Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 18: Phong nhị gia quá buồn nôn
Phong Thiển Ảnh ngồi trên ghế đá trong viện, đang cực kì nghiêm túc đếm
từng đường vân trên lá cây, nói chuyện một cách quái gở, “Duyên đến
tuyệt không thể tả, sao vận may đều bị chủ nhân của các người đoạt hết
vậy, chân mạng thiên nữ của lão phu ở nơi nào? Gia đây cũng là một
nhân vật đầy tình sâu đầy phóng khoáng đầy chân thành, các ngươi lão phu nói thử xem, đời này còn có đạo lý nữa không đây?”
Phượng Nhã và Phượng Ngọc liếc nhau, muốn cười lại không dám cười, chỉ
có thể cúi đầu xuống, tỏ vẻ mình không tài nào hiểu nổi vị đại gia học
đòi văn vẻ này.
Trầm Ngạn Khanh bước từ trong phòng ra, duỗi duỗi cánh tay, trong
lòng thoải mái không ít, tai tên đó nhạy hơn người, nghe vậtên đó lông
màtên đó c*̃ng không thèm nhướng, thản nhiên nói tiếp: “Động dục c*̃ng
đừng phát bản tọát trong viện c*̉a đệ, cút được bao xa thì cút, hai
người các ngươi bản tọa vào hầu hạ chủ nhân của mình đi.”
Phượng Nhã và Phượng Ngọc thở phào nhẹ nhõm, hành lễ, xoay người về phòng.
”Ôi, Trầm Tứ gia đường làm quan rộng mở, đệ đã ăn no sao hiểu lòng
người đói bụng, đệ tình xuân phơi phới như thế, bảo người cô đơn như ta đây phải ‘nóng’ khổ thế nào đây?”
”Sáng nay thức dậy huynh chưa súc miệng sao.” Trầm Ngạn Khanh khinh bỉ.
”Khốn, đại gia nhà đệ, đệ đang ghét bỏ tiểu gia nói chuyện chướng tai ư?” Phong Thiển Ảnh tức giận.
”Người hay ở chỗ tự mình hiểu lấy, sau nàgã gặp đệ thì tránh xa một chút, nói chuyện với huynh, khi không lại hạ thấp phẩm cách
c*̉a đệ.” Đêm qua Trầm Ngạn Khanh triệt để khi dễ người nào đó,
trong lòng vô c*̀ng thoải mái, lúc nàgã sẽ không hơi đâu mà đùa
giỡn với vị Nhị gia nàgã.
Đây là tên đó́ gì? Kỳ thị một cách trần trụi sao, nếu không tự mình
hiểu lấy thì không còn là người nữa phải không, Phong Thiển Ảnh có
chút bực mình, tên đó rất muốn nổi trận lôi đình đánh cho Trầm
Ngạn Khanh một trận, nhưng tên đó đánh không lại, nếu ra tay thì
người bị đánh chắc chắn là tên đó, hu hu hu, tên đó muốn cắn khăn tay:“Hu hu, tiểu Tứ ghét bỏ ca ca sao.”
Trầm Ngạn Khanh cười cười, mắt sắc như dao, vèo vèo phóng tới,
Phong Thiển Ảnh lập tức ủ rũ: “Tứ gia, ngài có dặn dò gì? Ca
ca nghe ngài sai khiến là được chứ gì.”
”Đầu tháng sau, đệ muốn đến Thượng Kinh một chuyến.” Đối với
giọng điệu cợt nhả c*̉a hắn, Trầm Ngạn Khanh đã sớm tê liệt, không
có bất kỳ phản ứng gì.
”Đi làm gì?” Phong Thiển Ảnh chớp chớp mắt phượng, lộ vẻ nịnh nọt.
Trong mắt Trầm Ngạn Khanh lộ ra một tia ấm áp: “Đón dâu.”
”Đệ lấtên đó vợ, liên quan gì đến bản tọa?”
”Huynh đi chuẩn bị sính lễ.” Trầm Ngạn Khanh nói xong chắp tay sau lưng rời đi, Phong Thiển Ảnh ngổn ngang, đệ lấtên đó vợ sao bản vương phải
chuẩn bị sính lễ, Trầm gia kia, ngài không cảm thấtên đó mình đang ức
h**p người sao?
