Anh Hùng Vô Lệ
Chương 5: Kỳ nhân kỳ địa kỳ sự
Mười tám tháng giêng.
Một địa phương không ai biết là nơi nào.
Một khối sắt hình trạng không theo quy tắc, cũng không hoàn chỉnh, làm sao có thể là thứ vũ khí đáng sợ nhất trên thế gian ?
Tiểu Cao còn chưa hoàn toàn thanh tỉnh, nhưng vấn đề đó lại một mực như một con độc xà quẩn quyện trong tâm chàng.
Đợi đến khi chàng hoàn toàn thanh tỉnh, chàng tức thì bị cảnh tượng trước mắt làm cho ngây ngốc.
Chàng chợt phát hiện mình đã đến một địa phương chỉ có trong mộng cảnh ly kỳ hoang đường nhất mới có thể xuất hiện.
Địa phương đó phảng phất là một hang động trong lòng núi, Tiểu Cao tuyệt đối có thể bảo đảm, vô luận là ai đến đây, đều giống hệt chàng, đều bị hang động đó mê hoặc.
Chàng chưa bao giờ nhìn thấy bất cứ nơi nào có thể khiến cho người ta đây mê hoặc như vậy.
Đèn thủy tinh từ Ba Tư mang đến, treo trên cao giữa một cái chung vĩ đại, b*n r* những tia sáng sáu màu chói ngời, dưới đất trải đầy thảm dày thủ công tinh tế đồ án kỳ mỹ, trên giá gỗ xung quanh bốn bức vách trần liệt đủ thức đủ dạng vũ khí kỳ môn, có nhiều thứ Tiểu Cao không những chưa từng thấy qua, cả nghe cũng chưa từng nghe nói tới.
Ngoại trừ những thứ đó ra, còn có cột san hô cao hơn một trượng, ngà voi dài cực dài, bạch mã dùng bạch ngọc không tì vết điêu khắc thành, vô số hoa lá và rau trái dùng bích lục phỉ thúy và xích hồng mã não gọt dũa thành, Phật tượng đồ sộ đúc bằng vàng ròng Xiêm La, trên Phật tượng còn đeo đầy chuỗi hạt trân châu tròn vo trong suốt lớn như long nhãn.
Trên một cái đại án khác bài đầy các thức các dạng chén vàng tô ngọc và bình thủy tinh, đủ thứ mỹ tửu nổi tiếng từ khắp mọi nơi trên thế gian.
Bốn năm tuyệt sắc mỹ nữ người vận áo sa mỏng như cánh dơi đang đứng bên cạnh cái võng mềm mại mà Tiểu Cao đang nằm, nhìn Tiểu Cao cười khúc khích, trong số có một cô gái tóc vàng mắt xanh, da còn trắng hơn cả tuyết, nụ cười hiền dịu thuần chân, một cô gái khác da lại nâu sậm, giống như vuông lụa nâu sồng, mềm mại bóng láng, chói ngời phản ảnh.
Tiểu Cao đã hoàn toàn bị mê hoặc.
Những thứ vũ khí đó, những thứ trân bảo đó, những mỹ nhân đó, đều không phải là những vật phàm nhân có thể thấy được.
Lẽ nào địa phương này đã không còn ở nhân gian ?
Nếu quả đây là địa ngục, đại lục này cũng không biết có bao nhiêu người tự nguyện xuống địa ngục.
oo — Các người là ai ? Nơi đây là nơi nào ?
Đám con gái chỉ cười, không nói gì.
Tiểu Cao muốn đứng dậy, lại đã bị một cô gái da thịt thơm ngát đè vai chàng.
Chàng không dám đụng thứ con gái đó.
Chàng biết mình tịnh không phải là người có thể kháng cự lại dụ cảm.
Khiến cho người bản vương không chịu nỗi nhất là cô gái tóc vàng mắt xanh không ngờ còn ôm má chàng, thổi nhẹ vào lỗ tai chàng.
