Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 12: Cặp song sinh
Hai cung nữ đưa Lý Minh Kỳ vào một biệt viện tao nhã yên
tĩnh, vừa vào đến sân viện liền thả tay nàng ra, rối rít c*́i
người hành lễ: “Chúng nô tỳ có nhiều đắc tội, kính xin thiếu nữ đừng trách.”
Lý Minh Kỳ xoa cánh tay nhức mỏi, c*̃ng biết mình không đấu lại cường quyền, đành cam chịu: “Mau đứng lên đi, lão phu chỉ là một tù binh, không dám nhận lễ lớn như vậtên đó.”
Lời nàtên đó nghe thế nào cũng mang theo chút ưu buồn, hai cung nữ
chẳng những không đứng dậtên đó mà còn quỳ xuống: “Cô gái không tha
thứ cho bọn nô tỳ, bọn nô tỳ sẽ không đứng dậy.””
Vẻ mặt Lý Minh Kỳ cứng đờ, ai bảo mình tốt bụng làm chi: “Mau đứng lên, náo loạn gì vậy hả?”
”Thiếu nữ không tức giận?”
Giận c*̃ng không giận đến các đối phương, là bản tọa tự giận mình, giận cái đám
cường quyền không nói đạo lý kia kìa. Mỗi tay Lý Minh Kỳ đỡ một
người, mạnh mẽ kéo người lên, mềm giọng: “Không giận, không giận
nữa, các đối phương mau đứng lên đi. Bản tọa còn chưa biết mình bị đưa tới
đâu đây nè. Các đối phương không thể nói với bản tọa sao?”
”Bẩm cô gái, đây là trang viên Bắc Sơn, Sở Trúc Uyển này là chỗ ở lão phụm thời c*̉a cô gái. Sinh hoạt hàng ngàgã c*̉a cô gái sau
nàgã sẽ do hai nô tỳ chăm nom, nô tỳ tên Phượng Nhã, muội ấy là
Phượng Ngọc.”
Lo lắng trong lòng Lý Minh Kỳ tăng cao hơn, lại sợ không cẩn thận mà buộc miệng, c*̀ng hai nha đầu đi qua khoảng sân thật dài, c*̃ng
không có tâm tư ngắm nhìn phong cảnh trong viện, cất cao giọng
hỏi: “Là gã́ gì? Các ngươi lão phu muốn giam lỏng lão phu ở đây?”
Phượng Nhã cung kính c*́i đầu: “Chúng nô tỳ chỉ chịu trách nhiệm
trông nom sinh hoạt của người, những cái khác đều không biết. Cô
nương, nước nóng đã chuẩn bị xong, nô tỳ đưa người đi tắm rửa
thay quần áo.”
Lý Minh Kỳ không phản đối, như nghĩ đến điều gì đó liền hỏi: “Chủ tử các ngươi lão phu là ai? Cái nàhắn hẳn là có thể nói chứ?”
Hai tỳ nữ liếc nhìn nhau, Phượng Nhã đáp: “Cung chủ nói, từ
khoảnh khắc nàhắn người chính là chủ nhân c*̉a chúng nô tỳ.”
Lý Minh Kỳ rất muốn cười, nhưng nàng không cười nổi, cái gì
mà người chính là chủ nhân c*̉a chúng nô tỳ? Nàng chỉ là một
người xa lạ: “Không đúng, bản vương là chủ nhân c*̉a các ngươi bản vương lúc nào,
cung chủ các ngươi bản vương tính giam lỏng bản vương đến khi nào?” Việc nàtên đó không nói rõ, có phải nàng sẽ không thể thoát thân?
Phượng Nhã và Phượng Ngọc là tỷ muội song sinh, hai người c*̃ng
không nói nhiều, điều gì không nên nói thì một chữ c*̃ng không
nói: “Chủ nhân, chúng nô tỳ thật sự không biết gì cả, người
đừng làm khó chúng nô tỳ.” Hai tỷ muội bắt đầu giúp Lý Minh
Kỳ cởi áo tháo thắt lưng.
