Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 11: Bị ép đưa đi

Cập nhật lúc: 2026-07-21 05:45:25 | Lượt xem: 2

Lý Minh Kỳ đánh mất ngọc bội, lòng đầy ủ rũ, hết cách rồi, tín vật không còn, không thể đến Vô Trần cung nữa rồi. Xem ra nữ nhân ấy nhất định phải đến Phượng Lĩnh một chuyến, chỉ là đến với bộ dạng như vậy, ca ca nhất
định sẽ áp giải nữ nhân ấy về nhà, đến lúc đó có muốn ra khỏi cửa cũng là
chuyện cực kỳ khó khăn.

Lý Minh Kỳ chạy cả ngày đường, sốt càng nghiêm trọng, đến hiệu thuốc cắt vài thang thuốc, chọn một khách đ**m, đưa thuốc cho tiểu nhị, lại cho
chút ngân lượng, bảo gã sắc giúp.

Buổi tối, người đã sốt đến mơ hồ, uống thuốc vào, đi ngủ sớm.

Hôm sau tỉnh dậy, cả người mệt mỏi, e là hôm nay chẳng thể lên đường.

Tiểu nhị biết vị công tử trong phòng này bị ốm, lại thấy buổi sáng vẫn
chưa xuống lầu, bèn lên lầu xem xét tình hình, “Công tử, bệnh của ngài
đã đỡ hơn chút nào chưa? Có cần tiểu nhân gọi đại phu đến bắt mạch cho
ngài không?”

“Không cần mời đại phu đâu, ta đây có đơn thuốc, phiền cậu giúp ta đây chạy
đến tiệm thuốc một chuyến, tiền thừa xem như phí chăm sóc.” Lý Minh Kỳ
đầu váng mắt hoa, tai mũi ngứa ngáy. Từ nhỏ thân thể cô ta đây đã nhỏ nhoi,
bệnh này bệnh nọ cũng đã quen rồi, có thể tự kê đơn thuốc với mấy bệnh
đau đầu nhức óc đơn giản.

Lý Minh Kỳ ở lại khách đ**m năm ngày, đến ngày thứ năm cô ấy cảm thấy
thân thể đã khỏe hơn kha khá, bèn lên đường đến Phượng Lĩnh.

Vừa ra tới cửa thành bắc đã bị hai nữ tử chặn đường, Lý Minh Kỳ thầm
muốn mắng người, sao năm nay cô ấy lại trăm điều không thuận, gặp hạn xui xẻo thế chứ? Không phải chỉ rời khỏi nhà thôi sao, đáng để ma quỷ Diêm
vương kéo đến ám cô ấy xúi quẩy sao.

“Hai vị cô gái, xin hãy nhường đường.” Lý Minh Kỳ không biết mấy người này có ý gì, trước tiên cứ vái chào một cái, quay người đi về hướng
khác, mà tốt lắm thay, một vỏ kiếm liền chắn tới. Lý Minh Kỳ tim gan
loạn nhịp, ý là muốn lấy mạng của cô ấy sao? Lúc này mới hiểu được ý
nghĩa của câu “Người đến thì không thiện, kẻ thiện thì không đến”, nếu
không thể nói lý, một đánh hai sẽ chiếm được bao nhiêu phần thắng đây?
Trợn to mắt, lòng bàn chân cô ấy đã như bôi mỡ, chạy trước rồi hãy tính.
Chỉ là chưa chạy được bao xa, liền bị một trước một sau chặn lại, “Hừ,
tên trộm to gan, vốn tưởng đối phương chỉ là một tên đó thư sinh vô dụng, không
ngờ trên người còn có võ nghệ, đã thế thì đánh một trận đi.”

“Hai vị thiếu nữ, ban ngày ban mặt, ta đây và hai vị không quen không biết,
sao vừa mở miệng đã nói ta đây là kẻ trộm.” Trong lòng Lý Minh Kỳ cực kỳ
bất đắc dĩ, phải nói là cũng chẳng sợ hãi bao nhiêu, theo cách ăn mặc,
hai nữ tử này rất giống cung nữ của Vô Trần cung.

“Bây giờ có nói nhiều cũng vô ích, có giữ lại cái mạng nhỏ của đối phương hay không thì phải chờ Các chủ xử lý.” Hai nữ tử không nói thêm, điểm nhuyễn huyệt của Lý Minh Kỳ, đồng thời nhấc cô ấy lên bay vút về hướng thành bắc.

Lần đầu tiên Lý Minh Kỳ cảm thấy hóa ra bản thân lại vô dụng như vậy,
nữ nhân ấy nhìn trời tuôn lệ hai hàng, ai có thể nói cho nữ nhân ấy biết rốt cuộc
sao lại náo loạn thế này?

