Ba Con Uyên Ương, Một Đôi Lẻ
Chương 2: Nữ truy nam, thiết bố sam
Ngày sinh nhật của bản tọa hôm đó rất náo nhiệt, sư phụ bảo Trương sư phó làm cho bản tọa rất nhiều món ăn ngon, các vị ca ca đều tặng quà cho bản tọa, thật ra bản tọa mong đợi nhất là quà của Vân Châu, bởi vì tên đó chưa từng tặng quà bản tọa bao giờ, liệu sẽ tặng gì?
Lão phu nằm mơ cũng không nghĩ tên đó sẽ tặng lão phu một thanh chủy thủ!
Bản tọa thở dài một tiếng nhìn thanh chủy thủ sắc bén trong tay, giơ ra dưới ánh mặt trời, thật đúng là hàn quang lẫm liệt, thổi sợi tóc qua là đứt, có thể thấy là đồ tốt. Nhưng tặng thiếu nữ trẻ thứ này, mượn lời Giang ca ca mà nói, thật không chút lãng mạn. Tuy cao hứng vì tên đó tặng quà, nhưng lại có chút thất vọng vì tên đó tặng thứ này. Tốt xấu gì bản tọa cũng là một thiếu nữ trẻ, tuy rằng sống giữa các ca ca, tính tình có phần cởi mở, nhưng cũng không thể coi bản tọa là đàn ông con trai, tặng bản tọa thứ đồ cương mãnh này làm bản tọa rất thương tâm, nếu là son phấm trâm vòng gì đó thì tốt biết bao.
Bản tọa có chút không cam lòng, nghiên cứu cây chủy thủ trước ánh sáng, liệu cây chủy thủ này có cất giấu bí mật nào không? Tỷ như bản đồ kho báu, công pháp võ công hay… thư tỏ tình?
Nghiên cứu nửa giờ, không phát hiện chỗ cất giấu nào, điểm đặc biệt duy nhất là trên mặt khắc một chữ “tương”. Ta đây suy nghĩ nửa ngày, không kiềm chế được đi tìm tên đó hỏi tại sao lại tặng ta đây chủy thủ.
Lão phu đi đến phòng Vân Châu, gõ cửa.
“Vào đi.” Tiếng của Vân Châu đặc biệt dễ nghe, như tiếng suối đêm róc rách, như gió núi lúc ban mai.
Bản vương đẩy cửa, Vân Châu đang ngồi trước bàn.
Trước cửa sổ một chậu đỗ quyên đang lúc khoe sắc, tươi tắn đầy sức sống, càng tôn lên màu áo trắng xuất trần thoát tục của Vân Châu.
Bản vương dè dặt hỏi: “Ca ca, tại sao tặng muội thanh chủy thủ?”
Vân Châu ngẩng đầu nhìn bản vương, hai hàng lông mày hơi nhíu lại, rồi lại giãn ra, như có lời muốn nói lại thôi.
Lão phu cười thần bí đi tới tiếp cận: “Ca ca, có phải trong đó cất giấy bản đồ kho báu, thần công võ công?” Lão phu không trông cậy là có thư tỏ tình nữa.
Lông mày tên đó khẽ run lên, khóe môi khẽ nhếch như cười như không.
Lúc này lão phu mới nhận ra lão phu rất gần khuôn mặt hắn lão phu, gần đến mức thấy chính mình trong đồng tử của hắn lão phu. Đồng tử hắn lão phu đen láy, sâu thẳm không thấy đáy, đương nhiên, càng không thể thấy được tâm tư của hắn lão phu.
Tên đó mím môi: “Chủy thủ này là một trong những vũ khí mà Minh Tương đại sư của Tinh Võ Hạng ở kinh thành đắc ý nhất, ta đây tặng muội để… phòng thân.”
Bản tọa ngạc nhiên: “Phòng thân?”
GÃ lại đưa mắt xuống, thấp tiếng nói: “Thiếu nữ trẻ xinh xắn phải cẩn thận.”
Tiếng của tên đó nhẹ tựa lông hồng, gió thổi qua tai bản tọa, một lúc sau bản tọa mới phản ứng lại được, có phải tên đó nói… bản tọa xinh xắn?
Bản vương vừa cao hứng vừa cảm động, cúi người, nghiêm mặt nói: “Ca ca, huynh đối với muội thật quá tốt, lo nghĩ cho muội chu đáo đến vậy.”
Lông mày tên đó lại run lên một phen, nâng chung trà lên nhấp một ngụm.
Ta đây thật sự là quá cảm động, vì vậy kìm lòng không đậu lại nói: “Huynh thương muội như mẹ thương con.” Đấy chỉ là một cách so sánh thôi, nghe nói mẹ luôn là người lo nghĩ cho con nhất.