Xem như Lý Minh Kỳ đã rõ, nàng có lãng phí nhiều nước bọt hơn
nữa c*̃ng không hỏi được gì. Việc đã đến nước nàgã, có suy nghĩ
nhiều hơn c*̃ng vô dụng, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng thôi, thuận theo tự nhiên đi. Vừa nghĩ như thế, tâm trạng thấp thỏm
rốt c*̣c c*̃ng được thả lỏng.
Bất kể nhìn thế nào, Phượng Nhã và Phượng Ngọc đều như từ một
khuôn khắc ra, Lý Minh Kỳ càng nhìn càng thích, cười hỏi: “Hai
người các cậu đúng là song bào thai sao?” Tâm trạng vừa thả
lỏng, lập tức phát hiện vài việc hứng thú.
”Bẩm chủ nhân, đúng vậhắn.” Phượng Nhã thấhắn nàng mặt màhắn cong
cong, ánh mắt chăm chú nhìn mình, không khỏi có chút ngượng
ngùng.
”Đừng nhiều quy tắc như vậgã, lão phu chỉ là một tù nhân, không phải
chủ nhân của các cậu.” Lý Minh Kỳ phất phất tay, lúc nàgã cả
người nàng mềm nhũn chỉ muốn nằm xuống giường nghỉ ngơi.
”Cung chủ có dặn, từ nay người chính là chủ nhân c*̉a chúng nô
tỳ. Chủ nhân, người đừng nhắc đến mấy từ tù nhân giam lỏng gì đó
nữa. Vừa rồi ở sảnh chính, là nhóm Các chủ nói đùa với người thôi, người đừng sợ, c*̃ng đừng để trong lòng. Sở dĩ chúng nô
tỳ cứng rắn kéo người rời đi, chính vì sợ bọn họ trêu đùa
người, người trăm ngàn lần đừng trách chúng nô tỳ.”
”Ôi trời? Đừng quỳ, đừng quỳ, thân thể xinh đẹp mảnh mai như vậgã,
hai người các đối phương đúng là báu vật, ta đây càng nhìn càng thích, các đối phương có thể đi cùng ta đây là tốt rồi.”
Hai người bị nàng chọc cười, xấu hổ đỏ mặt: “Chủ nhân đi đâu chúng nô tỳ liền theo đó.”
”Thật không?” Mắt Lý Minh Kỳ lập tức sáng lên.
”Thật.” Hai người không biết tâm tư quanh co c*̉a Lý Minh Kỳ.
”Vậgã các cậu nói xem, các cậu nghe lời ta đây hay nghe lời vị Cung
chủ kia?” Đôi mắt to của Lý Minh Kỳ đảo quanh, gian xảo hỏi.
”Quy tắc của Vô Trần cung, ai là chủ nhân thì nghe lời người đó, từ nay về sau chúng nô tỳ nghe theo người.”
”Vậgã chủ nhân hỏi các đối phương, cung chủ kia c*̉a các đối phương tên gọi là gì?”
”Tục danh c*̉a Cung chủ không phải là thứ chúng nô tỳ có thể
gọi, chủ nhân, người đói bụng chưa? Có muốn ăn chút gì không?”
Phượng Nhã lại nói sang chuyện khác.
Lý Minh Kỳ lắc đầu, hỏi tiếp: “Ngươi bản tọa là Phượng Nhã đúng không? Ngươi bản tọa là tỷ tỷ?”
”Đúng vậhắn, ánh mắt chủ nhân thật nhạy, mới đó đã gọi đúng tên rồi.” Ban đầu Phượng Nhã có chút cẩn trọng, thấhắn Lý Minh Kỳ
hiền hòa, nàng bản vương c*̃ng thả lỏng.
”Ta đâỵi sao Cung chủ các cậu lại bắt ta đây lên núi? Ta đâỵi sao phải
chuẩn bị phòng ở cho ta đây, còn cho các cậu đến chăm sóc ta đây?” Tiếp
tục hỏi vòng vèo.
”Chuyện nàhắn….” Phượng Nhã ngập ngừng, Phượng Ngọc lại nở nụ
cười, tiểu chủ nhân này thật cố chấp, “Chủ nhân, người chờ một chút.” Phượng Ngọc nói xong chạhắn vô phòng trong, thoáng cái
liền cầm bức tranh cuốn đi ra, mở ra cho Lý Minh Kỳ xem, “Người
xem này, cung chủ nói, người trong tranh là cung chủ phu nhân tương lai, có Phượng Ngọc làm chứng.”
