Ai Mới Là Quỷ Vương
Chương 6: Không có mục tiêu sống
Khi quay về, Huyết Linh TÊN ĐÓ có cảm giác không ổn, một cảm giác quái dị nào đó, như sắp có một chuyện sẽ xảy ra. Không ngoài dự đoán, Huyết Linh TÊN ĐÓ bị mời đến phòng họp.
Vừa mới vào thì nghe ngay tiếng đập bàn, tiếng quát của Mai Nhĩ Tư Đặt:
– Huyết Linh GÃ tại sao ngươi bản tọa lại dấu tài liệu tuyệt mật của Trung Diệt Hồn.
Huyết Linh HẮN, ninh mi, lắc lắc lắc đầu thể hiện không biết điều gì cả, Mai Nhĩ Tư Đặt hiểu rõ, hung hăng ném đến trước mặt của Huyết Linh HẮN là hai cái tài liệu tuyệt mật, với hình dạng của hai cái thẻ nhớ. Huyết Linh HẮN chụp hai cái thẻ nhớ này lại, nhìn quan sát, rồi lại lắc lắc đầu.
Ân Na Nhĩ con gái của Mai Nhĩ Tư Đặt lên tiếng nói:
– Người đừng giả vờ không biết, nó được tìm thấy trong thư viện, chỗ mà cha đặc biệt cho ngươi bản tọa ở đó và không ai được phép vào.
Huyết Linh GÃ nhìn Ân Na Nhĩ và một tên đứng phía sau đang cười khẩy – trụ cột thứ nhất. Nhắm chặt hai cái thẻ nhớ là tài liệu tuyệt mật này trong tay, Huyết Linh GÃ đưa ra ba ngón tay, Mai Nhĩ Tư Đặt cau mày, nói:
– Được thôi, nếu ngươi lão phu có thể tìm ra được kẻ đã hại mình trong ba ngày thì lão phu sẽ không sử phạt ngươi lão phu, nhưng nếu không thì…
Huyết Linh GÃ chỉ ngón tay trỏ lên vùng thái dương, ý chỉ là sẽ chết. Quay mặt bỏ đi, cô lão phu chẳng muốn ở đây nữa, cô lão phu biết ai là kẻ hại mình, là An Đức Lợi và Ân Na Nhĩ, cô lão phu đoán mò ra được lí do tại sao, nhưng không chắc và cũng chẳng thể nói gì vì không có bằng chứng xác thực.
Huyết Linh TÊN ĐÓ không chấp nhận lời tỏ tình của An Đức Lợi, hắn đã bày trò nói oan với Ân Na Nhĩ, sau đó hai người đã hợp tác lại với nhau để hại cô ta đây, Huyết Linh chợt nhớ lại, chúng là người yêu của nhau mà. Đúng thật là tại sao ta đây lại quên mất chuyện này? Huyết Linh TÊN ĐÓ thầm tự trách.
Từ một cành cây cao cách phòng Ân Na Nhĩ không xa, Huyết Linh HẮN nhìn vào phòng, thấy cả hai người lũ người kia cười gian xảo với nhau, quả nhiên suy đoán của cô ta đây là không sai.
Nơi này, không chứa cô bản tọa được nữa rồi, Huyết Linh HẮN thay đổi bộ hắn phục màu đen, che nửa mặt lại, chạy đến Đông phương trời.
Đang đến Đông vùng đất, Huyết Linh GÃ cảm nhận được có người đi theo phía sau, đành phải đóng kịch một trận rồi.
Nhìn xung quanh, cuối cùng cũng phát hiện được ngọn cỏ cứu sống, Huyết Linh HẮN chạy đến chỗ một tên gián điệp đang quan sát khu luyện tập Trung Diệt Hồn, Huyết Linh HẮN đi đến g**t ch*t tên đó, sẵn tiện giết luôn kẻ theo dõi mình.
Ném đến khu luyện tập, một tên gián điệp, một người của Trung Diệt Hồn nhưng đáng buồn thay, Huyết Linh HẮN có một cái huy hiệu của Tây phương trời là từ tên gián điệp vừa bị giết và một huy hiệu của Đông phương trời, huy hiệu ấy được lấy lúc mà nữ nhân ấy cố rút tay mình lại khỏi Huyền Hữu Phong, lấy luôn cả huy hiệu ở trên người hắn lão phu, thành ra nữ nhân ấy có hai cái.
Nhờ thế, nên ai cái thi thể là hai cái huy hiệu, hỏi thử xem, ai có thể phán cô ấy cố ý giết người của Trung Diệt Hồn chứ?
Bây giờ thì tự do được rồi, Huyết Linh GÃ đi đến căn cứ Đông vùng đất, nhìn thấy Huyền Hữu Phong đang ngồi dựa vào một góc cây, đôi mắt nhắm lại như đang ngủ, Huyết Linh GÃ đáp xuống nhẹ nhàng, đưa hai cái tài liệu tuyệt mật và bản đồ của cả căn cứ Trung Diệt Hồn, bỏ vào lòng bàn tay đang mở kia.
