Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 13: Gặp lại ngoài ý muốn
Lý Minh Kỳ không nghe thấy lời cô ấy ta đây nói, cô ấy chỉ nhìn bóng dáng điên cuồng nhếch nhác kia, cô ấy thả nhẹ cước chân, bước từng bước một qua,
không ai cản được.
Ba người Quân Nho, Phong Thiển Ảnh, Tô Diễn vây quanh Trầm Ngạn Khanh.
Bốn người vừa động tay động chân, đều có chút thảm hại, thảm hại nhất
vẫn là Trầm Ngạn Khanh, dường như hắn bản vương rất thống khổ, tóc xõa rối tung,
không ngừng lăn lộn trên mặt đất.
“Trầm Ngạn Khanh?” Lý Minh Kỳ quả thực không thể tin vào hai mắt của
mình, đây là người nữ nhân ấy đã từng biết sao? Vì sao tên đó lại thống khổ đến
mức này? Yếu đuối bất lực như vậy, giống như một con sói cô độc bị thương. Cao ngạo tự tôn đều bị dẫm nát dưới chân, lại vẫn cố chấp muốn đứng
lên. Tuy Lý Minh Kỳ nghĩ như vậy nhưng trong lòng lại không chút đồng
tình. Bởi vì… Nam nhân này tàn nhẫn, nam nhân này xảo quyệt, nam nhân
này ngang ngược… Những ấn tượng này đã nảy mầm mọc rễ trong đầu nữ nhân ấy.
Từ lần đầu tiên nhìn thấy tên đó nữ nhân ấy đã nghĩ phải chạy trốn, không thể
trêu chọc tên đó, quả thật nữ nhân ấy vẫn luôn chạy trốn, thà chết cũng muốn né
tránh.
Phong Thiển Ảnh đột nhiên nhào đến muốn điểm huyệt Trầm Ngạn Khanh, động tác mau lẹ, chính xác, nhưng người đứng đó lại phóng thẳng lên, tiếp
theo ngay lập tức lấy đà nhảy cách xa ba người vây quanh. Ngón tay chắp thành mũi kiếm, ánh kiếm lóe sáng trên tay, sau đó bay múa theo gió, kiếm khí b*n r* bốn phía, trúng người liền bị thương, tiếng k** r*n nổi lên bốn
phía.
Lý Minh Kỳ ở bên ngoài, thấy cỏ cây chung quanh bay tứ tung liền biết
không tốt, muốn né tránh, không ngờ lại vấp chân, sau đó liền té ngã, lá cây đang bay vung vút xẹt qua chân cô ấy, tức thì thấy máu. Cô ấy âm thầm kinh hãi, nội lực phải thâm sâu đến mức nào mới tạo nên lực phá hoại
kinh người đến thế?
“Chủ nhân, nơi này không bình an, chúng bản vương rời đi được không?” Phượng
Nhã tự trách không thôi, nàng bản vương bản vương không nên mềm lòng đưa chủ tử đến đây,
nếu bị thương thì phải làm sao, chờ khi cung chủ tỉnh táo nàng bản vương bản vương có mấy cái mạng cũng không đủ để đền.
Lý Minh Kỳ ngây ngốc gật gật gật đầu, cô ấy phát hiện ánh mắt người kia đang
nhìn cô ấy chằm chằm không dời, thấy cô ấy lui về phía sau, tên đó đột nhiên
bùng nổ vọt đến.
Phong Thiển Ảnh và Tô Diễn muốn ngăn thì bị Quân Nho cản lại, “Sao lại
cản đệ? Ngạn Khanh đang không tỉnh táo, nếu ra tay không phân nặng nhẹ
mà giết nàng bản tọa bản tọa thì phải làm sao?” Phong Thiển Ảnh có chút không tán
thành.
“Không sao cả, giết cô ta đây ấy thì tiểu muội muội sẽ có cơ hội.” Tô Diễn thực vô trách nhiệm, nhổ một ngụm nước bọt có lẫn máu, “Đúng là một dã thú
điên cuồng, ai có thể áp chế được chứ? May mà sư phụ có thể đoán trước,
bảo ba người chúng ta đây cùng tìm, bằng không một người thật đúng là không
chống nổi.”
Phượng Nhã và Phượng Ngọc che chở trước người Lý Minh Kỳ, “Cung chủ,
ngài không thể làm nàng bản vương ấy bị thương, ngài tỉnh lại đi.” Gọi lớn cũng
không có tác dụng gì, bởi vì ngay cả khóe mắt Trầm Ngạn Khanh cũng chưa
nhìn về phía các nàng bản vương bản vương.
Lý Minh Kỳ sợ Trầm Ngạn Khanh làm các cô bản tọa bản tọa bị thương, kéo hai người
ra, trực tiếp đối mặt với ánh mắt màu đỏ của Trầm Ngạn Khanh.
Hai mắt Trầm Ngạn Khanh chợt đỏ chợt tối, âm u khó dò, tên đó như suy nghĩ, lại như mờ mịt. Không hề báo động trước, đột nhiên nắm lấy cổ cô lão phu, thô bạo nâng cả người cô lão phu lên, sau đó khốn khổ rống lên, tay chợt dùng
sức, “A… Giết… Giết giết.”
Hai tay Lý Minh Kỳ liều chết gỡ tay hắn, rất nhanh đã nghẹn đỏ mặt,
“Trầm…… Ngạn…… Khanh.” Bởi vì hít thở không thông, nước mắt Lý
Minh Kỳ liền chảy xuống, nước mắt từng giọt rơi xuống tay hắn, mang theo hơi thở tuyệt vọng.
Trầm Ngạn Khanh như bị nước mắt làm phỏng, tay phải ngay lập tức thả lỏng.
