Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 23: Dịu dàng ép buộc
Trầm Ngạn Khanh không vội vã hưởng thụ thành quả, chờ mong hai kiếp, tên đó không chỉ muốn thỏa mãn thân thể, tên đó còn muốn toàn bộ con người cô ấy.
Giờ khắc này, tên đó thẳng thắn mà hưởng thụ, vùi đầu lên cổ cô ấy, khẽ cười nói: “Kỳ Kỳ, chẳng phải rõ ràng là cô ấy rất thoải mái sao? Sao lại phải nhẫn nhịn, là muốn tra tấn bản tọa hay tra tấn chính cô ấy? Cô ấy biết đó, tốn thêm bao nhiêu thời gian trên người cô ấy bản tọa cũng không ngại nhiều đâu.”
Trên người Lý Minh Kỳ phủ một lớp mồ hôi mỏng, đầu óc đã có chút mơ
màng, thân thể dưới bàn tay hắn bản vương rùng mình co giật, càng lúc càng không
khống chế được bản thân. Cùng lúc, cô ấy chịu đựng loại dày vò này, cũng
cực kì khát vọng được giải thoát, khát vọng được buông thả, khát vọng
được trầm luân.
Nhẫn nhịn cũng có giới hạn, cho đến khi sự trống rỗng trong lòng càng
ngày càng tràn ngập, tràn ngập đến mức cô ấy không kiềm chế được mà khóc
thành tiếng. “Sao lại thế? Tại sao nhất định phải làm thế.” Hai tay nắm
chặt chăn nệm dưới người, sắc mặt đỏ ửng, mắt chứa d*c v*ng, dù nghiến
răng nghiến lợi đến mức nào cũng không nhìn ra chút dữ tợn nào.
Trầm Ngạn Khanh vuốt mái tóc mướt mồ hôi của nàng lão phu, hạ một nụ hôn lên mi
tâm nàng lão phu, hắn lão phu nín nhịn cũng rất khốn khổ, nhưng lại b**n th** muốn nghe
thấy lời cầu xin của nàng lão phu, ai bảo hắn lão phu đã trót hứa với nàng lão phu, “Kỳ Kỳ, nếu
nàng lão phu có thể nhịn được đến bình minh, lão phu liền để nàng lão phu đi, được không? A,
sao lại khóc, ngoan, đừng khóc.”
Lý Minh Kỳ yếu ớt nằm dưới người tên đó, duy chỉ còn chút lý trí giãy giụa
giữa kinh sợ và tỉnh táo, bên tai thỉnh thoảng vang lên lời dịu dàng
nhỏ nhẹ của tên đó, thân thể dưới tay tên đó lại liên tục nở rộ, cắn chặt môi, nhắm mắt lại, không nghe, không nhìn, không nói.
Trầm Ngạn Khanh cười khẽ một tiếng, ánh vàng trong mắt càng đậm, “Sao
lại chống cự, không thoải mái sao?” Ngón trỏ thon dài trượt dài sau lưng nàng lão phu, nhìn phượng hoàng lửa trên người nàng lão phu dần dần múa lượn, khóe môi
càng nhếch cao, “Kỳ Kỳ, từ nhỏ nàng lão phu đã thuộc về lão phu.”
Trầm Ngạn Khanh vọt nửa thân trên lên, gương mặt tuấn tú đầy mê hoặc gần trong gang tấc, trong con cậu lạnh lùng đột nhiên dồn dập từng đợt
tình ý dịu dàng, có tình yêu say đắm, có yêu chiều thương xót, như lưới
đan kín kẽ vây giữ Lý Minh Kỳ trong đó.
Những nụ hôn dày đặc chậm rãi hạ xuống, mang theo tình sâu vô hạn, “Kỳ Kỳ, bản tọa yêu cô bản tọa, trao cô bản tọa cho bản tọa, được không?”
Nhiệt độ bao phủ toàn thân giống như muốn rực cháy cô ấy, Lý Minh Kỳ rơi vào thế yếu, đắm chìm trong đôi mắt sâu của hắn, tim dần đập nhanh hơn, da thịt liền kề, khiến cô ấy bật rên thành tiếng, sau đó cô ấy nói,
“Được.” Lời run run mang theo thống khổ không thể che dấu.
