Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 94: Cô gái mang tên Hi Nhi**
**CHƯƠNG 94: CÔ GÁI MANG TÊN HI NHI**
Gió đêm ở Vân Lạc trấn mang theo vị mặn nồng của đất và hương thơm thanh khiết của hoa dại ven đường. Khi bóng dáng hắc y của Lâm Khuyết hoàn toàn tan biến vào màn sương mù mịt phía cuối chân trời, không gian dường như ngưng đọng lại trong một sự tĩnh lặng đáng sợ.
Tại một ngôi nhà tranh vách đất nằm nép mình dưới gốc liễu già đầu trấn, một cô gái đang ngồi lặng lẽ bên khung cửa sổ mộc mạc. Nàng tên là Hi Nhi.
Cái tên này là do bà lão mù nhặt nàng về từ bờ suối mười năm trước đặt cho. Bà nói lúc đó trên người nàng không có lấy một món tín vật, chỉ có ánh nắng ban mai (Hi) chiếu rọi vào khuôn mặt thanh tú như tạc từ ngọc, nên gọi là Hi Nhi. Nàng không có quá khứ, không có họ hàng, cũng chẳng có chút tu vi nào trong người. Ở một thế giới mà kẻ mạnh tôn sùng linh lực, nàng chỉ là một phàm nhân yếu ớt đến mức một trận gió lớn cũng có thể làm nàng gục ngã.
Nhưng Hi Nhi lại đẹp. Cái đẹp của nàng không thuộc về nhân gian hèn mọn này. Nó thanh cao, thoát tục, như một đóa sen trắng nở rộ giữa bùn lầy, khiến người ta chỉ dám đứng xa chiêm ngưỡng mà không nỡ chạm tay vào sợ làm bẩn mất linh khí ấy.
Hi Nhi đưa bàn tay gầy gũi, trắng ngần lên chạm vào miếng ngọc bội treo lủng lẳng trước ngực. Đó là thứ mà vị "tiên nhân" mặc áo đen vừa mới tặng cho nàng. Miếng ngọc bình thường đến mức không thể bình thường hơn, nhưng khi chạm vào, nàng cảm thấy một luồng ấm áp kỳ lạ len lỏi vào từng mạch máu, xoa dịu nỗi trống rỗng thăm thẳm trong linh hồn nàng bấy lâu nay.
"Chàng là ai…" Nàng khẽ lẩm bẩm, thanh âm như tiếng chuông bạc rung động trong gió.
Mỗi khi nàng cố gắng nhớ lại, đầu nàng lại đau như búa bổ. Những hình ảnh vụn vỡ hiện lên như những thước phim cháy xém: một tòa thánh điện lơ lửng giữa mây ngàn, những cánh hoa đào rơi rụng trong máu, và một bóng lưng cô độc đứng giữa thiên quân vạn mã, hướng thanh kiếm gãy về phía bầu trời đầy sấm sét.
Trong cơn đau nhói ấy, vết sẹo trên cổ tay phải của nàng lại đỏ rực lên.
Đó là một vết sẹo rất kỳ lạ, dài khoảng hai tấc, uốn lượn tinh tế nhưng sắc lẹm, trông giống như hình dáng của một thanh kiếm thu nhỏ đang đâm xuyên qua da thịt nàng. Bà lão thường bảo đó là vết thương do đá sắc chém vào lúc nàng ngã suối, nhưng Hi Nhi biết không phải. Vết sẹo này dường như sống, nó nhịp nhàng theo hơi thở của nàng, và đôi khi trong những đêm thanh vắng, nàng nghe thấy từ vết sẹo phát ra tiếng ngâm khẽ của một thanh kiếm đang khát khao được tuốt vỏ.
"Hi Nhi, con vẫn chưa ngủ sao?" Tiếng bà nội từ trong buồng truyền ra, khàn đục và mệt mỏi.
"Dạ, con vào ngay đây bà."
Nàng khẽ buông miếng ngọc bội, kéo lại vạt áo chàm cũ kỹ để che đi vết sẹo trên cổ tay, rồi đứng dậy thổi tắt ngọn đèn dầu lạc leo lắt.
