Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 95: Nhân duyên tiền định

Cập nhật lúc: 2026-04-19 12:26:30 | Lượt xem: 17

**CHƯƠNG 95: NHÂN DUYÊN TIỀN ĐỊNH**

Mưa.

Những hạt mưa bụi li ti như những sợi tơ trời vướng vít, giăng mắc khắp nẻo đường dẫn vào Thanh Phong trấn. Trấn nhỏ này nằm nép mình dưới chân rặng núi Thập Vạn Đại Sơn, vốn dĩ là nơi dừng chân của những thương đoàn viễn xứ và cả những tu sĩ tán tu bệ rạc. Khói bếp nhà ai hòa cùng màn sương mù mịt, tạo nên một khung cảnh u tịch đến lạ thường.

Tại góc đường sầm uất nhất của trấn, có một tửu quán cũ kỹ treo tấm bảng gỗ đã mục nát một góc, trên đó khắc ba chữ: "Hồi Đầu Quán".

Cái tên này mang theo một vẻ thiền vị lạ lùng, nhưng thực chất bên trong lại chỉ là một gian hàng đơn sơ với mấy bộ bàn ghế khập khiễng và mùi rượu gạo nồng nặc.

Lâm Khuyết ngồi ở góc tối nhất của quán, đối diện với ô cửa sổ nhìn ra con phố đẫm nước mưa. Hắn vận một bộ y phục bằng vải thô màu xám tro, mái tóc đen được buộc hờ hững bằng một dải lụa cũ. Trên mặt bàn, ngoài một bình rượu rẻ tiền và một chiếc chén sứt vòi, còn có một vật bọc trong lớp vải bố đen kịt, thon dài, tỏa ra một tia khí tức lạnh lẽo khiến những kẻ đứng gần cảm thấy sống lưng lạnh toát. Đó là Trảm Thần Kiếm – thanh kiếm đã cùng hắn tung hoành Cửu Giới, giờ đây chỉ còn là một khối sắt vụn trầm mặc.

Lâm Khuyết cầm bình rượu lên, chậm rãi rót đầy chén. Đôi mắt hắn, vốn bình lặng như mặt hồ ngàn năm không gợn sóng, bỗng chốc thoáng hiện lên một tia mệt mỏi. Kiếp trước, hắn là Cửu Luân Chân Tiên, đứng đầu vạn tộc, dưới chân là máu của ngàn vạn cường giả, trên đầu là vầng hào quang rực rỡ nhất. Nhưng lúc này, ngồi trong quán rượu hẻo lánh này, hắn chỉ thấy mình như một lữ khách lạc lối trong dòng thác thời gian.

"Chủ quán, cho một ấm trà gừng nóng và hai chiếc bánh bao."

Một giọng nói thanh tao như tiếng chuông bạc chạm nhau giữa trời sương tuyết chợt vang lên ngoài cửa quán.

Lâm Khuyết đang định đưa chén rượu lên môi bỗng khựng lại. Ngón tay hắn run nhẹ một cái, một giọt rượu trong vắt tràn ra ngoài, rơi xuống mặt bàn gỗ mục.

Hắn không ngẩng đầu, nhưng thần thức của một vị Tiên Tôn kiếp trước đã sớm bao trùm lấy không gian. Một bóng hình mảnh mai vừa bước vào quán. Nàng che một chiếc ô giấy dầu đã phai màu, gấu váy vải hoa màu xanh nhạt hơi ướt vì nước mưa. Khuôn mặt ấy… dù đã cố tình dùng mạng che mặt và trang điểm che bớt đi dung nhan khuynh thành, nhưng đối với Lâm Khuyết, dù có qua vạn kiếp luân hồi, dù nàng có biến thành tro bụi, hắn vẫn sẽ nhận ra ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Vân Hi.

Hay đúng hơn, là Hi Nhi của kiếp này – một cô gái thôn quê bình dị, chưa thức tỉnh linh thể, chưa biết đến những tàn khốc của giới tu chân.

Vân Hi khép ô, khẽ phủi những giọt nước mưa còn đọng trên vai áo. Nàng tìm một chiếc bàn trống gần cửa, tình cờ thay lại ngay sát cạnh chỗ Lâm Khuyết ngồi. Nàng không chú ý đến người thanh niên trầm mặc trong góc tối, chỉ khẽ thở dài vì cái lạnh của mùa mưa.

Lâm Khuyết uống cạn chén rượu, cảm giác cay nồng thiêu đốt cổ họng nhưng chẳng thể nào át đi được vị đắng chát trong lòng. Hắn nhìn chằm chằm vào bóng lưng nàng. Gần như vậy, chỉ cách một tầm tay, nhưng hắn lại thấy mình và nàng như đang đứng ở hai bờ của một dải ngân hà vô tận.

