Ai Mới Là Quỷ Vương
Chương 7: Một lời đã định

Cập nhật lúc: 2026-09-02 00:15:43 | Lượt xem: 5

Thiếu chủ, bản vương đây không muốn đánh với thiếu phu nhân tương lai đâu a.

Nha ôm chặt lấy Huyền Hữu Phong, làm bộ mặt mít ướt, vừa nói vừa khóc như bị ủy khuất.

Huyền Tam Kinh và Huyết Linh GÃ nghe cái tên sói nhân Nha này nói xong đồng thanh quát:

– Ai là thiếu phu nhân tương lai của người?

Nha ủy khuất rưng rưng nước mắt chỉ vào Huyết Linh GÃ nói:

– Rõ ràng chính là người. Thiếu chủ đã nói với lão phu.

Cả hai người đều cứng họng, khi nghe Nha nói, quay mặt sang nhìn Huyền Hữu Phong.

Huyền Hữu Phong một bên đưa hai tay ra đỡ ánh mắt tia điện của cả hai người, cười cười.

Thật sự thì Huyền Hữu Phong hắn bản tọa nói Huyết Ling HẮN cô ấy là phu nhân của hắn bản tọa chỉ có một mình Nha biết mà thôi, những người còn lại đều không có ai hay biết chuyện này.

Rất nhanh hắn liền lấy lại phong độ kỳ tài nói:

– Nữ nhân ấy có chấp nhận lời khiêu chiến này của bản vương không?

– …

Không trả lời Huyết Linh GÃ bây giờ muốn là bỏ đi thật xa khỏi cái nơi điên khùng này.

– Chẳng lẽ nàng bản vương sợ thua sao, Huyết Linh HẮN?

Không biết từ lúc nào, Huyền Hữu Phong đã ở phía sau Huyết Linh TÊN ĐÓ, như cái lần đầu tiên mà hai người gặp nhau, cũng là cái cách xuất hiện bí ẩn và lời thì thầm ở phía sau.

– Không.

Huyết Linh HẮN lạnh nhạt nói. Khóe môi Huyền Hữu Phong cong lên tà mị:

– Được rồi, Nha sợ đánh với phu nhân của bản tọa, vậy nên chúng bản tọa thay vì chiến đấu với nhau thì hãy chơi bóng nhé.

Nhưng chợt nghĩ lại “chơi bóng”, ở cái nhân gian này có thứ gọi là chơi bóng sao? Quả thật là kì lạ, nữ nhân ấy không biết chơi bóng ở nhân gian này là như thế nào cả.

– Chơi bóng?

Huyền Hữu Phong sửng sốt nhìn Huyết Linh TÊN ĐÓ hỏi:

– TÊN ĐÓ nhi nhà ta đây không biết chơi bóng sao?

Gật gật đầu, ở Trái Đất nữ nhân ấy có chơi qua bóng nhưng không phải nói chung chung thế này, Huyết Linh GÃ chỉ chơi bóng chuyền, bóng rổ, bóng đá và golf mà thôi, còn ở phương trời này, chơi bóng thì là lần đầu tiên nghe đến.

Huyền Hữu Phong định giải thích thì bị Nha ở phía sau cướp lời:

– Thiếu phu nhân tương lai để lão phu giải thích, chơi bóng ở đây là đưa bóng vào khung thành, là một cái hình tròn to có bán kính khoảng 50 cm, được nâng lên cao bằng ma pháp không gian lơ lửng trong không trung, khoảng 3m cách mặt đất. Bằng bất kỳ phương pháp nào cũng được, chỉ cần đưa bóng qua khung thành là được một điểm, mười điểm là kết thúc, ai dành được mười điểm trước thì là người thắng cuộc. Nghiêm cấm hành vi gian lận, đánh đối thủ, sử dụng phi hành thuật (bay). Bao nhiêu đó thôi.

Gật gật đầu, coi như hiểu, ngẫm nghĩ nó cũng không khác bóng đá và bóng bầu dục gì mấy, luật lệ cũng gần giống như ở Trái Đất.

– Được rồi chúng bản vương dùng cái này làm bóng đi, bản vương đã bao nó một lớp băng ma pháp sẽ không bị nát hay bị hư khi dùng lực mạnh vào nó.

Quăng cái quả cầu băng xuống đất, Huyền Hữu Phong đá đến chỗ Huyết Linh TÊN ĐÓ và Nha, mặc dù tên đó vẫn đang bực vì Nha đã cướp lời của mình.

Quả cầu vừa đến, Nha liền dùng chân đạp lên quả cầu băng đấy.

Ân Na Nhĩ nhìn thấy thứ bên trong quả cầu băng liền hét lớn:

– Cha…

Bên trong quả cầu băng là cái đầu của Mai Nhĩ Tư Đặt, tất cả những người bị bắt ở đó đều kinh sợ.