Tiểu Cao biết thân thể mình đã mau mắn có biến hóa, biến hóa rất bất nhã.
Thân người chàng chợt uốn khúc cong vòng lại, từ một bộ vì mà bất cứ một ai cũng không tưởng nỗi, uốn cong theo phương hướng mà bất cứ một ai cũng không tưởng nỗi.
Hai cô gái đè vai và ôm mặt chàng chỉ cảm thấy tay hụt hẫng, người bị họ án giữ đã biến mất, lúc quay đầu lại mới phát hiện chàng đã trốn đằng sau một Phật tượng bằng vàng ròng ở xa xa.
“Các người ngàn vạn lần không nên qua đây”. Tiểu Cao nói lớn:
“Con người của lão phu tịnh không phải là người tốt, các người nếu quả dám qua đây, lão phu thật cũng không khách khí nữa”.
Chàng quả thật có chút lo sợ đám con gái đó, nhưng chúng nếu quả thật sự đi qua, chàng cũng không thể cảm thấy quá khó xử, cũng không thể bị hù chết.
Chỉ tiếc đám người kia đều không đi qua, cả một người cũng không qua.
Bởi vì lúc đó, chủ nhân của địa phương này đã xuất hiện.
Một người gầy gò anh tuấn, thân người cao cao, tùy tùy tiện tiện vận một tấm trường bào lụa đen tuyền như màu tóc, thả tóc dài đen nhánh tùy tùy tiện tiện tản bay trên vai.
TÊN ĐÓ tuy ăn mặc tùy tùy tiện tiện, nhưng con người tên đó xem ra lại giống như đế vương.
Đặc biệt là khuôn mặt hắn.
Khuôn mặt vóc dáng vô cùng cực phân minh, đường nét vô cùng cực rõ rệt.
Sắc mặt tên đó trắng nhợt, hoàn toàn không có một chút huyết sắc, giống như dùng một khối đá trắng như tuyết gọt dũa thành, mang theo một thứ lãnh đạm cao quý vô phương hình dung.
Nhìn thấy người đó, đám con gái ngay lập tức đều khoanh tay cúi chào, Tiểu Cao ngay lập tức nói lớn:
– Ta đây biết ngươi ta đây nhất định là chủ nhân nơi này.
– Đúng.
– Lão phu không nhận ra đối phương, đối phương cũng không biết lão phu, đối phương đem lão phu vào đây làm gì ?
– Lão phu cũng không biết.
“Ngươi ta đây cũng không biết ?” Tiểu Cao la lên:
“Ngươi bản vương sao lại không biết được ?”.
– Bởi vì ta đây căn bản không muốn cậu đến, là cậu tự mình muốn theo ta đây đến.
Tiểu Cao ngây người, ngây người cả nửa ngày mới mở miệng:
– Là bản vương tự muốn đi theo cậu ? Lẽ nào cậu là người khiêng cái hòm ?
– Đúng.
Tiểu Cao ôm đầu, chừng nhiên sắp hôn mê bất tỉnh.
Một người dung mạo bình phàm mặc áo vải bố không ngờ đột nhiên lại biến thành một vị đế vương như một kỳ tích.
Chuyện đó vốn chỉ có trong thần thoại mới có thể xảy ra, Tiểu Cao lại khơi khơi vô ý đụng phải.
“Cậu thật ra là ai ?” Tiểu Cao từ sau lưng Phật tượng bước ra:
“Là một thích khách không lộ nguồn gốc, khiêng hòm lưu lãng thiên nhai ? Hay là một ẩn sĩ xa lánh hồng trần vui thú như vương hầu ?”.
Tiểu Cao hỏi hắn:
– Hai thứ người đó hoàn toàn bất đồng, thật ra thứ nào mới là chân diện mục của ngươi bản vương ?
