Bản Ghi Chép Cuộc Sống Hạnh Phúc Ở Triều Thanh
Chương 97: Sảy thai

Cập nhật lúc: 2026-09-04 11:00:43 | Lượt xem: 5

“Thì ca, làm sao vậy?” Dận Trinh rất quan tâm hỏi: “Nhìn sắc mặt con có chút không được tốt,
không phải là có chuyện gì phiền lòng chứ?”

Hoằng Thì cười khổ
một cái, trên mặt lộ ra thần sắc lo lắng: “Không gạt Thập Tứ thúc, Hoàng ngạch nương trước đó vài ngày nhiễm cảm phong hàn, đến giờ vẫn còn chưa khỏe, trong lòng chất nhi thật sự là rất lo lắng.”

“Thì ca thật
hiếu thuận” Dận Trinh khẽ cười khen một câu, đoạn nói: “Trước giờ Hoàng thượng cùng Hoàng hậu nương nương phu thê tình thâm, nói vậy hiện tại cũng đang rất sốt ruột đúng không!”

“Đúng vậy a, đúng vậy
ạ!!” lúc này, Hoằng Quân bên cạnh mở miệng nói: “Hoàng a mã hiện tại trở nên rất nóng tính, bắt bớ quát nạt đủ người, Thập Tứ thúc ngàn vạn lần
nhớ phải trốn đi nha.” Đoạn thằng bé bày ra dáng vẻ trông như ‘nghĩ lại
mà phát run’.

“Hì hì, ai bảo Quân ca đối phương nhao nhác không cho Hoàng
ngạch nương nghỉ ngơi…” bé nhất trong ba đứa, Hoằng Lịch lộ ra vẻ mặt
nhìn có chút đắc ý, không chút lưu tình vạch trần nói: “Bị phạt cũng
phải.”

“Đối phương…”

Đương lúc mấy đứa nhóc bắt đầu náo loạn
cãi cọ, tâm tình của Dận Trinh lại dồn dập trầm xuống, nghe ý của chúng, Hoàng thượng hiện tại hẳn là rất tốt.

Dù sao “Kế hoạch” kia thật sự là có quá nhiều biến cố, cho nên ngay cả chính hắn cũng không xác
định rốt cuộc có thành công hay không.

Hiện tại trong Viên Minh
viên gió êm sóng lặng, Tử Cấm thành bên kia cũng không có chút gì khác
thường, thật sự không giống như tình huống hoàng đế băng hà.

Nhưng gã vẫn chưa từ bỏ ý định, không được tận mắt thấy hoàng đế, gã không cam lòng.

Đám anh em Hoằng Thì thấy Dận Trinh đang còn thất thần đứng đó, lén lút
liếc nhìn nhau một cái, Hoằng Lịch bé nhất nhanh chóng nói: “Thập Tứ thúc,
hiếm khi có một chuyền đến Viên Minh viên, không bằng chúng con dẫn ngài đi dạo một vòng, cũng coi như chúng con làm chủ tiếp đãi thúc.”

Dận Trinh nghĩ cũng được, đợi qua vài giờ Thái hậu ngủ trưa dậy, mình
gặp được ngạch nương, ắt sẽ có thể biết được tin tức chuẩn xác nhất,
liền gật gật đầu nói: “Được!”

Đám anh em Hoằng Thì liền dẫn tên đó đi,
đông du tây dạo, không biết không hay đã qua mấy thời gian, lúc đó tên đó nhiều
lần ngỏ ý muốn đi thăm Thái hậu, nhưng đều nhận được tin là Thái hậu còn đang ngủ. Chút không biết không hay, sắc trời đã bắt đầu nhá nhem tối, Dận
Trinh nhiều lần do dự cuối cùng không có cách nào, chỉ có thể bất cam
bất nguyện mà rời đi, nhưng suy nghĩ trong đầu kia lại bắt đầu nảy lên,
tên đó biết rõ, nếu như mình đến đây, Thái hậu không thể nào không gặp tên đó, như vậy loại tình huống này có lẽ là…

Theo như tin tức của Bát ca, Tề phi ở hậu cung cũng chưa hồi cung!