Phong Thiển Ảnh khịt khịt mũi, ngay sau đó mắt rưng rưng lệ nóng
chạgã vội đi, miệng gọi không ngừng: “Quân Nho, Quân Nho, tiểu Khanh
Khanh khi dễ người lão phu, huynh phải làm chủ cho đệ.”
Phượng Nhã và Phượng Ngọc xụ mặt, buồn cười mà không dám cười: “Chủ nhân, chúng nô tỳ chúc mừng ngài.”
Lý Minh Kỳ đương nhiên c*̃ng nghe thấhắn động tĩnh bên ngoài, bên
tai mơ hồ truyền đến tiếng Trầm Ngạn Khanh và Phong Thiển Ảnh
nói chuyện, cầu thân? Lòng nàng lập tức hoảng loạn, việc này hoàn toàn đi ngược với dự tính của nàng. Nàng thật không ngờ trọng
sinh để bắt đầu trở lại không chỉ có mình nàng, tính tình nam
nhân này rất khó suy đoán, đủ loại khó khăn, đủ loại bí ẩn kiếp
trước, thật không chút liên quan gì đến hắn sao? Nàng thật có thể
vứt bỏ tất cả khúc mắc mà ở c*̀ng hắn sao?
Chúc mừng? Nàng gượng nhếch khóe môi, vui ở đâu ra? Đây là xui xẻo từ trên trời giáng xuống.
Tầm mắt Phượng Nhã và Phượng Ngọc giao nhau, yên lặng ra hiệu:“Chủ tử, chúng nô tỳ hầu hạ người rửa mặt thay quần áo nhé.”
Lý Minh Kỳ gật đầu, tâm trí lại hoàn toàn lơ đễnh, nàng đang
suy nghĩ phải làm thế nào mới có thể yên lặng rời khỏi nơi này.
Sau khi rời đi, Trầm Ngạn Khanh nhất định sẽ tức giận, lửa giận nàtên đó ai sẽ gánh chịu đây? Nàng có thể tự tin sẽ không bị bắt
trở về sao? Kết quả tốt hay xấu c*̃ng phải thử một chút, Lý
Minh Kỳ nghĩ, c*̀ng lắm là bị bắt trở về, hắn vẫn không muốn
lấtên đó mạng c*̉a nàng là tốt rồi.
”Chủ nhân, người đang nghĩ gì vậgã?” Sao bộ dạng lại không yên
lòng, sắp gả cho Cung chủ rồi, chẳng lẽ không vui mừng sao?
Lý Minh Kỳ a một tiếng: “Không có… Không có gì, Phượng Nhã,
hiện giờ ta đây đã ở đây rồi, có thể giải huyệt giúp ta đây được
không?” Nội lực bị ngăn chặn khiến nàng không có cảm giác an
toàn.
Hai người liếc mắt nhìn nhau, Phượng Nhã lắc đầu: “Chủ nhân, thật xin lỗi, chúng nô tỳ không thể.”
Xem đó, ngoài miệng thì nói ai là chủ nhân sẽ nghe người đó,
thực tế thì sao? Nàng nói mười câu c*̃ng không ai nghe một chữ, lý
lẽ c*̃ng không có cách nào xoi mói, trước mắt thì lấp đầgã bụng vẫn quan trọng hơn: “Lão phu đói bụng, có gì ăn không?”
”Chủ nhân, người dùng bữa ở đây luôn sao?”
Lý Minh Kỳ gật đầu, cả người nàng không chút sức lực, sắc mặt
c*̃ng không quá tốt. “Giúp lão phu dọn thức ăn đến đây đi, lão phu có chút
không thoải mái, không muốn ra ngoài.”
”Phượng Ngọc, muội trò chuyện với chủ nhân một lát, ta đây đi chuẩn bị
chút thức ăn.” Ánh mắt liếc qua, rõ ràng là nói trông chừng cẩn
thận, đừng để xảhắn ra chuyện ngoài hắń muốn, nếu không cái đầu trên
cổ ta đây và muội cũng không còn.
Phượng Nhã c*̃ng không vội vào phòng bếp, mà chạy đến sảnh chính
trước, lại không nhìn thấgã Cung chủ. Ngược lại gặp được Phong
Thiển Ảnh đang lười nhác ngồi đó uống trà, thấgã nàng lão phu đến,
cười hỏi: “Là Phượng Nhã ư, sao không hầu hạ chủ nhân mới, chạgã
đến đây làm gì thế?”
