Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 21: Dê vào miệng cọp

Cập nhật lúc: 2026-07-21 06:00:38 | Lượt xem: 2

Lý Minh Kỳ càng nghĩ càng uất ức, uất ức rồi, nước mắt cũng tuôn rồi,
nên đối mặt vẫn phải đối mặt, “Nếu tên đó giết lão phu, đối phương hãy thay lão phu chăm
sóc cha mẹ lão phu đến cuối đời.”

Quân Nho cảm thấy dở khóc dở cười, nghĩ đến việc nữ nhân ấy sắp gặp phải, đáy
lòng có chút thương tiếc, “Được, bản tọa hứa với cô gái.” Tên đó bản tọa nắm cánh
tay Lý Minh Kỳ, đẩy nữ nhân ấy về phía trước.

Ánh mắt Trầm Ngạn Khanh gần như tức thì phóng đến, sắc bén như muốn
xuyên thủng cả người cô ta đây, khiến Lý Minh Kỳ chỉ có cảm giác duy nhất là
‘chết chắc rồi’.

“Thiển Ảnh, các đệ lui về đây đi.” Quân Nho cao giọng hét lên.

Phong Thiển Ảnh và Tô Diễn sắp rơi vào cảnh dầu cạn đèn tắt, lúc này
nghe thấy tiếng Quân Nho, không khác lời của thiên sứ, hai người dẫn
theo thủ hạ cung nữ, đều lui về.

Quân Nho dò xét, từ phía sau ôm lấy thắt lưng Lý Minh Kỳ, tựa sát mặt
nàng bản vương, dịu tiếng nói: “Thiếu nữ xem, đệ ấy đang nhìn thiếu nữ, thiếu nữ
mau gọi tên đệ ấy, gọi đệ ấy tỉnh lại thử xem.”

Lý Minh Kỳ nuốt một ngụm nước bọt, thân thể hơi cứng lại không nghe sai
khiến, hốc mắt đỏ hồng, cất giọng khàn khàn: “Họ Quân kia, đối phương đừng ép ta đây, coi chừng ta đây bảo hắn giết hết các đối phương.”

Quân Nho nhẹ nhàng nở nụ cười bên tai nữ nhân ấy, “Được, bản tọa không ép cô
nương.” Hắn bản tọa bản tọa không nhiều lời, nhưng lại dùng hành động để thúc ép, “Bản tọa hứa với cô gái, chỉ cần cô gái gặp nguy ngập, chúng bản tọa liền cứu cô
nương, được chưa?”

Lông mi thật dài của Lý Minh Kỳ nhẹ run rẩy, bị tên đó bản vương ‘Thân mật’ ôm
bước lên một bước, “Đã đến nước này, ngươi bản vương còn sợ bản vương chạy sao, ngươi bản vương đã
từng thấy dê vào miệng cọp chưa?”

“Lão phu chưa từng nhìn thấy.” Quân Nho có chút khó hiểu, vào lúc này vị Lý thiếu nữ này còn có tâm tình nói đùa với tên đó lão phu sao?

“Đương nhiên đối phương chưa từng nhìn thấy rồi, đối phương đang trực tiếp đưa dê vào miệng cọp.”

Quân Nho cười sang sảng, “Lý thiếu nữ, thiếu nữ là tiểu thư khuê các can đảm nhất mà bản tọa từng gặp, thiếu nữ thật đáng khen ngợi.”

Lý Minh Kỳ kéo tay áo tên đó bản vương lau nước mắt, chuyện đã đến nước này, lên
trời không có đường xuống đất cũng không có cửa, thôi thì chết sớm đầu
thai sớm, tránh khỏi sự kiềm chế của Quân Nho, nhìn tên đó bản vương, cười còn khó coi hơn khóc, “Họ Quân kia, cậu nhớ cho kỹ, cậu nợ bản vương một mạng.”

Trong chớp mắt, Quân Nho cảm thấy mình như bị nụ cười của nàng ta đây mê hoặc,
tên đó ta đây gật gật gật đầu, cười nói: “Được, chỉ cần cô gái cứu đệ ấy, nếu còn sống, tất cả bọn ta đây đều nợ cô gái một mạng.”

