Ai Mới Là Quỷ Vương
Chương 5: Gặp mặt Huyền Hữu Phong bí ẩn

Cập nhật lúc: 2026-09-02 00:15:35 | Lượt xem: 1

Dựa theo bản đồ mà Mai Nhĩ Tư Đặt đưa cho, Huyết Linh HẮN đi đến căn cứ của Tây đại lục, đi vào bên trong căn cứ, qua mặt các bảo vệ và tuần tra một cách bình thản mây trôi. Có lẽ là vì cách xuất ẩn xuất hiện như ma ở Trung Diệt Hồn, nên việc đi vào căn cứ của Tây đại lục dễ dàng như vậy.

Cũng như bên Trung Diệt Hồn, bọn người ở Tây đại lục đang bàn luận kế hoạch cùng với Đông đại lục để tấn công Trung Diệt Hồn.

Huyết Linh TÊN ĐÓ đi vào bên trong một cách tự nhiên tự tại, như lúc đi vào chỗ bàn luận của Mai Nhĩ Tư Đặt, tương tự tất cả mọi người đều cảnh giác khi thấy Huyết Linh TÊN ĐÓ, nhưng chỉ trong một lúc thì đám người kia yên lòng lại vì nghĩ rằng “Làm sao người của Trung Diệt Hồn có thể vào đây.”

Như lúc đưa gián điệp cho Mai Nhĩ Tư Đặt xem, nhưng lần này, chỉ xuống có phần khác, tốc độ nhanh hơn và mạnh hơn lúc trước.

Nữ nhân gián điệp không còn rơi nhẹ nhàng như lúc trước mà rơi như từ trên cao rơi xuống, nghe vài tiếng “răng rắc” từ xương, cả cơ thể đều bị bầm tím và ứa máu, lúc trước chắc là nhất tử cửu sinh như bây giờ thì là cửu tử nhất sinh.

– Đây là lời cảnh báo cho các người từ Trung Diệt Hồn bọn lão phu.

“Trung Diệt Hồn” vừa phát ra đã làm cho bầu khí trong phòng giảm xuống một cách ngay lập tức, nhiều người vừa đứng dậy khỏi ghế định lao tới Huyết Linh TÊN ĐÓ, nhưng chưa kịp đánh tới thì Huyết Linh TÊN ĐÓ đã biến mất, trong đó có một người thầm than lên:

– Trung Diêt Hồn có một bán quỷ mạnh đến thế này sao?

Mọi ánh mắt đều tập trung về phía nam nhân đấy, gã vi trừu, nhún nhún vai.

Một nam nhân tóc trắng ở trong số đó nhìn Huyết Linh HẮN bằng ánh mắt khó hiểu, hắn ta đây như có cảm giác đã gặp nữ nhân ấy ở đâu rồi.

Đột nhiên, hình bóng của Huyết Linh GÃ lại xuất hiện sau lưng tên đó bản tọa nói:

– Cảm ơn ngươi bản vương đã bán bản vương làm nô lệ, nhờ ơn của ngươi bản vương mà bản vương mới được ở Trung Diệt Hồn có cuộc sống sung sướng, bây giờ để bản vương báo đáp người.

Nói xong, một cây lao điện đâm xuyên qua người nam nhân tóc trắng, không chỉ bị thương không mà còn bị Huyết Linh GÃ cho sốc điện mà ngất đi.

Mọi chuyện cũng đã làm xong rồi, nàng lão phu cũng chẳng cần ở lại nơi này làm gì, chớp mắt Huyết Linh TÊN ĐÓ đã đi ra khỏi căn cứ của Tây đại lục, mà tất cả những người ở trong căn cứ vẫn cứ ngây ngất.

Huyết Linh TÊN ĐÓ đi ở trong rừng vắng, đột nhiên có tiếng nói vang bên tai:

– Nàng bản tọa thật xinh đẹp, có thể cho bản tọa biết tên không?

Âm giọng của nam nhân thì thầm vào tai của cô ta đây, không hiểu vì lí do gì lại khiến cô ta đây cảm thấy khó chịu, hay nói chính xác hơn Huyết Linh TÊN ĐÓ cô ta đây ghét nam nhân, vì bọn nam nhân làm cho cô ta đây nhớ đến tên khốn đã sát cả nhà cô ta đây.

Huyết Linh HẮN quay lại, chạm mặt nam nhân vừa mới nói với mình. Bốn mắt nhìn nhau không chớp.

Huyết Linh TÊN ĐÓ nàng bản tọa rất thình lình, nam nhân này, rất giống nàng bản tọa, một mái tóc đỏ như máu, một đôi mắt đỏ băng giá, tà mị và kỳ tài, đây rõ là một mỹ nam nhân xuất chúng, tên đó bản tọa có thể mê hoặc bao nhiêu người con gái, chỉ cần tên đó muốn thì sẽ có hàng ngàn hàng vạn người con gái xinh đẹp chen nhau vì tên đó.