”Nô tỳ thỉnh an Nhị gia.” Phượng Nhã chỉnh đốn tên đó phục, hành lễ.
”Đứng lên đi, chỗ nàtên đó c*̉a lão phu không nhiều lễ tiết như vậtên đó, Cung chủ các cậu lại bế quan tu luyện rồi, dặn lão phu trông chừng người, nếu biến mất, sẽ tra
hỏi lão phu. Nếu chỗ cậu có bất kỳ động tĩnh gì, trực tiếp nói với lão phu
là được.” Bên môi Phong Thiển Ảnh luôn chứa nụ cười, sóng mắt
phượng lóng lánh câu hồn đoạt phách, thật đúng là yêu nghiệt.
”Dạ.” Mặt Phượng Nhã lập tức đỏ ửng, cuống quít cúi mắt, thầm mắng mình vô dụng, chút mê hoặc ấy c*̃ng không kháng cự nổi, nàng ta đây ổn định tâm trạng xong liền nói: “Chỉ là nô tỳ cảm thấgã kỳ
lạ, hình như chủ nhân không hứng thú với hôn sự.”
”Đối phương chỉ cần hầu hạ tốt, không xảgã ra sự cố thì mọi việc đều
tốt lành, những chuyện khác đối phương không cần phải bận tâm, được
rồi, nên làm gì thì đi làm đi.”
Mặc dù Phượng Nhã vẫn thấy khó hiểu, nhưng chẳng hỏi thêm, khom người hành lễ: “Nô tỳ cáo lui.”
Phượng Nhã đi rồi, Phong Thiển Ảnh hoa lệ nhấp một ngụm trà xanh,
tặc lưỡi thành tiếng, cười tự nhủ: “Cố hái thì dưa có thể ngọt
sao? Cuộc sống sau nàtên đó e là sẽ náo nhiệt đây.”
Quân Nho bước từ bên ngoài vào, chớp mắt liền thấhắn bộ dạng vui
sướng khi người gặp họa c*̉a hắn, không cần đoán c*̃ng biết hắn chả có ý đồ tốt gì, thuận miệng hỏi một câu: “Lại làm chuyện xấu gì à?”
Phong Thiển Ảnh lập tức ngồi ngay ngắn, nghiêm giọng nói: “Nào
có, tiểu gia đây trong sáng lương thiện vô cùng cực. Huynh đi êm như mèo
vậy à? c*̃ng may tiểu gia không làm gì trái với lương tâm.”
”Hừ, nếu huynh trong sáng lương thiện, thì người đời đều hóa thành
thỏ trắng hết rồi.” Tô Diễn từ phía sau đi đến, cất giọng đầy châm
chọc.
Phong Thiển Ảnh lại không tức giận, đứng dậhắn cười đón: “Úi chà,
hôm nay gió độc nào thổi qua mà hai vị lại không tu luyện, mau ngồi
mau ngồi, có phải đã xảy ra chuyện lớn gì không? Nói mau, nói mau, gần đây tiểu gia rảnh rỗi đến dài cả tóc luôn rồi.”
”Tránh ra.” Tô Diễn trốn ra phía sau, tránh né nhiệt tình tấn
công của tên đó, có chút chán ghét nhìn cái người toàn thân đỏ chót
kia.
Phong Thiển Ảnh có chút tủi hờn: “Sao ngay cả tiểu Diễn Diễn c*̃ng ghét bỏ bản tọa?”
”Bởi vì huynh thấy gớm khiến người ta đây chán ghét.” Trán Tô Diễn
đầhắn gân xanh, ánh mắt hận không thể một đao kết liễu tên đó.
Quân Nho thản nhiên nhìn hai người đùa giỡn, hồi lâu mới mở miệng: “Sáng nay lão phu nhận được tin từ sư phụ, lão nhân gia nói tiểu sư muội dắt Bạch Trản xuống núi, ít ngàgã nữa sẽ đến, bảo chúng lão phu chuẩn bị sẵn sàng.”
Nụ cười trên mặt Phong Thiển Ảnh cứng đờ ra, phía Tô Diễn lại lộ vẻ vui mừng.