Ăn Bồ Đào Không Phun Bì
Chương 73: Đại kết thúc
Từ Mặc Trúc thành đến Kinh thành, nếu đi bằng xe ngựa, nhanh nhất cũng phải hơn mười ngày mới đến. Mà lúc này, tin tức hoàng đế bị thích khách đã truyền khắp Trung nguyên.
Bồ Đào cầm bức thư tín ngẩn người cả buổi chiều, tối đó gặp được Vực Tuyết vừa đến từ Ma giáo.
“Giáo chủ bị thất thủ.”
Thấy bộ dáng Bồ Đào sợ tới mức khóc không nổi, Thượng Quan Khâm bình tĩnh hỏi Vực Tuyết “Tên thằng nhóc Hồng Dạ kia cũng đi?”
“Trước khi Giáo chủ và Hồng Dạ khởi hành, có nhắn lại với tại hạ rằng nếu nhận được tin giáo chủ thất thủ thì hẵng thông báo với các cậu. Tại hạ cáo từ trước, nếu nghĩ ra được cách nào, hy vọng Thuấn Ảnh Giáo có thể trợ giúp.”
Thượng Quan Khâm cúi đầu xuống, cất bước theo sau Vực Tuyết, sắc mặt hết sức kém nhìn Bồ Đào, thấy lá thư trong tay cô ấy đã bị vò nhàu nát.
“Món nợ nhân tình này, phải làm như thế nào đây?”
Thượng Quan Khâm nhẹ nhàng chống cằm, thản nhiên khẽ thở dài, Bồ Đào chỉ lắc khẽ lắc đầu, đôi mắt sưng đỏ, nhưng khóc không nổi.
“Lúc này còn có thể làm được gì?”
Bồ Đào tắt cả tiếng.
Lại mở bức thư ra xem lại, nhưng chữ viết đều đã mơ hồ, không còn thấy rõ gì nữa cả.
“Có thể làm được gì?” Bồ Đào che mặt lại, bất lực nói.
“Có Huyết TÊN ĐÓ Phiêu Linh, Tuyết Nguyệt Phiêu Linh, có Thủy Nguyệt Phiêu Linh, nhưng nơi bọn tên đó đột nhập vào lại chính là cấm địa trong hoàng cung, lúc này chắc có lẽ đã bị nhốt vào đại lao rồi? Sư tôn, nếu kết hợp với Vực Tuyết, chúng bản tọa có thể đột nhập vào thiên lao hay không?”
“Theo lý, từ đây đến kinh thành, cho dù là bay, cũng phải bay mất nửa tháng. Lũ người kia dùng dịch trạm của nha sai để gửi thư, chính là vì không muốn bọn bản tọa đến kịp. Đợi đến lúc bọn bản tọa đến, bọn tên đó đã trở thành một nắm xương tàn rồi.”
“Không! Đừng dọa ta đây!”
Bồ Đào hoảng sợ nói “Đừng! Nhất định còn biện pháp khác……Nhất định có!”
“Đợi đi.”
Thượng Quan Khâm ôm Bồ Đào, cảm nhận bả vai nàng bản vương run lên nhè nhẹ “Đợi thôi, đợi tin từ kinh thành, tin từ Hoàng đế, còn có tin từ Đàm Tử Uyên nữa. Hồng Dạ và Quý Tử Thiến đều là người thông minh, có lẽ sẽ có cách thoát thân.”
Bồ Đào rốt cục bật khóc thất thanh lên.
Khóc đến ngất xỉu.
Tỉnh lại, vẫn không có gì thay đổi. Bồ Đào thậm chí có thể cảm giác được tính mạng của Quý Tử Thiến và Hồng Dạ đang từ từ mất đi theo từng khắc trôi qua.
Ban đêm, Thượng Quan Khâm phái toàn bộ thế lực của Thuấn Ảnh Giáo ra ngoài, tận dụng tối đa mạng lưới tình báo để tìm hiểu tin tức.
“Còn…… Phải…… Đợi………Sao?”
“Đợi.”
Đêm dài, hai người vẫn thức đợi tin.
Thượng Quan Khâm cởi áo trắng khoác lên người cho Bồ Đào, gió đêm lạnh, sương sớm khiến mái tóc của hai người ướt nhẹp.
“Lúc này, có năng lực cũng chả làm được gì……”
Thượng Quan Khâm đột nhiên lẩm bẩm nói.
