Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 22: Bản tọa yêu nữ nhân ấy là được
Tóc Lý Minh Kỳ xõa ra, xuyên qua một khe hở, cô ấy tuyệt vọng cầu xin
nhìn về phía Quân Nho, đáng tiếc lại không ai chìa tay giúp đỡ cô ấy,
cô ấy bất lực, khủng hoảng, lại bắt đầu hoài nghi tại sao mình lại trọng
sinh, dần dần, khóe môi hiện lên một nụ cười bi thương.
Lý Minh Kỳ ơi Lý Minh Kỳ, ngươi bản tọa cho là mình sống hai kiếp sẽ tốt hơn
sao? Ngươi bản tọa cho là sống thêm vài kiếp, nếm thêm vài lần khổ cực thì có
thể thông minh hơn sao? Kết quả thế nào, tất cả hậu quả xấu đều do ngươi bản tọa tự cho là đúng. Ngươi bản tọa chẳng thay đổi gì cả, vẫn ngây ngô ngu dốt, sao
ngươi bản tọa lại ngốc đến vậy, rốt cuộc phải sống thêm mấy đời mới chịu hiểu
thế nào mới là sự thật ư? Sao ngươi bản tọa có thể cầu xin sự thương hại của chúng chứ? Chúng chỉ muốn cứu tiểu đệ đệ, lúc này kẻ bắt ngươi bản tọa không tha
chính là tiểu đệ đệ, chọn thế nào thì còn phải hỏi sao?
Nước mắt nghẹn ngào rơi xuống, người đã vào miệng cọp, tội gì phải cầu xin xa vời? Hoặc là khuất phục, hoặc chết thêm lần nữa.
Hai người một hổ, một trước một sau tiến vào trong động, Bạch Trản thả
người xuống đất, có chút không tình nguyện bị Trầm Ngạn Khanh đuổi đi.
Bên trong phòng đá thực tĩnh lặng, chỉ có tiếng nước róc rách rất nhỏ, Lý Minh Kỳ cuộn mình một cục, không giãy dụa dư thừa.
Trầm Ngạn Khanh yên tĩnh ngồi trên giường lớn trải da thú, hai mắt nặng
nề nhìn con mồi của mình, giống như đang tự hỏi nên ăn thế nào.
“Kỳ Kỳ, lão phu cho cô ấy một cơ hội.” Im ắng hồi lâu, Trầm Ngạn Khanh khàn khàn mở miệng.
Đầu tiên Lý Minh Kỳ bối rối khẽ lắc đầu, ngay sau đó ngẩng đầu nhìn tên đó,
nước mắt ròng ròng, tiếng mất tiếng không, thoạt nhìn thật sự đáng
thương.
“Ta đây muốn nữ nhân ấy chủ động bước đến, ta đây muốn nghe nữ nhân ấy nói sẽ không rời bỏ
ta đây.” Đôi mắt màu vàng nhạt của Trầm Ngạn Khanh tản ra ánh lửa linh hoạt
và hung ác như mãnh thú.
Lý Minh Kỳ hít một hơi thật sâu, nước mắt rơi xuống thành chuỗi, “Bản vương
không muốn, Trầm Ngạn Khanh, bản vương không muốn, bản vương van đối phương, đối phương đừng ép
bản vương, rốt cuộc bản vương phải làm thế nào đối phương mới chịu buông tha.”
“Sao lại không muốn? Bởi vì bản tọa không phải là hắn sao? Buông tha cho cô bản tọa, ai sẽ buông tha cho bản tọa, bản tọa khát vọng cô bản tọa như vậy, Kỳ Kỳ, cô bản tọa nhẫn tâm nhìn bản tọa chết sao?” Trầm Ngạn Khanh tao nhã đứng dậy khỏi giường, đi vài bước đến bên cạnh cô bản tọa, cực kì đớn đau hỏi: “Kỳ Kỳ, cô bản tọa hãy trả lời
bản tọa, cô bản tọa hận đến mức muốn bản tọa chết đi ư?”
“Không… Không phải.” Cô ấy dùng hai tay ôm đầu mình, “Không phải, bản vương… Bản vương không muốn….” Tim cô ấy đã sớm vỡ tan, ai cô ấy cũng không thích,
ai cô ấy cũng không muốn, van đối phương, buông tha cho bản vương đi, đừng ép bản vương.