Như nó lại phản tác dụng với Huyết Linh HẮN, Huyết Linh HẮN đã từng bị phản bội, nên nàng lão phu đã quá nhàm chán với nam nhân rồi.

Quay mặt bỏ đi không nói lời nào, Huyết Linh TÊN ĐÓ không muốn đụng chạm với tên yêu nghiệt này, cô lão phu cảm nhận được tên đó lão phu mạnh hơn, cho dù cô lão phu đã ở cấp bậc Kiếm thần và Pháp Thần, nhưng vẫn cảm thấy thua tên đó lão phu.

Còn mỹ nam thì vẫn đứng đó cười, dù là nụ cười vui vẻ như vẫn khiến người khác thấy sự tà mị lạnh lùng ở nụ cười ấy.

– Đúng là lạnh lùng, không biết nàng ta đây là tộc quỷ nào nhỉ?

Về tổ chức Trung Diệt Hồn, trên đường đi về ngoại trừ tên nam nhân tóc đỏ kia thì Huyết Linh HẮN nhìn thấy một vài tên lén lúc ở xung quanh Trung Diệt Hồn, tiện tay diệt toàn bộ, đem về cho Mai Nhĩ Tư Đạt giải quyết.

Giao mọi thứ cho Mai Nhĩ Tư Đạt xong, Huyết Linh định đi về phòng sách thì lại tiếp tục bị người khác chặn đường, thầm chửi:

– Hôm nay là ngày @!$@!#@$#@% gì mà cứ bị chặn đường mãi thế này?

Kẻ chặn đường Huyết Linh là trụ cột thứ nhất An Đức Lợi, hắn lão phu cười d*m đ*ng, tùy tiện nắm lấy một nhánh tóc của Huyết Linh GÃ đưa lên miệng mà hôn một cái.

Đối với con gái ở cái nhân gian này thì đây là một lời tỏ tình, thể hiện sự quý mến của nam nhân đối với mình, nhưng với Huyết Linh TÊN ĐÓ thì nó thể hiện sự kinh tởm, vô lễ, bất lịch sự, đồi bại,… những thứ tệ hại nhất, Huyết Linh TÊN ĐÓ hất tay của tên đó ra đi tiếp trên con đường về thư phòng.

Tên An Đức Lợi vẫn là !#$@$%# bám dai, đi theo chặn đường lần nữa, lần này là nâng niu cái bàn tay nhỏ nhắn của Huyết Linh HẮN lên, tay kia thì cầm một chiếc nhẫn, hắn ôn nhu hiền hòa nói:

– Cô ta đây có thể làm nữ nhân của ta đây không, Huyết Linh TÊN ĐÓ?

Ghê tởm, ghê tởm, ghê tởm đây là những suy nghĩ của Huyết Linh hiện tại, tên này quá mức ghê tởm, lần này thay vì thu tay về, thì nữ nhân ấy cho hắn một cú thẳng vào mặt, dù tay nữ nhân ấy vẫn còn nhỏ chưa phát triển hoàn chỉnh nhưng vẫn là uy lực của một Kiếm thần, vẫn khiến cho tên đồ bại kia đau đớn một trận ở mặt, máu mũi chảy hai hàng.

Chiếc nhẫn bị rơi xuống, nàng bản tọa cũng coi như không thấy gì mà dẫm đạp nó, bây giờ chẳng còn chỗ nào để yên thân nữa rồi, đi ra ngoài, tìm một hòn đảo nhỏ nào đó xung quanh để mà an tĩnh lại tinh thần.

Đến một hòn đảo được gọi là Hắc Đảo, nơi mà mọi vật đều chỉ toàn là màu đen, ngồi yên tĩnh ở nơi này, đột nhiên một tiếng nói quen thuộc lại vang bên tai Huyết Linh HẮN:

– Thật trùng hợp chúng bản tọa lại gặp nhau.

Mở mắt ra, một khuôn mặt kỳ tài gần xác mặt nàng ta đây đang nói.

Có phần cảm thấy hơi bực bội, cái tên nhân tài tóc đỏ đúng âm hồn phách tán, muốn bám theo nên đến bao lâu, ninh mi, nhân tài tóc đỏ lên tiếng:

– Đừng nghĩ oan là lão phu bám theo đối phương, chỉ qua đây là nơi lão phu thường đến mà thôi, đối phương tin hay không thì tùy.

Nhún nhún vai, tên đó cười cười kỳ tài đi qua đi lại, Huyết Linh TÊN ĐÓ đứng dậy nói:

– Xin lỗi, là lão phu thất lễ.