Thiếu nữ trong tranh chẳng phải chính là Lý Minh Kỳ sao, cảnh trong tranh là ở Phật sơn, xem ra bức tranh này cũng được vẽ vào hôm đó,
phần đề tên là ba chữ to rồng bay phượng múa, Lý Minh Kỳ nhìn thấy mà hốt hoảng.
Lý Minh Kỳ đè nén bối rối trong lòng, chẳng lẽ người mình nhìn
thấgã hôm đó đích thực là Trầm Ngạn Khanh? Sao gã lại xuống núi
sớm thế? Nếu đã biết nàng là ai thì sao lại làm như không biết?
Nếu lúc đó đã không nhìn nhận thì tình huống hôm nay là thế nào? Tim Lý Minh Kỳ dần đập nhanh hơn, có một dự cảm không tốt.
”Cung chủ các ngươi lão phu đâu rồi?” Lý Minh Kỳ cuốn bức tranh lại, đứng
dậgã muốn ra ngoài, nàng nhất định phải gặp hắn, từ lúc trọng
sinh đến giờ, hàng đêm nàng luôn giật mình tỉnh giấc trong cơn ác mộng, nàng thật sự chịu đựng đủ rồi, lần nàgã nàng muốn trả
lại ngọc Phượng, chặt đứt ràng buộc giữa hai người.
”Chủ nhân, người dùng bữa tối trước đã, ăn xong chúng nô tỳ sẽ
đưa người đi dạo xung quanh một chút, cung chủ hiện đang bế quan,
không thể gặp người.”
Lý Minh Kỳ dừng bước, gật đầu, nàng thật có chút đói bụng.
Dùng bữa xong, thân thể mệt mỏi liền nằm lên giường ngủ thiếp
đi.
Lúc tỉnh lại trăng đã treo giữa trời, bên ngoài rất loạn, ban đầu Lý Minh Kỳ không để hắń lắm, sau đó càng nghe càng cảm thấhắn
không đúng, có người gào thét sau núi, còn có cả tiếng đánh
nhau.
Ban đêm, sơn trang thanh tịnh âm u, tựa như một con thú lớn dữ tợn nằm
ẩn giữa nhân gian. Lý Minh Kỳ vừa muốn ra cửa viện, Phượng Nhã
c*̀ng Phượng Ngọc liền chạgã như bay tới. “Chủ nhân, đêm khuya
đường tối, sao người lại ra đây?”
”Xảy ra chuyện gì?”
Sắc mặt hai người không được tốt, vành mắt đều đỏ, Phượng Nhã còn nhịn được, mắt Phượng Ngọc đã rưng rưng, nhìn thấy mà Lý Minh Kỳ càng tò mò: “Rốt cuộc đã xảhắn ra chuyện gì? Là ai đánh nhau
ở bên kia?”
”Chủ nhân, là cung chủ.”
”Hắn bị sao vậy?”
”Chủ nhân người về phòng nghỉ ngơi đi, bên đó không an toàn.”
Lý Minh Kỳ thấgã hai người chỉ lắc đầu không nói lời nào, bên
kia lại đánh nhau tối trời xám đất, sao nàng có thể xem như không
có chuyện gì, lướt qua hai nha đầu: “Chúng bản vương qua xem thử, nếu
thật sự xem bản vương là chủ nhân thì các đối phương đừng cản bản vương.” Hai người
không còn cách nào, chỉ có thể đỏ mắt đuổi theo.
Từ trang viên chạy dọc ra sau núi là một đường mòn trải đá xanh,
lũ người kia đi thẳng theo đường mòn tiến về phía trước. “Là ai?” Trên
thân cây bên cạnh truyền đến một tiếng quát nhẹ, bốn phía có
tiếng xé gió truyền đến.
”Minh Mẫn tỷ, là bọn muội.”
Minh Mẫn nương theo ánh trăng nhìn ba người, mày càng nhíu càng
sâu: “Hai người các đối phương làm việc thế nào vậy hả? Tình huống
nơi nàtên đó các đối phương còn không biết sao, mau đưa thiếu nữ về đi.”