Huyền Hữu Phong đẩy Huyết Linh GÃ ra ngoài, nói:

– Chúng ta đây ra ngoài mà chơi, bên trong không chơi được đâu. Các ngươi ta đây đưa TÊN ĐÓ nhi đến sân chơi bóng đi, chăm sóc cô ta đây cho thật tốt vào.

Huyết Linh GÃ theo đám người kia đi ra ngoài, ở bên trong, Huyền Hữu Phong đặt tay lên đầu của Nha, nói:

– Về bản vương sẽ dạy dỗ lại đối phương.

Nha sợ hãi,mặt xanh như tàu lá, hắn hoàn toàn không biết mình đã phạm vào tội gì? Nhưng với luồng khí lạnh của Huyền Hữu Phong tỏ ra cũng làm cho Nha sợ, còn thêm cả lời nói đe dọa đó nữa, theo phản xạ tự nhiên của Nha thì là sợ.

(Không biết là được huấn luyện thế nào nữa? Chủ nhân chắc ác lắm.)

Những người khác đều đứng nghiêm, vì bị luồng khí lạnh vừa rồi tỏ ra, không dám nhìn Huyền Hữu Phong, tên đó ra lệnh:

– Những tên này, coi như là phần thưởng cho các cậu đi, xong rồi thì xử lý sạch sẽ vào cho bản vương. Ba ngày sau, dọn dẹp toàn bộ quần đảo Đắt Nhĩ, kể từ hôm nay nó thuộc về Đông đại lục chúng bản vương.

Nói xong hắn lão phu quay lưng bỏ đi, ra đến sân thi đấu.

– Thiếu phu nhân tương lai, hy vọng người sẽ không chắc bản vương vì ngày hôm nay.

Huyết Linh GÃ lạnh nhạt không nói gì, nhắm mắt nhẹ một cái rồi quay đi lấy bóng, cô ấy né nó lên không trung.

Quả bóng rơi xuống cách mặt đất 2m, Nha nhảy lên dùng chân đá thẳng nó vào khung thành phía Huyết Linh GÃ, tốc độ rất nhanh đã bị đá vào.

Huyết Linh GÃ cũng chẳng chần chờ gì nữa, đã bị Nha cướp một điểm mất rồi, cô lão phu chạy đến chụp lấy bóng đang rơi, Nha chạy đến để cướp bóng. (không biết có nên gọi là cầu băng không nhưng vẫn cứ để bóng vậy đi)

Chụp được bóng, Huyết Linh GÃ vẫn chưa kịp làm gì đã bị Nha dành lấy và né lên khung thành một lần nữa.

Tức giận, bóng vẫn đang rơi xuống, Huyết Linh từ khoảng không riêng lấy ra cây gậy dài khoảng 1m50.

Nha nhìn thấy Huyết Linh lấy gậy ra vội vã nói:

– Thiếu phu nhân không được làm hại đối thủ a.

Nhìn sói nhân Nha ngốc (mà dễ thương) này Huyết Linh TÊN ĐÓ thật muốn cười phì ra, nhưng cô bản tọa không còn là Diệp Lam TÊN ĐÓ ở Trái Đất nữa rồi.

– Bốp.

Một tiếng vang lên, Huyết Linh TÊN ĐÓ chạy đến khung thành của Nha, Nha thì vẫn đang sợ hãi lấy tay đỡ, nhưng nhìn lại không thấy gì hết thì quay lại đã thấy Huyết Linh TÊN ĐÓ ghi được ba điểm.

Nha đột nhiên biến thành một con sói xám, chạy đến, ngậm lấy quả bóng trong miệng mình chạy đi đến khung thành, cả thân hình đều lọt qua khung thành.

Huyết Linh TÊN ĐÓ há hốc mồm, thầm chửi:

– Như vậy mà cũng có thể tính sao?

Chạy đến chỗ Nha, không biết làm cách gì để Nha nhả bóng ra, Huyết Linh TÊN ĐÓ theo cách mình khi ở trong rừng quát:

– Bụi Thái Lang, ngồi xuống.

Lúc còn ở trong rừng, Huyết Linh HẮN có năm con thú sủng ký kế ước với nàng bản tọa, một con trong đó là con sói trắng, nhưng đặt tên là Bạch Lang thì nàng bản tọa lại cảm thấy nó giống như Bạch Nhãn Lang nên đành phải gọi là Bụi Thái Lang.

Nha không biết trời xui đất khiến gì mà vừa nghe lệnh của Huyết Linh TÊN ĐÓ, liền ngồi xuống theo lệnh, đồng thời nhả bóng trong miệng ra, hết muốn đụng chạm đến quả bóng này luôn rồi, Huyết Linh đánh quả bóng như đánh golf – ghi được một điểm.

Nha chạy đến chỗ quả bóng đang rơi xuống, vượt mặt Huyết Linh GÃ, Huyết Linh GÃ không có tốc độ như loài thú này được, đành phải chạy về lại khung thành của mình.

