Ăn Bồ Đào Không Phun Bì
Chương 68: Thân thế

Cập nhật lúc: 2026-09-04 04:15:20 | Lượt xem: 6

Sao nữ nhân ấy lại có thể thiếu cẩn thận như thế!

Lời nói, cử chỉ của Thượng Quan Tuyết lúc đó lần lượt tái hiện lại trong đầu Bồ Đào.

Nếu tiểu Tiêu đã cam đoan là chuyện Thượng Quan Khâm là người đứng đằng sau vụ huyết tẩy của Thượng Quan gia không bị bại lộ, như vậy, Thượng Quan Thanh Khuê bắt đi thầy là vì nguyên nhân khác?

Có thể có liên quan đến Thủy Nguyệt Phiêu Linh, có thể có liên quan đến thân phận Giáo chủ Thuấn Ảnh Giáo của hắn, tóm lại, tạm thời có lẽ Thượng Quan Thanh Khuê sẽ chưa hạ độc thủ đối với sư phụ.

Bồ Đào ngừng lại, sửa sang lại xiêm áo, lau chùi sạch sẽ nước mắt trên mặt.

Trực tiếp hạ xuống dãy phòng của Ma giáo.

Đem sự tình kể hết với Quý Tử Thiến và Hồng Dạ.

Quả nhiên sắc mặt của Hồng Dạ và Quý Tử Thiến không tốt lắm.

“Tiểu Tiêu tên đó không gạt đối phương đâu, Thiên Sơn Tam Môn tuyệt đối không tiết lộ tin tức của người giao dịch, ai nấy quả thật chỉ biết là người huyết tẩy Thượng Quan gia chính là Thiên Sơn Tam Môn, mà không phải là Thượng Quan Khâm của Thuấn Ảnh Giáo. Thượng Quan Khâm tạm thời hẳn sẽ không nguy ngập đến tánh mạng. Hơn nữa Tiêu cũng đã nói rồi, có lẽ Thượng Quan Thanh Khuê không ngờ rằng đối phương trở về mau như vậy, nên đã ra lệnh cho người của tên đó ra ngăn cản đối phương lại. Có thể lúc đó vì Phong Duyệt nhận ra chúng, muốn kinh hô nên Thượng Quan gia mới sợ kinh động mà không thể không giết người bịt miệng, như vậy cũng là hợp tình hợp lý.”

Bồ Đào nhìn về phía Quý Tử Thiến, Quý Tử Thiến cúi đầu xuống. Hồng Dạ nhìn thần sắc của hai người rồi nói “Nhưng tất cả cũng đều là phỏng đoán mà thôi, để an tâm hơn, như vậy đi, hai cậu ở đây đợi ta đây, ta đây sẽ đi thám thính một phen. Ta đây còn nhớ rõ phương vị dãy phòng của Thượng Quan gia, các cậu không cần lo lắng, dù sao ta đây cũng làm sát thủ lâu năm, sẽ không dễ dàng bị phát hiện tung tích đâu.”

Tay trái liền rút ra cây quạt màu đỏ, chân đạp cửa sổ, quay đầu lại nói với Bồ Đào “Sẽ rất nhanh mang tin tức trở về, phải an tâm ở đây mà đợi bản tọa! Món nợ nhân tình này khá lớn nha, đối phương thiếu bản tọa, sau này bản tọa lớn lên, đối phương phải lấy thân đền đáp đó!”

Bồ Đào nhất thời dở khóc dở cười.

Hồng Dạ đi rồi.

Quý Tử Thiến bưng nước lên cho Bồ Đào rửa mặt.

Nữ nhân ấy khóc nhiều quá, mặt mày lem luốc tiều tụy như mặt mèo.

Quý Tử Thiến nhìn nhìn rồi hỏi “Nếu lão phu mất tích, cậu có khóc giống như vầy không?”

Bồ Đào ngượng ngùng nói “Ngươi bản tọa làm gì mà mất tích?”