Bồ Đào đầu óc mờ mịt, giờ phút này có chút thanh tỉnh, bình tĩnh lại một chút “Đợi đi……”
“Hồng Dạ mệnh lớn mà, với lại, Tử Thiến là Quý tiểu Hầu gia, Hoàng đế cũng là thân thích của hắn.”
Con bồ câu trắng mang theo thư tín bay tới, đậu trên vai Thượng Quan Khâm, tháo bức thư xuống xem, Thượng Quan Khâm khẽ nhíu mi lại.
“Trong thư nói gì!?” Bồ Đào kinh hãi đứng bật dậy.
“Hai ngày trước Quý lão hầu gia bị triệu về kinh thành khẩn cấp, chỉ nói là vì hoàng đế gặp chuyện. Toàn bộ kinh thành bị giới nghiêm chặt chẽ hết sức….Thám tử chỉ tra ra được đến đó thôi……” Thượng Quan Khâm nghĩ nghĩ, lại đột nhiên cười nói “Không có truyền ra tin tức thích khách bị định tội, mà Quý lão hầu gia lại tức tốc chạy về kinh, Quý Tử Thiến quá nửa là không xảy ra chuyện gì, Hồng Dạ chắc cũng còn sống.”
Bồ Đào biết là Thượng Quan Khâm chỉ phỏng đoán mà thôi, nhưng trực giác cho cô bản tọa biết, đám người kia nhất định sẽ không xảy ra chuyện, nên liền thả lỏng.
Đêm không ngủ được, mãi đến khi trời gần sáng, lại một con bồ câu nữa bay về, sau khi Thượng Quan Khâm mở ra xe, đột nhiên thân hình trở nên cứng ngắc.
Bồ Đào thầm nghĩ chắc là có chuyện không hay rồi, vội vàng nhào lại chộp lấy lá thư, mở ra, bản thân cô ấy cũng chấn động mạnh.
Bởi vì bức thư này là do Quý Tử Thiến viết!!!
“Không có việc gì, đừng quá nhớ lão phu. Mau đi tìm Đàm Tử Uyên.”
Không có việc gì……
Đừng quá nhớ bản vương……
Bồ Đào chợt nhớ tới hồi ở Hầu gia phủ, hắn bản vương cũng đã viết như vậy “Đừng quá nhớ bản vương……”
“Đừng quá nhớ……” Bồ Đào si ngốc.
“Đi thôi!”
Thượng Quan Khâm đột nhiên kéo Bồ Đào đứng lên, hai người ngồi ở trong sân viện đợi suốt đêm.
“Bọn hắn bản vương quả thật là còn sống! Đi tìm Đàm Tử Uyên mau!”
—————————-
Trong xe ngựa cô ấy ngủ mê mệt.
Từ lúc biết hai người kia không bị gì cả, Bồ Đào trực tiếp lủi đầu vào lòng Thượng Quan Khâm nằm.
Dù sao cũng chỉ là con người phàm thường, sau khi khóc mệt rồi thì phải ngủ.
Đến khi xe ngựa đậu trước tòa trang viện nơi Đàm Tử Uyên ở, vừa lúc thấy hắn bản vương đang chăm sóc chậu hoa trong sân.
Lúc đó, Bồ Đào và Thượng Quan Khâm đã hai ngày liền chưa ăn gì.
Nhất là Bồ Đào, sắc mặt nàng bản tọa thực tái nhợt.
Đàm Tử Uyên thấy hai người, trực tiếp ra đón, khẽ cười hỏi “Bọn cậu đến rồi à?”
Dứt lời chỉa chỉa vào chiếc bàn đá nhỏ trong đình viện “Mấy con bồ câu đưa tin từ kinh thành đều đang ở đây, hai vị chắc chưa ăn gì có phải không? Bồ câu tiềm, khẩu vị ăn không tệ chút nào.”
Thượng Quan Khâm thản nhiên hỏi “Ngươi bản tọa là Đàm Tử Uyên?”
“Đúng vậy, Thượng Quan giáo chủ, kính mộ đã lâu, ngươi bản tọa có biết vì sao tại hạ bắt bồ câu đưa tin làm thịt hay không?”
“Bởi vì chúng không mang đến tin tức tốt cho cậu.”
“Phải nha!”
Đàm Tử Uyên cười ha hả “Quý Tử Thiến thất thủ bị bắt, trạm tình báo tại kinh thành phóng bồ câu đưa tin đầy trời, Hồng Dạ vì cứu Quý Tử Thiến mà khai ra người yêu của lão phu, nay bọn ngươi lão phu đến đây, có phải cũng nên thả thêm bồ câu đưa tin hay không?”