Hai nữ tử đưa Lý Minh Kỳ lên núi bắc, dọc đường phong cảnh đẹp đẽ, cảnh
vật hết sức hấp dẫn. Đáng tiếc Lý Minh Kỳ không có tâm trạng ngắm phong
cảnh, lòng cô ta đây có chút rối bời, cảm thấy có một vài chuyện bắt đầu mất
kiểm soát.

Trên sườn núi có một trang viên, canh giữ ngoài cổng là hai nữ tử xinh
đẹp đeo kiếm, vừa gặp liền nói: “Mẫn tỷ, Dĩnh tỷ, các tỷ đã về rồi, Gia
đợi bên trong đã có chút không kiên nhẫn rồi.” Ánh mắt dời lên khuôn mặt của Lý Minh Kỳ quan sát một lượt. “Đây là kẻ đã trộm ngọc bội sao?”

“Minh Ngọc, muội đừng xem thường tên trộm vặt này, láu cá lắm đấy, nếu
là muội đi bắt, chưa chắc đã đưa được gã về đâu.” Minh Mẫn cười tiếp
một câu.

“Mẫn nhi, muội dẫn người vào đi, bản vương ra sau núi xem thử.” Sau khi trở về Minh Dĩnh như hồn xác hai nơi, mặt lộ vẻ lo âu.

“Ừm, cách xa cửa động một chút.”

Lý Minh Kỳ bị kéo thẳng tới sảnh chính, Minh Mẫn vừa buông tay, Lý Minh
Kỳ liền ngã sấp xuống đất, nàng lão phu ngẩng đầu nhìn người ngồi trong sảnh
chính, nàng lão phu đã quá đỗi quen thuộc, đầu óc chưa kịp nghĩ, lời đã thốt ra, “Sao lại là ngươi lão phu?”

“Hừ, ngươi bản tọa biết bản tọa sao?” Tô Diễn đợi mất hết kiên nhẫn, bị nàng bản tọa hỏi một câu không đầu không đuôi, tâm trạng càng hỏng bét.

“Không…Không… Không biết.” Lý Minh Kỳ nhanh nhẹn lắc lắc đầu, nếu có thể lựa chọn, dù thế nào cô ấy cũng sẽ không chọn quen biết những người này.

“Hừ, tâm trạng của Gia không được tốt, hỏi ngươi lão phu cái gì, ngươi lão phu trả lời
c** **, Gia không muốn nghe lời nói dối, cũng không thích mấy lời nhảm
nhí.”

Đương nhiên Lý Minh Kỳ biết, cũng hiểu rất rõ tính tình người này, vì
thế cô ấy không định nói dối, cô ấy cũng muốn thuận nước đẩy thuyền, vậy
sẽ có thể như mong muốn mà gặp người đó, “Gia cứ hỏi.”

“Miếng ngọc này từ đâu mà cậu có?”

“Dám hỏi gia, miếng ngọc này từ đâu mà ngài có?”

“Ha, là ta đây hỏi cậu hay là cậu hỏi ta đây hả?” Tô Diễn nheo mắt lại, mỗi
khi tên đó có vẻ mặt này thì chứng tỏ là tên đó đã có chút tức giận rồi.

“Miếng ngọc này là của ta đây, vài ngày trước bị một kẻ trộm ở chợ tên là
Thuận Tử lấy mất.” Lý Minh Kỳ muốn đứng lên, ngặt nỗi tay chân mềm nhũn, toàn thân suy yếu, chỉ có thể bị người ta đây nhìn xuống.

“Ha?” Tô Diễn híp chặt mắt, mắt gã rất to rất tròn, híp mắt như vậy có
chút đáng yêu, sẽ chọc người bản tọa bật cười. Nhưng Lý Minh Kỳ không cười
nổi, vẻ ngoài người này trong sáng bao nhiêu, trong lòng sẽ hung ác bấy
nhiêu.

Tim Lý Minh Kỳ đập thình thịch, cô lão phu còn chưa sắp xếp xong câu chữ, một
nam tử áo đỏ đã bước vào, không phải Phong Thiển Ảnh thì có thể là ai,
“Ơ, sao lại là cậu?”

Lý Minh Kỳ trở nên nóng nảy, hận không thể một chưởng đập chết gã, nàng ta đây vốn không thích gã, không cần lý do.

Diện mạo của nam tử này hết sức xinh đẹp, phải, đúng là xinh đẹp, một
đôi mắt Phượng to câu hồn đoạt phách, thật sự còn kỳ tài hơn cả nữ
nhân.

Lý Minh Kỳ nhìn thoáng qua, vội vàng thu hồi tầm mắt, chậm rãi cúi thấp đầu xuống, quyết định yên lặng phòng vệ.

“Ta đây đang nghĩ sẽ phải đi đâu để tìm cậu, cậu đưa mặt nạ trên mặt
cậu cho ta đây, ta đây bảo Tô Diễn tha cho cậu một mạng, được không?” Nam tử bước đến tao nhã ngồi xuống ghế, tự rót một chén nước, thỏa mãn than
một câu, “Thật khát chết ta đây mà.”

