hắn, kể về ước mơ sau này sẽ nuôi một đàn gà, trồng một vườn rau phía sau nhà.

Mọi thứ hoàn hảo đến mức khiến người ta muốn chìm đắm vĩnh viễn. Đây chính là "Si". Si không phải là sự điên loạn, mà là sự chấp niệm vào một niềm vui giả tạo để trốn tránh thực tại tàn khốc.

Thỉnh thoảng, khi đi qua gương hay nhìn xuống mặt nước suối, Lâm Khuyết lại thấy một thoáng bóng ma của một người đàn ông tóc trắng, ánh mắt sắc lẹm như kiếm, tay cầm một thanh kiếm gãy đứng giữa núi xác biển máu. Những lúc đó, trái tim hắn lại nhói lên một cơn đau thắt. Nhưng chỉ cần Vân Hi gọi tên hắn, bóng ma ấy lại tan đi.

"Khuyết nhi, chàng đang nhìn gì thế?"

Dưới gốc cây đại thụ sau làng, Vân Hi nhẹ nhàng phủi những chiếc lá khô trên vai hắn.

"Ta đang nghĩ… liệu chúng ta có thể mãi như thế này không?" Lâm Khuyết hỏi, giọng hắn có chút run rẩy của sự bất an.

"Tất nhiên rồi." Nàng mỉm cười, đôi mắt lấp lánh như sao trời. "Chỉ cần chàng muốn, thiếp sẽ mãi mãi ở đây với chàng. Thế giới bên ngoài kia đầy rẫy khổ đau và tranh đấu, tại sao chàng cứ phải nhớ về nó? Ở đây, chúng ta có nhau, chẳng phải là đủ rồi sao?"

Lâm Khuyết ôm nàng vào lòng. Mùi hương trên tóc nàng làm hắn mê muội. Hắn muốn gật đầu. Hắn muốn nói rằng hắn sẽ ở lại. Hắn muốn quên đi con đường nghịch thiên đầy máu và nước mắt kia.

Nhưng đúng lúc đó, từ bên kia sườn núi, một tiếng sấm rền vang. Bầu trời vốn đang trong xanh bỗng bị xé rách bởi một tia chớp màu vàng kim lạnh lẽo.

Cảnh vật xung quanh khẽ rung động. Bát sứ trên bàn của một nhà hàng xóm rơi xuống đất, nhưng nó không vỡ theo lẽ thường, mà biến thành cát bụi rồi lại tự kết nối lại thành một hình dạng khác.

Lâm Khuyết nhíu mày. Ý thức của hắn vốn bị lớp mù sương của "Si" bao phủ, giờ đây khẽ lay động.

Hắn nhìn Vân Hi. Nàng vẫn đang cười, nhưng nụ cười ấy… có gì đó quá cố định, quá hoàn hảo.

Hắn chợt nhận ra một chi tiết: Từ lúc hắn tỉnh lại ở đây, bông hoa sen trong chiếc lọ gỗ trên bàn chưa bao giờ héo. Dù qua bao nhiêu ngày đêm, cánh hoa vẫn mịn màng và đọng những giọt sương không bao giờ rơi.

Thời gian ở đây là một vòng lặp kín kẽ.

"Chủ nhân… tỉnh lại…" Tiếng của Thanh Lão lại vang lên, lần này rõ ràng hơn, đau đớn hơn. "Ngươi là Lâm Khuyết… người đã thề sẽ phá vỡ Luân Hồi… Nàng không phải là Vân Hi… Vân Hi của ngươi… đang chờ ngươi ở một nơi tăm tối hơn nhiều…"

Lâm Khuyết buông Vân Hi ra. Hắn nhìn chăm chằm vào đôi bàn tay phàm nhân của mình.

"Vân Hi," hắn khàn giọng gọi. "Nàng có nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?"

Vân Hi hơi khựng lại, nụ cười của nàng vẫn không đổi, nhưng ánh mắt thoáng qua một tia hỗn loạn: "Chàng nói gì thế? Chúng ta là thanh mai trúc mã, lớn lên cùng nhau ở thôn này mà."