Đàm Tử Uyên vẫn đang cười, nhưng Bồ Đào lại thấy phát lạnh.
Thì ra là thế!?
Quý Tử Thiến và Hồng Dạ vì bảo toàn mạng sống của chính mình mà khai ra người yêu của Đàm Tử Uyên!?
“Thật ra Quý tiểu hầu gia có lòng bao che giùm tại hạ, cho nên giờ này tại hạ mới còn mạng mà nhàn nhã đứng ở đây chăm sóc hoa. Nghe nói hôm nay Hoàng đế bệ hạ đã thả hai người đó ra rồi, còn người yêu của tại hạ thì bị bắt vào đại lao, hồi trưa này đã bị chém đầu.”
Thượng Quan Khâm nheo lại đôi mắt, Bồ Đào khẽ phát run, không ngờ sự tình lại trở thành như vậy.
“Tại hạ cũng không hận gì cả. Qua vài năm nữa, ngôi vị hoàng đế tự nhiên sẽ lọt vào tay tại hạ. Quý Tử Thiến làm cũng đúng, vì bảo toàn mạng sống của mình, lại vì muốn trở về gặp lại đối phương, tên đó không khai ra lão phu nên cũng không tính là đã phản bội lão phu. Chẳng qua, điều khiến lão phu không cam lòng là người làm hoàng đế kia, lão phu thừa nhận bản tính lão phu tâm ngoan thủ lạt, có lẽ tên đó cũng chỉ sống thêm được vài năm nữa, nhưng tên đó đã biết dã tâm của lão phu, căn bản sẽ không bỏ qua chuyện này một cách dễ dàng. Mà hiện giờ lão phu còn ham sống, còn điên cuồng muốn quá nhiều thứ, nên không thể không để cho người yêu của lão phu chết trước.”
Chỉ vào bồ câu “Bồ Đào thiếu nữ, nửa bản công pháp kia bản tọa đã đốt để tiềm con bồ câu này, công pháp không còn, nhưng bồ câu thì đã tiềm nhừ rồi, nếu cậu thích, có thể lấy về mà ăn. Cả hai chúng bản tọa không ai nợ ai nữa, sau này cũng không cần gặp lại.”
Tuyệt vọng là gì.
Có lẽ giờ Bồ Đào là người hiểu rõ hơn bất kỳ ai khác.
Đến tận lúc này, nàng bản tọa mới chân chính ý thức được, Thượng Quan Khâm tuyệt đối không còn cách cứu.
Huyết HẮN Phiêu Linh ăn mòn dần sinh mệnh của sư tôn, Bồ Đào nghĩ cũng không dám nghĩ thêm nữa.
Chẳng qua Đàm Tử Uyên bi ai một cách hết sức bình tĩnh, như tên đó đã nói, hiện giờ cô ấy và tên đó không ai nợ ai nữa, bởi vì hai người đều gián tiếp hại chết người yêu quý nhất đời của đối phương.
“Đi thôi.”
Thượng Quan Khâm giữ chặt bàn tay lạnh như băng của Bồ Đào, khẽ cười nói “Bảo bảo đang chờ bú sữa kìa.”
Nói dứt lời, kéo Bồ Đào rời khỏi trang viện của Đàm Tử Uyên.
Bồ Đào cứ quay đầu lại, không cam lòng nhìn thân ảnh Đàm Tử Uyên trôi về sau.
“Thầy……”
“Hả?”
“Sư phụ……”
“Hả?”
“Sư phụ……”
“Chuyện gì?”
“Thầy……”
Thượng Quan Khâm ngừng lại, ôm lấy Bồ Đào trực tiếp nhét cô bản tọa vào xe ngựa.
“Chỉ cần nghe được Mặc Lâm kêu lão phu là cha, sống lâu hay không đâu có gì là quan trọng.”
“Không……”
“Khởi hành đi!”
Thượng Quan Khâm kêu xa phu khởi hành, xe ngựa bắt đầu hướng về phía Thuấn Ảnh Giáo chạy đi.
Đôi mắt Bồ Đào đỏ ửng, Thượng Quan Khâm tao nhã tựa vào bên cửa sổ, chống cằm, giống hệt như năm xưa.
“Bồ Đào.”
Thượng Quan Khâm thành khẩn nói “Ta đây còn chưa chết mà.”
