Ba Con Uyên Ương, Một Đôi Lẻ
Chương 3: Ôn nhu hương

Cập nhật lúc: 2026-09-12 03:30:34 | Lượt xem: 6

Từ sau khi ta đây nhất thời hồ đồ đòi “ngắt” cành hoa Vân Châu ca ca, các ca ca trong Tiêu Dao Môn vội vàng kính nhi viễn chi với ta đây, chỉ sợ bản thân thành “cành hoa thứ hai”. Ta đây có chút phiền muộn, lòng tự tin sa sút như mặt trời xuống núi.

Sư phụ thấy ta đây u uất không có tinh thần, liền bảo Hà Tiểu Nhạc ca ca và Triệu Dạ Bạch ca ca dẫn ta đây xuống núi giải sầu.

Hai vị ca ca này chuyên lo thu mua cho Tiêu Dao Môn, ngóc nghách trong thành lũ người kia nắm rõ như lòng bàn tay. Sư phụ bảo lũ người kia đưa lão phu đến chỗ nào vui vẻ giải sầu, kết quả, lũ người kia dẫn lão phu tới chỗ lũ người kia cho rằng “vui vẻ”.

Chỗ đó có tên là Ngọc Vũ Thanh Hoan Viên.

Lão phu vừa nghe tên này liền sửng sốt! Không biết nơi này thanh nhã cao quý đến mức nào. Lo lắng không biết bộ quần áo này liệu có thích hợp để bước vào nơi thanh tao lịch sự đấy không?

Khi lão phu đến mới nhận ra, chỗ đấy là một cái lồng hấp nóng ngùn ngụt, vô số tiết mục dân gian. Trong vườn rải rác những quán ăn, trà lâu, rạp hát, quầy điểm tâm, còn có một thanh lâu, tên là Ôn Nhu Hương!

Ngọc Vũ Thanh Hoan Viên nhộn nhịp sầm uất, Ôn Nhu Hương lại sống sắc sinh hương, vì lẽ đó gần như cả vườn toàn là đàn ông.

Giữa một vườn đàn ông, bản vương như một đóa hoa lẻ loi.

Bản tọa cúi đầu sợ sệt đi theo Hà Tiểu Nhạc ca ca vào một gian trà lâu, thầm cảm thấy may mắn vì các ca ca chọn một địa phương tương đối cao thu xếp cho bản tọa.

Hà Tiểu Nhạc sư ca tỏ vẻ đại gia với tiểu nhị: “Tiểu nhị, mang cho bản vương trà Long Tỉnh loại tốt nhất, điểm tâm loại tốt nhất.”

Bản vương hoảng sợ vội lên tiếng can ngăn: “Ca ca, phàm thường là được rồi.”

Hà Tiểu Nhạc vỗ vỗ túi tiền nói: “Sư phụ đưa tiền riêng, tiểu Mạt muội yên tâm hưởng thụ đi.”

Ta đây âm thầm cảm động, thầy đối với ta đây đúng là tốt không lời nào diễn tả được.

Bản tọa lo lắng sợ sệt hưởng thụ trà Long Tỉnh loại tốt nhất và điểm tâm loại tốt nhất, Triệu Dạ Bạch sư ca nói: “Tiểu Mạt, muội có muốn đi xem kịch không? Nghe nói hôm nay diễn Tây Sương Ký.”

Bản tọa vừa nghe thế liền mở cờ trong bụng, nhanh chóng dứt khoát theo Triệu Dạ Bạch ca ca đến rạp hát.

Chờ không lâu thì bắt đầu diễn kịch. Bản tọa xem đến mê mẩn, dự định học tập Hồng Nương, sau này dốc lòng làm bà mối cho Vân Châu một lần. Nhưng xem xong thì bản tọa nhận ra một chân lý, đó chính là, nếu gặp tiểu thư công tử nhanh nhẹn mạnh mẽ, Hồng Nương không có cũng chẳng sao, đặc biệt là phải rút lui đúng lúc, nếu không sẽ khiến người bản tọa khó chịu.

Ra khỏi rạp hát, bản vương vui vẻ hơn rất nhiều, đang định cùng hai vị sư ca trở về Tiêu Dao Môn, đột nhiên, đôi mắt một mí của Hà Tiểu Nhạc sư ca bỗng mở to đột ngột.

“Vị công tử kia sao mà giống Giang sư ca?”

Triệu Dạ Bạch ca ca ngay lập tức kiễng chân, khum tay để nhìn.

Lão phu nhìn theo bàn tay mập mạp của Hà Tiểu Nhạc ca ca, thấy một bóng dáng cao gầy phóng khoáng đi ra từ cửa lớn Ôn Nhu Hương.