Trầm Ngạn Khanh cứ luôn nhìn đám người kia, nhìn đám người kia thì thầm thân mật, sâu
trong đáy mắt gã hiện lên nét mờ mịt, không hề báo trước, trong đầu
xuất hiện hình ảnh Lý Minh Kỳ và Trương Tử Tuấn gắn bó kề cận bên nhau, ngay sau đó bên tai lại loáng thoáng nghe thấy:

‘Trầm công tử, đối phương đi đi, van xin đối phương, đừng đến quấy rầy cuộc sống
của bản vương cùng biểu ca, bản vương và đối phương là không thể, bản vương cũng không thể thích
đối phương, đối phương buông tha cho bản vương đi.’

‘Vì sao không thể, từ nhỏ nàng bản vương đã là của bản vương, cũng chỉ có thể là của bản vương. Nếu đã không cam tâm tình nguyện, vậy bản vương sẽ không từ thủ đoạn mà đoạt lấy, nếu không thể cùng đến thiên đường vậy thì cùng nhau xuống địa ngục đi.’

Trầm Ngạn Khanh vẫn đứng yên, chỉ tối mắt, lặng yên nhìn, trong lòng có cảm xúc nào đó dâng lên như sóng gió cuộn trào.

Lý Minh Kỳ dừng bước đứng trước mặt tên đó, nâng khuôn mặt đẫm lệ, nhìn
tên đó, “Trầm Ngạn Khanh, đối phương tỉnh lại đi, đừng nổi điên được không? Ta đây
van đối phương.” Nước mắt lặng lẽ chảy xuống hai bên má.

Ánh mắt Trầm Ngạn Khanh lưu luyến trên mặt cô ấy, con cậu màu vàng nhạt càng u tối, mỗi tấc da thịt trên người đều kêu gào, phải có cô ấy, không từ thủ đoạn để có được cô ấy, hắn ta đây có chút giật mình, không xác định hỏi: “Kỳ Kỳ?”

Lý Minh Kỳ gật gật gật đầu, “Là lão phu.” Hai tay nàng lão phu khép chặt hai bên người, không thể khống chế mà phát run.

“Kỳ Kỳ, đừng cầu xin ta đây, nàng ta đây biết ta đây muốn gì mà.” Hắn ta đây nâng tay dịu dàng lau nước mắt cho nàng ta đây, cứ như cái người bạo ngược tràn ngập hơi thở
giết chóc vừa rồi không phải hắn ta đây.

Lý Minh Kỳ nghe ra hiểm nghèo ẩn chứa trong lời nói của hắn, hai mắt lập
tức trợn lên. Cô ấy bắt gặp trong đôi mắt màu vàng nhạt kia có ngọn lửa
đang cháy hừng hực, giống như muốn thiêu cháy cả cô ấy, “Trầm Ngạn Khanh, đối phương có tỉnh táo không? Đối phương có nghe thấy lời lão phu nói không?”

“Nghe được, Kỳ Kỳ, chỉ cần là nữ nhân ấy nói, bản tọa đều có thể nghe thấy được.”
Nữ nhân ấy là chấp niệm sâu nhất trong lòng bản tọa, cũng là vết thương vĩnh viễn
trong lòng bản tọa, chỉ cần nữ nhân ấy không rời bỏ bản tọa, bản tọa liền đồng ý với mọi điều nữ nhân ấy muốn.

“Vậy có làm người khác bị thương nữa không? Mọi người đều rất quan tâm
đến đối phương.” Lý Minh Kỳ cố nén sợ hãi, mặc cho tay hắn lão phu tùy ý v**t v* trên mặt mình.

Phong Thiển Ảnh thấy mà khẽ lắc đầu, “Quân Nho, huynh không nói cho vị Lý cô gái kia biết, Ngạn Khanh luyện thần công đặc biệt gì sao?”

Quân Nho lắc lắc lắc đầu, “Nếu lão phu nói cho cô ấy biết, cô ấy ấy sẽ chủ động đến đó sao? Tiểu đệ đệ quả nhiên thông minh có khiếu, lão phu vốn nghĩ ít nhất
phải đợi thêm hai năm mới có thể phá cảnh đến tầng thứ bảy.”