—
Sáng hôm sau, Vân Lạc trấn đón một đoàn khách không mời mà đến.
Tiếng móng ngựa dậm xuống nền đất đá khô khốc vang lên khô khốc, phá vỡ bầu không khí bình yên của trấn nhỏ. Đó là một đám tu sĩ mặc y phục xanh thẫm, thêu hình mây trôi bên ngực trái – đệ tử ngoại môn của Thanh Vân Môn, một tông môn hạng ba đóng đô ở dãy núi cách đây trăm dặm.
Đi đầu là một thanh niên có vẻ mặt phù phiếm, đôi mắt híp lại đầy kiêu ngạo. Hắn là Trần Hạo, con trai một trưởng lão ngoại môn, cũng là kẻ cai quản khu vực này. Cứ mỗi năm một lần, bọn chúng lại xuống trấn để "tuyển chọn linh mầm", nhưng thực chất là để vơ vét tài vật và những cô gái có nhan sắc.
"Năm nay thu hoạch kém quá." Trần Hạo hừ lạnh một tiếng, quét mắt qua những dân trấn đang quỳ rạp hai bên đường với vẻ ghét bỏ. "Linh khí ở cái xó xỉnh này càng lúc càng hôi hám."
Đám tùy tùng bên cạnh lập tức nịnh nọt: "Thiếu gia nói phải, phàm nhân như sâu kiến, làm sao sinh ra được linh tài. Nhưng mà… thuộc hạ nghe nói ở trấn này mới xuất hiện một tiểu mỹ nhân, đẹp đến mức tiên tử trên núi cũng phải hổ thẹn."
Đôi mắt Trần Hạo sáng lên một tia tà dâm: "Ồ? Có chuyện đó sao? Dẫn đường!"
Chúng dừng ngựa ngay trước cửa ngôi nhà nhỏ dưới gốc liễu.
Lúc này, Hi Nhi đang ngồi ngoài hiên sắc thuốc cho bà nội. Khói thuốc đắng nồng bốc lên, ám vào tà áo đơn sơ nhưng không giấu nổi khí chất thanh nhã của nàng. Khi nàng ngẩng đầu lên, khoảnh khắc ấy, Trần Hạo như bị sét đánh ngang tai.
Hắn đã nhìn thấy không ít nữ tu xinh đẹp ở tông môn, nhưng chưa bao giờ thấy ai có đôi mắt u buồn mà sâu thẳm như nàng. Đôi mắt ấy không chứa đựng phàm trần, dường như nó chứa đựng cả một bầu trời sao bị vùi lấp.
"Mỹ nhân… đúng là cực phẩm!" Trần Hạo xuống ngựa, cười hô hố bước tới. "Này cô nương, theo bổn thiếu gia lên núi tu tiên, ăn sung mặc sướng, không tốt hơn ở cái nơi rách nát này sắc thuốc sao?"
Hi Nhi hơi lùi lại, đôi lông mày liễu khẽ nhíu. Nàng không sợ hãi theo kiểu thường tình, mà trong thâm tâm nàng trỗi dậy một cảm giác ghê tởm bẩm sinh đối với loại người này.
"Đa tạ tiên nhân ý tốt, tiểu nữ chỉ muốn phụng dưỡng bà nội, không có chí cầu tiên." Nàng bình tĩnh trả lời, giọng nói không kiêu ngạo cũng không nịnh bợ.
"Hừ, rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!" Một tên thuộc hạ bước tới định tóm lấy tay nàng. "Được tiên nhân nhìn trúng là phúc phần ba đời của ngươi, còn dám từ chối?"
Hắn vừa chạm vào cổ tay Hi Nhi, ngay vị trí vết sẹo hình kiếm kia.
*Oanh!*
Một luồng khí lạnh thấu xương đột ngột phát ra từ cơ thể mảnh mai của nàng. Hi Nhi cũng không hiểu chuyện gì xảy ra, nàng chỉ cảm thấy một luồng ý chí vô hình nào đó vừa bị chạm vào vảy ngược.
Tên thuộc hạ kêu thảm một tiếng, bàn tay hắn như vừa chạm vào thanh sắt nung đỏ, bị hất văng ra xa mấy trượng, ngã nhào vào đống củi khô.