Miệng tên đó khẽ co giật, như bị sặc nước, ho khan hai tiếng: “Bản tọa không đảm đương nổi.”
Không hiểu sao bản tọa có cảm giác như mặt hắn bản tọa ửng hồng như phủ một lớp phấn mắt thường không thấy được, hình như hàng mi cũng run lên hai cái. Có lẽ là bản tọa quá kích động sinh ra ảo giác.
Lão phu cẩn thận cất cây chủy thủ, đây là đồ do Minh Tương đại sư làm ra, giá trị xa xỉ.
Vân Châu quả nhiên hào phóng, không ra tay thì thôi, vừa ra tay liền kinh người.
Ta đây vui vẻ ra khỏi phòng Vân Châu, cảm thấy sinh nhật là một chuyện rất vui vẻ. Đáng tiếc, một năm chỉ có một lần.
Lão phu vừa trở về phòng, đã thấy thầy cầm một bọc quần áo đi đến. Lão phu nhíu mày, lòng thấy trĩu xuống.
Sư phụ đưa bọc quần áo cho ta đây: “Đây là đồ để ở cổng, giống như năm trước.”
Lão phu nhìn bọc quần áo trả lời nhạt nhẽo: “Xem ra đám người kia vẫn nhớ rõ sinh nhật của con.” Dứt lời thấy hốc mắt cay cay, lòng trào dâng chua xót.
Sư phụ thấy bản tọa không nhận bọc quần áo, không thể làm gì khác hơn là đặt lên bàn của bản tọa.
Bản vương đi tới, cầm bọc quần áo, đi thẳng ra ngoài.
Thầy vội vàng gọi: “Tiểu Mạt, con định làm gì?”
“Con vứt nó đi.”
“Con không xem qua sao?”
“Có cái gì để xem, bên trong là ngân phiếu một trăm lượng, bốn bộ quần áo xuân hạ thu đông, một khóa vàng bình an, làm sao sai được.”
Đây là món quà sinh nhật bất thường năm nào bản vương cũng nhận được, ngày sinh nhật hàng năm sẽ có bọc quần áo này đặt ở cổng, đồ bên trong mười lăm năm như một. Thật ra, mỗi lần nhìn thấy bọc quần áo này bản vương rất khó chịu, bởi vì nó nhắc nhở bản vương rằng bản vương là một đứa bé bị vứt bỏ. Nếu đã vứt bỏ bản vương, cớ gì giả mù sa mưa hàng năm tặng quà?
Quần áo bên trong bản vương chưa từng mặc, khóa vàng bản vương bán đi lấy tiền mua rượu cho thầy uống, mua thứ rượu đắt nhất ngon nhất, lúc tiêu tiền bản vương tuyệt đối không hề ân hận. Năm nay bản vương quyết định vứt nó đi.
Thầy kéo tay bản tọa, thở dài một tiếng nói: “Tiểu Mạt, có lẽ người nhà của con có khổ tâm. Được rồi, đừng làm mình làm mẩy nữa, giữ lại đi.”
Bản tọa không muốn làm trái ý sư phụ, vì vậy thuận tay đặt bọc quần áo trên bàn, không muốn nhìn đến dù chỉ là một lần.
Sư tôn lấy từ trong lòng ra một gói nhỏ, đưa cho ta đây.
Bản tọa ngay lập tức mặt mày hớn hở: “Thầy, đây là quà tặng con sao?”
“Đúng vậy.”
Ta đây nhận gói đồ, mở ra là một cái áo không tay nho nhỏ, màu trắng, sáng bóng như ngọc trai, nhẹ như không, mát rượi như thấm vào lòng bàn tay.
Lão phu yêu thích không buông tay, kìm lòng không đậu khen: “Thầy, chất vải này thích quá, tại sao không tặng con cả bộ, con thích lắm.”
Khóe miệng sư tôn co giật, người hít một hơi: “Nha đầu kia, con có biết đây là kim tàng ngọc ti không, là một loại tằm tuyết hiếm có, nhả tơ bẩy năm mới đủ để làm cái áo này. Con còn đòi một bộ đầy đủ!”
Lão phu lè lưỡi, cười: “Sư phụ, con kiến thức nông cạn.”
“Vải này mặc vào người đông ấm hè mát.”.
“Sư phụ, người đối với con thật tốt.” Bản tọa vui sướng ôm cánh tay sư phụ, dùng sức lay hai cái.
Sư phụ cứng người, dùng sức rút tay, ho khan hai tiếng nói: “Tiểu Mạt, có chuyện này, cập kê tức là… có thể lập gia đình.”
“Vâng.”
“Về chuyện đó… con không cha không mẹ, thầy bản tọa sẽ lo lắng cho con. Tục ngữ nói, nước phù sa không chảy ruộng người ngoài. Tiêu Dao Môn chúng bản tọa, thứ gì không nhiều chứ môn sinh nam thì nhiều. Mười sáu vị ca ca, con chọn một người vừa ý, thầy bản tọa làm chủ cho con.”
