Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 20: Bị đao phủ ép làm con mồi
Khó khăn lắm Lý Minh Kỳ mới ngủ được, đáng tiếc ngủ cũng không yên, lại
một lần nữa bừng tỉnh từ trong mộng. Nữ nhân ấy mở to hai mắt, ngực không
ngừng phập phồng, hít từng ngụm để làm dịu cơn sợ hãi, loại cảm giác vô
cùng bất ổn đột nhiên tràn tới, khiến nữ nhân ấy bối rối lạ thường.
Mồ hôi lạnh thấm ướt gối, yết hầu mỏng manh không ngừng chuyển động, bên tai mơ hồ truyền đến tiếng nói chuyện của hai tỷ muội, sâu thẳm trong
lòng cô ấy có một tiếng thét vang lên, trốn đi, chạy mau, trốn càng xa
càng tốt.
Cửa phòng bị người bên ngoài mạnh mẽ đá văng, Tô Diễn toàn thân nhếch
nhác, hai mắt đỏ ngầu xuất hiện ở cửa, “Lý Minh Kỳ đâu? Mau ra đây cho
bản vương.”
Phượng Nhã và Phượng Ngọc vừa thấy tình hình không ổn, vội vàng ngăn
cản, “Tam gia, thân thể chủ nhân không thoải mái, vừa mới ngủ, ngài có
việc cần sao?”
“Cút ngay, hôm nay gia không rảnh đôi co với các đối phương.” Chân lướt gió
đảo qua, đá bay cả hai người, khuôn mặt trẻ con của Tô Diễn lạnh băng,
lạnh lùng hừ, “Lý Minh Kỳ, cho đối phương thời gian một chén trà, mặc
xong quần áo rồi tự mình bước ra, bằng không đừng trách bản tọa không nể
mặt.”
Lúc Lý Minh Kỳ nghe thấy hai cô ấy ấy nói chuyện đã ý thức được tình hình không ổn, cô ấy vừa chỉnh lại váy, liền nghe thấy tiếng của Tô Diễm, tay cô ấy run lên. Chạy trốn? Có lòng lại không đủ sức. Tìm chết! Đúng là dễ hơn một chút.
Lý Minh Kỳ cười khổ một tiếng, thật vất vả mới được Tái sinh một lần,
sao có thể cam lòng liều chết? Nghe thấy Tô Diễm lạnh giọng rét lời,
ngay cả tóc cô ấy cũng không kịp chải, xõa rối sau lưng, trực tiếp bước
ra khỏi phòng.
Mới ra khỏi cửa phòng liền thấy Phượng Nhã và Phượng Ngọc té trên mặt
đất, khóe môi đều tràn vết máu, cô ấy bước nhanh hai bước, nâng hai tỷ
muội dậy, lo lắng hỏi: “Phượng Nhã, Phượng Ngọc, các ngươi lão phu sao rồi?”
Hai nha đầu kia giận mà không dám nói, Phượng Nhã lắc lắc lắc đầu, giữ chặt tay
Lý Minh Kỳ, “Chủ nhân, thực xin lỗi, đều do bọn nô tỳ vô dụng.”
“Không phải lỗi của các cậu, không sao đâu, các cậu đừng lo lắng,
ngoan ngoãn ở lại đây.” Lý Minh Kỳ đứng dậy trợn mắt nhìn, “Tô diễn,
cậu hơi quá đáng rồi đó, có chuyện gì cũng phải từ từ mà nói chứ.”
“Hừ, chỉ hai nha hoàn mà thôi, không phải vẫn còn thở đó sao, cậu mau đi cùng bản vương.”
Trên mặt Lý Minh Kỳ bình tĩnh bao nhiêu thì trong lòng lại bối rối bấy
nhiêu. Bất kể nam nhân này lo lắng, tức giận bao nhiêu, trên mặt vẫn
tươi cười, nụ cười giấu gươm đao, chẳng phải là đang nói hắn sao? Nhưng
lúc này gặp lại, khuôn mặt non nớt kia lại đang vô cùng cực lo lắng cáu
giận, hai mắt đỏ thẫm như muốn ăn thịt người, điều này khiến nữ nhân ấy không
thể không hoảng loạn.