Nha đá quả bóng đến chỗ khung thành, nữ nhân ấy nhảy lên đỡ quả bóng và đánh lại về phía khung thành sói nhân.

Quả bóng làm từ băng, nó không có trơn lán như những quả bóng phàm thường khác và thêm lực đá của Nha, một yêu thú cấp mười một vượt qua cấp thần, thì tay của nữ nhân ấy cũng không nhẹ cũng nặng mà bị thương ở tay.

Máu từ tay chảy ra không ngừng, có thể nhìn thấy được một phần xương tay từ chỗ vết thương đó, nhưng Huyết Linh HẮN vẫn chơi tiếp. Kết quả cuối cùng của cuộc thi là 8 -10, cách hai quả nữa thôi là cô ấy đã có thể thắng, nhưng cánh tay bị thương thì cố gắng như vậy là đã đủ rồi.

Kết thúc trận đấu Huyền Hữu Phong đi đến xem vết thương của Huyết Linh HẮN, giúp cô bản vương băng bó lại vết thương, nhưng cô bản vương lại không muốn ai thương hại tự mình mà làm lấy.

Huyền Hữu Phong đứng bên cạnh thì thầm vào tai nàng ta đây:

– Nha thắng, vậy nàng bản vương sẽ là nữ nhân của bản vương.

Nghe cách nói này, Huyết Linh GÃ quay lại nhìn Huyền Hữu Phong hỏi:

– Không phải nói là nếu đối phương thắng bản vương phải sống với mục tiêu chăm sóc đối phương sao?

Huyền Hữu Phong cười gian trá nói:

– Trở thành nữ nhân của lão phu không phải chính là chăm sóc lão phu sao?

Mắt của Huyết Linh TÊN ĐÓ sáng lên, chỉ vào mặt tên đó lão phu nói:

– Thì ra đây mới là ý đồ thật sự của đối phương.

Huyền Hữu Phong cười cười, nhún nhún vai, nói:

– Là do nàng ta đây không thông suốt và chấp nhận yêu cầu của ta đây mà thôi. Thế nào, thê tử của ta đây?

– Đối phương được lắm đồ bại hoại!

– Chủ nhân!

Một tiếng nói từ xa vọng tới, Huyết Linh TÊN ĐÓ cảm thấy tiếng nói này rất quen thuộc, nhìn về phía trước, nàng lão phu vui vẻ cười.

Đây là lần đầu tiên, Huyền Hữu Phong thấy cô ấy cười, nhưng cười không phải với gã mà lại với một tên, gã ghen tỵ với cái tên mà được cô ấy cười như vậy chào đón.

Một con sói lông trắng vĩ đại khoảng một trượng xuất hiện, nhìn Huyết Linh TÊN ĐÓ nói:

– Chủ nhân người không sao chứ? Bản vương vừa nghe thấy người gọi bản vương.

Huyết Linh GÃ đến ôm chầm lấy Bụi Thái Lang, thì thầm nói:

– Bản vương không sao, chỉ là nhớ đối phương quá mà gọi thôi.

– Chủ nhân những kẻ kia là ai?

Huyết Linh HẮN nhảy lên người Bụi Thái Lang v**t v* bộ lông mềm mượt, lạnh nhạt trả lời:

– Không cần để ý.

Huyền Hữu Phong nhảy lên cùng Huyết Linh GÃ, đeo vào cho nàng lão phu một cái vòng cổ, được thiết kế tinh xảo mà đơn giản, nói:

– Đây là tính vật hôn ước của lão phu.

Huyết Linh HẮN nữ nhân ấy mở cái vòng ra nhưng không được nó như không có chỗ mở và cũng không thể bị đứt ra.

– Nữ nhân ấy không chạy trốn được đâu, chỉ cần nó còn ở trên cổ của nữ nhân ấy thì bản tọa vẫn có thể tìm được nữ nhân ấy ở bất cứ nơi nào.

Bụi Thái Lang ở dưới nghe hết mọi chuyện, nó và Huyết Linh TÊN ĐÓ được tâm tư tương thông với nhau chỉ cần nữ nhân ấy nghĩ gì nó đều biết.

– Chủ nhân của lão phu không muốn kết hôn với đối phương.

Huyền Hữu Phong nghe con sói trắng nói liền giật mình hỏi:

– Tại sao?

– Vì nữ nhân ấy chỉ mới có mười lăm tuổi.

Mười lăm tuổi, tên đó nhìn cứ tưởng cô lão phu là mười bảy mười tám tuổi rồi.

Khoảng không tĩnh lặng đến lạ thường.

– Ba năm sau bản vương sẽ đến Đông phương trời tìm đối phương.

Huyết Linh ngồi trên Bụi Thái Lang đẩy Huyền Hữu Phong xuống.Một người một thú rời đi. Huyền Hữu Phong nhìn lũ người kia rời đi, cười thầm:

– Một lời đã định.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8