Trong lòng Dận Trinh chợt cuồn cuộn nổi lên lửa nóng, gần như là tức thì phát giác bên trong có điều dị thường, hắn ngồi trên lưng ngựa ngay tức thì
phi về kinh thành.

Ai ngờ, vừa chạy được mười dặm, đột nhiên mặt
đất bị sụt xuống, Dận Trinh cả người lẫn ngựa, toàn bộ rớt xuống, tên đó
bản tính vũ dũng, tức thì đề thân, đạp lên lưng ngựa muốn nhảy ra,
nhưng, mới vừa ló đầu ra từ trong bẫy, bất đột ngột, sau đầu xẹt qua
làn gió, tức thì có vật gì đó đập vào sau ót tên đó, Dận Trinh ngay cả bị
người nào tập kích cũng không biết, trước mắt tối sầm liền hôn mê bất
tỉnh.

***

Điềm Nhi ngồi bên người Dận Chân, cầm tay hắn ta đây
thật chặt, trên mặt dần hiện vẻ kích động, vừa rồi nàng ta đây rõ ràng cảm giác được ngón tay của Dận Chân giật giật, ngay tại lúc nàng ta đây khẩn trương nín thở, một lát sau, Dận Chân quả nhiên chậm rãi mở hai mắt ra.

“Hoàng thượng…” Điềm Nhi kích động nước mắt chảy xuống, mừng đến mức vừa
ch** n**c mắt vừa không ngừng lẩm bẩm nói: “Ngài đã tỉnh, rốt cuộc đã
tỉnh, hù chết thần thiếp rồi.”

“Khởi bẩm nương nương, độc trong
người Hoàng thượng căn bản đã loại trừ sạch.” Hứa thái gã bẩm báo: “Chỉ
cần tĩnh tâm điều dưỡng hơn một tháng, là có thể khang phục.”

Điềm Nhi nghe vậy lúc này mới yên tâm, như thế lại qua hai ngày, Dận Chân cơ bản đã có thể đứng dậy, tin tức “Hoàng hậu nương nương khỏi bệnh, Hoàng thượng lại một lần nữa để ý chuyện triều chính” vừa truyền ra, một ít
người nào đó rục rịch muốn động ngay lập tức xếp cờ im trống.

Ngày hôm đó, Dận Chân mới vừa uống thuốc xong. Tô Bồi Thịnh tiến vào bẩm báo: “Thái hậu nương nương yêu cầu gặp Hoàng thượng.”

Đối với vấn đề không biết đã lặp lại bao nhiêu lần này, Điềm Nhi không chút do dự nói: “Nói vạn tuế gia bận chính sự, đợi có thời gian rảnh rỗi sẽ
đến thỉnh an Thái hậu nương nương.”

“Không cần!” lúc này, Dận
Chân lại đột nhiên nói: “Trở về bẩm lại với Hoàng ngạch nương, trẫm lập
tức đi qua thăm lão nhân gia bà.”

Điềm Nhi lo lắng nhìn gương mặt không chút biểu tình của trượng phu, khẽ gọi một tiếng: “Hoàng thượng…”

“Đã đến lúc kết thúc tất cả.” Trong giọng của Dận Chân tràn đầy băng hàn, rét lạnh không gì sánh được.

Điềm Nhi âm thầm khẽ thở dài một hơi.

Sau khi hay tin Dận Chân lát nữa liền sẽ tới, Thái hậu tức thì sai người
tháo hết trâm thoa trên người, tóc tai rối loạn nằm trong chăn, làm ra
dáng vẻ bệnh nặng lâu ngày.

Ước chừng sau nửa giờ, bên ngoài truyền đến tiếng thái giám cao giọng thông truyền: “Hoàng thượng giá
lâm, Hoàng hậu nương nương giá đáo ——.”

Dận Chân được Điềm Nhi
nâng đỡ chậm rãi đi vào, liền thấy Thái hậu đang nằm trên giường hẹp đưa lưng về phía mình, đám cung nữ hầu hạ bên cạnh trong tay còn đang bưng
bát thuốc đen ngòm bốc hơi nóng cuồn cuộn.