Không gian lập tức tĩnh lặng như tờ. Đám dân trấn đang đứng xem xa xa cũng kinh hãi không thốt nên lời. Hi Nhi trố mắt nhìn bàn tay mình, vết sẹo hình kiếm lúc này đang phát ra một luồng sáng xanh nhạt nhẽo nhưng lạnh lẽo vô cùng.
Trần Hạo tái mặt, rồi ngay lập tức biến thành tức giận: "Thì ra là có chút yêu pháp ẩn giấu! Bắt lấy nó cho ta, ta muốn xem con ranh này giấu bảo bối gì trên người!"
Cùng lúc đó, bà lão mù trong nhà nghe thấy tiếng động, lảo đảo đi ra: "Đừng… xin các tiên nhân đừng bắt Hi Nhi…"
Tên tùy tùng đang cáu tiết liền vung chân đá văng bà lão: "Cút đi đồ già chết tiệt!"
Chứng kiến bà nội ngã xuống, máu từ trán chảy ra, một cái gì đó trong tâm trí Hi Nhi vỡ tung.
Nàng không thấy sợ nữa. Một nỗi phẫn nộ cổ xưa, mang theo sự ngạo nghễ dẫm nát vạn vật trào dâng trong lồng ngực. Nàng không biết tu luyện, nhưng nàng có "Niệm".
"Dừng tay."
Nàng thốt lên hai chữ. Hai chữ này không vang dội, nhưng nó như một đạo luật lệnh mang tính tuyệt đối khiến bước chân của mấy tên tu sĩ cứng đờ lại giữa không trung. Chúng kinh hoàng nhận ra cơ bắp của mình không còn nghe theo lời điều khiển nữa, như thể có hàng nghìn sợi dây xích vô hình đang khóa chặt chúng lại với không gian chung quanh.
Trên đỉnh đầu Hi Nhi, không gian khẽ vặn vẹo.
Dù nàng không nhìn thấy, nhưng nếu có cường giả Luân Hồi Cảnh ở đây sẽ phải rùng mình. Phía sau lưng cô gái yếu ớt ấy, một cái bóng mờ ảo của một vị nữ thần mặc y phục lộng lẫy, tay cầm thần kiếm đang từ từ hiển hiện.
Vết sẹo trên cổ tay Hi Nhi bắt đầu nứt ra, một giọt máu vàng óng – không phải máu đỏ của người phàm – rỉ ra, thấm vào miếng ngọc bội trước ngực nàng.
*Ong!*
Miếng ngọc bội do Lâm Khuyết tặng đột ngột phát huy tác dụng. Nó tỏa ra một màn sương đen kịt, nuốt chửng toàn bộ sát khí của Hi Nhi, đồng thời bao phủ nàng lại trong một cái kén đen bảo vệ.
Đúng lúc này, từ trên ngọn đồi phía xa, một giọng nói trầm thấp vang lên, mang theo uy áp trấn áp cả đất trời:
"Cút ngay lập tức, hoặc để mạng lại làm phân bón cho cây liễu này."
Đó là tiếng của Lâm Khuyết. Hắn vốn dĩ vẫn chưa rời đi hẳn. Hắn đứng đó, tay chắp sau lưng, đôi mắt lạnh lùng nhìn xuống như thần linh quan sát lũ kiến hôi. Hắn biết phong ấn của Vân Hi (Hi Nhi) rất mỏng manh, một khi nàng quá xúc động, ý thức của Thánh nữ Dao Trì sẽ thức tỉnh, và khi đó, Thiên Đạo sẽ ngay lập tức phát hiện ra tung tích của nàng.
Lâm Khuyết không cho phép điều đó xảy ra. Ít nhất là không phải bây giờ.
Trần Hạo và đám tùy tùng cảm thấy một lực lượng vạn quân đè lên vai. Xương cốt bọn chúng kêu răng rắc. Sự kiêu ngạo lúc nãy tan biến sạch sành sanh, chỉ còn lại sự sợ hãi tột cùng. Bọn chúng chưa bao giờ gặp phải kẻ nào có khí thế đáng sợ như vậy, ngay cả tông chủ Thanh Vân Môn cũng không bằng một phần vạn.