Tô Diễn bỏ lại hai bình thuốc chữa thương, không nói thêm một tiếng, túm lấy vạt áo sau của Lý Minh Kỳ, vác cả người cô ấy lên vai mình, mắt lạnh đảo qua trên người Phượng Nhã và Phượng Ngọc, xoay người vội chạy ra
phía sau núi.
Thân thể Lý Minh Kỳ vốn ốm yếu, bị bờ vai của hắn ta đây xốc mạnh suýt nữa
không thở được, tóc bị thổi tung trong gió, ánh mắt bỗng chốc mơ hồ.
Cô ấy thật sự vừa lo vừa ngại, vừa tức vừa giận, người trên núi kia, cô ấy trốn còn không kịp, tên đó lại còn muốn đưa cô ấy vào miệng cọp. Lý Minh Kỳ
cực kì oán hận, bắt lấy cánh tay Tô Diễn, há mồm cắn xuống.
Tô Diễn không đau không ngứa, mặc nữ nhân ấy phát tiết, chờ khi nữ nhân ấy cắn chán, cũng đã đến nơi rồi. Tô Diễn vứt nữ nhân ấy xuống, không chút chậm trễ hỏi
ngay, “Tiểu muội muội thế nào rồi?”
“Lão Tam, đệ xuống tay quá nặng.” Quân Nho lộ vẻ nghiêm túc, đỡ Lý Minh
Kỳ đứng dậy, “Lý cô gái, Tô Diễn không có ác ý, cô gái đừng sợ.”
Từ trong lòng cung nữ, Tô Diễn đón lấy tiểu muội muội đang mê man, thấy
đúng là người chỉ mê man thì mới khẽ thở dài nhẹ nhõm, nghe Quân Nho nói
xong liền muốn phản bác, “Đừng có khinh thường, thiếu chút nữa cô ấy bản tọa cắn mất của đệ một miếng thịt.” HẮN vươn cánh tay bị cắn ra, quả nhiên là một loạt dấu răng, đã muốn chảy máu.
Quân Nho ho khan một tiếng, “Răng đều thật.”
Lý Minh Kỳ bị người ta đây trêu chọc một câu, lại không thấy buồn cười, nhặt một thanh kiếm khua khua.
“Khụ, Lý cô gái, cô gái đừng sợ.” Quần áo Quân Nho dính chút bụi
bẩn, nhưng vẫn không ảnh hưởng tới khí chất của tên đó bản tọa, vẫn nho nhã dễ
gần.
“Sợ hãi có ích gì sao?” Lý Minh Kỳ tóc tai bù xù, giơ kiếm chỉ vào Quân Nho, hận không thể cho khuôn mặt kia hai kiếm.
“Đao kiếm không có mắt, Lý thiếu nữ, thiếu nữ buông kiếm trước đã, được
không?” Quân Nho sợ cô bản vương chịu k*ch th*ch lớn, sẽ làm việc gì đó ngu
ngốc. Theo lý thuyết, bị đối xử như vậy, tiểu thư khuê các phàm thường
đều sẽ không chịu được.
Lý Minh Kỳ lạnh lùng trừng mắt nhìn tên đó bản tọa, giơ kiếm chém xuống, Quân
Nho tay mắt lanh lẹ, dùng lực nắm lấy cổ tay nữ nhân ấy, đánh bay kiếm đi, vẻ
mặt của tên đó bản tọa cũng lạnh xuống, “Lý cô gái, cô gái làm vậy là không
đúng rồi.”
Lý Minh Kỳ vuốt vuốt cổ tay bị đau, “Cậu làm gì vậy, lão phu đâu muốn chết, sao cậu lại đánh bay kiếm của lão phu.”
“Vậy cô gái muốn làm gì?”
“Xé tay áo ngươi bản tọa xuống đưa cho bản tọa.” Lý Minh Kỳ trừng mắt nhìn tay áo bào rộng rũ dài của tên đó bản tọa.
