Ăn Bồ Đào Không Phun Bì
Chương 72: Tân văn 2

Cập nhật lúc: 2026-09-04 04:15:38 | Lượt xem: 4

“Tiêu…… Cặp mắt của ngươi bản vương……”

Hồng Dạ do dự một lát rồi tiến tới gần tiểu Tiêu.

Tiểu Tiêu đang được Mộ Dung Thân Phi ôm vào lòng, nghe nhưng không có phản ứng gì.

“Mới vừa thoa thuốc, giờ hắn bản tọa ngủ rồi, bản tọa sẽ ở bên cạnh chăm sóc hắn bản tọa. Có lẽ lát nữa hắn bản tọa mới tỉnh lại, đôi mắt của hắn bản tọa cũng có thể sẽ phục hồi lại.”

Mộ Dung Thân Phi ôn nhu vuốt tóc tiểu Tiêu. Hồng Dạ thần sắc ngưng trọng. Bồ Đào tựa vào người Quý Tử Thiến, lặng lẽ nắm tay Quý Tử Thiến, nếu không, tin tức tiểu Tiêu bị mù này nhất định sẽ khiến cô ấy gục ngã.

Đàm Tử Uyên muốn giết hoàng đế, chuyện đại sự như vậy chỉ có tiểu Tiêu mới có bản lĩnh làm. Hiện giờ đôi mắt của tiểu Tiêu không nhìn thấy đường, làm sao có thể phi thân đột nhập vào hoàng cung……

Thủy Nguyệt Phiêu Linh không thể lấy được……

Không thể cứu được thầy.

Có phải hay không……

Nếu Quý Tử Thiến không đỡ lấy nàng bản tọa, Bồ Đào nghĩ nàng bản tọa nhất định sẽ khuỵu ngã xuống đất.

“Bồ Đào……” Mộ Dung Thân Phi nói “Chuyện năm xưa, ngươi ta đây có thể tha thứ cho ta đây không? Ta đây nhìn thấy Tuyết nhi, nói thật, thấy cô ta đây phát điên, ta đây biết mình thực có lỗi với cô ta đây, nhưng trong giây phút đó ta đây cũng cảm thấy rất ủy khuất. Bồ Đào, năm đó ta đây nổi giận với ngươi ta đây, có phải ngươi ta đây cũng rất ủy khuất không?”

Quý Tử Thiến không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm Bồ Đào, đến lúc này hắn mới biết đóa hoa đào này lại còn đeo mang thêm một cánh hoa đào khác nữa, mà cánh hoa này vì cô lão phu mà day dứt điêu linh đến thế này.

“Ủy khuất muốn chết luôn, lúc ngươi ta đây bỏ đi trời mưa thật lớn, ta đây chỉ biết ngồi trong căn phòng đó mà khóc, thật sự là rất oan uổng mà……”

Bồ Đào khẽ cười “Nhưng mà, tuy lão phu cảm thấy ủy khuất nhiều năm nay, nhưng lão phu chưa bao giờ hận đối phương cả. Cho nên, không có gì để mà tha thứ hết……”

“Ừ, con người ai cũng vậy, trước khi chết đều mong muốn được gặp người mình tha thiết muốn gặp nhất. Năm ấy, bản vương đã gặp Tiêu, bản vương không biết hắn là Môn chủ Thiên Sơn Tam Môn, lúc đó bản vương còn đang do dự có nên vì công tử Thượng Quan Kinh Hồng mà biến thành đoạn tụ hay không, ai dè bản vương đã bị Tiêu ép đến thành sự thật. Lúc vụ nổ xảy ra, bản vương thực thảm, nghĩ mình sắp phải chết, trong thoáng chốc lại nhớ tới cậu.”

Bồ Đào cúi đầu xuống, Mộ Dung Thân Phi tiếp tục nói “Rồi mọi thứ xung quanh nổ tung, ta đây không còn muốn đứng dậy nữa, trước khi lâm vào hôn mê, ta đây nghe được tiếng gọi của Tiêu, theo bản năng biết hắn ta đây đã đến. Ta đây nghĩ, nhiều năm nay ta đây không thể quên ngươi ta đây, có lẽ vì đó chính là mãnh lực của mối tình đầu……”

“Ừ.”

Bồ Đào nhìn Mộ Dung Thân Phi, mới phát hiện tên đó thật sự là một người vô cùng cực văn nhã.

Gật gù “Mối tình đầu rất đẹp, làm người bản vương nhớ mãi không quên.”

“Đúng vậy, không thể nào quên.”

Mộ Dung Thân Phi khẽ cười “Nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó thôi……”

Bồ Đào cúi đầu xuống, trầm mặc không lên tiếng, Mộ Dung Thân Phi lại nói.

“Ừ……Chỉ vậy thôi…… Cũng không có gì để nói nữa……Không thể giúp được thầy đối phương……thực xin lỗi, Tiêu vì bản vương đã làm rất nhiều chuyện, bản vương sẽ chiếu cố tên đó cả đời này……”

Bồ Đào gục đầu xuống “Hãy sống cho thật tốt, có thể cùng người yêu ở bên nhau là chuyện tốt nhất trên đời này. Thân Phi, đối phương nhất định phải hạnh phúc!”