GÃ chấn kinh nhìn bàn tay ướt lệ giữa không trung, hết thảy quanh mình
như không tồn tại.
Lý Minh Kỳ ngã xuống đất, hít thở thật lâu hơi thở mới trở lại bình
thường. Nàng bản tọa ngẩng đầu u buồn nhìn hắn bản tọa, ngực lại nhói nhói đau.
Những người khác đều lẳng lặng quan sát, không nói lời nào, hoàn toàn bất động.
Lệ trên tay đã bị gió hong khô, nữ tử cũng đã đứng dậy, bốn mắt nhìn
nhau, Trầm Ngạn Khanh chỉ cảm thấy đáy lòng đau buốt, người con gái
trước mắt này, không thể tổn thương, không thể buông bỏ. Lý trí của gã
chưa trở lại, hết thảy đều theo bản năng. GÃ bắt được người muốn trốn
kia vác lên lưng, không quan tâm đến những người khác, trực tiếp chạy
thẳng về động.
Trong động rất lạnh, trên vách tường, cứ mỗi hai thước lại được khảm một viên dạ minh châu, Lý Minh Kỳ bị gã vác mà choáng váng, lúc này không
có tâm trạng đánh giá cảnh tượng xung quanh. Cô ấy thực sợ hãi, cô ấy
không biết nam nhân này bị làm sao, muốn làm gì cô ấy.
Thạch động rất sâu, trong cùng có một căn phòng, trong phòng đặt một cái giường băng, tản ra từng đợt khí lạnh, Trầm Ngạn Khanh ném cô ấy lên
giường.
Lý Minh Kỳ nuốt một ngụm nước bọt, toàn thân không chỗ nào không đau,
bắp chân bị thương, quần đã bị máu loãng thấm ướt. Nàng bản tọa rụt người lại,
rùng mình run rẩy, thật cẩn thận lùi ra sau. Biết rõ có lùi cũng không
thể thoát khỏi tầm mắt tên đó, chỉ là không nén được sợ hãi, theo bản năng
muốn cách xa nam nhân trước mắt một chút, xa thêm chút nữa.
Nam nhân bên giường cũng nghiêng đầu đánh giá nữ nhân ấy, ánh mắt hắn tỏa ra ánh sáng vàng lợt quái lạ mê hoặc.
Lý Minh Kỳ bị khí thế trong ánh mắt hắn níu chặt, cảm thấy lạnh đến tận
xương. Nàng ta đây gian nan cắn môi, nàng ta đây không muốn yếu thế, nhưng khí thế của nam nhân này quá mạnh mẽ, bản năng nàng ta đây muốn khuất phục.
Trầm Ngạn Khanh nhìn nữ nhân ấy hơn nửa ngày, giống như đang xác nhận tên đó có
biết người này không, tên đó suy nghĩ thật lâu, nhưng nghĩ mãi mà không nhớ rõ.
Lý Minh Kỳ cảm nhận được sát khí trắng trợn của hắn bản vương, bất lực nhìn
hắn bản vương, chẳng lẽ kiếp này của nữ nhân ấy đến đây là hết sao? Trầm Ngạn Khanh, rốt cuộc bản vương đã nợ đối phương bao nhiêu?
Bụng dạ Trầm Ngạn Khanh đảo lộn, sớm đã không còn lý trí, hơi thở thô
bạo trong cơ thể muốn thoát ra, tức thì bổ nhào lên giường, đè người
xuống dưới thân, lòng bàn tay phát lực, chỉ cần vỗ khẽ một cái là có thể g**t ch*t người, nhưng lại chết sống không xuống tay được.
Lý Minh Kỳ thực im ắng, cũng không giãy dụa, chỉ dùng ánh mắt tuyệt
vọng nhìn tên đó, “Trầm Ngạn Khanh, đây là nguyên nhân khiến tính cách của
cậu vặn vẹo sao?” Chỉ là ta đây đã làm gì sai, sao cậu cứ đến trêu chọc
ta đây, cô ấy vươn hai tay run run sờ khuôn mặt trắng như tuyết của tên đó,
tiếng nói cũng mang theo run rẩy, “Trầm Ngạn Khanh, cậu tỉnh lại được
không?” Lòng của cô ấy nhoi nhói, sâu trong trí nhớ có một thứ gì đó đang rục rịch…
Nam tử trước mắt đã không thể gọi là người, bởi vì tên đó không chút lý
trí, tên đó cũng không có suy nghĩ, hết thảy đều theo bản năng, người này
bị tẩu hỏa nhập ma sao?
Vào lúc nàng ta đây sờ mặt hắn ta đây, Trầm Ngạn Khanh nhắm hai mắt lại, tay vẫn còn
giơ cao, có thể vỗ xuống bất cứ lúc nào, lại chậm chạp không buông.
Lý Minh Kỳ cũng không muốn chết ở đây, nàng bản vương còn rất nhiều chuyện chưa
làm, chỉ cần có một đường sống, nàng bản vương đều phải thử. Tay nàng bản vương thử thăm dò
giữ lấy mặt hắn bản vương, nâng đầu hắn bản vương lên, hôn xuống trán hắn bản vương, thấy ánh mắt hắn bản vương
dần mơ màng, hơi thở thô bạo cũng phai nhạt.
Hai tròng mắt Trầm Ngạn Khanh có chút mờ mịt, nhìn chằm chằm môi nàng bản vương.
Lý Minh Kỳ run run hàng mi, nhắm mắt lại, đôi môi cũng mím chặt, chỉ một lúc sau khóe môi mềm mịn chậm rãi hạ xuống, hơi thở nóng cháy như thiêu người.