Bỏ đi khỏi hòn đảo, nhưng kỳ tài tóc đỏ này lại giữ tay cô lão phu lại nói:

– Gặp nhau là có duyên, hãy cùng bản vương ngồi xuống mà nói chuyện một chút đi.

Rút tay lại, Huyết Linh lạnh nhạt quăng cho một câu:

– Hữu duyên vô phận.

Cười cười, kỳ tài tóc đỏ đáp lại:

– Hữu duyên bất cần cầu. Vô duyên bất tất cầu. (Có duyên không cần cầu, vô duyên khỏi phải cầu).

Khẽ thở dài, Huyết Linh HẮN tùy tiện đáp lại tên đó bản vương:

– Họa vô đơn chí, phúc bất trùng lai. ( xui xẻo không đến một lần, may mắn không đến hai lần)

Nghe câu đáp của Huyết Linh HẮN, khóe môi kỳ tài tóc đỏ không tự chủ giật giật, tên đó chỉ ngón trỏ vào chính mình, cười trừ với Huyết Linh HẮN, như muốn nói “Là ta đây gây cho ngươi ta đây cái xui xẻo đó?”.

Cô bản vương cười gian trá, như đáp lại gần “Chính là đối phương đấy!”, khi cô bản vương quay lưng rời đi, tên đó nâng bổng cô bản vương lên như công chúa, sau đó lại điểm huyệt của cô bản vương, đặt cô bản vương xuống, lúc này hai người mới có thể nói chuyện.

– Tại sao đối phương lại có mái tóc đỏ và đôi mắt đỏ?

Đây là câu hỏi vô duyên nhất nàng bản vương từng gặp, cũng chẳng thèm trả lời làm gì, trực tiếp nhắm mắt lại như lúc đến, xem như không thấy tên đó bản vương, bị điểm huyệt rồi còn bị hỏi như tội phạm, với cái hoàn cảnh này thì có đối phương con gái nào chịu được?

Bắt đầu có cảm giác khó sử, kỳ tài tóc đỏ biết mình sai ở chỗ nào, bèn nói:

– Bản vương là Huyền Hữu Phong, còn ngươi bản vương?

Tên đó vừa giới thiệu tên, trong lòng Huyết Linh HẮN bỗng dao động, cô bản tọa nhớ đến người mẹ quá cố của mình cũng là một cái họ Huyền, nhưng bà chết khi cô bản tọa chỉ mới có năm tuổi (kiếp trước). Mở mắt ra cô bản tọa đáp:

– Huyết Linh GÃ.

Huyền Hữu Phong nghe xong cái tên có phần ngạc nhiên, không hiểu tại sao người con gái này lại có tên là Huyết Linh TÊN ĐÓ, suy nghĩ thoáng qua thì Huyền Hữu Phong có một nghi vấn trong đầu, lại hỏi:

– Cha mẹ cậu?

– Không có, từ khi sinh ra đã không có.

Cô lão phu nói một cách kiên định, Huyền Hữu Phong nhìn vào con mắt không hồn của cô lão phu, như đã chạm vào nỗi đau của cô lão phu, hắn lão phu cũng giải đáp được tại sao cô lão phu lại có tên là Huyết Linh HẮN rồi, vì người người nhìn vào cô lão phu mà gọi cô lão phu như vậy.

– Xin lỗi.

Huyền Hữu Phong có cảm giác như mình thật may mắn, mình vẫn có được cảm giác yêu thương từ cha mẹ, nhưng nữ nhân ấy một nữ tử mềm yếu như thế này lại không có sự yêu thương đó, vậy nữ nhân ấy đã sống và lớn lên nhờ và ý chí gì khi không có một ý định sống từ mắt nữ nhân ấy.

– Huyết Linh GÃ, đối phương hãy cẩn thận, Trung Diệt Hồn không tốt như đối phương nghĩ đâu, bên đó có thể sẽ hại đối phương đó, đối phương hãy quay lại đi.

Huyệt đạo đã được giải, Huyết Linh TÊN ĐÓ đã có thể duy chuyển được, cô bản vương đứng dậy, nói:

– Cảm ơn cậu nhưng bản vương không còn đường lui nữa. Cuộc trò chuyện này bản vương ghi nhớ, bây giờ bản vương phải đi.

Huyết Linh GÃ bỏ đi, rời khỏi tầm mắt của Huyền Hữu Phong thật nhanh, gã ở xa quát to:

– Huyết Linh HẮN lão phu có thể giúp nữ nhân ấy bất cứ lúc nào nữ nhân ấy cần.

Một trận dao động, nhưng nó thật sự chỉ làm cho Huyết Linh HẮN đau thêm, vì khi đó nàng ta đây lại nhớ đến quá khứ của kiếp trước, không hiểu sao, nó cũng làm cho nàng ta đây cảm thấy ấm áp được phần nào.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8