“Còn ngươi bản tọa ? Ngươi bản tọa thật ra là ai ?” TÊN ĐÓ hỏi ngược lại Tiểu Cao:
“Là một chàng trai nhiệt huyết đối với mỗi một sự kiện trên thế gian đều cảm thấy hiếu kỳ ? Hay là một kiếm khách vô tình coi mạng người như cỏ rác ?”.
“Lão phu là người học kiếm, một người nếu quả muốn học kiếm, cũng nên hiến thân vì kiếm, có chết cũng không ân hận”. Tiểu Cao lại hỏi tên đó:
“Còn đối phương ? Đối phương giết người vì cái gì ? Vì tiền tài ? Hay là vì lúc đối phương giết người cảm giác rất khoái trá ?”.
Tiểu Cao ngưng thị nhìn hắn:
– Một người lúc biết mình có thể làm chủ sinh tử của người bản vương, có phải cảm thấy rất khoái trá ?
Hắc bào nhân chợt quay mình đi đến trước đại án, rót một chén rượu từ một bình thủy tinh, chầm chậm uống cạn.
Sau đó gã mới hững hờ đáp:
– Đối với ta đây mà nói, đó đã không còn là chuyện khoái trá, chỉ tiếc ta đây cũng giống như đại đa số người trên nhân gian, cũng đi làm những chuyện mà mình vốn không muốn làm.
– Lần này ngươi ta đây tại sao lại giết Dương Kiên ?
– Vì Châu Mãnh, bởi vì ta đây thiếu hắn một mạng.
– Mạng ai ?
– Bản tọa.
– Châu Mãnh đã từng cứu đối phương ?
“Mỗi một người đều khó tránh khỏi lúc có nguy ngập khốn nạn, ta đây cũng không ngoại lệ”. Hắc tên đó nhân điềm đạm đáp:
“Tương lai đối phương cũng có thể gặp mấy lúc đó, nhưng đối phương vĩnh viễn vô phương dự liệu là lúc đó ai sẽ cứu đối phương, chính như hiện tại đối phương cũng không biết tương lai có bao nhiêu người phải chết trong tay đối phương vậy”.
“Không phải là chết trong tay lão phu, mà là chết dưới kiếm của lão phu”. Tiểu Cao thốt:
“Người chết dưới kiếm của lão phu đều đã đem tính mệnh hiến thân cho kiếm, giống như lão phu, nếu quả lão phu có chết dưới kiếm của lũ người kia, lão phu chết cũng không oán hận”.
Hắc tên đó nhân đột nhiên lấy một thanh trường kiếm hình dạng cổ quái treo trên vách xuống, lạnh lùng nhìn Tiểu Cao:
– Nếu quả hiện tại bản tọa dùng thanh kiếm này giết ngươi bản tọa ?
“Vậy thì ta đây cảm thấy rất tiếc nuối”. Tiểu Cao đáp:
“Bởi vì hiện tại cả chuyện ngươi ta đây là ai mà ta đây cũng không biết”.
– Đối phương biết đã đủ quá rồi, đã đủ để khiến cho lão phu giết đối phương.
– Ồ ?
– Ngươi bản tọa đã biết là bản tọa giết Dương Kiên, đã len lén nhìn cái hòm của bản tọa.
“Nhưng bản tọa không nhìn thấy gì cả”. Tiểu Cao đáp:
“Bản tọa cũng nghĩ không ra sao nó có thể là vũ khí đáng sợ nhất trong thiên hạ ?”.
– Ngươi lão phu muốn biết ?
– Muốn phi thường.
Hắc tên đó nhân chợt bạt kiếm, kiếm khí lạnh buốt âm trầm ngay lập tức ép bức vào mi mắt, kiếm quang lóe chớp một màu bích lục.
“Thanh kiếm này tên là Lục Liễu, là di vật của Ba Sơn Cố đạo nhân”. Hắc hắn nhân vuốt nhẹ lưỡi kiếm:
“Cố đạo nhân năm xưa bằng vào bảy bảy bốn mươi chín chiêu Hồi Phong Vũ Liễu Kiếm tung hoành thiên hạ, kiếm khách thành danh chết dưới thanh kiếm này cũng không biết có bao nhiêu mà kể”.