Quý Tử Thiến lấy khăn lau mặt cho nữ nhân ấy, nghiêm túc hỏi lại “Nếu bản tọa thật sự mất tích, cậu có khóc hay không?”

“Có.”

Bồ Đào theo bản năng trả lời.

“Ừ…… Vậy đủ rồi, chuyện khác không cần nói nữa……” Thấy Bồ Đào muốn nói thêm, Quý Tử Thiến ngay lập tức ngắt ngang “Ta đây chỉ nghe những lời ta đây thích nghe thôi……”

Thiên ngôn vạn ngữ mà chỉ kết luận trong một câu ngắn ngủi, Bồ Đào thở dài một tiếng “Lúc này là lúc nào mà còn ở đây ghen.”

Quý Tử Thiến giật mình, đột nhiên khẽ cười một cách hết sức quyến rũ, nói. “Có lẽ vì đây là mối tình đầu của bản tọa, bản tọa đã gặp qua những người xinh đẹp hiền thục, thông minh thiện lương, tài hoa hơn nhiều so với đối phương, đáng tiếc đều không hề làm bản tọa động tâm. Vốn Vực Tuyết thúc thúc bền bỉ khuyên bản tọa phải kế thừa truyền thống của cha mà làm một tuyệt thế tiểu đoạn tụ, còn mang đủ loại người xuất sắc đến cho bản tọa chọn, nhưng bản tọa thật chẳng có cảm giác gì. Bản tọa chỉ thích Bồ Đào đối phương mà thôi.”

Bồ Đào quay mặt đi “Ta đây không ôn nhu, không diễm lệ, không hiền thục, không thông minh, không thiện lương, cũng không có tài hoa, thật sự là đáng tiếc.”

“Cho nên a, Vực Tuyết thúc thúc nói, đây nhất định là mãnh lực của mối tình đầu, aizz, cũng không có cách nào, thiếu một lam nhan họa thủy như ta đây thật sự là tổn thất cho giới đoạn tụ mà.”

“Yêu cũng là một loại tổn thất.”

Quý Tử Thiến biến sắc “Không đúng!”

Bồ Đào cúi đầu, tâm thần không yên “Kiếp trước có lẽ là đối phương thiếu nợ bản tọa, không, kiếp trước có lẽ là bản tọa yêu phải một người không nên yêu.”

“Nhân sinh trên đời phải sống cho khoái hoạt, tuy hiện giờ tán tỉnh ngươi bản tọa là không đúng, nhưng để bản thân mình thoải mái phóng túng một chút mới không tổn thất đến hình tượng phong lưu anh tuấn của bản tọa.”

“Vĩnh viễn chẳng quan hệ gì tới dung mạo anh tuấn của đối phương cả.” Bồ Đào nghiêm túc nói.

Quý Tử Thiến nhất thời nhăn mặt “Sao lúc này cậu thích châm chọc cay độc quá vậy!”

“Không biết, từ khi sinh tiểu Quý và tiểu Bảo, ta đây cảm thấy mình càng ngày càng không trầm ổn đáng yêu như trước. Đôi khi tâm tình ta đây như một tiểu hài tử, đôi khi lại giống một lão bà bà……”

Bồ Đào mê man tâm sự, Quý Tử Thiến ngẫm lại, không khỏi nghi ngờ “Không lẽ là hội chứng hậu sản? Lúc ngươi lão phu sinh bảo bảo, chẳng lẽ Thượng Quan Khâm không có ở bên cạnh ngươi lão phu sao?”

Bồ Đào chấn động mạnh, nhớ lại chuyện đã qua.

Quý Tử Thiến, chỉ một câu đã trúng tim đen người lão phu, quả thật là độc thiệt!

Đang mãi mê suy nghĩ thì Hồng Dạ về tới.

Lẳng lặng bưng chén trà lên uống cạn một hơi, rồi mới nói “Tìm được rồi, cho lão bản trong khách đ**m ít tiền thì moi được tin tức ngay, nhưng nơi này lại không phải là phạm vi thế lực của Thượng Quan gia. Thượng Quan Khâm bị nhốt trong phòng củi của khách đ**m, nhưng ngoài cửa có lão nhân của Thượng Quan gia canh gác, có lẽ trong phòng còn có người khác, bản tọa đã tìm được cách lẻn vào, chúng bản tọa đi thôi.”

