Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 19: Họa kéo tới

Cập nhật lúc: 2026-07-21 06:00:33 | Lượt xem: 2

Đã ba ngày sau khi lật bài ngửa với nhau, ba ngày này Trầm Ngạn Khanh
vẫn chưa hề xuất hiện. Lý Minh Kỳ biết, đây là tên đó giữ đúng lời hứa, cho cô ta đây thời gian, cho cô ta đây suy nghĩ rõ ràng.

Lý Minh Kỳ cũng không bởi vậy mà yên tâm, nữ nhân ấy phải rời khỏi nơi này,
ngặt nỗi đám thủ hạ chết tiệt canh gác Sơn trang này hết sức nghiêm
ngặt, ngay cả sân viện của mình nữ nhân ấy cũng không được bước ra, còn nói gì đến chạy trốn? Cộng thêm hai ngày suy nghĩ suốt đêm, cơ thể và tinh
thần nữ nhân ấy đều hết sức uể oải.

Sau bữa cơm chiều, Lý Minh Kỳ liền đi nghỉ sớm, mơ mơ màng màng sắp vùi
vào giấc ngủ, ai ngờ Sơn trang vốn luôn thanh tịnh đột nhiên sầm uất
hẳn lên, ầm ĩ khiến đầu cô ấy như căng lên, trong lòng vốn đã không yên,
như thế này thì làm sao mà ngủ được nữa, lăn lộn nửa ngày, cuối cùng vẫn xoay người ngồi dậy.

“Chủ nhân, có phải huyên náo ngoài kia làm phiền người không?” Phượng Nhã có chút lo lắng, sắc mặt chủ nhân không tốt lắm, nếu cung chủ xuất quan nhìn thấy khẳng định sẽ trách tội đám người kia.

Lý Minh Kỳ day day cái trán co rút khổ đau, “Không sao, chỉ đau đầu chút thôi, Phượng Nhã, đối phương mau xoa bóp cho ta đây.”

Phượng Nhã cười vâng lệnh, vừa muốn quỳ xuống, liền bị Lý Minh Kỳ kéo lại, “Ngồi ở đây.”

Phượng Nhã không kịp lùi lại, đành phải ngồi ở đầu giường. Lý Minh Kỳ
vừa lòng đẹp dạ, nằm xuống lần nữa, đầu gối lên bắp đùi non mềm co dãn
của Phượng Nhã, tuy rằng khóe môi mang theo ý cười, nhưng hàng mày xinh
đẹp vẫn nhăn chặt.

“Chủ nhân, thứ cho nô tỳ lắm miệng, có phải hai ngày nay ngài mang tâm
sự nặng nề?” Phượng Nhã dùng ngón tay mềm mại thon dài, đầu tiên vuốt
dãn hai hàng mi nhíu chặt của cô bản vương, thận trọng xoa bóp nhẹ nhàng.

Lý Minh Kỳ được xoa bóp vô cùng cực dễ chịu, cũng thoải mái nói chút chuyện
phiếm, “Phượng Nhã, nếu đối phương không thích một người, đối phương sẽ đồng ý gả
cho gã sao?”

“Sao chủ nhân lại không thích cung chủ? Đã nhiều năm nô tỳ chưa từng
thấy cung chủ động lòng với ai, nô tỳ thấy rõ, cung chủ thực sự thích
người.” Phượng Nhã thầm khẽ thở dài, quả nhiên là bị ép buộc, cũng đúng
thôi, nếu thật sự yêu thích lẫn nhau, tội gì phải giam lỏng người bản tọa?

Phượng Nhã cũng có điều không rõ, cung chủ vóc rồng dáng phượng, thân
phận cao quý hiển hách, thật sự là muốn gì được đó, hiếm khi chịu nhún
nhường chỉ yêu chìu duy nhất một người, nam nhân như vậy chủ nhân cũng
không chút động lòng, thật không biết sẽ thích mẫu người nào, sợ là sau
này sẽ mưa gió gian nan đây.

Lý Minh Kỳ khẽ thở dài một hơi, “Phượng Nhã, ngươi lão phu còn nhỏ, khi nào có người trong lòng, ngươi lão phu sẽ hiểu.”

Phượng Nhã giật thót cả người, “Chủ nhân, chẳng lẽ ngài đã có người trong lòng?”

Lý Minh Kỳ mở to mắt nhìn cô bản tọa bản tọa một cái, cười nói: “Đừng đoán, lời này cũng đừng để cung chủ nhà cậu biết. Tiếp tục xoa bóp đi, đừng dừng
lại.”