Bồ Đào run rẩy, tiến vào nằm trong lòng Thượng Quan Khâm, lẳng lặng không lên tiếng.
——————–
Quý Tử Thiến và Hồng Dạ quả nhiên bình an trở về.
Hồng Dạ chấp chưởng Thiên Sơn Tam Môn, thế lực dần dần thu lại, lại cùng Ma giáo và Thuấn Ảnh giáo kết thành liên minh.
Cuộc tranh đoạt bí tịch tuyệt thế vẫn diễn ra như cũ, nhưng Thiên Sơn Tam môn im hơi lặng tiếng, nên võ lâm cũng bắt đầu chậm rãi hồi phục lại.
Ba năm sau, hoàng đế giá băng, Đàm Tử Uyên xưng đế, cải quốc tính lại là Thuận Nguyên.
Từ đó về sau, thiên hạ thái bình, quốc thái dân an.
————————–
Đôi mắt của Tiểu Tiêu đã bắt đầu bình phục, nhưng nhìn không được rõ như lúc trước nữa.
Mộ Dung Thân Phi cùng hắn đi dạo khắp đại giang nam bắc toàn cả trung nguyên, trước là theo hắn đi Thiên Sơn Tam Môn thăm Hồng Dạ, sau đó lên xe ngựa đến Mặc Trúc thành.
Binh Khí Phổ Bài Danh lại một lần nữa được tiến hành, phái Thiếu Lâm được đề cử đứng ra tổ chức, theo thông lệ sẽ diễn ra ở Mặc Trúc thành như cũ.
Mộ Dung Thân Phi không có ý định tham gia.
Hắn bản vương trở về, chỉ là vì muốn gặp lại Bồ Đào.
Dù gì cũng là mối tình đầu của tên đó, lại có giao tình như vậy.
Nhưng tiểu Tiêu lại ăn dấm chua, buổi sáng không chịu ăn thức ăn trong khách đ**m, Mộ Dung Thân Phi chỉ biết cười khổ, tự mình sáng sớm ra ngoài đi mua đồ ăn sáng cho hắn.
Khi đến cái quán nhỏ bán sủi cảo, đột nhiên nhớ tới khoảng thời gian trước đây khi hắn cùng Bồ Đào tỷ thí võ nghệ, cảm giác rung động bồi hồi lúc mới yêu lần đầu, quả nhiên sau này không thể nào tìm lại được cảm giác đó nữa.
Có lẽ là vì thất thần, lúc quay đầu lại vừa lúc đụng vào một người đang đi phía sau.
Thì ra là một mỹ nữ, Mộ Dung Thân Phi nâng cô ấy dậy, vội vàng giải thích, lúc nhìn đến khuôn mặt của người nọ, hắn lão phu lại ngây người ra.
“Không sao, không sao!”
Người nọ lên tiếng nói. “Tướng công ta đây đang đợi, ta đây đi trước!”
Mộ Dung Thân Phi không tự chủ được nhìn chằm chằm vào vết sẹo trên cổ của người nọ, người nọ khẽ giật mình, tức thì cười nói “Dọa cậu sao? Vài năm trước cha ta đây cứu ta đây ra khỏi một trận hỏa hoạn nên mới có vết sẹo này, ta đây cũng không nhớ rõ chuyện trước kia. Tóm lại hiện giờ tướng công ta đây rất yêu thương ta đây, hắn ta đây không để ý, cũng sẽ không để ý, nên ta đây cũng không che giấu làm gì. Aizz, cậu thực anh tuấn, lại thực lễ phép, là một người tốt, đáng tiếc cậu không đẹp bằng tướng công của ta đây, aizz, ta đây đi đây, gặp lại sau!”
“Gặp lại sau……”
Mộ Dung Thân Phi ngơ ngác nói. “…… Tuyết nhi……còn sống…………”
“Khách quan, sủi cảo của ngài đây!”
Mộ Dung Thân Phi hồi thần tiếp lấy sủi cảo, nhìn theo bóng dáng người nọ, ánh mặt trời ấm áp sáng bừng gã như một giấc mộng.
————————
Hai bảo bảo đã biết đi đứng, nói cười.
Mỗi ngày đều tranh cãi đánh nhau í ới.
Đột nhiên Bồ Đào cảm thấy không biết mình có phải già rồi hay không nữa……
Hồng Dạ đại diện Thiên Sơn Tam môn đến tham gia Binh Khí Phổ Bài Danh, nhân tiện trên đường ghé ngang đây, cũng sắp tới rồi.