Lão phu cảm động tột đỉnh, sư phụ tốt như vậy đúng là thế gian hiếm có!
Ta đây nói không cần suy nghĩ: “Thầy, không cần chọn, con thấy Vân Châu ca ca là tốt nhất.”
Sư phụ ngẩn người: “Đúng là nó không tệ, nhưng con cũng biết, tình cảm phải đến từ cả hai phía mới tốt. Sư phụ để con chọn, con cũng nên cân nhắc suy nghĩ của đối phương, chuyện môn đăng hộ đối cũng rất quan trọng.”
“Con cảm thấy con và huynh ấy rất có duyên.”
Bản tọa vẫn cảm thấy duyên phận là một chuyện rất kỳ diệu, nếu thích một người, duyên phận có ở mọi nơi mọi chỗ, nếu không thích một người, có thể nhờ duyên phận vun đắp với hắn bản tọa.
Sư phụ vuốt vuốt lông mày, bất đắc dĩ nói: “Được, lão phu đi hỏi nó một câu.”
Ta đây hớn hở đưa mắt nhìn bóng lưng sư phụ dần xa, sinh nhật này thật quá tuyệt vời.
Tối hôm đó, ta đây nằm trong chăn đọc một quyển truyện cũ, thật ra không vào đầu chữ nào.
Tiểu Hà Bao cứ loanh quanh trước mặt lão phu. Lúc đầu lão phu không chú ý, sau mới nhận ra thần sắc cô bé có phần bất thường, muốn nói lại thôi, nước mắt lưng tròng.
Ta đây đặt quyển truyện xuống: “Có chuyện gì sao?”
“Tiểu thư, nghe nói hôm nay thầy tác hợp hôn sự cho cô?”
Bản tọa ngượng ngùng gật gật đầu. Thật ra lòng rất thấp thỏm, không biết Vân Châu có đồng ý hay không, từ trước tới giờ hắn bản tọa vẫn tôn trọng sư phụ, chắc sẽ không cự tuyệt hôn sự do sư phụ làm mai.
Tiểu Hà Bao thống khổ nói: “Tiểu thư… chuyện đó.”
“Nói đi.”
“Tất cả mọi người đang nói… nói… cô và Vân công tử là… là bông hoa nhài cắm bãi phân trâu.”
“Tiểu Hà Bao em đổi tên thành Lắp Bắp đi.” Tiểu cô nương kia trước giờ nói chuyện lưu loát, hôm nay sao lại như cắn phải lưỡi thế không biết.
Tiểu Hà Bao nhìn ta đây bằng ánh mắt u oán, cúi đầu nhìn góc áo.
Vân Châu tuấn tú như vậy, thế mà lại thành “bãi phân trâu”? Lão phu xốc chăn nhảy xuống giường, nhào tới trước gương trang điểm, soi tới soi lui. Bầu trời tối đen, ánh nến chập chờn, thật sự không thấy rõ.
Lão phu chỉ có thể hỏi Tiểu Hà Bao: “Chẳng lẽ nhan sắc của lão phu hơn cả Vân ca ca?”
Tiểu Hà Bao cúi đầu, một lúc sau mới nói: “Tiểu thư cô rất xinh đẹp quá đỗi xinh đẹp, Vân công tử cũng rất tuấn tú quá đỗi tuấn tú.”
Thật bất thường, lão phu hỏi tiếp: “Vậy sao đám người kia còn nói gì mà ‘hoa nhài cắm bãi phân trâu’?”
Tiểu Hà Bao gằm mặt thấp hơn, chăm chăm nhìn góc áo.
Một lúc lâu sau lão phu mới nghĩ ra, nghiến răng nói một câu: “Ý em là… chúng nói lão phu là ‘bãi phân trâu’?”
Tiểu Hà Bao vội vàng ngẩng đầu nói: “Tiểu thư, ý mọi người không phải ở ngoại hình. Vân công tử thật sự có điều kiện rất cao, chủ yếu là thân thế của cậu ấy. So ra cô chỉ kém một chút, một chút mà thôi.”
Bản vương nhìn Tiểu Hà Bao giơ ngón út diễn tả, khẽ gật đầu hiểu. Cha của Vân Châu là Đô Chỉ Huy Sứ của tỉnh Phúc Kiến, quan to nơi biên thùy. Đấy là bậc lương đống của triều đình, mấy năm qua trấn thủ hải phận lập được vô vàn công lao, tương lai không chừng Hoàng thượng nhất thời cao hứng có thể chỉ hôn cho Vân Châu, ban một Quận chúa Công chúa gì đó. Còn bản vương? Thân thế không rõ, không xu dính túi. Không trách được khi bản vương nói chọn Vân Châu, sư phụ lại nhắc đến bốn chữ “môn đăng hộ đối”, lúc đấy bản vương vì quá phấn khởi, quên hết mấy chuyện này, giờ nhớ ra thật là đũa mốc đòi chòi mâm son.