GÃ đặt trường kiếm xuống, rút một cây Tuyên Hoa Đại Phủ treo gần đó.
“Đây là búa Hoàng Sơn ẩn hiệp Vũ Lăng dùng năm xưa”. GÃ nói:
“Chiêu thức ông bản vương dùng tuy chỉ có mười một chiêu, nhưng mỗi một chiêu đều là sát thủ cực kỳ bá đạo, nghe nói trong giang hồ đương thời chưa từng có ai có thể vượt qua bảy chiêu dưới tay ông bản vương”.
Bên cạnh Tuyên Hoa Phủ là một vũ khí giống thương, lại không phải là thương, bởi vì gắn trên đầu thương lại không phải là mũi thương, là một mũi liêm đao, còn dùng một sợi xích sắt quấn giữ.
“Thiết Liên Phi Liêm giết người như phạt cỏ”. Hắc tên đó nhân thốt:
“Kiện vũ khí này nghe nói đến từ Đông Doanh, chiêu thức quỷ bí chưa từng thấy”.
HẮN lại chỉ một đôi Phán Quan Bút trên giá, một đôi Nga My Thích, một vòng Khóa Hổ Lam, một thanh Ngô Câu Kiếm, một ngọn Câu Liêm Thương, một mũi Thất Tinh Tiên, một thanh loan đao Ba Tư, và một cây gậy tre bạch lạp:
– Những thứ vũ khí này năm xưa cũng đều thuộc về những cao thủ tuyệt đỉnh đương đại, mỗi một thứ vũ khí đều có chiêu thức độc đặc của nó, mỗi một thứ vũ khí đều không biết đã siêu độ anh hồn của bao nhiêu võ lâm cao thủ.
Tiểu Cao không thể nhịn được phải nói:
– Cái bản tọa hỏi là cái hòm của ngươi bản tọa, không phải là những thứ vũ khí đó.
Hắc hắn nhân hững hờ thốt:
– Nhưng cái hòm của bản vương là tinh hoa của những thứ vũ khí đó.
“Bản tọa không hiểu”. Tiểu Cao hỏi hắn:
“Một cái hòm làm sao có thể là tinh hoa của mười ba thứ vũ khí đó ? Ta đây thấy trong hòm chỉ bất quá có vài cục sắt, vài ống sắt và tấm sắt rời rạc thôi”.
“Ảo bí trong đó, đối phương đương nhiên không thể nhìn ra”. Hắc hắn nhân nói:
“Nhưng đối phương cũng nên biết, tất cả mọi vũ khí trên thế gian vốn đều chỉ bất quá là những khối sắt rời rạc, nhất định phải ráp lại mới có thể trở thành một thứ vũ khí”.
TÊN ĐÓ lại giải thích:
– Cho dù là một thanh đao, cũng cần phải có thân đao, lưỡi đao, cán đao, vòng đao, vỏ đao, cũng phải dùng năm thứ khác nhau ráp lại thành một mới có thể thành một thanh đao.
Tiểu Cao chừng như đã hiểu chút ít:
– Ý tứ của cậu có phải muốn nói, cậu có thể dùng những khối sắt trong cái hòm đó ráp lại thành một thứ vũ khí ?
– Không phải là một thứ vũ khí, là mười ba thứ vũ khí, mười ba thứ vũ khí khác nhau.
Tiểu Cao ngẩn người.
“Dùng mười ba phương pháp khác biệt, ráp thành mười ba thứ vũ khí hình thức khác biệt, nhưng mỗi một hình thức đều khác biệt với vũ khí thường thấy, bởi vì mỗi mộ t hình thức ít ra đều có công dụng của ba thứ vũ khí”. Hắc gã nhân nói:
“Những chiêu thức biến hóa tinh hoa của những vũ khí đó đều hoàn toàn nằm trong cái hòm của ta đây”.