Nàng là Thánh nữ Dao Trì bị tước đoạt ký ức, là vật tế mà Thiên Đạo dành sẵn. Còn hắn, là kẻ nghịch thiên đang bị cả thế giới truy sát.

"Lại một chén rượu, lại một kiếp người." Lâm Khuyết thầm nghĩ, nụ cười trên môi mang theo vẻ tự giễu.

"Vị công tử này, có thể mượn chút lửa được không?"

Giọng nói ấy lại vang lên, lần này là dành cho hắn. Lâm Khuyết giật mình, thu lại toàn bộ sát khí và tâm tình hỗn loạn. Hắn ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắt trong vắt như nước hồ mùa thu của Vân Hi. Nàng đang cầm một nén hương đuổi muỗi nhỏ, có lẽ vì trà chưa ra nên muốn thắp hương để xua đi mùi ẩm mốc của quán.

Lâm Khuyết không nói lời nào, chỉ khẽ búng ngón tay. Một đốm lửa nhỏ màu tím nhạt – bản nguyên của Nghịch Đạo Hỏa – lóe lên trên đầu ngón tay hắn. Đốm lửa ấy nhỏ bé, không tỏa ra chút sức nóng nào, nhưng nếu có cường giả Luân Hồi Cảnh ở đây chắc chắn sẽ kinh hãi đến hồn phi phách tán.

Nàng hơi ngẩn người khi thấy đốm lửa kỳ lạ, nhưng rồi mỉm cười gật đầu: "Đa tạ công tử."

Cái mỉm cười ấy, khiến tâm ma trong lòng Lâm Khuyết dường như tan biến một nửa. Hắn vội vã quay đi, sợ rằng nếu nhìn lâu thêm nữa, hắn sẽ không kìm lòng được mà ôm lấy nàng, kể cho nàng nghe về những kỷ nguyên hào hùng mà họ đã từng cùng nhau bước qua.

"Trời mưa to thế này, công tử định đi đâu?" Vân Hi bỗng dưng mở lời. Nàng cảm thấy người thanh niên này có một vẻ gì đó rất quen thuộc, một nỗi buồn sâu thẳm tỏa ra từ hắn khiến nàng bất giác muốn an ủi.

Lâm Khuyết đặt chén rượu xuống, giọng nói trầm thấp: "Thiên Kiếm Tông."

Vân Hi hơi giật mình, đôi lông mày liễu khẽ nhíu lại: "Nơi đó cách đây xa lắm, lại còn phải băng qua những dãy núi có yêu thú hoành hành. Công tử nhìn không giống người có tu vi cao, đi một mình sẽ rất nguy hiểm."

Lâm Khuyết nhếch môi, ánh mắt nhìn ra màn mưa mịt mù: "Có những nơi, dù có tan xương nát thịt cũng phải đến. Có những việc, dù phải phá vỡ cả luân hồi cũng phải làm."

Vân Hi ngây người. Câu nói của hắn như chạm vào một ngăn kéo ký ức sâu kín nào đó trong đại não nàng. Cảm giác đau nhói nơi cổ tay – chỗ có vết sẹo hình kiếm – lại truyền đến. Nàng khẽ xuýt xoa, tay bóp nhẹ cổ tay mình.

Lâm Khuyết thấy vậy, ánh mắt chợt trở nên sắc lạnh. Hắn biết, phong ấn của Thiên Đạo lên nàng đang rung động. Đó không phải là dấu hiệu tốt. Càng ở gần hắn, nhân quả của nàng sẽ càng bị kích phát, và Thái Thượng Thiên Tôn sẽ sớm nhận ra.

"Uống chén trà gừng này đi, rồi sớm trở về." Lâm Khuyết đẩy một chén trà gừng mà chủ quán vừa mang ra phía nàng, thực chất hắn đã lén bỏ vào đó một tia "Nhất Niệm Tĩnh Tâm Khí".

"Hử? Đây là trà của tôi mà…" Vân Hi ngơ ngác, nhưng nhìn ánh mắt kiên định của hắn, nàng lại không đành lòng từ chối. Nàng nâng chén trà, nhấp một ngụm. Một luồng hơi ấm dịu dàng từ bụng lan tỏa ra khắp tứ chi bách hài, nỗi đau nơi cổ tay dịu đi rõ rệt, tâm trí nàng cũng trở nên thanh thản lạ lùng.

Đúng lúc đó, sự yên tĩnh của quán rượu bị phá vỡ bởi tiếng chân ngựa rầm rập ngoài phố.