Với cố chấp mạnh mẽ của Cung chủ đối với chủ nhân, nếu chủ nhân không
theo, hẳn là cung chủ sẽ dùng sức mạnh nhỉ? Phượng Nhã tỉ mỉ nhìn Lý
Minh Kỳ. Mặt chủ nhân rất nhỏ, chưa lớn bằng bàn tay. Chủ nhân có một
đôi mắt khá to, lông mi rất dài, khi thoáng chốc giống như hai cái quạt
hương bồ, phe phất khiến lòng người ngứa ngáy. Trên sóng mũi thanh tú có hai nốt tàn nhang, thoạt nhìn có chút ngây thơ đáng yêu. Môi anh đào
đầy đặn sáng bóng, khi cười lộ ra hai lúm đồng tiền. Phượng Nhã ngắm
xong, bình luận một câu, thật xinh xắn, không phải cái kiểu xinh đẹp
kia, ít nhất không có cái vẻ dịu dàng xinh đẹp như Ngũ thiếu nữ.

“Chủ nhân, ngài cứ tiếp tục giằng co với cung chủ như vậy, chịu thiệt
chịu khổ chắc chắn sẽ là ngài.” Cho nên ngài vẫn nên thỏa hiệp một chút
đi.

“Bản vương thấy các đối phương đều thực thích hắn.”

“Nào có, chủ nhân, ngài đừng nói lung tung, sẽ lấy mạng nô tỳ đó.”
Phượng Nhã ngay lập tức hoảng sợ, động tác trên tay cũng ngừng lại.

“Ha, lão phu nói là nói vị cô gái bắt lão phu về hôm đó, Nhã nhi, em hốt hoảng gì chứ?” Lý Minh Kỳ mở to mắt, đùa cợt nhìn nữ nhân ấy lão phu.

Phượng Nhã trốn tránh ánh mắt nữ nhân ấy: “Chủ nhân, nô tỳ biết ngài nói ai rồi.”

Lý Minh Kỳ cười nói: “Hình như tên là Minh Dĩnh? Bản vương rất ngạc nhiên,
không phải có chữ Minh ở đầu đều là thuộc hạ của Tô Diễn sao?”

“Đúng vậy, chủ nhân, người không biết đó thôi, Minh Dĩnh không giống bọn nô tỳ, từ nhỏ chúng nô tỳ đã là cô nhi, đều lớn lên ở Kỳ Sơn, Minh Dĩnh thì khác, nhà tỷ ấy gặp nạn, nghe nói là bị người diệt tộc, chỉ còn lại một mình tỷ ấy may mắn thoát chết, vừa vặn cung chủ đi ngang qua, đưa tỷ ấy về Kỳ Sơn.”

“Thì ra là vậy. Ân cứu mạng thực dễ nảy sinh ra tình cảm cá nhân, bản vương hiểu.”

“Chủ nhân, nếu nói là thích, tất cả mọi người ở Vô Trần cung đều biết
Ngũ cô gái thích cung chủ, nhưng cung chủ không hề đáp lại.”

Tán gẫu cả ngày trời, Lý Minh Kỳ cũng khôi phục tinh thần, “Nhưng theo
lão phu được biết, hình như Tô Đường chủ thích vị Ngũ thiếu nữ kia?”

Phượng Nhã thực sửng sốt, “Chủ tử, ngài mới đến mấy ngày, cũng chưa từng gặp Ngũ thiếu nữ. Sao lại biết chuyện này?”

“Tự nhiên thôi, đối phương thích ta đây, ta đây thích tên đó, tên đó lại thích đối phương, thật
lộn xộn quá.” Lý Minh Kỳ cảm khái một câu, động tĩnh bên ngoài hình như
cũng nhỏ đi, chợt nhớ còn một nha đầu kia hầu hạ bên người mình nữa, không
biết đã đi đâu, liền hỏi: “Phượng Ngọc đâu rồi?”

“Bên ngoài hơi loạn, nô tỳ đã bảo muội ấy đi thử xem có chuyện gì, lúc
này hẳn nên về rồi, chủ nhân, ngài có muốn ngủ một lát không?”

“Được cậu khéo léo xoa bóp, đầu bản tọa quả nhiên nhẹ đi không ít, bản tọa ngủ
một lát, có việc gì thì gọi bản tọa.” Lý Minh Kỳ ngáp một cái, khóe mắt tràn
ra vài giọt lệ, quả nhiên đã hết sức buồn ngủ rồi.

“Dạ, nô tỳ biết, ngài đừng suy nghĩ nhiều, ngủ một giấc thật ngon đi ạ.” Phượng Nhã nhấc đầu cô bản vương đặt sang chiếc gối, thuận tay giúp cô bản vương chỉnh
lại góc chăn.