Trước nay cô ấy chưa hề muốn ai chết, chỉ muốn bình thản sống qua ngày,
chẳng muốn trêu chọc ai.
“Kỳ Kỳ, ngã vào lòng lão phu đi.” Trầm Ngạn Khanh ngắm nghía vòng tay bằng da trong tay, tên đó cố gắng khống chế ngọn lửa ghen ghét trong lòng, chỉ cần cô lão phu chủ động một chút, tên đó sẽ lui một bước.
Hỗn loạn rồi, khóc lóc rồi, cầu xin rồi, tuyệt vọng rồi, tất cả đều vô
dụng, người nọ đã quyết tâm ép nàng bản vương vào khuôn khổ. Lý Minh Kỳ vốn kiên
cường mạnh mẽ, chuyện nàng bản vương không muốn sẽ không dễ dàng thỏa hiệp. Đối phương
luôn miệng nói yêu bản vương, vậy đã yêu thế nào? Là cứ thế ép bản vương đến đường
cùng sao? Mắt Lý Minh Kỳ nhắm lại, lòng đầy hung ác, mạnh mẽ nhào đến
bức tường phía sau.
Trầm Ngạn Khanh lắc lắc đầu, lòng thầm đớn đau, bàn tay phải co lại, một lực hút trào ra, tay vừa thu lại, đã ném người lên giường, nhào lên theo,
nắm tay dịu dàng bao phủ đôi bàn tay cô ấy, kéo cố định lên trên đỉnh
đầu. Gương mặt anh tuấn mang theo ý cười khoái trá, kề sát vành tai
cô ấy, nhẹ tiếng nói: “Kỳ Kỳ, chết không thể giải quyết được gì, chẳng
phải cô ấy đã chết một lần rồi sao? Kiếp trước cô ấy hai bàn tay trắng,
kiếp này thì sao? Kỳ Kỳ, nếu cô ấy chết, cha mẹ, người nhà của cô ấy phải
thể nào đây?”
“Trầm Ngạn Khanh, việc này không liên quan gì đến họ, cậu không thể
tổn thương lũ người kia.” Mặt Lý Minh Kỳ đầy nước mắt, cắn răng, nhịn nhục,
trợn mắt với tên đó.
Ha, Trầm Ngạn Khanh bật ra một tiếng cười khẽ, “Kỳ Kỳ, đừng có gấp, ta đây
hứa với nàng ta đây, chỉ cần nàng ta đây còn sống, ta đây liền che chở cả nhà nàng ta đây bình
an. Nếu nàng ta đây chết, ta đây sẽ đưa chúng theo cùng nàng ta đây, được không?” Hôn
xuống xương cánh bướm* xinh đẹp. (*là phần xương nằm gần thái dương)
Lý Minh Kỳ nuốt một ngụm nước bọt, phải trả lời sao đây? Rốt cuộc là
không thể vứt bỏ mọi thứ, hai mắt của nàng bản tọa dần u ám, cả người đều trầm
lặng, nước mắt chảy qua hai má, nàng bản tọa nói không chút cảm xúc: “Cậu đã
nói sẽ cho bản tọa thời gian.”
Phía trên truyền đến tiếng cười của Trầm Ngạn Khanh, Lý Minh Kỳ vốn
tưởng tim mình đã chết, sẽ không biết sợ, nhưng cơ thể vẫn không thể
khống chế mà co rúm lại.
“Kỳ Kỳ, lão phu không ép nàng lão phu, chúng lão phu còn có cả đời, lão phu sẽ khiến nàng lão phu yêu
lão phu. Nhưng cả đời rất dài, tim lão phu bị lửa nóng rực cháy rất đau, để giảm
bớt loại thống khổ này, nàng lão phu phải giúp lão phu trước.”
Trầm Ngạn Khanh cũng không gấp gáp chiếm thành đoạt đất, tay hắn nhẹ
nhàng dịu dàng m*n tr*n trên người cô bản vương, nơi tay hắn lướt qua, mỗi tấc
quần áo đều biến thành bụi.