Bồ Đào nhất thời kinh sợ, sư phụ là người thích sạch sẽ như vậy, giờ bị nhốt trong phòng củi, nghĩ mà đau lòng a!

Hồng Dạ siết chặt bả vai của Bồ Đào, lắc lắc nói “Tỉnh lại mau, phải sử khinh công thật cẩn thận, không thể để xảy ra sơ sót nào, đối phương cũng biết Lưu Thủy ông lão của Thượng Quan gia không phải chỉ có hư danh, đừng làm hỏng chuyện!”

“Ừ!”

Bồ Đào gật gật đầu thật mạnh, ba người cởi bớt áo ngoài, chỉ mặc một bộ trung hắn để tiện bề hành động, Bồ Đào và Quý Tử Thiến đều thay ra hắn phục dạ hành.

Hồng Dạ vẫn mặc một bộ xiêm gã màu đỏ phô trương cực kỳ chói mắt, nhưng lúc xuất phát còn không quên cảnh cáo “Chúng bản tọa ẩn núp đến gần trước, lén xem cách bố trí trong phòng, rồi nghiên cứu phương án, không được mạo hiểm xông vào, tuy Tử Thiến có Thủy Nguyệt Phiêu Linh, nhưng bản tọa cũng chỉ là nửa phế nhân, Bồ Đào lại không có tinh thần chiến đấu, nếu kinh động Thượng Quan Thanh Khuê và những cao thủ khác, sợ rằng Thượng Quan Khâm sẽ không có kết quả tốt a!”

“Ừ!”

Liền tung mình nhảy lên nóc nhà, cẩn thận đi theo sự dẫn dắt của Hồng Dạ.

Quả nhiên là sát thủ chuyên nghiệp, đột nhập đến phạm vi dãy phòng của Thượng Quan gia, dưới đất không ít người qua lại canh gác, đường đi quanh co khúc khuỷu, tuy người dưới đất nhìn không thấy người trên nóc nhà, nhưng Bồ Đào trên nóc nhà nghe giọng nói nói chuyện của môn đồ Thượng Quan gia phía dưới cũng không thể nhìn thấy phương vị của đám người kia.

Bất quá chuyện quan trọng nhất vẫn là phải cứu thầy ra.

Bồ Đào lo lắng không biết Thượng Quan Khâm có được bình an hay không.

Chưa đầy một khắc đã đến phòng củi.

Gạch ngói trên nóc nhà đã được Hồng Dạ lót vải bông, nên cho dù ba người sử dụng khinh công đạp lên cũng không phát ra tiếng nói nào.

Ba người ghé vào khe hở từ miếng ngói, chưa đầy ba thước phía dưới là cửa ra vào của phòng củi, đứng bên cạnh cửa canh gác chính là Thượng Quan Lưu Thủy và Thượng Quan Phi.

Hồng Dạ hai ngón tay cẩn thận nhẹ nhàng, không một tiếng động rút ra mấy miếng ngói.

Trong phòng củi rất đơn giản, chỉ quét mắt một vòng ba người đã nhìn rõ tình hình trong phòng.

Thượng Quan Khâm một thân áo trắng ngồi trên một đụn rơm khô sạch sẽ, khô ráo, thần sắc bình tĩnh, tựa hồ như đang trò chuyện đàm luận thường ngày.

Trên người hắn quả nhiên cũng không có thương tích gì.

Chỉ là trên tay tên đó bị còng lại bằng một bộ khóa sắt tinh tế, có thể là tên đó bị hạ dược, bị điểm huyệt. Người của Thượng Quan gia cũng không dám bạc đãi Phó gia chủ tiền nhiệm, cũng đoán rằng tên đó sẽ không chạy trốn.