“Thái hậu nương nương, ngài mau nhìn xem là ai đến này?” Có một vị ma ma ở bên tai Thái hậu
nhẹ âm thanh: “Là Hoàng thượng mà ngài ngày nhớ đêm mong a.”

Thái hậu cũng vẫn không để ý, vẫn làm như không nghe thấy gì.

“Hoàng thượng, nếu mẫu hậu đã ngủ rồi, không bằng chúng lão phu ngày khác lại đến thỉnh an đi!” Điềm Nhi nhỏ tiếng nói.

Vừa nói xong, Thái hậu bên kia nhanh chóng ‘từ từ’ tỉnh lại, bà nửa ngồi dậy,
làm ra bộ dáng mong manh, nhìn hai vợ chồng Dận Chân đứng bên dưới, dùng
giọng oán hận nói: “Hoàng thượng là đến xem ai gia chết chưa sao?”

Dận Chân ngồi trên ghế dựa Tô Bồi Thịnh dời tới, nhìn vẻ mặt đầy nanh ác
của Thái hậu, chỉ cảm thấy trong lòng ngập tràn chán ghét, ngay cả liếc
mắt một cái cũng không muốn nhìn.

Thái hậu liếc nhìn Dận Chân
không nói không rằng, lửa giận đè nén mấy ngày liên tiếp lại bốc lên, bà cười nhạt nói: “A, Hoàng hậu bị bệnh đối phương liền lòng nóng như lửa đốt,
ngày ngày canh giữ bên giường. Ai gia bị bệnh đối phương cũng làm như không
nghe không thấy không đếm xỉa đến. Dận Chân a Dận Chân, đứa con bất hiếu như đối phương, sao có thể làm hoàng đế, ai gia phải đem nhất cử nhất động
của đối phương, chiêu cáo thiên hạ!! Còn đối phương con tiện nhân này ——” Thái hậu vẻ mặt vặn vẹo nhìn Điềm Nhi bên cạnh Dận Chân: “Dám sai người bản tọa giam
lỏng ai gia, ai gia muốn đối phương ——.”

“Đủ rồi!” thấy Thái hậu càng
nói càng quá phận, lúc này Dận Chân tức giận quát một tiếng, lạnh lùng
nói: “Hoàng ngạch nương hà tất phải giả vờ, diễn mãi trò hề nhàm chán
này nữa, trẫm chỉ hỏi người một câu, tại sao Tần ma ma tự sát mà chết!”

Thái hậu nghe vậy sắc mặt thay đổi vài lần, bà liền bắt đầu bày ra thái độ
đau thương yếu đuối, đơn giản cũng là bởi vì trong lòng đề khí không đủ, tưởng muốn giành được khí thế, chiếm được tiên cơ mà thôi, không ngờ
Dận Chân lại không thèm đếm xỉa đến “Bệnh tình” của mình liền trực tiếp
đi thẳng vào chuyện Tần ma ma.

“Bà ta đây tại sao tự sát ai gia sao có thể biết được?” dáng vẻ bệ vệ của Thái hậu yếu đi, trên mặt cũng hiện vẻ bối rối.

Dận Chân nghe vậy, không khỏi khép chặt hai mắt, đợi đến khi mở ra đã là
một mảnh hàn quang: “Người đâu… dẫn người tới cho trẫm.”

Một
lát sau, có ba người bị trói chặt được dẫn lên, Thái hậu vừa thấy một
người trong đó, lúc này sắc mặt đại biến, kinh hô: “Trinh nhi!”

Ba người này chính là Thập Tứ a ca Dận Trinh, Niên Tiểu Điệp, cùng với Lý
thị. Dận Trinh miệng bị bịt kín, toàn thân khó khăn không chịu nổi quỳ ở nơi đó, khi hắn nhìn thấy Thái hậu, toàn bộ vẻ mặt mới tươi tỉnh lên,
càng không ngừng bắt đầu giãy dụa thân thể.