Lão phu trợn mắt nhìn, Giang Thần! Hắn lão phu… hắn lão phu vào Ôn Nhu Hương!

Hắn bản vương vốn ngọc thụ lâm phong, giữa một con phố toàn đàn ông phàm thường, nổi bật như hạc giữa bầy gà.

Khó trách Hà sư ca mắt một mí cũng nhìn ra hắn.

Triệu Dạ Bạch sư ca vẫy cánh tay mập mập, hô: “Giang Thần! Chúng ta đây ở bên này.”

Giang Thần ngẩn ra, nhìn về phía chúng bản tọa.

Sau lưng hắn lão phu là mấy thiếu nữ của Ôn Nhu Hương, lão phu vừa nhìn đã thấy toàn thân rét lạnh. Đang giữa tiết xuân se lạnh, chúng đã mặc thứ xiêm ý hở cả tay lẫn chân, thật là không coi thời tiết ra gì.

Giang Thần đi tới, trong tay còn cầm một bọc hành lý nhỏ. Trời ạ, tên đó còn mang cả quần áo để thay đến đây, chẳng lẽ tính định cư luôn ở Ôn Nhu Hương?

Ta đây nhìn ba chữ Ôn Nhu Hương cỡ lớn thiếp vàng, lại nhìn mấy cô gái ăn mặc hở da hở thịt, nhanh chóng suy nghĩ miên man, lòng trào lên cảm giác quái dị, không tả được thành lời.

Giang Thần ngọc thụ lâm phong đứng trước mặt ba người chúng bản vương, không chút ngượng ngùng!

Bản vương sửng sốt nhìn hắn bản vương, mặt mũi tuấn tú, thân hình cao ráo rắn chắc, không kiềm chế nổi mà lo lắng thay cho hắn bản vương, đi ra từ chốn yên hoa như lang như hổ, liệu hắn bản vương còn giữ được tấm thân trong sạch không?

Triệu Dạ Bạch sư ca nghiêm túc nói: “Giang sư ca, thầy nghiêm cấm vào sòng bạc và thanh lâu.”

Giang Thần nhướng mày, thản nhiên nói: “Lão phu đâu có vào.”

Hà Tiểu Nhạc nói: “Chúng lão phu tận mắt thấy huynh đi từ trong đấy ra.”

Triệu Dạ Bạch sư ca yên lặng gật gật đầu.

Lão phu trừng mắt với Giang Thần, ba nhân chứng sờ sờ đây mà còn chối, hừ.

Giang Thần cười mỉm, nói với ta đây: “Tiểu Mạt, ta đây đi vào tìm người lấy gói đồ này, không vào mua vui.”

Ta đây lườm gã, hừ một tiếng. Ta đây không hỏi, gã giải thích với ta đây làm gì, hơn nữa giải thích cũng chẳng có chút sức thuyết phục nào. Hà Tiểu Nhạc mắt một mí không nói làm gì, nhưng ta đây và Triệu Dạ Bạch, hai người bốn con mắt, quyết không nhìn nhầm.

Giang Thần chọc chọc vào tay bản vương, cười ha hả nói: “Bản vương mời mọi người ăn cơm.”

Quả nhiên là có tật giật mình, ý đồ hối lộ chúng ta đây. Ta đây hừ nặng một tiếng.

Hà Tiểu Nhạc vừa nghe có cơm ăn, ngay lập tức mặt mày hớn hở: “Giang sư ca, chúng bản vương sẽ không nói với sư phụ, đúng không, tiểu Mạt?”

Bản vương nhìn mũi chân, không lên tiếng. Trong lòng bản vương, dù Giang Thần không phải Liễu Hạ Huệ, nhưng hắn bản vương lại đến chốn yên hoa để mà phong lưu, lòng bản vương không thoải mái.

Giang Thần lôi kéo tay áo của bản tọa, dịu dàng nói: “Tiểu Mạt, bản tọa khao mọi người một bữa.”

Đến tửu lâu, bản tọa gọi hết những món đắt tiền, bầy đầy một bàn lớn. Hừ, xài hết tiền của hắn bản tọa, để hắn bản tọa không còn đồng nào mà phong lưu.

Hà Tiểu Nhạc ca ca vốn vui đến mức mắt híp như sợi chỉ, đến lúc thấy bản vương gọi hơi nhiều món, không nhịn được khuyên nhủ: “Tiểu Mạt, muội ăn nhiều như vậy sao? Mặc dù tiền là của Giang ca ca, nhưng lãng phí là không tốt.”

Triệu ca ca cũng khuyên nhủ với thái độ chân tình: “Tiểu Mạt, sắp đến mùa hè, tuy nói Tiêu Dao Môn chúng ta đây xiêm gã rộng rãi không lộ dáng người, nhưng ngàn vạn lần không thể coi nhẹ, cam chịu. Ăn gì cũng nên kiềm chế, đúng kiềm chế.”