Lý Minh Kỳ theo bản năng muốn phản kháng, bật người đứng dậy, đáng tiếc rất nhanh liền bị đè lại.
Tay Trầm Ngạn Khanh mân mê bên hông nữ nhân ấy, vào lúc nữ nhân ấy khẩn trương liền điểm nhuyễn huyệt của nữ nhân ấy, “Đừng trốn, cũng đừng phản kháng, lão phu không nỡ làm nữ nhân ấy đau.”
“Trầm Ngạn Khanh, đối phương như vậy còn khiến ta đây đau hơn chết, nếu đối phương
thật sự yêu ta đây, hãy thả ta đây đi được không?” Lý Minh Kỳ lúc này tay mềm
chân nhũn, toàn thân tr*n tr** dưới tầm mắt tên đó, trong mắt nữ nhân ấy hiện lên sự vùng vẫy mãnh liệt. Nữ nhân ấy sợ hãi, nữ nhân ấy hoảng loạn, nhưng nhiều hơn
vẫn là kiêu ngạo thà chết không khuất phục, kiếp trước vì giữ lại chút
tôn nghiêm mà nữ nhân ấy nhảy xuống vực, kiếp này đương nhiên cũng sẽ không vì thế mà lộ ra chút yếu hèn.
Trong tay Trầm Ngạn Khanh đang cầm thanh kiếm hai mặt không hề có chuôi, tổn thương nàng ta đây cũng cũng làm tim gã chảy máu, máu của gã cũng là máu nóng. GÃ không muốn ác độc, chỉ là cô nàng ta đây nhỏ nhắn này quá khó thuyết phục, nếu gã muốn nắm giữ nàng ta đây trong tay, sợ rằng chỉ có một con
đường, hung hăng ức h**p nàng ta đây, đánh vỡ phòng tuyến cuối cùng trong lòng nàng ta đây, ép nàng ta đây thần phục.
Trầm Ngạn Khanh thầm quyết định, trên mặt giữ nụ cười ấm áp, lòng dạ lại kiên quyết, hai tay thon dài có lực lật người Lý Minh Kỳ lại, đặt một
cái gối mềm dưới thắt lưng nữ nhân ấy, “Được, chỉ cần nữ nhân ấy mở miệng nói cần
lão phu, lão phu sẽ không ép nữ nhân ấy.”
Lý Minh Kỳ cắn chặt môi, miệng rất nhanh truyền đến vị máu, cảm giác
được đôi tay kia như dính nước thuốc mát lạnh mạnh mẽ mở thân thể mình
ra, cô bản vương khẽ lắc đầu kêu khóc: “Trầm Ngạn Khanh, ngươi bản vương nói mà không giữ lời, bản vương hận ngươi bản vương.”
Hận?!
Một loại cảm xúc dâng trào mãnh liệt, Trầm Ngạn Khanh nhắm chặt mắt, giấu sự đau xót không rõ xuống, tay phải xoa lên hình Phượng hoàng đỏ lửa, xẹt qua dấu ấn bất thường, từ nay về sau chúng bản tọa có được nhau, không còn
người thứ ba, cười càng dịu dàng, lòng càng đớn đau, tên đó nói, “Không sao cả, bản tọa yêu nàng bản tọa là được.”
Phượng hoàng vốn đang yên lặng bỗng dưng mở mắt, chớp động như muốn bay
lên, Lý Minh Kỳ cảm thấy sau lưng nóng rực, từ xương cụt bắt đầu lan
tràn toàn thân, khiến cô bản tọa không khống chế được mà run rẩy, “Kỳ Kỳ, đừng nhẫn nhịn, thuốc này là vật quý của Hoan Hỉ cung, tác dụng rất mạnh,
không ai chống nổi, đây là lần đầu tiên của cô bản tọa, bản tọa không muốn làm cô bản tọa bị thương, chỉ đành mượn thuốc này trợ giúp một chút.” Trầm Ngạn Khanh
tốt bụng giải thích cho cô bản tọa.
Hai mắt Lý Minh Kỳ đọng nước, nhiệt độ cơ thể người nọ rất ấm, hôn rất dịu dàng, nhưng vì sao tim mình lại buốt giá?