“Hoàng đế ngươi bản tọa muốn
làm gì, cớ sao đối đãi với Trinh Nhi như vậy, tên đó đã phạm lỗi gì a, tên đó
là đệ đệ ruột của ngươi bản tọa đó!” Thái hậu vừa gấp vừa giận, suýt nữa đã muốn té xỉu.

“Phạm lỗi gì?” Dận Chân cười nhạt một tiếng: “Hắn bản vương không phạm lỗi, mà là phạm tội, tội hành thích vua!”

Lúc nói tới đây, ánh mắt Dận Chân âm trầm như có thể làm đông nước, cặp mắt gắt gao nhìn đệ đệ ruột của mình quỳ bên dưới.

“Không thể nào, không thể nào, hoàng đế đối phương nhất định là nghĩ nhầm rồi,
Trinh nhi làm sao có thể làm ra chuyện như vậy, nhất định là đối phương nghĩ
nhầm rồi, là đối phương nghĩ nhầm rồi.” trên mặt Thái hậu lộ vẻ hoang mang lo sợ, tràn đầy hốt hoảng nói.

Dận Chân không muốn nói nhiều mỏi miệng, tức thì gọi người tuyên Hứa thái hắn vào.

“Trong hà bao này chứa một loại bột phấn từ một loại kỳ hoa Tây Vực mài chế mà thành, nó có một cái tên rất dễ nghe, tên là Miên miên.” Hứa thái hắn
cung kính chỉ vào một chiếc hà bao màu đỏ trên khay nói: “Loại bột phấn
này, phàm thường đeo trên người, đối với người cũng không có bất kỳ ảnh
hưởng nào, nhưng nếu là gặp phải rượu xương bồ, dù là chỉ một có một
chút, cũng sẽ chuyển thành một loại xuân dược có tính đậm đặc, nếu là
lại tăng thêm vị bạch nha nhi (mầm cây non), sẽ biến thành… một loại
kịch độc” Hứa thái hắn nói: “Trong nước trà vạn tuế gia uống từ trước, đã
bị người hạ nhựa của bạch nha nhi, vì thế hôm đó vừa ngửi được mùi phấn
Miên miên kia mới có thể đột phát độc tính.”

“Thái hậu nương nương, túi thơm này chính là lấy được từ trên người Niên thái quý phi.” Tô Bồi Thịnh bên cạnh bẩm báo.

Thái hậu nghe xong, trong lòng đánh thót một cái. Cơ hồ trong một khắc sau,
liền làm ra vẻ giận dữ đến cực điểm, chỉ thấy bà vội nhào tới người Niên Tiểu Điệp, giơ tay liền đánh: “Đối phương nữ nhân này, to gan lớn mật, ai
gia đối đãi với đối phương không tệ, đối phương lại làm ra loại chuyện hành thích
vua này.”

“Không không không… Bản vương không có, bản vương không có…” Bị
nhốt rất nhiều ngày, lúc này trạng thái tinh thần của Niên Tiểu Điệp
hiển nhiên rất cuồng loạn, chỉ thấy cô bản vương lớn tiếng nói với Dận Chân: “Bản vương không muốn hại Hoàng thượng, bản vương yêu Hoàng thượng, bản vương, bản vương chỉ là muốn
trở thành nữ nhân của tên đó mà thôi… Dận Chân chàng hãy tin bản vương, hãy tin
bản vương a!”

Nhìn Niên Tiểu Điệp quỳ bên chân mình, trên mặt Dận Chân
một mảnh xanh mét, nhấc chân lên, một cước liền đá Niên Tiểu Điệp ngã
xuống đất, tức giận nói: “Vô liêm sỉ.”

“Á ——” Niên Tiểu Điệp kêu
thảm một tiếng, đột nhiên ôm lấy bụng mình, đau đớn co rúm lại trên
mặt đất. Chỉ thấy, lũ lũ vết máu từ h* th*n ra chảy ra, hai mắt Dận Chân chợt ngưng tụ.

“Hứa thái hắn.” Điềm Nhi kêu một tiếng.

“Dạ!”

“Khởi bẩm Hoàng hậu nương nương, Niên thái quý phi, nàng ta đây đây là sảy thai.”

Lời này vừa nói ra, cả phòng đều lặng ngắt như tờ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8