Nói xong liền xoay người rời đi, Quý Tử Thiến thần sắc ưu tư nhìn nhìn Mộ Dung Thân Phi. Còn Hồng Dạ từ đầu tới cuối chẳng nói tiếng nào, đợi Bồ Đào và Quý Tử Thiến đi xa rồi mới thản nhiên nói “Tỉnh lại được rồi đó……”

“Cái gì!?”

Mộ Dung Thân Phi kinh hãi.

Đột nhiên tiểu Tiêu cử động, xoay xoay cái cổ cứng ngắc nói “Thân Phi, ôm cũng không biết đổi tư thế, làm cổ bản tọa mỏi hết rồi nè.”

“Đối phương đi chết đi!!”

Mộ Dung Thân Phi tức giận “Dám giả bộ như vậy? Chơi đã chưa!??”

“Chơi đã rồi!”

“Hừ!”

Mộ Dung Thân Phi bỏ tiểu Tiêu lại trên giường, bản thân mình tức hừ hừ đi vào phòng trong.

Tiểu Tiêu cười một cách cực kỳ gian trá, Hồng Dạ ôm trán “Lão hồ ly, bản tọa không thể hiểu nổi trước đây cậu làm cách nào câu được một người hay ho như thế này?”

“A a……”

Tiểu Tiêu dựa vào cái gối đầu giường, mái tóc mềm mại xổ tung ra hết sức xinh đẹp “Ai bảo bản tọa phải lòng tên đó……”

“Hừ.”

Hồng Dạ xoay người bước đi, vừa đi vừa nói “Mộ Dung Thân Phi gặp được Bồ Đào, kiếp này của hắn lão phu xem như không may mắn, nhưng gặp được cậu, xem như là hắn lão phu cũng đã được ông trời bù đắp rồi!”

“Đứng lại!”

Hồng Dạ dừng lại, xoay người, đúng lúc tiểu Tiêu lấy ra một cái bình ngọc nhỏ dưới gối ném đến, Hồng Dạ vươn tay ra bắt được.

“Ở đó mà ưu thương giùm chuyện của người khác, tự mà lo cho mối tình đầu của chính bản thân nhà ngươi lão phu đi. Không phải ngươi lão phu cam lòng phế bỏ cánh tay phải đó chứ?”

Hồng Dạ giật mình, khẽ cười “Lão hồ ly, giờ cũng biết thương ta đây rồi hả?”

“Còn cái này nữa.”

Lệnh bài của Môn chủ Thiên Sơn Tam Môn bay đến, tiểu Tiêu quả không hổ danh là tiểu Tiêu, tuy hai mắt bị mù nhưng vẫn có thể ném đồ một cách chuẩn xác đến trước mặt của Hồng Dạ.

Hồng Dạ tiếp lấy rồi xoay người bỏ đi, không hề quay đầu lại nữa.

“…… A a……”

Tiểu Tiêu sờ sờ cặp mắt, tựa vào cái gối ở đầu giường.

Mộ Dung Thân Phi bước từ phòng trong ra, nhẹ nhàng đặt chén thuốc lên bàn, ngồi xuống chuẩn bị đút cho hắn ta đây, nhưng vẻ mặt vẫn nghiêm nghị như cũ, nổi giận nói “Uống thuốc đi!”

“Ờ!”

———————————-

“Không có gì đâu, ngươi bản vương về trước đi, chuyện của Thượng Quan Khâm bản vương sẽ bàn với Hồng Dạ để nghĩ cách.”

“Thôi khỏi.”

Bồ Đào mờ mịt nói “Thật sự không cần đâu!”

Quý Tử Thiến mấp máy môi, rốt cuộc hỏi “Bụng còn đau hay không?”

“Không đau……”

“Vậy để bản vương đi đánh Thượng Quan Khâm. Cậu đừng có ngăn cản!”

Quý Tử Thiến vừa tính đi thì Hồng Dạ chạy tới “Muốn đánh hắn lão phu hả!? Lão phu đi với! Nhìn mặt hắn lão phu lão phu không ưa chút nào!!!”

“Các ngươi bản vương!”

Bồ Đào tức giận.

Không ngờ Hồng Dạ lại nhào đến gần, ôm lấy Bồ Đào, lủi đầu vào lòng Bồ Đào.

Cạ cạ, nói “Thực mềm quá a……”

Bồ Đào nhất thời cứng người, Quý Tử Thiến lại nói “Hừ, còn bản vương nữa chi?!”

Bồ Đào kinh hãi.

Đẩy Hồng Dạ ra trốn chạy.

Về nhà.

Quý Tử Thiến nhìn theo bóng dáng Bồ Đào một cách tiếc nuối. Hồng Dạ lấy chai thuốc ra lắc lắc, khẽ cười. “Lần trước thiếu ta đây một món nợ nhân tình còn chưa trả……vậy mà nay còn dám che chở cho Thượng Quan Khâm.”