Còn Quý Tử Thiến hiện ở trong sân, cùng hai bảo bảo đang đánh nhau náo loạn ầm ĩ.
Bọn hạ nhân đang chuẩn bị tiệc tối.
Thượng Quan Khâm ngồi cạnh đó đọc sách, kiên quyết không thèm nhìn lấy Quý Tử Thiến một cái.
Bồ Đào chạy sang, hỏi sư phụ “Sư phụ, nhìn lão phu già rồi phải không?”
“Ừ.”
Đang mãi mê đọc đến khúc ly kỳ, Thượng Quan Khâm trả lời một cách hời hợt không hề để ý, Bồ Đào mím môi, quay đầu chạy đi.
Vượt qua Quý Tử Thiến đang nháo loạn với hai bảo bảo đến điên cuồng, Bồ Đào đâm sầm chạy ra cửa, đụng phải một người.
“Nha! Bồ Đào!”
Người vừa mới tới cao hơn Bồ Đào ít nhất một cái đầu, ba vạch phấn hồng nơi khóe mắt nay mờ đến mức không còn thấy rõ nữa.
“Hồng Dạ?”
“Ừ!”
Hồng Dạ cười mị mị, vươn tay ra, sờ sờ ngực của Bồ Đào. “Trưởng thành rồi, quả nhiên chỗ này cũng to ra nha……”
Bồ Đào gõ lên mái đầu màu nâu đỏ của Hồng Dạ một cái cốc.
“Muốn chết hả!”
“Cậu còn thiếu lão phu vài trái đào đó nha!”
Hồng Dạ nói “Vừa xuống xe ngựa là bản vương ba chân bốn cẳng tẩu thoát đến đây rồi, vậy mà còn đánh bản vương nữa? Không nhớ bản vương à?”
“Ba năm nay, là ai mỗi tháng đều lấy Xuân Cung đồ làm thư tình gửi cho ta đây, bền bỉ không hồi âm không thôi?” Bồ Đào nheo đôi mắt lại, Hồng Dạ sờ sờ cái mũi, tảng lờ Bồ Đào, chạy vào trong sân.
“Hồng Dạ.”
Quý Tử Thiến thấy Hồng Dạ, lộ ra nụ cười cực kỳ kỳ tài, nói “Ba năm không gặp, ngươi bản vương quả nhiên giống người hơn rồi đó nha.”
“Ba năm không gặp, quả nhiên kỳ tài càng ngày càng không giống người mà.” Hồng Dạ cũng cười nói. “Đã về đến đây rồi thì bản vương tạm thời sẽ không đi nữa, còn phải đến Ma giáo ngủ nhờ một thời gian mới được……”
“Ma giáo kín người hết chỗ, không nuôi mèo.”
“?!”
“Nghĩa phụ……”
Mặc Lâm ôm chầm lấy Hồng Dạ, Hồng Dạ móc cây quạt ra phe phẩy, bắt đầu nựng nịu chơi đùa với Mặc Lâm.
Đột nhiên Quý Tử Thiến nói nhỏ “Ê,……”
“Gì?”
“Sao Thượng Quan Khâm còn chưa chịu chết nữa?”
“Lão phu cũng đang buồn bực đây!”
“HẮN không chết thì chúng bản vương làm thế nào cùng Bồ Đào sinh ra trái đào?”
“Đúng vậy!”
“Không phải Huyết TÊN ĐÓ Phiêu Linh khiến tên đó sắp chết hay sao? Đã ba năm rồi mà!”
“Hừ……”
Quý Tử Thiến ra dấu bảo Hồng Dạ nói nhỏ thôi, vì hai bảo bảo đều đang trừng lớn cặp mắt quan sát hai người, còn bên kia Bồ Đào đang cùng hạ nhân xếp đồ ăn lên bàn.
“Có vấn đề!”
“Không được, khi về chúng bản vương phải cẩn thận nghiên cứu lại, không thể sinh quang minh chính đại, nhưng lén lút cũng được chứ……Phải cái là Bồ Đào trèo tường tựa hồ có chút khó khăn, nhưng không phải bọn bản vương trèo tường không thành vấn đề hay sao?”
“Bồ Đào không trèo tường được thì chúng lão phu trèo tường?!? Ý kiến hay nha!! Trở về hai lão phu phải cẩn thận nghiên cứu, nghiên cứu.”