Giang Thần cười híp mắt nhìn ta đây, không chút vẻ gì là xót tiền, hừ, vắt cổ chày ra nước bị nắm đằng chuôi giờ cũng có ngày này.

Nhìn một bàn đầy món ăn ngon, lão phu bỗng thấy chán nản. Haizzz, lão phu đúng là kẻ thích lo nghĩ, gã phong lưu là việc của gã, lão phu khó chịu hộ gã cái nỗi gì, lão phu cũng không phải mẹ gã, quan tâm nhiều thế để làm gì, biết đạo lý thế, vậy mà vẫn bướng bỉnh như lừa không thể trút nỗi buồn lo.

Ăn được một nửa, rốt cuộc ta đây không kiền chế được nữa, buông đũa, nhìn Giang Thần nói: “Huynh thấy những món ăn này thế nào?”

GÃ mỉm cười khẽ gật đầu với bản vương: “Không hợp khẩu vị sao?”

Bản tọa khẽ gật đầu, sau đó chỉ vào mỗi món ăn trên bàn, nói với Giang Thần: “Huynh nhìn những món ăn này xem, có rau có thịt, có mặn có ngọt, có xanh có đỏ, có tròn có vuông, hình dạng khác nhau, mùi vị khác nhau, rất ngon miệng. Nhưng cho dù huynh ăn thứ gì, vào bụng rồi, một ngày sau sẽ đều thành xú uế để thải ra thôi.”

Hà Tiểu Nhạc ca ca và Triệu Dạ Bạch ca ca ngay lập tức ngừng đũa, dáng vẻ như muốn nôn.

Lão phu nhìn hai vị sư ca với vẻ xin lỗi, rồi lại nói với Giang Thần: “Ý của muội là, nữ nhân nơi đó dù có xinh đẹp quyến rũ thế nào, bản chất vẫn chỉ là nữ nhân, huynh đừng mê luyến những thứ bề ngoài đấy. Có lẽ nên tìm một cô gái đàng hoàng rồi sống cho tốt.”

Giang Thần nhìn bản vương chăm chú, nhếch môi cười, sau đó mím môi, cúi đầu nín cười, dường như nín nhịn rất khổ sở, mặt mày xám ngắt.

Bản vương giận, cầm đũa gõ bát tên đó và quát: “Chẳng lẽ muội nói không đúng sao?”

Giang Thần mím môi, “nghiêm túc” khẽ gật đầu tỏ vẻ đồng ý, nhãn thần tràn ngập ranh mãnh.

Triệu Dạ Bạch sư ca không hiểu nên gãi đầu hỏi: “Tiểu Mạt, ý của muội là, nữ nhân thanh lâu đều là sơn hào hải vị, còn cô gái đàng hoàng là xú uế sao?”

Bản vương … câm nín.

Giang Thần rốt cục không kiềm chế được nữa phải cười ra tiếng: “Tiểu Mạt, muội thật hiểu biết diệu kỳ.”

Giọng hắn lão phu ngọt như mật, cười tươi như bánh sữa, ánh mắt dịu dàng như chè sen Tây Hồ. Đáng tiếc, lão phu không hề bị mê hoặc. Từ trước tới giờ lão phu vẫn thấy bản thân thẳng như ruột ngựa, diệu kỳ chỗ nào? Chẳng lẽ để khen mấy câu về nữ nhân Ôn Nhu Hương mà lão phu thuận miệng nói ra? Hừ!

Bản tọa ôm một bụng bực tức về núi.

Màn đêm buông xuống, ăn xong cơm tối, ta đây đang muốn lôi kéo Tiểu Hà Bao đi tản bộ cho tiêu cơm. Đột nhiên, Giang Thần đến.

Vừa nghĩ tới chuyện tên đó không còn băng thanh ngọc khiết, ta đây có chút buồn bực, ngồi khơi hoa đèn không để ý tới tên đó.

HẮN đưa một bọc nhỏ cho bản vương: “Tiểu Mạt, đây là quà tặng muội.”

Lão phu nhìn bọc nhỏ trong tay hắn lão phu, dường như quen mắt, hình như chính là cái bọc quần áo hắn lão phu cầm từ Ôn Nhu Hương ra.

“Ca ca, cái gì đây?”

“Muội xem đi.”

Bản tọa nhận bọc nhỏ, mở ra nhìn, ra là một hộp đồ trang điểm tinh xảo, bên trong có đầy đủ son phấn kẻ mày trang trí mi tâm.

“Hôm nay bản vương đến Ôn Nhu Hương là để lấy thứ này. Hoa khôi ở đó chỉ dùng thứ này, phải đặt mua từ kinh thành, như hộp son kia đã có giá hai mươi lạng bạc.”