Nữ nhân ấy ta đây vừa buông màn giường, quay người lại liền thấy Phượng Ngọc lấm
la lấm lét ngoắc ngoắc nữ nhân ấy ta đây, nữ nhân ấy ta đây tức giận trừng mắt liếc nhìn
muội muội mình một cái, ra dấu là đừng lên tiếng.

Đợi khi ra đến phòng ngoài, Phượng Nhã liền nhẹ giọng hỏi: “Sao vậy? Mấy ngày nay Chủ nhân ngủ không ngon giấc, khó khăn lắm mới vừa ngủ được,
muội nhỏ giọng một chút.”

Phượng Ngọc che miệng, đôi mắt to đảo một vòng, ý là bây giờ có thể mở miệng chưa.

Phượng Nhã thật hết cách với người muội muội này, thấy cô ấy ấy lại lộ vẻ tinh quái, không giận nổi nữa, ngược lại còn bị chọc cười, “Nói đi, làm sao vậy?”

“Tỷ tỷ, Ngũ cô gái đến, lúc này đang ầm ĩ đòi gặp cung chủ.” Vẻ mặt cực kỳ khó chịu, giống như có chút chán ghét.

“Xem vẻ mặt của muội kìa, có phải là chán sống rồi không? Không phải
Cung chủ đang ẩn tu sao? Sao có thể muốn gặp là gặp được?”

“Tỷ tỷ, với sự yêu chiều của ba vị gia đối với Ngũ thiếu nữ, chắc là sẽ
được, cũng chẳng có chuyện gì, chỉ muốn liếc mắt nhìn một chút thôi.”
Nàng bản vương bản vương bĩu môi nhìn vào trong, “Tỷ tỷ, nữ chủ nhân của chúng bản vương là vị ở trong phòng kia, bất kể những người khác mang thân phận gì cũng không
thể nhúng chàm cung chủ nhà chúng bản vương được.”

“Lo xa quá, đúng là công chúa không vội cung nữ đã vội.” Trải qua cuộc
nói chuyện vừa rồi, Phượng Nhã đã hoàn toàn hiểu được tâm tư của Lý Minh Kỳ, nếu có cơ hội, nhất định sẽ trốn đi thật xa.

Phượng Ngọc vuốt vuốt cái gáy bị cốc đau, thè lưỡi với tỷ tỷ, “Tỷ tỷ, tỷ đừng lo lắng, muội cảm thấy cung chủ và tiểu chủ nhân rất có tướng phu
thê.”

“Còn nói vớ vẫn nữa xem bản tọa có xé miệng muội không.”

Phượng Ngọc nhảy lui một bước, hai tay che kín miệng mình. Phượng Nhã
bất đắc dĩ, “E là tối nay sẽ không yên ổn, chúng bản vương canh giữ ngay tại
đây đi.”

“Hết thảy đều nghe theo tỷ tỷ.”

Phượng Ngọc vừa nói xong, phía sau núi liền truyền đến tiếng kêu thảm
thiết, hai cô ấy liếc nhau, cùng thốt ra bốn chữ, quả nhiên lại thế.

Phượng Ngọc cảm thấy trên người có chút vô lực, đồng thời thấy đau thay
cho cung chủ nhà mình, “Tỷ tỷ, chúng bản tọa phải làm sao đây?”

Phượng Nhã oán hận dậm chân, “Yên lặng chờ xem.”

“Tỷ tỷ, lần trước chính chủ nhân đã ra mặt giải vây, hay nhờ chủ nhân đến thử xem?” Phượng Ngọc chỉ chỉ vào phòng trong.

“Nghĩ cũng đừng nghĩ, nếu thật sự xảy ra chuyện, ai sẽ gánh vác cơn giận của cung chủ? Bản vương và muội có chết vạn lần cũng không đủ để tạ tội. Kẻ
nào gây sự, kẻ ấy giải quyết.” Lại nói, vị chủ nhân mới này vốn không
thích cung chủ, không xảy ra chuyện gì còn một lòng muốn rời đi. Nếu vào lúc lý trí cung chủ mơ hồ gây tổn hại gì đến chủ nhân, chuyện giữa hai
người càng không thể cứu vãn rồi.

“Nhưng mà… Nhưng mà, trời ơi, muội đau lòng cho cung chủ lắm.”

“Không tới phiên muội đau lòng, làm tốt bổn phận của mình đi, ở đây
trông chừng cẩn thận cho lão phu, dù thế nào cũng không được rời đi.”

Phượng Ngọc bị tỷ tỷ mắng một trận, đôi mắt đỏ hồng yên lặng ngồi vào
góc tường. Phượng Nhã lo lắng liếc mắt vào bên trong, hy vọng chủ nhân
không nghe thấy gì.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8