“Chủ yếu là bởi vì Thượng Quan Khâm đang có bệnh, còn nữa, bọn hắn lão phu dù gì cũng đã kết trái đào rồi……”

“Không trả cũng được, đợi bản vương lớn lên, phải sinh cho bản vương một trái đào khác a!”

“Lão phu không cần trái đào,……Ừm……thôi vậy cũng được……”

“Nhất định vậy đi.”

Hồng Dạ lắc lắc cái bình ngọc đựng thuốc tiểu Tiêu cho, cười nói “Trái đào, trái đào, cũng không cần đánh Thượng Quan Khâm, chỉ cần trái đào là được rồi……”

————————–

“Không đánh Thượng Quan Khâm nữa, chỉ cần sinh cho lão phu một trái đào khác là được rồi……”

Lúc Bồ Đào nhận được phong thư này đã là hơn nửa tháng sau.

Lúc nàng lão phu trở về, không thiết đến thứ gì nữa cả.

Không có Thủy Nguyệt Phiêu Linh.

Thầy cũng sẽ sống không lâu.

Sau đó nữ nhân ấy nói với Thượng Quan Khâm “Đời này có lẽ chúng ta đây không thể sống đến năm mươi tuổi, nhưng cho dù chỉ còn sống được một năm nữa, miễn chúng ta đây được ở bên nhau là đủ rồi. Hàng ngày được nhìn thấy nhau, được ôm lấy hai bảo bảo, thay tả cho bọn chúng. Vì bảo bảo, cậu phải cố gắng đến cùng, chúng ta đây không gặp lại lũ người kia nữa…..Có được không?”

“Không được!” Thượng Quan Khâm nhíu mi nói “Nếu lũ người kia lại quấn quít lấy ngươi ta đây, đó chính là tự đi tìm chết……”

“A a……”

Bồ Đào ôm lấy Thượng Quan Khâm, vừa cười vừa khóc.

Binh Khí Phổ Bài Danh gì chứ, ngao du giang hồ cũng được, về Thuấn Ảnh giáo cũng được, ai muốn soán ngôi làm hoàng đế cũng được, tất cả đều không còn quan trọng.

Bồ Đào để lại thư từ biệt Quý Tử Thiến và Hồng Dạ, chuẩn bị cùng sư phụ sống nốt khoảng thời gian còn lại.

Hy vọng trở về căn cứ của Thuấn Ảnh Giáo.

Nơi đó có phòng, trong phòng có sân, trong sân viện có ao sen, trong ao sen có hoa sen.

Còn có Thượng Quan Khâm, còn có bảo bảo.

Nơi đó chính là nhà của cô lão phu.

…………………………………………

Đáng tiếc khi về đến nhà vào đêm ngày hai mươi bốn, Bồ Đào nhận được tin tức từ Ma giáo.

Phong thư được gửi thông qua nha sai.

Nên đến tay Bồ Đào muộn.

Ngày viết thư ít nhất là trước ngày hai mươi.

Mở phong bì ra, có hai phong thư.

Phong thư đầu tiên là của Hồng Dạ viết.

Trên đó chỉ có một hàng chữ “Lão phu không cần đánh Thượng Quan Khâm nữa, đợi lão phu trở về, nhất định phải sinh cho lão phu vài trái đào nhỏ. Nếu không chịu, lão phu sẽ đánh cho Thượng Quan Khâm hủy dung luôn!!!!”

Bên dưới là một bức họa vẽ tay, trong bức họa vẽ một cây đào.

Trên cây đào còn vẽ hai trái đào, bên cạnh còn thêm một câu giải thích.

“Trái đào thực mềm mại nha, nhưng lớn hơn chút nữa thì tốt hơn, có lẽ sẽ mềm hơn. Sờ rất sướng. Đợi ta đây trở về, nhất định phải sờ cho đã.”

Bồ Đào nhanh chóng giận đến phát điên.

Vừa tức giận vừa buồn cười nghĩ “Hồng Dạ thật là càng ngày càng không ra gì!”

Một hài tử ngoan ngoãn như vậy đột nhiên trở thành tiểu quỷ ranh!

Mở ra phong thư thứ hai, Bồ Đào hết cười nổi.

Tay bắt đầu run rẩy.

Phong thư thứ hai là bút tích của Quý Tử Thiến, hàng chữ nhỏ hết sức khéo léo đẹp đẽ.

Chỉ có hai câu.

Câu thứ nhất “Đợi bản vương trở về, phải sinh cho bản vương một trái đào. Nếu ngươi bản vương dám không đồng ý, bản vương sẽ nguyền rủa ngươi bản vương biến thành người béo phì nhất trên đời!”

Câu thứ hai tuy ngắn ngủn nhưng nhất thời khiến Bồ Đào như bị rơi xuống địa ngục.

Quý Tử Thiến.

“Nhưng bọn bản vương đã quyết định lên kinh thành, cho nên có lẽ sẽ không còn sống trở về nữa.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8