Đứng trước mặt tên đó là Thượng Quan Thanh Khuê, Thượng Quan Tuyết. Tứ đại hộ pháp theo canh gác và Mộ Dung Hoa. Bồ Đào vểnh tai, nghe thấy Thượng Quan Thanh Khuê căn dặn “Tuyết nhi, cậu mang Hoa đi chăm sóc cho Lưu Thủy đi, cô ấy hoài thai bụng to, đứng ở đây gió lớn không tốt.”

Thượng Quan Tuyết cúi đầu xuống, Mộ Dung Hoa cũng biết Thượng Quan Thanh Khuê đuổi khéo, cũng cúi đầu xuống bước ra ngoài.

Thượng Quan Thanh Khuê lại ra lệnh với Tứ đại hộ pháp “Bọn cậu ra ngoài trước đi.”

“Dạ”

Xem ra vừa đến kịp lúc, Bồ Đào vì không có lệnh của Hồng Dạ nên không dám ra tay. Mà Hồng Dạ lại tựa hồ muốn nghe ngóng câu chuyện sắp xảy ra, nên cũng không ra tay, vì thế ba người ghé vào khe hở mấy miếng ngói trên nóc nhà nghe lén, còn có thể mơ hồ thấy Mộ Dung Hoa vừa đi ra vừa khoác thêm áo choàng cho Lưu Thủy, còn Thượng Quan Tuyết bộ dáng vô thần rảo bước đi xa.

Trong phòng truyền đến tiếng nói chuyện.

“Biết tại sao bản vương bắt ngươi bản vương đến đây không?”

Thượng Quan Thanh Khuê tức giận hỏi.

“Biết, bởi vì ta đây mất tích khỏi Thượng Quan gia, giờ gặp lại ta đây đã thành Giáo chủ Thuấn Ảnh Giáo.”

Thượng Quan Thanh Khuê hừ một tiếng, cả giận nói. “Đừng giả vờ giả vịt nữa!!”

Thượng Quan Khâm khẽ cười nói “Không phải sao? Vậy thỉnh gia chủ nói rõ đi, hay là ngươi lão phu muốn hỏi chuyện tại sao Bồ Đào của lão phu lại sử dụng Thủy Nguyệt Phiêu Linh tại Đại hội võ lâm? Chuyện đó lão phu cũng không biết đâu, hài tử kia cũng giấu lão phu nhiều năm rồi, đến lúc đó lão phu mới biết…..”

“Ngươi bản vương còn mặt mũi nói đến Bồ Đào?! Súc sinh!”

“Tại sao lại không thể nói đến? Thích cũng đã thích rồi, yêu cũng đã yêu rồi, bản vương nuôi cô ấy lớn lên, chăm sóc bảo vệ cô ấy, cưới cô ấy, ngay cả bảo bảo cũng đã sinh ra, còn gì không thể làm được? Nếu Bồ Đào biết ngươi bản vương quan tâm đến cô ấy, chắc sẽ cảm động biết bao nhiêu?”

“?!”

“Năm đó một kiếm kia……suýt nữa đã lấy mạng của Bồ Đào, bản vương không bao giờ muốn cô bản vương bị tổn thương nữa, nếu không phải thế……bản vương cũng sẽ không hạ quyết tâm đối với mối tình này, Ngưng Vũ bí tịch không ngừng khiến cô bản vương mất đi trí nhớ, mọi khổ đau trước đây cô bản vương đã quên sạch, nhưng bản vương thì vẫn còn nhớ rất rõ.”

“Câm mồm.”

“Câm mồm, vậy đối phương bắt lão phu đến đây để làm gì, muốn tận mắt chứng kiến bọn lão phu bên nhau, ngay cả con cái cũng đã có? Năm đó đối phương làm cô ấy đau lòng sống không bằng chết, đối phương có nghĩ đến ngày hôm nay hay không?”

“Các cậu loạn luân! Đúng vậy! Vì thế bản vương mới hận đứa nhỏ kia!”