Lâm Khuyết lắc đầu, một giọt nước mắt lăn dài trên má. "Không. Lần đầu tiên ta gặp nàng, nàng đang bị truy sát bởi thập đại trưởng lão của Thiên Đạo. Lúc đó nàng mặc bộ y phục đẫm máu, nhưng ánh mắt lại kiêu hãnh như phượng hoàng. Nàng nói với ta rằng, nếu trời bắt nàng chết, nàng sẽ dùng mạng mình để nguyền rủa thế giới này."

Sắc mặt "Vân Hi" trước mặt bỗng tái nhợt. Không gian xung quanh bắt đầu xuất hiện những vết nứt đen ngòm. Những người dân làng đang đi lại bỗng dừng lại như những con rối bị cắt dây, gương mặt họ trở nên vô hồn.

"Khuyết nhi, chàng đang nói nhảm gì vậy? Đừng nghĩ về những thứ đó, nó sẽ làm chàng đau khổ. Hãy nhìn thiếp đây này…" Nàng tiến lại gần, giọng nói đầy sự quyến rũ và van nài. "Chẳng lẽ sự bình yên này không tốt sao? Chẳng lẽ tình yêu của thiếp chưa đủ sao? Chàng quay về thế giới kia để làm gì? Để lại bị phản bội? Để lại nhìn người thân chết đi?"

"Rất tốt," Lâm Khuyết cười, nụ cười mang theo sự bi lương tột cùng. "Bình yên này rất tốt. Nó là thứ duy nhất ta khao khát trong vạn năm qua. Nhưng…"

Hắn giơ bàn tay lên, dùng sức bấm mạnh vào lòng bàn tay. Không có linh lực, nhưng ý niệm "Nhất Niệm Luân Hồi" đã bắt đầu thức tỉnh từ trong thâm sâu linh hồn. Một ngọn lửa màu xám trắng bùng lên từ đầu ngón tay hắn.

"Nhưng ta không thể vì một giấc mộng ấm áp mà bỏ mặc linh hồn của nàng đang bị giam cầm trong thực tại lạnh lẽo. Ta không thể vì sự ích kỷ của bản thân mà để cho Thái Thượng Thiên Tôn tiếp tục biến chúng sinh thành con rối."

Lâm Khuyết nhìn xoáy vào mắt kẻ đối diện: "Ngươi có thể mô phỏng dung nhan nàng, hơi ấm của nàng, thậm chí cả tình cảm của nàng. Nhưng ngươi không bao giờ mô phỏng được sự kiên cường và tinh thần nghịch thiên trong đôi mắt của Vân Hi thật sự."

"BIẾN ĐI!"

Lâm Khuyết gào lên. Một luồng uy áp khủng khiếp từ thần hồn hắn bùng nổ.

Ảo cảnh tan vỡ!

Cánh đồng, mái nhà tranh, những người dân thôn, và cả người thiếu nữ mang tên Vân Hi kia đều vỡ vụn như những mảnh gương. Trước khi tan biến hoàn toàn, "Vân Hi" nhìn hắn, không còn là sự dịu dàng nữa mà là một khuôn mặt quỷ quyệt, nham hiểm của một thực thể vô hình.

"Lâm Khuyết… ngươi chọn con đường đau khổ nhất… ngươi sẽ hối hận…"

Bóng tối một lần nữa bao phủ. Lâm Khuyết cảm thấy trọng lực trở lại, và cảm giác nặng nề của Trảm Thần Kiếm trên lưng một lần nữa đè nặng lên vai.

Hắn quỳ sụp xuống sàn đá lạnh lẽo của Vạn Cổ Tù Lồng, hơi thở dồn dập, máu từ thất khiếu rỉ ra. Vượt qua tầng "Si" không tốn sức lực như tầng "Sân", nhưng nó lại tiêu hao gần như toàn bộ nghị lực của hắn. Chém chết một kẻ thù là chuyện dễ, nhưng tự tay bóp nát hạnh phúc mong manh nhất trong lòng mình, đó là một loại tàn nhẫn mà không phải ai cũng chịu đựng nổi.

"Khục…" Lâm Khuyết ho ra một ngụm máu lớn.

Mảnh vỡ luân hồi thứ ba từ trên không trung từ từ hạ xuống, lơ lửng trước mặt hắn. Mảnh vỡ này có màu hồng nhạt u mặc, giống như màu sắc của một giấc mộng tan vỡ.