Một nhóm người mặc hắc y, ngực thêu hình một con mắt đỏ rực rỡ đang từ xa lao tới. Bọn chúng dừng lại ngay trước cửa "Hồi Đầu Quán". Khí tức trên người những kẻ này vô cùng hung hãn, ai nấy đều ở khoảng Khải Linh Cảnh cửu trọng hoặc Trúc Đạo Cơ sơ kỳ.

"Thiên Đạo Tuần Tra Giả!"

Chủ quán rượu sợ hãi chui xuống gầm bàn. Những vị khách khác cũng vội vã chạy trốn qua cửa sau.

Tên cầm đầu là một gã trung niên mặt sẹo, hắn bước vào quán, đôi mắt diều hâu đảo quanh một lượt rồi dừng lại trên người Vân Hi. Hắn rút ra một tấm trục tranh bằng linh lực, đối chiếu rồi nở nụ cười tàn nhẫn.

"Thánh nữ, cuối cùng cũng tìm thấy người. Chỗ trốn của người thật sự quá tầm thường, làm chúng ta mất bao công sức."

Vân Hi tái mặt, đôi đũa trên tay rơi xuống sàn: "Các người… các người là ai? Tôi không biết thánh nữ gì cả!"

Gã mặt sẹo hừ lạnh: "Đi theo bọn ta, rồi ngươi sẽ biết. Ý trời đã định, ngươi chính là tế phẩm vạn năm. Kháng cự chỉ khiến ngươi chịu thêm đau đớn mà thôi."

Hắn đưa bàn tay to lớn, đầy gân xanh định chộp lấy vai Vân Hi. Vân Hi run rẩy lùi lại, mắt nàng hiện rõ sự tuyệt vọng.

Nhưng, bàn tay kia không bao giờ chạm được vào nàng.

Một tiếng "cạnh" nhẹ nhàng vang lên. Chiếc chén sứt vòi của Lâm Khuyết đã chắn giữa tay gã mặt sẹo và Vân Hi.

"Rượu chưa uống hết, khách chưa muốn đi. Các người, quá ồn ào."

Lâm Khuyết vẫn ngồi đó, lưng dựa vào tường, mắt không thèm liếc nhìn lũ hắc y nhân lấy một cái. Nhưng chỉ bằng việc hắn xuất hiện, không gian xung quanh bỗng chốc đông đặc lại như băng giá.

Gã mặt sẹo khựng lại, cảm thấy như tay mình vừa va phải một ngọn đại sơn bất động. Hắn tức giận gầm lên: "Thằng nhãi ranh không biết sống chết! Cút ngay, nếu không lão tử sẽ cho ngươi biết thế nào là hồn bay phách tán!"

Hắn rút ra một thanh đại đao, linh lực Trúc Đạo Cơ bộc phát, chém mạnh xuống đầu Lâm Khuyết.

Vân Hi hét lên: "Công tử, chạy đi!"

Lâm Khuyết vẫn thản nhiên. Ngay khi lưỡi đao chỉ còn cách đỉnh đầu hắn vài tấc, hắn nhẹ nhàng đưa một ngón tay lên, khẽ gõ vào thân đao.

*Choeng!*

Thanh đại đao được rèn bằng linh thạch vỡ vụn thành trăm mảnh trong tiếng kinh hãi của tất cả những kẻ có mặt. Gã mặt sẹo bị phản chấn hộc máu, văng ngược ra khỏi cửa quán, ngã sóng xoài trên con đường sũng nước.

Lâm Khuyết chậm rãi đứng dậy. Áo xám của hắn không một vết bẩn, dù là mưa hay bụi. Hắn cầm lấy thanh kiếm bọc vải bố, mỗi bước chân hắn đi tới, mặt sàn gỗ vốn mục nát bỗng trở nên vững chãi như kim cương.

"Thiên Đạo Tuần Tra sao? Ở trong mắt ta, các ngươi chỉ là một lũ sâu mọt nuôi dưỡng một cỗ máy hủ bại."

Hắn bước ra khỏi cửa quán, đối mặt với mười mấy tên tuần tra giả đang bao vây. Gió nổi lên, thổi tung mái tóc đen của hắn, để lộ ra đôi mắt đã hoàn toàn chuyển sang màu tím thẫm – màu của sự hủy diệt và nghịch đạo.

"Nhất Niệm… Tuyệt Ảnh."

Hắn không rút kiếm. Hắn chỉ đi ngang qua bọn chúng.

Một giây sau, thời gian như ngưng đọng. Vân Hi đứng trong quán, nhìn thấy một cảnh tượng mà nàng cả đời này cũng không thể quên. Người thanh niên ấy bước đi thanh thản giữa những kẻ giết người, bóng dáng hắn nhòa đi, tạo thành mười mấy tàn ảnh cùng một lúc.