"Tiên… tiên nhân tha mạng! Chúng con đi ngay! Đi ngay!"
Bọn chúng bò lồm cồm dậy, cuống cuồng nhảy lên ngựa chạy trối chết, không dám ngoái đầu nhìn lại dù chỉ một lần.
Màn sương đen tản đi. Hi Nhi quỵ xuống, ôm lấy bà lão mù đang rên rỉ trên đất. Ánh sáng từ vết sẹo tắt lịm, cảm giác quyền lực và phẫn nộ vừa rồi biến mất như chưa từng tồn tại, trả lại một cô gái phàm trần đầy lo âu và nước mắt.
Nàng ngước mắt nhìn về phía ngọn đồi xa. Nàng chỉ kịp thấy một bóng áo đen mờ nhạt rồi biến mất vào không trung.
"Lại là chàng…" Nàng ôm lấy bà nội, nước mắt rơi lã chã xuống miếng ngọc bội giờ đã trở lại trạng thái bình thường.
Bên cạnh nàng, Tiểu Hi – đứa trẻ mù đi cùng Lâm Khuyết – đột nhiên từ đâu bước tới. Đứa trẻ này trông rất cổ quái, đôi mắt bị dải lụa đen che kín nhưng dường như nó có thể nhìn thấu vạn vật.
"Tỷ tỷ đừng khóc." Tiểu Hi chìa ra một viên đan dược thơm phức. "Ca ca nói tỷ hãy chăm sóc bà lão cho tốt. Người không sao đâu."
Hi Nhi nhận lấy viên thuốc, nhìn đứa trẻ kỳ lạ: "Ca ca của em… chàng ấy đi đâu rồi?"
Tiểu Hi quay đầu nhìn về phía bắc, nơi những dãy núi quanh năm mây phủ và cũng là nơi tọa lạc của những thánh địa huyền bí nhất.
"Ca ca đi đòi nợ. Những nợ nần của vạn kiếp trước." Đứa trẻ nói bằng giọng già dặn không hợp lứa tuổi. "Ca ca còn dặn, tỷ hãy nhớ kỹ vết sẹo trên tay. Nó không phải là sẹo, đó là một phần mạng sống mà người đã gửi lại cho tỷ. Khi trời cao đổ máu, thanh kiếm đó sẽ chỉ đường cho tỷ tìm về với người."
Hi Nhi bần thần nhìn cổ tay mình. Vết sẹo hình kiếm ẩn hiện dưới làn da mỏng manh. Nàng không hiểu "vạn kiếp trước" là gì, cũng không hiểu tại sao một phàm nhân như nàng lại mang theo "mạng sống" của một tiên nhân.
Nàng chỉ cảm thấy tim mình thắt lại một nhịp đau đớn.
—
Đêm hôm đó, trong một hang động bí mật giữa đại ngàn sâu thẳm.
Lâm Khuyết ngồi xếp bằng, trước mặt hắn là ba mảnh vỡ của Trảm Thần Kiếm đang lơ lửng, tỏa ra ánh sáng thần thánh yếu ớt. Phía trên cao, Thanh Lão hiện ra trong trạng thái linh hồn, vẻ mặt nghiêm trọng.
*"Tiểu tử, ngươi thật điên rồ. Ngươi dùng tinh huyết và kiếm ý của bản thân để phong ấn ý thức của nàng vào vết sẹo đó. Nếu nàng gặp nguy hiểm mà ngươi không cứu kịp, phong ấn đó sẽ nuốt chửng linh hồn của chính ngươi trước tiên!"*
Lâm Khuyết khẽ mở mắt, trong sâu thẳm đồng tử hiện lên hình ảnh một vòng tròn Luân Hồi đang quay chậm.
"Ta đã nợ nàng quá nhiều. Kiếp trước nàng vì ta mà tuẫn đạo, chết dưới lưỡi kiếm của sư phụ ta – Thái Thượng Thiên Tôn. Kiếp này, dù phải dùng linh hồn để làm bình phong cho nàng, ta cũng cam lòng."