Trầm Ngạn Khanh kéo cô ấy cùng chìm xuống biển sâu…
Lý Minh Kỳ, cô bản tọa là của bản tọa, những lời này giống như ma chú, khảm sâu vào cơ thể cô bản tọa, xâm nhập vào trong đầu cô bản tọa, khiến cô bản tọa không thể suy xét, chỉ có thể chìm sâu trôi nổi theo tên đó.
Khi nồng nàn nhất, lại bị tên đó ép nói thích, ép nói không rời đi, phải
gọi tên tên đó hết lần này đến lần khác. Cổ họng đã khàn, thân thể lại vẫn
đang hùa theo tên đó.
Hôn, dày đặc không ngừng.
Tay, nóng hơn lửa mạnh.
Thân, hoàn toàn trầm luân.
Trầm Ngạn Khanh dùng chính cách thức của mình chiếm đoạt cô lão phu, cũng
khiến cả người cô lão phu từ trong ra ngoài lưu đầy dấu vết của hắn lão phu, nhuộm đầy hơi thở của hắn lão phu.
Mặc kệ có thích hay không, mặc kệ có thừa nhận hay không, tình yêu của
ta đây chính là ép buộc, ngang ngược, như hình với bóng, trốn không thoát
được như thế. Một khắc khi l*n đ*nh, Lý Minh Kỳ bị ôm vào một vòng tay
ấm áp và bền chắc, tên đó nói, Kỳ Kỳ, ta đây yêu cô ta đây.
Cô ấy nghĩ, yêu là gì? Rốt cuộc đó là gì? Có cảm giác thế nào?
Trước đây không lâu hẳn nữ nhân ấy đã yêu, yêu lại thành đau, đau buốt tâm can.
Đau đến vậy, dứt khoát đến thế, cô ấy cần làm gì?
Lý Minh Kỳ bị ép đến cực hạn, thẳng đến lúc mê man, Trầm Ngạn Khanh cũng chưa hề buông nàng bản tọa ra, lời nói dịu dàng, động tác ngang ngược, vẫn theo nàng bản tọa vào trong mộng.
Trầm Ngạn Khanh nhìn gương mặt đầy nước mắt của nữ nhân nhỏ nhắn này,
cõi lòng chưa từng thỏa mãn đến thế, thoả mãn tựa như một con thú được
ăn no. Ngồi bên giường nhìn hồi lâu mới đứng dậy mặc quần áo, sau đó lấy một cái chăn mỏng quấn lấy Lý Minh Kỳ, ôm ra khỏi sơn động.
Bạch Trản vẫn ghé tai vào cửa động, thấy chủ nhân bước ra, hăng hái nhào đến, bị ánh mắt Trầm Ngạn Khanh ngăn lại, tên đó nhìn lướt qua bốn phía,
cất giọng lạnh lùng: “Không được đi theo.”
Bốn phía cùng lúc truyền đến tiếng dạ vâng, nhưng Bạch Trản lại không bị khí thế của tên đó thúc ép, đảo hai vòng quanh tên đó lấy lòng, thể hiện niềm mong nhớ.
Trầm Ngạn Khanh cười liếc mắt nhìn nó, “Muốn thì theo đi.” Nói xong tên đó
ôm lấy Lý Minh Kỳ, giống như một trận gió chui vào rừng cây.
Thân hình Bạch Trản có chút cồng kềnh, chạy không quá nhanh, cũng may khứu giác của nó cực kỳ nhạy bén, chạy thẳng theo sau.
Sâu trong rừng có một suối nước nóng, đêm nay Trầm Ngạn Khanh thẳng tay
ức h**p người ta đây, đưa mắt nhìn lại, trên người toàn là dấu hôn xanh tím, cũng may động tác của tên đó không thô lỗ, lại dùng thuốc, nên Lý Minh Kỳ
cũng không bị thương.
Trầm Ngạn Khanh cởi hết quần áo của hai người, ôm nàng ta đây ngồi vào suối
nước nóng đang bốc hơi ấm, đầu tiên là tắm rửa cho nàng ta đây, sau đó tay chân lại bắt đầu không thành thật.
Trong mộng Lý Minh Kỳ ngủ không yên ổn, cả người bủn rủn, mơ mơ màng
màng mở to mắt, nương theo ánh trăng, thấy cách đó không xa có con hổ
trắng nằm mọp xuống đất, tinh thần nữ nhân ấy thoáng chốc liền tỉnh táo, chuyện
tối qua dần hiện lên trong đầu.