Khi hắn đứng lại ở phía cuối phố, mười mấy tên Thiên Đạo Tuần Tra Giả đồng loạt đổ rụp xuống. Không một giọt máu chảy ra, nhưng linh căn, tu vi và cả sinh mệnh của bọn chúng đã bị một loại sức mạnh vô hình rút cạn, tan biến vào hư không.

Lâm Khuyết thu lại khí tức, bầu trời đang mưa bỗng chốc tạnh hẳn, mây mù tan biến, để lộ ra một tia nắng nhạt cuối ngày.

Hắn quay đầu lại nhìn Vân Hi. Nàng đang đứng đó, nhìn hắn với ánh mắt vừa sợ hãi, vừa sùng bái, và có cả một chút… hoài niệm đau xót.

"Công tử… ngài…"

Lâm Khuyết bước đến trước mặt nàng. Hắn muốn đưa tay lên vuốt mái tóc nàng, nhưng rồi lại khựng lại giữa chừng. Hắn chỉ khẽ cười, một nụ cười hiền lành lạ thường, hoàn toàn khác hẳn với kẻ vừa ra tay tàn khốc khi nãy.

"Đừng sợ. Những kẻ đó sẽ không tìm đến em nữa, ít nhất là trong một khoảng thời gian."

Hắn tháo từ trên cổ mình xuống một sợi dây chuyền có hình một hạt châu màu đen giản dị, đeo lên cổ cho nàng. Đó là "Nhân Quả Luân" – thứ duy nhất có thể che giấu khí tức của nàng khỏi sự dòm ngó của Thiên Đạo.

"Cầm lấy nó. Đừng bao giờ tháo ra. Nếu có một ngày em nhớ lại tất cả, hãy đến Thiên Kiếm Tông tìm tôi."

Vân Hi chạm tay vào hạt châu, cảm giác ấm áp và an tâm kỳ lạ lại ùa về. Nàng lắp bắp: "Tôi… tôi còn chưa biết tên ngài."

Lâm Khuyết im lặng một lúc, rồi nhẹ nhàng nói: "Ta tên Lâm Khuyết. Nhưng có lẽ, sau này thế giới sẽ gọi ta là kẻ điên đi phá vỡ bầu trời."

Dứt lời, hắn quay lưng đi. Bóng dáng đơn độc của hắn dần dần tan biến vào màn sương mù phía cuối trấn, hướng về phía phương Bắc xa xôi.

Vân Hi đứng lặng người ở cửa quán rượu "Hồi Đầu". Nàng nhìn theo hướng hắn đi, nước mắt không biết từ lúc nào đã chảy dài trên má. Nàng cảm thấy như vừa đánh mất một thứ gì đó cực kỳ quan trọng, nhưng đồng thời lại cảm thấy có một niềm tin mãnh liệt đang nảy nở trong lòng.

"Lâm Khuyết… em sẽ không quên cái tên này."

Tại Thiên Đạo Bản Nguyên cao tận chín tầng trời.

Thái Thượng Thiên Tôn đang ngồi xếp bằng bỗng mở bừng mắt. Lão cảm thấy một sợi dây nhân quả mà lão đã dày công bố trí bỗng nhiên bị đứt đoạn một cách thô bạo.

"Kẻ nghịch đạo… ngươi rốt cuộc đã xuất hiện." Giọng lão già nua nhưng chứa đựng uy áp làm chấn động cả ngân hà. "Luân hồi này là của ta, vạn vật này là của ta. Ngươi muốn phá? Để xem ngươi có mạng để đến được đây hay không."

Lão phất tay, một đạo thiên lôi tím đậm bổ thẳng xuống hạ giới, hướng về phía Thiên Kiếm Tông. Một cuộc thanh trừng lớn nhất trong vạn năm qua chính thức bắt đầu.

Trong khi đó, ở một con đường mòn cách Thanh Phong trấn không xa, Lâm Khuyết đột nhiên dừng bước. Hắn nhìn tia sét trên bầu trời, không hề sợ hãi mà ngược lại, chiến ý dâng cao đến cực điểm.

Hắn mở vò rượu cuối cùng, tưới lên Trảm Thần Kiếm.

"Lão già, trận chiến này, ta đã chờ mười vạn năm rồi."

Nhất niệm khởi, nhân quả nối lại. Nhất niệm định, luân hồi sẽ tan.

Một chén rượu gặp gỡ, chính là khởi đầu cho sự sụp đổ của một thiên kỷ. Duyên phận tiền định, cuối cùng cũng không thắng nổi ý chí của một kẻ dám đứng lên nói "Không" với số phận.

Gió lại thổi, mang theo mùi rượu và mùi kiếm khí sắc lạnh, vang vọng khắp cõi thiên không.

*(Hết chương 95)*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8