“Ừ……”
Dưới bốn con mắt nghi ngờ quan sát của hai bảo bảo, một âm mưu được bí mật triển khai……
Thượng Quan Khâm cảm thấy khí hậu dễ chịu, đương nhiên, thân thể gã càng ngày càng thêm khỏe mạnh.
Thật ra gã đã nghĩ ra được một biện pháp, gã tự đoạn gân mạch, phế bỏ công phu Huyết GÃ Phiêu Linh.
Không ngờ thân thể hắn quả nhiên khỏe lại, trong lòng không khỏi ảo não, năm đó khẩn trương lo lắng sợ hãi, cũng không nghĩ ra, nếu không thể luyện thành, không phải phế đi là được rồi hay sao……
Đương nhiên, hắn ta đây cũng không nói chuyện này cho Bồ Đào biết, nếu không, ai mà biết cây đào lại sẽ khai hoa, kết vài trái đào ngoài ý muốn nữa.
Nhìn hai người thì thì thầm thầm đằng kia, Thượng Quan Khâm không cần nghe cũng biết chuyện bọn gã bàn tính nhất định không phải chuyện tốt.
Không thể để hai bảo bảo học thói hư tật xấu của bọn tên đó được.
Nhìn đến Bồ Đào đang cao hứng lăng xăng lít xít bên kia, đầu thì cài trâm Ngũ Phượng kim sai của Quý Tử Thiến tặng, người thì mặc xiêm hắn hoa lệ chói mắt Thượng Quan Khâm chọn cho.
Vậy mà còn chạy tới hỏi tên đó là nàng lão phu có bị già rồi hay không.
Aizz…… Cúi xuống xem sách tiếp, ánh nắng ấm áp, khí trời tốt lắm.
Trong sách ghi.
“Nếu không ghi lại nhật ký này, mình sợ rằng sau này sẽ quên hết mọi việc, không chừng nha, sẽ quên rằng mình đã từng học đại học, quên nhà của mình, thậm chí quên luôn thói quen thích viết nhật ký. Nhưng mà sư phụ, hắn đem cuộc đời của hắn giao cho mình, đột nhiên mình cảm thấy, có lẽ người quên được bỏ được, vô ưu vô lo, chính là người hạnh phúc nhất trên đời này……”
——————————– Toàn văn hoàn.
Phiên Ngoại Quốc Sư Quý Tiểu Uyển.
Truyện Ăn Bồ Đào Không Phun Bì vốn không có phiên ngoại, nhưng phần tiếp theo của bộ này là Quốc sư Quý Tiểu Uyển (310 trang word, font size 14), thể loại huyền huyễn, kể về đứa con gái trong cặp song sinh của Bồ Đào và Thượng Quan Khâm.
Vì mình chỉ thích những chi tiết liên quan đến các nhân vật trong bộ Ăn Bồ Đào Không Phun Bì nên mình chỉ trích đoạn những khúc nào có liên quan để làm Phiên ngoại thôi. Còn lại, nếu các bạn thích đọc trọn bộ về em Quý Tiểu Uyển, có thể nhờ Google ca ca mà down về đọc nốt nhé.
——————————–
Tiểu Uyển là một thiếu nữ hạnh phúc.
Nhà cô bản tọa tuy không phải danh môn giàu có gì, nhưng thân phụ có trang viện riêng, trong trang viện có sân, trong sân có ao, trong ao có hoa sen.
Cô ấy có cha là đệ nhất nam đại mỹ nhân, nương là đệ nhất nữ đại mỹ nhân.
Còn có một ca ca song sinh cũng là một mỹ nhân.
Đáng tiếc, Tiểu Uyển cũng chỉ là một tiểu thư khuê các.
Nguyên nhân thật tàn nhẫn.
Tuy là song sinh, nhưng nữ nhân ấy và ca ca, một người giống cha, một người lại giống nương.
Đáng tiếc ca ca giống nương, còn cô ta đây lại giống cha.
Lúc ấy mọi người đều nói, con trai giống mẹ nhất định là khuynh quốc khuynh thành, nhưng nếu con gái mà giống cha…
Vậy thì… nhất định sẽ gả đi không được
Gặp Tiểu Uyển.
Quý là quốc họ.
Nàng ta đây thật ra không phải họ Quý.
Nhưng hiện tại cô ấy chỉ có một cái tên, Quý Tiểu Uyển. Không phải Tiểu Uyển của uyển chuyển, mà chỉ là Tiểu Uyển – cái chén nhỏ.