Huyết Linh TÊN ĐÓ chưa kịp rời đi thì bị tay còn lại của Huyền Hữu Phong giữa lại, hắn bản tọa cười tà mị, nói:
– Lần sau cứ danh chính ngôn thuận mà xuất hiện đi không cần lén lúc như vậy đâu.
Rút tay về, Huyết Linh TÊN ĐÓ chạy đi thật nhanh, còn Huyền Hữu Phong thì cứ nhìn chằm chằm vào bàn tay mình vừa nắm tay của Huyết Linh TÊN ĐÓ. Hắn ta đây cảm giác tay của cô ta đây thật buốt giá.
Huyết Linh TÊN ĐÓ vừa đi vừa mắng:
– Mới có hai ngày mà cơ thể đã bị đụng chạm đến ba lần.
Bây giờ, Huyết Linh HẮN hết chỗ để đi rồi, cười thầm:
– Sống mà không có mục tiêu, thì con người đó thật đáng thương. Ta đây cũng như vậy sao?
Thời gian ba ngày dần trôi qua, Mai Nhĩ Tư Đặt đi vào thư viện, nhìn thấy Huyết Linh HẮN đang ngủ ở trên bàn đọc sách, tên đó ta đây tức giận đi tới đập bàn, quát:
– Bằng chứng của đối phương ở đâu rồi?
Huyết Linh TÊN ĐÓ lấy ra tờ giấy đưa cho Mai Nhi Tư Đạt, làm biếng ngủ tiếp, trên tờ giấy ghi:
– Ân Na Nhĩ và An Đức Lợi đã hợp tác với nhau để hại lão phu. Lí do là, lão phu từ chối lời tỏ tình của An Đức Lợi, tên đó bịa chuyện đi nói cho Ân Na Nhĩ, và thế là lão phu bị hại.
Ngắn gọn và súc tích, nhanh, gọn, lẹ, không tốn thời gian.
Hắn bản tọa tức điên lên, trong vụ này còn kéo cả con gái cưng hắn bản tọa vào, Ma Nhĩ Tư Đặt hỏi:
– Bằng chứng và tài liệu tuyệt mật đâu?
Huyết Linh HẮN làm biếng ngồi dậy, nhìn thẳng vào mắt của Mai Nhĩ Tư Đặt, cười lạnh lùng, và chỉ ra ngoài cửa, vừa chỉ xong, một đám người đi vào, quay quanh hai người, Huyết Linh HẮN làm vẻ mặt vô tội nhún vai ý nói “ta đây không biết chuyện này.”
Mai Nhĩ Tư Đặt tức điên máu, gã đánh với chúng, định lấy Huyết Linh GÃ ra làm bia chắn, nhưng mà cô ấy đã bị bắt trói từ lúc nào và đang bị dẫn đi mất rồi.
Huyết Linh TÊN ĐÓ bị đưa đến đại sảnh, không ngờ nữ nhân ấy lại ngồi chung với Ân Na Nhĩ. Vừa thấy Huyết Linh TÊN ĐÓ, Ân Na Nhĩ quát điên lên:
– Con khốn chính mày đưa cái tài liệu bí mật cho bọn chúng phải không?
Mọi người vừa nghe Ân Na Nhĩ nói liền quay sang nhìn Huyết Linh HẮN đang ngồi tỉnh bơ như không có gì cả, An Đức Lợi lên tiếng:
– Cô bản vương bị câm, cô bản vương không cần nói với cô bản vương đâu, Ân Na Nhĩ.
Một nam nhân tóc đen đôi mắt thì màu vàng, trên đầu còn có đôi tai, ở phía sau lưng còn có một cái đuôi, Huyết Linh HẮN nhìn người này đoán là một người sói, hắn ta đây tung hứng hai cái thẻ nhớ, nói:
– Ý các người là hai cái tài liệu này đó à? Là thiếu chủ đưa cho bọn lão phu, ngài ấy nói người đưa nó là thiếu phu nhân tương lai.
Nghe xong câu này, Huyết Linh GÃ vốn là đang muốn ngủ tiếp nhưng không tự chủ được mà tỉnh dậy, hết buồn ngủ, định đứng dậy chạy khỏi này càng xa càng tốt, thì một lão đầu bước vào, bóp cổ cô ấy nói:
– Đối phương chính là người mà Phong nhi đã nói?