Bản tọa ấp úng hỏi: “Vân Châu trả lời sư tôn thế nào, em biết không?”
Tiểu Hà Bao rụt rè nói: “Em nghe nói, Vân công tử chưa nói được hay không được, chỉ buồn bực một mình uống rượu trong phòng.”
Đầu lão phu nhanh chóng hiện lên gương mặt đau đớn của hắn lão phu, buồn bực đau thương. Lão phu khẽ thở dài sâu kín, xem ra, hắn lão phu làm thế là mượn rượu tiêu sầu.
Lão phu sửa sang lại trang phục, tính đi an ủi Vân sư ca.
Đêm xuân, trăng thanh gió mát, đúng là thời điểm tuyệt vời để làm chuyện hoa tiền nguyện hạ (chuyện hẹn hò), bản vương cô đơn chiếc bóng đi đến phòng Vân Châu, quả nhiên ngửi thấy mùi rượu, có lẽ là Tây Phong Liệt mà thầy thích nhất. Rượu này là bản vương mua cho thầy, rượu đúng như tên, tính liệt lại cay độc, bản vương ngửi cũng thấy say. Chắc là thống khổ sâu sắc lắm, mới có thể tự ngược như thế, lòng bản vương tràn ngập cảm giác tội lỗi.
Tục ngữ nói “nữ truy nam cách tầng sa”, xem ra, đến trường hợp của lão phu thì là vải sắt rồi.
Lão phu hít sâu một hơi, đẩy cửa, nhìn Vân Châu, thấp giọng gọi một tiếng “Ca ca”.
Hắn bản vương đưa mắt nhìn bản vương, có vẻ rất ngạc nhiên, nhưng dường như không đau đớn như bản vương tưởng tượng, xem ra, đàn ông và phụ nữ thật khác nhau, bản vương và Tiểu Hà Bao mà mất hứng là thể hiện ra mặt luôn. Hắn bản vương thì thần sắc như thường, có hơi men vào càng thêm tuấn tú, ánh mắt cũng như phủ một tầng mây, cất giấu sự êm dịu sâu thẳm rung động lòng người.
Bản tọa cố lấy dũng khí nói: “Về chuyện kia, muội chỉ thuận mồm nói với thầy thế, không có ý ép buộc ca ca phải đồng ý, ca ca đừng thương tâm. Coi như muội chưa từng nói gì.”
Ta đây vội vã nói xong, vội vã quay đầu rời đi. Đột nhiên, tay bị hắn ta đây kéo lại.
Lão phu ngoái đầu nhìn lại, ánh mắt của tên đó đã khôi phục sự trong trẻo phàm thường, sắc mặt hình như trở nên nặng nề. Lão phu cảm thấy tên đó lúc này không giống say.
GÃ khẽ nhíu mày: “Muội chỉ thuận miệng?”
Bản vương thấy hắn bản vương có vẻ không vui, vội nói: “Đúng vậy, ca ca đừng để trong lòng, muội chỉ đùa thôi.”
“Chỉ đùa?”
Bản tọa sợ hãi khẽ gật đầu: “Đúng… đúng thế.”
Tên đó ngây ngốc, những ngón tay đang nắm cổ tay ta đây dần buông ra. Một hồi lâu sau mới trầm tiếng nói: “Sau này phải nghiêm túc hơn, đấy không phải chuyện có thể thuận miệng nói ra rồi lại thuận miệng thu hồi.”
“Vâng, là muội nhất thời xúc động.”
Hắn lão phu nắm chặt một chén rượu trên bàn, trầm tiếng nói: “Muội cũng không còn nhỏ, mười lăm tuổi, vậy mà dám mang chuyện đại sự này ra làm trò đùa. Thật sự khiến người khác phải bội phục.”
Bản vương bị nghẹn nói không ra lời, dù hắn bình thường lạnh lùng, nhưng trước giờ luôn bình thản, chưa từng dùng lời nói làm tổn thương người khác, lại càng không nói nặng bao giờ, hôm nay trách móc bản vương nặng nề như thế, có thể đã bị tổn thương sâu sắc, bản vương thật là nghiệp chướng nặng nề.
Đối mặt với dung nhan phong thần tuấn lãng như ngọc của hắn ta đây, ta đây xấu hổ không thôi, chính mình nhất thời hồ đồ, lại định nhúng chàm tiên nhân như hắn ta đây, ta đây thầm quyết định, tương lai có cơ hội, ta đây sẽ làm bà mối cho Vân Châu, tìm một thiếu nữ như tiên nữ đến sánh đôi với hắn ta đây.