HẮN hỏi Tiểu Cao:
– Hiện tại ngươi ta đây chắc đã minh bạch rồi chứ ?
Tiểu Cao đã hoàn toàn ngây ngốc.
Hiện tại chàng tuy đã minh bạch Dương Kiên và bọn Vân Mãn Thiên bảy người vì sao nhìn giống như đồng thời chết dưới ba bốn thứ vũ khí khác nhau, người tấn công lại chỉ có một người.
Điểm đó tuy Tiểu Cao đã hiểu, lại vẫn không thể hoàn toàn tin tưởng.
Nếu quả không tận mắt nhìn thấy, có ai có thể tin trên thế gian có một thứ vũ khí cấu tạo tinh xảo tinh xác tinh mật như vậy tồn tại ?
Nhưng Tiểu Cao không thể không tin.
Cho nên chàng không kiềm chế được khẽ thở dài:
– Người có thể chế tạo ra một kiện vũ khí như vậy, nhất định là một yêu nghiệt vĩ đại.
– Phải.
Trên khuôn mặt lãnh đạm tôn quý của hắc gã nhân đột nhiên lộ xuất một biểu tình rất quái dị, giống như một tín đồ trung thành nhất đột nhiên đề cập tới thần thánh mà gã sùng tín nhất.
“Không ai có thể so sánh với tên đó”. Hắc tên đó nhân thốt:
“Kiếm thuật của tên đó, trí tuệ của tên đó, tấm lòng của tên đó, và phương pháp luyện sắt luyện kiếm của tên đó, đều không có ai có thể so bì được”.
– TÊN ĐÓ là ai ?
– HẮN là người đã chế tạo ra “Lệ Ngân” của cậu.
Tiểu Cao lại ngây người.
Chàng đột nhiên có một cảm giác rất kỳ diệu, cảm thấy giữa chàng và hắc tên đó nhân thần bí đó phảng phất có những quan hệ quá đỗi vi diệu.
Thứ cảm giác đó khiến cho chàng vừa chấn kinh, vừa hưng phấn, lại sợ hãi.
Chàng còn muốn biết rất nhiều chuyện, chuyện có liên quan đến cái hòm, đến thanh kiếm này, và đến người đó, chàng đều muốn biết, nhưng hắc gã nhân lại chừng như không muốn để chàng biết quá nhiều, đã cải biến đề tài:
– Cái hòm đó cố nhiên là vũ khí kiệt xuất không tiền khoáng hậu, muốn sử dụng nó cũng không dễ gì. Nếu quả có một người kiệt xuất sử dụng nó, cũng không thể phát huy uy lực của nó.
TÊN ĐÓ tịnh không phải là đang khoe khoang về mình, cũng không có ý tự phụ, chỉ bất quá là thuật lại một sự thật:
– Người đó không những phải tinh thông cả chiêu thức biến hóa của mười ba thứ vũ khí đó, đối với cấu tạo của mỗi một kiện vũ khí đều phải hiểu thấu hết sức rõ ràng, hơn nữa còn phải có một đôi tay hết sức linh xảo mới có thể trong một thời gian ngắn đem mấy khối sắt trong hòm ráp lại.
Hắc gã nhân lại nói:
– Ngoài ra, tên đó còn phải có kinh nghiệm cực kỳ phong phú, phản ứng cực kỳ linh mẫn, và phán đoán cực kỳ chính xác.
– Sao vậy ?
“Bởi vì đối thủ bất đồng, vũ khí và chiêu thức phải dùng cũng bất đồng, cho nên mình nhất định phải trong một thời gian ngắn nhất phán đoán ra phải dùng vũ khí hình thức nào mới có thể chế ngực được đối thủ của mình”. Hắc hắn nhân đáp:
“Khi đối phương còn chưa động thủ, mình phải tính đúng nên dùng vật gì ráp thành vũ khí gì, hơn nữa còn phải hoàn thành trước khi đối phương xuất hiện, chỉ cần chậm một nhịp, có thể chết dưới tay của đối phương rồi”.