Ấn tượng với lão đầu này, khiến cho Huyết Linh TÊN ĐÓ không bao giờ quên được mất, trừng mắt với lão. Ông bản vương nhận được ý định giết người từ người Huyết Linh liền bỏ cô bản vương xuống, nói:
– Ta đây là gia gia của của Hữu Phong, Huyền Tam Kinh, ta đây không muốn cậu tồn tại trên đời này, sự tồn tại của cậu có thể làm cho cuộc sống của thằng nhóc đó bị hủy hoại trong tay cậu, nên ta đây cần phải giết cậu, cậu có gì cần nói không?
Hít thở thật sâu, đối với một lão đầu bị khùng này thì nói thẳng ra luôn là lẹ nhất:
– Cả đám mấy người các đối phương đều là một đám điên, khùng, đồ bại hoại, b*nh h**n, b**n th**, vô duyên, …
Huyết Linh TÊN ĐÓ làm một mạch không ngừng nghỉ liệt kê những thứ tệ hại nhất ra, lão đầu nghe xong thì tức đến muốn hộc máu, quát:
– Nhóc con, cậu chết đi.
Nhếch mép, Huyết Linh HẮN lại như lần g**t ch*t người yêu của mình ở Trái Đất, nở nụ cười ma quái, nói:
– Kẻ không có mục tiêu để sống, đó là một kẻ thật đáng thương. Bản vương là người như vậy sao? Lão đầu, ngươi bản vương không dám giết bản vương đâu.
Khựng lại, nhìn con người Huyết Linh TÊN ĐÓ, lão đầu Huyền Tam Kinh cảm giác lạnh người, hỏi:
– Ngươi bản vương là ai?
Nhìn cây đao ở trước mặt mình, Huyết Linh HẮN giờ mới nhận ra có cây đao này, nàng lão phu liền nói:
– Ngươi bản vương không giết bản vương thật sao? Vậy bản vương giết ngươi bản vương đấy!
Lại có cảm giác buốt giá, lão đầu nhìn Huyết Linh TÊN ĐÓ không rời, nữ nhân ấy đứng dậy sau đó đi tới gần Huyền Tam Kinh, một cây gậy xuất hiện, thân thủ lão đầu linh hoạt né tránh.
– Ngươi ta đây là chủng tộc quỷ nào, tại sao ta đây lại có cảm giác rất quen thuộc?
Huyết Linh HẮN cũng chẳng thèm trả lời, vì nữ nhân ấy không biết được câu trả lời là gì, nên không cần trả lời làm gì. Hơn mười ngân châm (kim) bay ra từ tay áo của Huyết Lin HẮN phóng tới lão Huyền Tam Kinh.
Kim quá nhỏ, lão khó mà có thể thấy được chúng đang bay tới. Vừa lúc này, Huyền Hữu Phong xuất hiện, đánh bay những ngân châm đó, nhìn Huyết Linh GÃ, hỏi:
– Tại sao cô bản tọa lại làm như vậy?
– Bản năng.
Nói xong, Huyết Linh TÊN ĐÓ quay lưng, từ trong người của Ân Na Nhĩ lấy ra huy hiệu Đông nhân gian của Huyền Hữu Phong ném lại cho tên đó, nói:
– Lão phu và ngươi lão phu, không ai nợ ai, chúng lão phu hữu duyên vô phận.
Chụp lấy huy hiệu, Huyền Hữu Phong nhìn bóng lưng của cô lão phu rời đi, quát:
– Nữ nhân ấy chỉ đang chạy trốn.
Đúng vậy, nữ nhân ấy đang chạy trốn, chạy trốn trong mê cung không lối thoát, chạy trốn khỏi quá khứ, chạy trốn khỏi mọi thứ. Huyết Linh TÊN ĐÓ quay lại hỏi:
– Trả lời câu hỏi đó đi, lão phu đang chạy trốn cái gì?
Huyền Hữu Phong nhìn con mắt thất thần của cô bản vương, lại là ánh mắt đó, ánh mắt của ngày đầu tiên mà tên đó cô bản vương nói chuyện ở Hắc Đảo.
– Mọi thứ.
– Biết thế thì để ta đây yên.
GÃ không cam tâm, tại sao gã một đời phong lưu, luôn lạnh nhạt với mọi nữ tử, nhưng giờ gã lại mềm lòng với nữ tử trước mặt này?
– Đấu với lão phu đi, nếu lão phu thắng đối phương hãy sống với mục tiêu chăm sóc lão phu.
Đúng là câu nói buồn cười, nữ nhân ấy không biết tên Huyền Hữu Phong này có biết mình đang nói gì hay không nữa.
– Ngươi ta đây mạnh hơn ta đây rồi còn gì, không đấu cũng biết kết quả.
Huyền Hữu Phong khẽ lắc đầu, kéo tên người sói đến, chỉ vào nói:
– Không phải với lão phu mà là với Nha.
Huyết Linh HẮN ngước nhìn qua tên nửa người nửa sói kia, chân mày giật giật, nghĩ không biết tên này hắn bản tọa bản tọa có bị khùng hay không nữa.