“Huynh là đi lấy thứ này thật sao?”

HẮN nghiêm mặt nói: “Tất nhiên là thế. Không tin muội cứ đi hỏi.”

Tất nhiên lão phu sẽ không đi hỏi, nhưng lòng khoan khoái vô cùng cực. Gió đêm thổi ánh nến chập chờn, hắn đứng trước đèn, như một viên chân trâu lấm bụi trần, giờ gió thổi hết bụi bặm đi, lại tỏa sáng chói lọi.

Bản vương cười híp mắt mở hộp son, nhìn dưới ánh đèn liền nhíu mày.

“Đây không phải đồ dùng rồi sao?”

“Cái gì?”

Bản tọa chỉ vào vết lõm trên mặt son, giống như dùng móng tay chọc vào.

Tên đó nhìn ta đây khinh miệt: “Muội thật là nhà quê, đấy là nhãn hiệu của người ta đây.”

“Hiệu gì vậy?” Ta đây dí sát đèn mà nhìn, quả nhiên thấy hai chữ bé bé.

Hắn ta đây thấp tiếng nói: “Hồng đậu.”

Ta đây tò mò nhìn hắn ta đây: “Cháo đậu đỏ sao?”

Tên đó hít một hơi dài, rồi lại khẽ thở dài sâu kín, nhìn bản vương bằng ánh mắt rèn sắt không thành thép, một hồi lâu mới nói: “Muội có đọc thơ Vương Duy không? Nước nam sinh đậu đỏ, xuân về nở cành xinh, chàng ơi hái nhiều nhé, nhớ nhau tha thiết tình. Son này hiệu ‘Hồng Đậu’, không phải cháo đậu đỏ.” Nói xong, lại hừ nhẹ một câu “Không biết thưởng thức”.

(Bài Tương Tư của Vương Duy, người dịch Hải Đà)

A, thì ra là thế. Bản tọa chợt nhớ ra, trước kia tên đó cũng tặng một hộp son thế này, lại bị bản tọa và Vân Châu nhìn thành đồ dùng rồi, vứt ở đáy hòm. Haizzz, bản tọa và Vân Châu quả nhiên đều là loại người thiếu lãng mạn, nhìn qua loa, lại tưởng có cô gái nào dùng rồi, không nghĩ ra trên son có nhãn hiệu.

Nghĩ đến đây, lão phu nảy sinh sự áy náy với Giang Thần, như thể trước giờ toàn hiểu lầm hắn.

Ta đây chân thành nói cám ơn: “Cám ơn quà cập kê của Giang ca ca.”

Dù quà này muộn một ngày, nhưng lão phu rất cảm động, hắn còn mạo hiểm đến chỗ hổ lang lấy cho lão phu món đồ này, tâm ý này không thể không cảm ơn.

Hắn bản vương dừng một chút, thấp âm thanh: “Đây không phải quà cập kê.”

“A?”

Tên đó hắng tiếng nói: “Chuyện này.. chẳng lẽ muội không biết, nếu tặng phấn son làm quà cập kê cho một cô gái, là để biểu lộ muốn cưới cô ấy, vì thế hôm qua ta đây mới không tặng, tránh muội hiểu lầm.”

Bản vương thoải mái mà nói: “A, không có việc gì, dù huynh đưa hôm qua muội cũng không hiểu lầm.”

Con người phong lưu như gã, tương lai trêu hoa ghẹo nguyệt làm sao kiểm soát, ai muốn mua dây buộc mình. Vì thế, hiểu lầm ai bản vương cũng không hiểu lầm gã, “ngắt” ai cũng không thể “ngắt” gã. Trước kia, sư tôn bảo bản vương chọn một người vừa ý, người đầu tiên bị gạch tên là gã.

Hắn lão phu nhíu mày, hỏi ngược lại một câu: “Thật sao?”

Bản vương thận trọng gật gật đầu: “Tất nhiên là thật. Giữa hai chúng bản vương, dù sông cạn đá mòn, đất trời làm một cũng sẽ không nảy sinh thứ hiểu lầm đó.

GÃ trừng mắt hung tợn với ta đây, đột nhiên vơ hết hộp trang điểm vào bọc rồi bỏ đi, mi tâm tối đen vì tức giận.

Lão phu chẳng hiểu gì cả, níu kéo bóng lưng cứng rắn của hắn gọi hai tiếng, hắn ngoảnh mặt làm ngơ, phẩy tay áo bỏ đi.

Có người như vậy sao? Tặng rồi lại lấy lại, đùa bản vương ah?

Bản vương hầm hừ xoa eo, gọi Tiểu Hà Bao đến sau núi tản bộ cho bớt giận.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8