“Mặt nạ có thể cho đối phương.” Lý Minh Kỳ nhanh chóng ngẩng đầu lên, chăm chú
nhìn Phong Thiển Ảnh, “Nhưng ta đây muốn biết tên trộm đó đang ở đâu? Miếng
ngọc rõ ràng là của ta đây, sao ta đây lại biến thành kẻ trộm ngọc.”

“Gì, gì, đối phương thật sự đồng ý cho ta đây sao?”

Lý Minh Kỳ không định trả lời hắn, nhìn về phía Tô Diễn, “Các đối phương đường đường là đại nhân vật nổi danh, không lý nào lại làm khó một nữ tử nhỏ
bé như ta đây, miếng ngọc này thật sự là của ta đây, phải thế nào các đối phương mới
chịu tin?”

Tô Diễn nhướng nhướng lông mày, lộ vẻ không được tự nhiên.

“Này, này, dáng vẻ lão phu không vô hại bằng tên đó sao, tại sao cậu không cầu xin lão phu.” Phong Thiển Ảnh lượn quanh Lý Minh Kỳ hai vòng, mắt luôn đảo
quanh gương mặt nàng lão phu.

“Con người ngươi bản vương mọc ra một gương mặt không thể khiến người khác tin tưởng, ngươi bản vương giải nhuyễn huyệt cho bản vương trước đã.”

“Yêu cầu cũng thật nhiều.” Phong Thiển Ảnh trêu đùa thành tính, vung tay lên một cái đã giải được huyệt đạo, “Cậu xem, bản tọa vẫn tốt hơn đó.”

“Gỡ mặt nạ xuống, bản vương phải xem xem những lời ngươi bản vương nói là thật hay giả”,
Tô Diễn kéo Phong Thiển Ảnh lại, hung hăng trợn mắt nhìn tên đó một cái,
Phong Thiển Ảnh liền im bặt.

“Xin cho lão phu một chậu nước ấm có pha một muỗng muối.” Nha hoàn nghe xong
không đợi chủ nhân sai bảo, trực tiếp đi lấy mang đến. Lý Minh Kỳ do dự
nhìn Phong Thiển Ảnh rồi lại nhìn Tô Diễn, “Các cậu thật sẽ không giết lão phu?”

Tô Diễn cau mày, “Ta đây không giết nữ nhân.” Tô Diễn cảm thấy phẩm hạnh của mình bị sỉ nhục, cho nên lời nói ra rất mạnh mẽ dứt khoát.

Lý Minh Kỳ lại nhìn về phía Phong ThiểnẢnh, Phong Thiển Ảnh bĩu môi bất cần, “Bản tọa chỉ cần mặt nạ.”

Lý Minh Kỳ lại nhìn thiếu nữ dũng mãnh cầm kiếm ở phía sau, người ở đây
nữ nhân ấy đều không thắng nổi. Phong Thiển Ảnh hơi bực tức, hỏi: “Sao ngươi ta đây
cứ dài dòng sợ chết như vậy?”

“Sợ chết cũng sai sao?” Lý Minh Kỳ lại liếc Phong Thiển Ảnh trắng mắt,
cô bản vương đáp lại một cách nghiêm trang. Phong Thiển Ảnh bị nghẹn không nhẹ,
chọc cho Tô Diễn cười nhẹ một tiếng.

Lý Minh Kỳ có được lời hứa mà mình mong muốn, cũng không phí lời nữa,
dính ướt hai tay, chầm chậm xoa bóp phần da trên đầu, kéo gỡ từng chút
mặt nạ trên mặt, lộ ra gương mặt có hơi sẫm vàng, nhìn không ra màu da
vốn có.

“Người đâu, hầu hạ cô gái tắm rửa chải đầu một phen.”

Không đợi Lý Minh Kỳ kịp phản ứng, ngoài cửa có hai nữ tử bước vào, một trái một phải kéo cô bản tọa đi.

Lý Minh Kỳ tức giận không nhẹ, loại cảm giác bị bắt ép này rất tệ, nhưng nàng ta đây không thể phản đối, chỉ có thể chấp nhận.

“Các đối phương buông ra, ta đây tự đi được.” Lý Minh Kỳ giãy giụa không thoát,
nói cũng không xuôi, tuổi của hai nữ tử cũng không lớn, trên dưới mười
bảy mười tám, xụ mặt không nói gì, sức lực trên tay lại rất đúng mực,
bất kể nàng ta đây vùng vẫy thế nào cũng không làm nàng ta đây đau.

Lý Minh Kỳ cũng rất thức thời, biết phản kháng vô dụng, đành mặc các nàng ta đây ấy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8