Hắn đứng dậy, khí thế đột ngột bùng nổ, làm rung chuyển cả ngọn núi.
"Ba mảnh vỡ đã tìm thấy. Mảnh thứ tư… đang ở trong 'Vạn Kiếm Trũng' của Thiên Kiếm Tông. Đó là nơi năm xưa ta và lão già Thái Thượng đó luận đạo."
Hắn vung tay, một bản đồ rực lửa hiện ra giữa hư không.
"Thanh Vân Môn? Những kẻ nhỏ nhoi đó dám đụng vào nàng, xem ra trật tự ở Hạ giới này cần được sắp xếp lại một chút. Ta sẽ mượn đầu của tông chủ bọn chúng để làm lễ tế cho mảnh vỡ thứ tư!"
Tiểu Hi từ bóng tối bước ra, đứng bên cạnh hắn: "Ca ca, Hi Nhi tỷ tỷ dường như đã bắt đầu cảm nhận được sự hiện diện của linh khí. Vết sẹo trên tay tỷ ấy… đang tự mình hấp thụ tinh hoa nguyệt sáng."
Lâm Khuyết hơi khựng lại, một tia nhu hòa lướt qua đôi mắt lạnh lẽo: "Nàng vốn là Thiên tài tuyệt thế vạn cổ mới có một. Nếu không bị Thiên Đạo phong tỏa ký ức và thần căn, chỉ sợ giờ này nàng đã đứng ngang hàng với các Thiên Tôn. Sự trỗi dậy của nàng là tất yếu. Ta chỉ hy vọng nàng có thể là một Hi Nhi bình phàm lâu thêm một chút…"
Hắn quay sang phía Tiểu Hi: "Đi thôi. Mục tiêu tiếp theo: Thiên Kiếm Tông. Ta muốn thấy thanh Trảm Thần Kiếm này được rèn lại sớm hơn dự kiến!"
—
Tại Vân Lạc trấn, Hi Nhi nằm trằn trọc không sao ngủ được. Nàng giơ cổ tay lên, dưới ánh trăng mờ ảo, vết sẹo hình kiếm như đang rung động nhịp nhàng theo nhịp tim nàng.
Trong cơn mơ màng, nàng thấy mình đang đứng trên đỉnh của một ngọn núi cao không thấy chân, mây trắng vờn quanh chân. Một nam tử đứng đối diện, bóng dáng nhòa lệ, bàn tay to lớn của hắn áp lên má nàng, giọng nói trầm ấm mà đau xót vạn phần:
*"Hi Nhi, nếu phải phá vỡ cả luân hồi này mới cứu được em, tôi sẽ không ngần ngại."*
"Lâm Khuyết…"
Nàng bật thốt ra cái tên ấy trong cơn mê. Một giọt lệ trong vắt từ khóe mắt nàng rơi xuống, thấm vào vết sẹo trên cổ tay.
Trong giây phút ấy, vết sẹo hình kiếm đột ngột phát ra một tia kiếm khí cực nhỏ, bay vút lên bầu trời, xuyên thủng màn đêm, hướng về phía phương Bắc xa xôi.
Dường như, có một sợi dây nhân quả vô hình vừa mới được nối lại. Một cô gái mang tên Hi Nhi, vốn không có tu vi, không có ký ức, nhưng từ lúc này, hơi thở của nàng đã bắt đầu hòa vào nhịp đập của cả đại lục này.
Số phận của "Kẻ Nghịch Đạo" và "Thánh nữ bị lãng quên" lại một lần nữa giao thoa, chuẩn bị cho một cơn địa chấn kinh hoàng sắp diễn ra tại Thiên Kiếm Tông.
Nhất niệm khởi, vạn vật sinh. Nhất niệm chấp, luân hồi phá.
Chương truyện khép lại với hình ảnh cô gái ngồi dưới gốc liễu, mắt nhìn về phía xa xăm, nơi mà một kẻ vì nàng mà sẵn sàng dẫm nát thiên hạ đang sải bước hành trình. Nàng không biết mình là ai, nhưng nàng biết, ở đâu đó giữa cõi đời mênh mông này, có một thanh kiếm đang vì nàng mà ngâm vang.