Thượng Quan Khâm đột nhiên cúi đầu xuống không nói gì nữa, một lúc lâu sau mới thản nhiên nói “Chuyện năm xưa ta đây và đối phương đều biết rõ trong lòng, là bởi vì đối phương ghen tị, nên mới hận Bồ Đào. Ta đây thật không thể tin nổi, nay cũng vì lòng ghen tị mà đối phương muốn giành lại cô ta đây, có phải hay không?”

Lại nói “Ta đây nuôi Bồ Đào lớn lên, thương yêu nàng ta đây nhiều năm nay, nhưng từ đó tới giờ ta đây cũng vẫn không thể hiểu được, tại sao biểu ca ngươi ta đây lại trút hận lên người của Bồ Đào. Lão gia chủ qua đời, Khổ bà bà cũng đã chết, trên đời này chỉ còn ta đây và ngươi ta đây biết, Bồ Đào chính là cốt nhục của ngươi ta đây.”

Bồ Đào nghe vậy đầu óc nhất thời quay cuồng.

Không thể suy nghĩ được gì nữa.

Mọi việc đang xảy ra như một cơn mơ, Hồng Dạ và Quý Tử Thiến cũng thập phần sửng sốt đồng thời quay đầu lại nhìn Bồ Đào. Hồng Dạ còn mấp máy môi không một tiếng động hỏi “Là con ruột của Thượng Quan Thanh Khuê? Tại sao lại như vậy a? ”

Chỉ thấy thân hình Bồ Đào càng lúc càng run rẩy, Quý Tử Thiến đột nhiên cảm thấy Bồ Đào có chút không ổn, đáng tiếc còn chưa kịp ngăn cản, Bồ Đào đã như phát điên đứng bật dậy, đạp vỡ mấy mảnh ngói, tung mình nhảy vào phòng.

Thượng Quan Khâm và Thượng Quan Thanh Khuê đều giật bắn mình.

Hai người nhận ra là Bồ Đào, sắc mặt cả hai đều hết sức khó coi.

Bồ Đào b*n r* Thiên Hoa Loạn Vũ, trực tiếp dùng đầu thương chỉ vào Thượng Quan Thanh Khuê, đôi mắt sưng đỏ, lạnh lùng hỏi “Bọn cậu rốt cuộc đã giấu lão phu những gì!”

—————-

Tình hình vô cùng cực hỗn loạn.

Thượng Quan Tuyết nhớ lại cuộc gặp gỡ với Bồ Đào mới vừa rồi.

Không ngờ người nàng bản vương gọi là ca ca nhiều năm qua, ấy vậy mà lại là tỷ tỷ, nàng bản vương ấy còn sinh con cho Phó gia chủ nữa! Không phải tên đó là sư tôn của nàng bản vương ấy sao!?

Nàng ta đây vẫn nhớ như in một hồi náo loạn tại đại hội võ lâm năm đó.

Lúc đó Bồ Đào thượng đài đại chiến với Hồng Dạ, nữ nhân ấy ấy vẫn là một vị công tử phong lưu hoa lệ.

Đáng tiếc bản thân cô ấy không có cốt khí, sợ tới mức chỉ biết trốn vào trong lòng Thân Phi.

Thân Phi, khi lửa nổi lên bốn phía, bị người lão phu đâm một đao vào bụng, máu chảy đầy đất, cơn ác mộng này đến nay vẫn theo ám ảnh Thượng Quan Tuyết.

Thỉnh thoảng cô ấy sẽ ngơ ngơ ngác ngác vô thần chậm rãi bước trên đường không mục đích, đầu óc hỗn loạn, giống như hiện giờ.

Trong tai không ngừng vang lên tiếng chém giết điên cuồng của đêm hôm đó.

Cô ấy cứ đi về phía trước, đi mãi, đi mãi.

Trong lòng thầm nguyện được gặp lại Thân Phi một lần nữa.

Vô tình đến trước một gian phòng.

Đúng lúc có người đang đẩy cửa bước ra.

Thượng Quan Tuyết ngạc nhiên, khó tin nhìn chằm chằm người trước mặt, run rẩy gọi.

“…… Phi……?”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8