Tiểu Cao cười khổ:
– Xem ra đó thật sự không phải là chuyện dễ, người như vậy tìm khắp thiên hạ chỉ sợ cũng tìm không ra bao nhiêu người.
Hắc hắn nhân thanh tịnh nhìn chàng, qua một hồi rất lâu mới lạnh lùng nói:
– Muốn mở cái hòm của bản tọa ra cũng không phải dễ, nhưng cậu lại đã mở được.
Tay cậu đã đủ linh xảo rồi.
– Hình như vậy.
– Võ công của đối phương cũng rất có căn cơ, hơn nữa hình như còn luyện qua Du Già thuật truyền từ Thiên Trúc Mật Tông, trên Thánh Mẫu Thủy Cao Phong.
– Hình như vậy.
“Lão nhân giao cho đối phương thanh “Lệ Ngân” cũng có chút quan hệ tới cái hòm của lão phu”. Hắc gã nhân điềm đạm thốt:
“Cho nên cho đến bây giờ đối phương còn chưa chết”.
“Lẽ nào cậu vốn muốn giết bản tọa ?” Tiểu Cao hỏi:
“Đối phương tại sao lại không giết ?”.
“Bởi vì lão phu muốn lưu đối phương ở lại đây”. Hắc hắn nhân đáp:
“Ta đây muốn đối phương kế thừa võ công của ta đây, kế thừa cái hòm của ta đây, kế thừa tất cả những gì mà ta đây có”.
Chuyện gã nói là một hạnh vận mà người bản tọa cả nằm mộng cũng không mộng tưởng nỗi.
— Tài phú địch quốc, vũ khí vô cùng cực huyền bí, vũ khí đáng sợ nhất trong thiên hạ.
Một người trẻ tuổi tay trắng đột nhiên ôm hết tất cả những thứ đó, mệnh vận cả đời hắn ta đây bất chợt đã cải biến trong phút chốc.
Trong tâm của người trẻ tuổi đó có cảm giác ra sao ?
Tiểu Cao không ngờ cả một phản ứng cũng không có, giống như đang nghe người bản vương nói một chuyện hoàn toàn không liên quan gì đến chàng.
Hắc hắn nhân lại nói:
– Điều kiện duy nhất của bản tọa là cậu trước khi luyện thành võ công của bản tọa, tuyệt không thể rời khỏi nơi này một bước.
Điều kiện đó tịnh không quá hà khắc, hơn nữa hợp lý phi thường.
“Chỉ tiếc cậu đã quên hỏi một chuyện”. Tiểu Cao thốt:
“Cậu quên hỏi coi lão phu có chịu ở lại đây không ?”.
Vấn đề đó kỳ thật bất tất phải nói tới, điều kiện như vậy chỉ có kẻ điên khùng khờ dại mới cự tuyệt.
Tiểu Cao không phải là kẻ điên, cũng không phải là người khờ, hắc gã nhân lại vẫn hỏi chàng câu đó:
– Cậu có chịu không ?
“Bản tọa không chịu”. Tiểu Cao trả lời không chút do dự:
“Lão phu cũng không nguyện ý”.
Tròng mắt của hắc gã nhân đột nhiên có biến, từ tròng mắt của một người phàm thường biến thành một mũi kim châm, một mũi kiếm, một vòi châm của ong mật, đâm thẳng vào mắt Tiểu Cao.
Đôi mắt Tiểu Cao lại không chớp tới một cái, lại qua một hồi rất lâu, hắc gã nhân mới hỏi chàng:
– Ngươi ta đây vì sao lại không chịu ?
“Kỳ thật cũng không tại sao hết !” Tiểu Cao đáp:
“Có lẽ chỉ bất quá vì nơi đây quá ngột ngạt, còn bản tọa lại luôn luôn quen ngày tháng tự do tự tại”.