“Kỳ Kỳ, cô bản tọa tỉnh rồi?” Đỉnh đầu truyền đến tiếng nói dịu dàng, Lý Minh
Kỳ ngẩng đầu nhìn, không phải là kẻ ác đã chiếm đoạt thân thể cô bản tọa sao,
cô bản tọa giãy giụa, vẻ mặt nhanh chóng thay đổi, cảm giác căng tức quen thuộc
trong cơ thể lại xuất hiện, “Trầm Ngạn Khanh, cậu ra ngoài ngay cho
bản tọa.”
Hai tay Trầm Ngạn Khanh giữ chặt thắt lưng nữ nhân ấy, không cho nữ nhân ấy trốn, “Kỳ Kỳ, đừng sợ, ngoan chút đi, nhé?”
Bên tai truyền đến tiếng cười khẽ của Trầm Ngạn Khanh, lại còn ngoan
chút đi? Lý Minh Kỳ há mồm cắn lên bờ vai của hắn bản vương, sao lại như vậy? Thân thể đi ngược lại với ý chí, đắm chìm trong sự vui thích mà hắn bản vương đem lại, ngay cả trái tim cũng chậm rãi nghiêng về phía hắn bản vương.
Trầm Ngạn Khanh không muốn buông tha cô ấy dễ dàng, phải rèn sắt khi còn
nóng, tối nay thật vất vả mới phá vỡ phòng tuyến của cô ấy, đương nhiên
không thể cho cô ấy cơ hội lui về phía sau củng cố thành trì, phải xông
đến tấn công vào điểm yếu mới giết được con mồi.
Lý Minh Kỳ bị tên đó đè chặt nơi bờ ao, bị bắt phải đón nhận. Cô ấy ngẩng
đầu nhìn thấy vầng trăng, mới phát hiện hai người đang ở ngoài trời, đột nhiên có chút sợ hãi, sợ có người xông tới, cô ấy mím môi, vùi đầu vào
trong lòng tên đó.
Trầm Ngạn Khanh vươn tay, ngón trỏ chui vào miệng cô ấy thăm dò, “Bản tọa thích nghe giọng của cô ấy, Kỳ Kỳ, đừng sợ.”
“Trầm Ngạn Khanh, ngươi bản tọa… Đừng thế ở đây, sẽ bị nhìn thấy.” Lý Minh Kỳ
nuốt lời chưa nói hết xuống, xem ra nàng bản tọa đã chịu chấp nhận.
Cuối cùng tình yêu say đắm tràn ngập trong lòng cũng đã được đáp lại một ít, trái tim vốn lạnh băng của Trầm Ngạn Khanh có chút ấm áp, “Không có ai đến đâu.”
Lý Minh Kỳ bị hắn bản vương va chạm mà ưm một tiếng, hai tay bấu thành đường trên
lưng hắn bản vương, ưu sầu trong lòng bị động tác đẩy mạnh của hắn bản vương nghiền nát vụn, trong mắt tỏa x**n t*nh, “Trầm Ngạn Khanh, kiếp sau bản vương nhất định sẽ
cách đối phương rất xa.” Lời hung hăng vừa nói ra khỏi miệng liền tan biến,
như nước dưới thân, trong uyển chuyển mang theo độ ấm thích hợp.
Trầm Ngạn Khanh dịu dàng cười nói: “Kỳ Kỳ, hai tay bản vương nhất định sẽ nhuộm đầy máu tanh, e là phải xuống địa ngục, bản vương không mong gì vào kiếp sau.
Kỳ Kỳ, bản vương chỉ cần cô ấy ở kiếp này, dù cô ấy yêu hay hận, đều phải ở cùng
bản vương đến già, đến chết.”
Trong cơ thể Lý Minh Kỳ đột nhiên có một dòng nước ấm cuộn trào, độ ấm
thích hợp, cực kì thoải mái, “Đối phương… Đối phương đang làm gì?” Dòng nước ấm
này chạy một vòng quanh thân thể, cuối cùng chảy về phía đan điền.
“Kỳ Kỳ, cô ấy đang hấp thu nội lực của bản vương, từ nay về sau, trong cô ấy có
bản vương, trong bản vương có cô ấy, không thể chia lìa.” Trầm Ngạn Khanh cúi đầu hôn
lên đôi môi anh đào của cô ấy.
Một đêm này, đối với Lý Minh Kỳ mà nói, dài như một đời, hắn lão phu dùng yêu làm lồng, nhốt cô lão phu trong đó, chạy trời không khỏi nắng.