"Chúc mừng chủ nhân…" Thanh Lão hiện ra bên cạnh, ảo ảnh của ông ta trông cũng xơ xác không kém. "Tầng Si mê là tầng nguy hiểm nhất đối với những người trọng tình như ngươi. Chỉ một chút dao động thôi, linh hồn ngươi sẽ vĩnh viễn bị giam cầm trong vòng lặp của hạnh phúc giả dối đó, nhục thân sẽ hóa thành đá tại nơi này."

Lâm Khuyết không nói gì. Hắn run rẩy đưa tay nắm lấy mảnh vỡ thứ ba.

Một dòng ký ức nữa tràn về. Lần này, hắn thấy rõ hơn bộ mặt của các Thái Thượng Thiên Tôn. Hắn thấy cách họ dùng những giấc mộng "Si" này để thu hoạch tinh hoa thần hồn của những kẻ có ý chí mạnh mẽ nhất. Họ nuôi dưỡng những giấc mộng ấy, rồi vào thời điểm hạnh phúc nhất, họ mới nuốt chửng linh hồn kẻ đó, vì đó là lúc thần hồn mang năng lượng ngọt ngào nhất.

"Chăn nuôi… Thật sự là một chuồng gia súc khổng lồ." Lâm Khuyết gượng dậy, ánh mắt hắn giờ đây không còn sự sân hận mù quáng, cũng không còn sự si mê u tối.

Ánh mắt hắn chỉ còn lại một sự thanh tịnh đáng sợ.

Nhất Niệm của hắn, sau khi trải qua tầng Si, đã tôi luyện thành một loại lực lượng mới: **Định**.

"Trời lấy cái hận để thử lòng ta, ta dùng máu để phá."
"Trời lấy cái tình để nhốt tâm ta, ta dùng khổ để đoạn."

Lâm Khuyết đứng thẳng người, dù nhục thân đầy vết rạn, nhưng khí chất của hắn đã hoàn toàn thay đổi. Thanh Trảm Thần Kiếm trên lưng hắn dường như cũng cảm nhận được sự thức tỉnh của chủ nhân, phát ra những tiếng ngân nga trầm đục, như thể những mảnh vỡ của nó đang khao khát được nối liền lại.

"Đi thôi Thanh Lão." Lâm Khuyết bước về phía trước, nơi bóng tối sâu thẳm nhất của Tù Lồng bắt đầu hiện lên một luồng ánh sáng màu đỏ sẫm.

Đó là cửa vào của bốn tầng tiếp theo – những tầng thuộc về thể xác và dục vọng nguyên thủy của con người.

Hắn đi qua đống tro tàn của ảo cảnh mà không hề quay đầu lại một lần nào. Mùi hương sen nhạt dần, mùi gỗ cũ tan biến. Chỉ còn lại mùi sắt của máu và mùi han gỉ của quy tắc thế giới già nua này.

Lâm Khuyết biết, càng tiến sâu vào, sự hy sinh sẽ càng lớn. Hắn đã bỏ lại quá khứ ở tầng một, bỏ lại lòng thù hận ở tầng hai, và bỏ lại niềm khát khao bình yên ở tầng ba.

Giờ đây, thứ đi tiếp vào sâu trong Vạn Cổ Tù Lồng không còn là một con người trọn vẹn, mà là một linh hồn nghịch thiên đã bị gọt giũa đến cực hạn, một thanh kiếm sống chỉ còn một ý niệm duy nhất:

Chém nát vòng lặp này, dù cho kết cục có là hư vô đi chăng nữa.

Phía sau hắn, mảnh vỡ thứ ba hòa nhập vào ngực trái, nơi trái tim phàm nhân vừa mới bị hắn tự tay đâm một nhát kiếm vô hình. Cơn đau thấu xương ấy chính là sự tỉnh táo duy nhất để hắn không lạc lối trong màn sương mù vạn cổ của Thiên Đạo.

Chương thứ 71 khép lại trong sự im lặng bi tráng, báo hiệu những tầng thử thách tàn khốc hơn vạn lần đang chực chờ phía trước.


**[HẾT CHƯƠNG 71]**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8