Chàng ngưng thị nhìn con người thần bí đáng sợ đó, điềm đạm thốt:
– Có lẽ chỉ bất quá vì ta đây không muốn thành một người như cậu.
– Đối phương biết ta đây là người ra sao ?
“Bản tọa không biết”. Tiểu Cao đáp:
“Nhưng lão phu cảm thấy con người của đối phương chừng như luôn luôn sống trong bóng tối, không cần biết đối phương xuất hiện dưới diện mục nào, chừng như đều chỉ xuất hiện trong bóng tối”.
Chàng khẽ thở dài:
– Cậu tuy có tài phú địch quốc, võ công thiên hạ độc nhất vô nhị, nhưng có lúc ta đây lại cảm thấy ngày tháng của cậu vẫn không khoan khoái bằng ta đây, có lúc ta đây thậm chí còn cảm thấy tội nghiệp cậu.
Hắc tên đó nhân nhìn chàng, hàn quang trong tròng mắt đột nhiên phân tán, tản thành một màn ánh sáng mông mông lung lung, tản thành một phiến hư hư vô vô.
“Mỗi một người đều có quyền chọn lựa phương thức sinh hoạt cho mình, ta đây cũng có quyền chọn lựa của ta đây”. Tiểu Cao nói:
“Bản tọa muốn sống dưới ánh mặt trời, cho dù bản tọa phải giết người, bản tọa cũng đường đường chính chính đến khiêu chiến với người bản tọa, cùng người bản tọa tranh đấu một trận thắng bại công công bình bình”.
Hắc gã nhân chợt nhếch mép:
– Cậu nghĩ Tư Mã Siêu Quần thật có thể cùng cậu quyết đấu công bình ?
– Bản tọa quang minh chính đại khiêu chiến với tên đó, lấy một chọi một, sao lại không công bình ?
“Hiện tại đối phương đương nhiên không hiểu”. Hắc gã nhân lại thở dài một tiếng một hơi:
Đợi đến khi đối phương hiểu, chỉ sợ đã quá trễ”.
“Không cần biết ra sao, bản tọa vẫn muốn đi”. Tiểu Cao nói:
Hiện tại bao tử của bản tọa đã đói muốn chết, bản tọa chỉ hy vọng đối phương lưu bản tọa lại ăn một chầu ngon lành, sau đó để bản tọa đi”.
Chàng lại lộ vẻ cao hứng:
– Ta đây thấy cậu không phải là người nhỏ mọn, yêu cầu của ta đây đại khái cũng không thể coi là quá đáng.
“Quả thật không thể coi là quá đáng”. Hắc tên đó nhân lạnh lùng thốt:
“Chỉ tiếc ngươi ta đây cũng đã quên hỏi ta đây một chuyện”.
– Chuyện gì ?
– Người đến địa phương này, chưa bao giờ có một ai có thể sống sót đi ra.
Tiểu Cao không ngờ vẫn còn cười được:
“Bản vương tin lời ngươi bản vương nói, may là mỗi một chuyện đều có ngoại lệ”. Nụ cười của chàng không ngờ còn rất khoan khoái:
“Lão phu tin rằng cậu nhất định vì lão phu mà phá lệ một lần”.
– Ta đây tại sao lại phải vì cậu mà phá lệ ?
– Bởi vì bọn bản vương là bạn hữu, không phải là cừu địch, bản vương cũng chưa từng đắc tội với ngươi bản vương.
“Đối phương lầm rồi”. Hắc gã nhân thốt:
“Cậu không phải là bạn hữu của lão phu, cũng không xứng làm bạn hữu của lão phu”.
Trong mắt của gã đột nhiên lại lộ xuất một ánh sáng rất kỳ quặc:
– Nếu quả bản tọa chịu vì ngươi bản tọa mà phá lệ một lần, chỉ bất quá là vì một nguyên nhân.
– Nguyên nhân gì ?