Nói đến cái tên này mới nói, đây là tên do thân mẫu cô bản tọa đặt. Nghe nói khi cô bản tọa còn nhỏ, ốm tong teo như cây sậy, ăn cơm chỉ ăn đúng một chén nhỏ mà thôi.
Vốn nàng bản vương có một cái khuê danh vô cùng cực lịch sự tao nhã, đó là Thượng Quan Mặc Tuyết.
Nhưng trên bàn cơm, mẹ không nể mặt gì nói. “Đứa nhỏ này sao không ăn nhiều thêm một chút? Ta đây nghĩ cứ kêu ngươi ta đây là Tiểu Uyển – cái chén nhỏ là đúng nhất!” Vì thế người trong nhà cũng chỉ gọi cô ấy là Tiểu Uyển.
Lúc ấy Tiểu Uyển đã nói “Nương, cha gọi đối phương Bồ Đào, cho dù quả nho có lớn cỡ nào thì cũng nhỏ hơn so với cái chén – Tiểu Uyển nha.”
Chưa ăn xong cơm đã bị mẹ cốc lên đầu một cái.
Tiểu Uyển thì Tiểu Uyển, dù sao người khác nghe cứ tưởng là Tiểu Uyển của uyển chuyển dịu dàng.
Tuy mẹ vẫn thường khích lệ Tiểu Uyển rằng giống cha ta đây đẹp hết sức, khi yên tĩnh trông giống như một vị tiên tử, nhưng khi tranh cãi ầm ĩ thì chính là một ác ma.
Nhưng từ khi Tiểu Uyển theo những đứa trẻ đồng trang lứa chơi đùa, vô tình biết được câu nói về tướng mạo kia, nữ nhân ấy liền kết luận mình là một nữ hài tử xấu xí.
Hơn nữa cha là tuyệt thế mỹ nhân, vậy cô bản vương nhất định là tuyệt thế xú nữ.
Huống hồ hai nghĩa phụ cũng đều nói “Tiểu Uyển a, cậu thật sự là càng ngày càng giống cha cậu, bản vương nhìn mặt của cậu, nghĩ đến việc cha cậu chiếm lấy nương cậu, bản vương thật muốn đánh cho cậu một trận nha!”
Cho nên Tiểu Uyển bắt đầu cảm thấy tự ti, mỗi ngày nhìn ca ca song sinh càng ngày càng giống mẹ bản vương, đặc biệt là cặp mắt đào hoa, cô bản vương càng không vừa mắt. Không thuận mắt, tâm tình sẽ không tốt, vì thế hai đứa cả ngày cãi nhau, có khi đánh nhau lăn lộn thành một đống. Chuyện này làm mẹ bản vương cô bản vương rất rầu.
Lúc ấy, Tiểu Uyển mới sáu tuổi. Ca ca Mặc Lâm cũng sáu tuổi.
Sau đó cô ấy trưởng thành, thiên hạ thái bình.
Năm nàng ta đây được mười tuổi, ca ca cũng mười tuổi, Tiểu Uyển đột nhiên nghe được một câu nói.
Nữ tử không tài mới là đức.
Nàng ta đây tức thì chạy về hỏi nương, nương lại nói, nữ tử có tài mới là đức.
Vì thế một khắc kia, Tiểu Uyển cảm thấy con đường tương lai của mình thật rộng mở sáng sủa vô cùng cực!
Vào thời điểm đó, trong giới thanh thiếu niên trẻ trẻ tuổi, thịnh hành nhất nếu không phải là Minh chủ võ lâm, thì là Quốc sư viện.
Tiểu Uyển cân nhắc một hồi lâu, cảm thấy võ lâm không có gì hay ho, chả hơn được nhà cô lão phu là mấy, bởi vì cha lão phu của cô lão phu chính là đương kim đệ nhất cao thủ trong võ lâm.
Vì thế nữ nhân ấy quyết tâm dòm ngó đến Quốc sư viện.
——————————–
Quốc sư viện, chính là tên gọi tắt của Hộ quốc pháp sư, trong đương kim vương triều, địa vị này thậm chí còn cao hơn cả Hoàng đế.
Bởi vì đám người kia được xưng tụng như thần thánh, đảm nhiệm chức trách bảo hộ quốc thổ, không cho yêu ma quỷ quái xâm nhập.
Cho dù giang sơn có đổi chủ, nhưng địa vị Quốc sư sẽ vĩnh viễn không thay đổi.