Bí quyết Cửu U phong linh, tổng cộng có chín tầng, người luyện thần công này, bất kể thiên phú như thế nào, đều đã trở thành cao thủ tuyệt đỉnh, bởi vì một khi luyện đến tầng thứ năm, thần công có thể tự động vận chuyển, tự chủ động hấp thu linh khí của trời đất. Thần công bá đạo như vậy đương nhiên cũng có khuyết điểm, chính là không ai sống thọ,
tiến bộ càng nhanh, bỏ mạng càng sớm. Gia tộc Trầm thị nhờ thần công này mà hùng mạnh, cũng vì nó mà suy tàn, cuối cùng đi đến diệt vong.

Năm mười tuổi Trầm Ngạn Khanh tẩu hỏa nhập ma, võ công mất hết,
trong lòng lại oán hận ngập trời, dứt khoát kiên quyết bắt đầu luyện tập
bí quyết Cửu U phong linh, đến nay đã mười năm.

Nếu Vô Trần Tử đã dám để cho đồ đệ luyện tập thần công bá đạo này, tất
nhiên cũng phải nghĩ đến phương pháp hóa giải, vào lúc thần công thăng cấp đến tầng thứ bảy, cần đến sự điều hòa âm dương hỗ trợ, lấy sức hai
người thăng cấp giới hạn của một người, nói cách khác, lúc này Trầm Ngạn
Khanh cần một người song tu.

Hiểu được sự quan tâm lo lắng của Quân Nho, dù bụng dạ Phong Thiển Ảnh
có hiểm độc thế nào cũng không đành lòng, hơn nửa ngày mới thốt ra hai
chữ, “Tàn nhẫn.”

Quân Nho không thể nói là không mang áy náy, chỉ là nếu so với bình an
của Ngạn Khanh, chút áy náy đó thật sự ít đến đáng thương, gió vừa thổi
qua, liền tan biến mất, không phải chỉ là một nữ nhân thôi sao? “Lão
Nhị, bản vương đây cũng đành hết cách, chẳng lẽ trơ mắt nhìn tiểu đệ đệ nổ tan
xác mà chết sao? Mấy năm nay chúng bản vương đã tìm bao nhiêu nữ nhân cho đệ ấy rồi? Tiểu muội muội cũng tình nguyện, nhưng kết quả thế nào?” Kết quả vừa nhìn liền hiểu, giờ còn đang trọng thương hôn mê kìa.

Hai người cũng không cố nhỏ giọng, vào giây phút kim rơi cũng có thể
nghe thấy này, đương nhiên Lý Minh Kỳ cũng nghe thấy, trước tiên đầu
chợt trống rỗng, ngay sau đó hành động nhanh hơn suy nghĩ, chân như gió
lướt, chạy như điên đến rừng cây bên cạnh.

Trong chớp mắt nàng bản vương xoay người chạy trốn, đôi mắt của Trầm Ngạn Khanh hiện lên tia sáng tàn nhẫn kiên quyết.

Kỳ Kỳ, sao nàng bản vương lại trốn, sao nàng bản vương luôn không ngoan, bản vương khát vọng nàng bản vương như vậy, nàng bản vương lại liên tục muốn rời khỏi bản vương.

Lý Minh Kỳ vừa chạy đến bìa rừng, bên tai liền nghe tiếng gió truyền
đến, ngay sau đó là một con thú dữ nhào đến. Lý Minh Kỳ mất hồn mất vía
nhìn cái đầu hổ rất lớn trên đỉnh đầu mình, giờ phút này chữ sợ viết thế nào nữ nhân ấy cũng không biết, trong đầu hoàn toàn trống rỗng.

“Bạch Trản, đưa người đến đây.” Lúc này Trầm Ngạn Khanh như đã khôi phục tinh thần, đôi mắt vàng nhạt liếc nhìn Quân Nho một cái, sau đó xoay
người bước vào trong động.

Bạch Trản là một con hổ lớn màu trắng, cao gần ba thước, bề ngang hai
thước bảy, trọng lượng có thể hơn hai trăm ký, toàn thân da lông trắng
mượt, sáng bóng, vằn màu xám đậm tỏa đều trên thân, đôi mắt to màu xanh
thẳm mạnh mẽ uy nghiêm. Vốn đang dùng móng vuốt túm lấy người dưới thân, nghe thấy lời chủ nhân, cúi đầu gầm một tiếng, ngậm lấy Lý Minh Kỳ bước vào theo.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8