“Vì ngươi bản tọa tội nghiệp bản tọa”. Hắc gã nhân đáp.
Ánh sáng trong mắt gã bỗng phảng phất lại biến thành một ý tứ chế nhạo đắng cay:
– Trên nhân gian này chỉ có người hận lão phu, sợ lão phu, lại chưa từng có ai tội nghiệp lão phu, chỉ vì một điểm đó, lão phu cho ngươi lão phu một lần cơ hội.
– Cơ hội gì ?
Hắc gã nhân đứng dậy, từ trên đại án tùy tiện cầm lấy hai bình thủy tinh, muốn Tiểu Cao chọn một bình mà uống.
“Tại sao muốn lão phu chọn ?” Tiểu Cao hỏi:
“Hai bình rượu chừng như hoàn toàn như nhau, cả bình cũng giống nhau”.
– Chỉ có một điểm khác biệt.
– Điểm gì ?
“Trong hai bình rượu, có một bình là độc tửu”. Hắc gã nhân đáp:
“Xuyên trường đoạt mệnh độc tửu”.
Kỳ thật hai bình rượu đó còn có một điểm không giống nhau, có một bình khác với bình kia một điểm.
Bởi vì bình rượu đó hắc tên đó nhân đã rót ra một chút, hơn nữa đã uống một chén hồi nãy.
Hiện tại gã vẫn còn sống.
Một điểm đó đáng lẽ Tiểu Cao nên nhìn ra, nhưng chàng lại chọn cái bình còn lại.
Hắc gã nhân lạnh lùng nhìn chàng, lạnh lùng hỏi:
– Đối phương đã chọn ?
– Lão phu đã chọn, hơn nữa tuyệt đối không sửa đổi chủ ý.
– Cậu có nhìn thấy bản vương hồi nãy uống một chén không ?
– Bản tọa đã thấy.
– Cậu có biết ta đây uống bình nào không ?
– Ta đây biết.
– Ngươi ta đây tại sao không chọn cái bình ta đây đã uống ?
“Bởi vì ta đây còn chưa muốn chết.” Tiểu Cao mỉm cười, cười càng khoan khoái:
“Cậu biết bản tọa không phải là người mù, cũng không thể coi là quá ngu, nhất định có thể nhìn ra trong hai bình rượu đó có một bình cậu đã uống qua, nhưng cậu vẫn muốn bản tọa chọn, bởi vì đại đa số người dưới tình huống đó đều chọn cái bình cậu uống hồi nãy”.
Đó là sự thật.
“May là bản vương không phải như đại đa số, ngươi bản vương cũng không thể coi bản vương giống như những người đó”. Tiểu Cao thốt:
“Trong bình rượu đối phương uống qua nếu quả thật có độc, đối phương không thể dùng phương pháp đó thử lão phu”.
Chàng nói:
– Ngươi ta đây muốn đối phó ta đây, đương nhiên phải dùng phương pháp khốn khó một chút.
Sự chọn lựa đó thật không dễ dàng gì.
Có những người cho dù có trí tuệ, có thể nghĩ ra độc tửu rất có thể nằm trong cái bình hồi nãy hắc hắn nhân có uống qua, cũng vị tất có đảm khí chọn cái bình còn lại.
“Độc tửu là của ngươi ta đây, ngươi ta đây đương nhiên có giải dược, cho dù có uống mười tám bình cũng không thành vấn đề, nhưng ta đây uống vào lại không được”. Tiểu Cao nói:
“Cho nên ta đây chỉ còn nước chọn cái bình này”.
Hắc tên đó nhân dùng một ánh mắt rất quái dị nhìn Tiểu Cao, dùng một giọng nói rất quái dị hỏi chàng:
– Nếu quả cậu chọn sai ?
– Vậy thì ta đây cũng chỉ còn nước chết chắc.
Nói xong câu đó, Tiểu Cao cầm cái bình chàng chọn uống ực xuống.
Sau đó người chàng cũng ngã xuống.