Quân Nho bất đắc dĩ, đành chiều theo ý cô bản tọa, Lý Minh Kỳ dùng mảnh vải
buộc tóc ở sau đầu thành kiểu đuôi ngựa, “Nói đi, các đối phương ép bản tọa đến
đây, là muốn bản tọa làm gì?” Giương mắt nhìn lên, người bị thương đầy đất,
xem ra lần này võ công của Trầm Ngạn Khanh lại tiến bộ không ít.
Quân Nho thấy cô ấy quả thật không có ý định thương tổn bản thân, lòng
cũng thả lỏng, nở một nụ cười khen ngợi, “Không khó, hôm trước cô gái
làm thế nào, hôm nay lại làm thế lần nữa, được chứ?”
Lý Minh Kỳ nhìn theo ngón tay tên đó bản tọa, Phong Thiển Ảnh và Tô Diễn đang
giằng co với Trầm Ngạn Khanh, hai mắt tên đó lóe ánh vàng tăm tối, tóc xõa
rối tung, toàn thân tỏa ra khí lạnh, khiến người bản tọa nhìn mà thấy sợ.
Mười ngón co lại, ngón tay xương xẩu lộ gân xanh, ngập tràn ý định giết người. Vạt áo trước của Phong Thiển Ảnh vươn sợi máu, lần này Trầm Ngạn Khanh
nổi điên, nghiêm trọng không chỉ gấp đôi so với mấy hôm trước.
Lý Minh Kỳ cắn chặt môi dưới, tay chân run rẩy không thể khống chế, mặt cô ta đây trắng bệch, lắc lắc lắc đầu, “Ta đây không dám.”
Quân Nho đặt tay phải lên vai nàng bản vương, vỗ vỗ trấn an, nhẹ tiếng nói: “Lý thiếu nữ, thiếu nữ là người đệ ấy nhận định, đệ ấy sẽ không tổn thương thiếu nữ.” Vừa nói, vừa đẩy nàng bản vương bước về trước vài bước, ý thực rõ ràng, không dám cũng phải dám.
Mắt Lý Minh Kỳ rưng rưng, nhưng tên đó không phải là người bản vương nhận định, sao bản vương lại phải vì tên đó mà trả giá nhiều đến thế? “Bản vương hiểu, sống chết
đều có số phải không?” So với bị người thúc ép chẳng bằng mình chủ động
một chút, “Đối phương giải huyệt đạo cho bản vương đi.”
Quân Nho gần như tức thì thỏa mãn nguyện vọng của cô ấy, chỉ cảnh cáo
thêm một câu, “Trước mặt đệ ấy, đừng cố phản kháng, hiểu chưa?”
“Không phản kháng, ngươi lão phu giải huyệt cho lão phu làm gì?”
“Vì muốn cô gái có thêm chút hy vọng, có nội lực, ít nhất khả năng
chịu đựng khốn khổ sẽ gia tăng.” Quân Nho nghiêm túc nhìn nàng ta đây, “Bọn ta đây
đều không hy vọng cô gái gặp chuyện, cho nên cô gái phải kiên cường
sống càng lâu càng tốt.”
Hết thảy đều là lời chó má, giờ khắc này Lý Minh Kỳ cảm thấy hết sức dồn nén uất ức. Rất muốn chỉ vào mũi hắn bản vương bản vương mắng to, bề ngoài nho nhã dễ
gần, bên trong nham hiểm lòng toàn xấu xa, hết thảy đều chỉ là ngụy quân tử giả vờ đạo mạo, thực tế chính là thứ lưu manh ăn tươi nuốt sống. Đều là nữ tử, dựa vào đâu mà mạng của tiểu muội muội các ngươi bản vương lại có giá hơn bản vương? Chỉ bởi vì cô bản vương bản vương do các ngươi bản vương chăm sóc đến lớn ư? Trầm Ngạn Khanh sống hay chết thì liên quan gì đến bản vương, dựa vào đâu lại ép bản vương làm mồi?
Còn sống là do mạng bản vương lớn, nếu chết thì đáng đời ư? Dựa vào đâu chứ!
Chẳng phải Lý Minh Kỳ bản vương quá vô tội ư?