Quốc sư mười năm đổi một lần, mỗi lần đều phải tuyển ra ba người chức trách khác nhau phụ trách làm quốc sư.
Còn những người bị thay thế sẽ trở thành sư phụ của Quốc sư viện, tiếp tục huấn luyện một thế hệ quốc sư tiếp theo.
Mà Quốc sư viện mười năm mới tuyển một lần, mỗi lần chỉ tuyển đúng hai mươi mốt người.
Mười tuổi bắt đầu vào học trong Quốc sư viện, hai mươi tuổi sẽ phải trải qua cuộc khảo nghiệm tài năng, sau cuộc khảo nghiệm mới quyết định có năng lực tranh cử chức quốc sư hay không.
Cho nên sau khi Tiểu Uyển năn nỉ ỉ ôi, cha mẹ của Tiểu Uyển đành phải dựa vào nghĩa phụ của Tiểu Uyển – Quý tiểu Hầu gia, nhờ người quen biết mới xin được vào Quốc sư viện. Thế là năm Tiểu Uyển được mười hai tuổi, cha mẹ luyến tiếc đưa nàng bản tọa vào Quốc sư viện.
Tất nhiên, mười hai tuổi đã được vào Quốc sư viện, tất cả mọi người đều biết, đây nhất định là dựa vào quan hệ hoàng thích quý tộc.
Cho nên Tiểu Uyển cảm thấy người đáng hận nhất trên thế gian này chính là hắn nam tử đã chỉ vào mũi của nữ nhân ấy mắng lúc nữ nhân ấy đang cao hứng phấn khích vào Quốc sư viện ngày đầu tiên “Người trong Quốc sư viện ghét nhất là đứa nào vào bằng cửa sau! Đối phương vào được đây bằng cửa sau! Chờ bị khi dễ đi!”
Đương nhiên, trước tiên không thể bỏ qua cuộc sống của Tiểu Uyển trong giai đoạn từ mười tuổi đến mười hai tuổi.
Từ sinh nhật mười tuổi, nữ nhân ấy đã định ra mục tiêu là sau này nữ nhân ấy nhất định phải trở thành một nữ quốc sư vĩ đại.
Tiểu Uyển rất thích đi dạo phố. Mẹ nàng bản vương nói, thích đi dạo phố chứng tỏ cái gì? Thích đi dạo phố chứng tỏ mình mới là một nữ nhân chân chính.
Đáng tiếc Tiểu Uyển không giống nương, bởi vì mỗi lần nữ nhân ấy dạo phố trở về, đều mua một đống sách.
Trốn ru rú trong nhà, vùi đầu đọc mấy ngày mấy đêm.
Khổ nhất là vị ca ca song sinh bị chứng khiết phích của nàng ta đây, nhìn thấy muội muội của mình tên đó không thể nhịn nổi!
Vì thế rốt cuộc có một ngày Mặc Lâm thật sự chịu hết nổi, tên đó đá văng cửa phòng của Tiểu Uyển ra.
Lúc ấy Tiểu Uyển đi chân trần, mặt mày chưa rửa, răng chưa chà, đầu tóc chưa chải, áo xống xộc xệch, còn lộ ra nửa cái yếm.
Sau lưng, mền thì không xếp lại, gối thì vương vãi tán loạn, một đống quần áo bẩn nhùi dưới chân giường, tất vứt đầy trên mặt đất.
Vì mẹ bản tọa và cha bản tọa đi du ngoạn không có ở nhà, Mặc Lâm thấy bộ dáng không ai quản lý của Tiểu Uyển, mới hiểu được lý do thật sự của việc muội muội mình gả không ra.
“Ít nhất cũng phải xếp mền lại chứ.”
“Tại sao phải xếp, chút nữa nằm đọc sách, không phải là sẽ xổ ra tiếp hay sao, để vầy cũng tốt vậy, Lâm nhi ca ca cậu nhìn xem, ánh nắng chiếu lên mền, thật ấm áp nha…”
“Không, không, ta đây chả thấy gì cả.”
Mặc Lâm lui ra sau từng bước, cực kỳ hối hận đã vào phòng này. Đối với người tắm mỗi ngày ít nhất hai lần như hắn, đây quả là một cơn ác mộng.
“Lâm nhi ca ca, đừng đi vội, ngươi lão phu xem, lão phu lại mua thật nhiều sách về Quốc sư viện nè. Ngươi lão phu biết không? Ba quốc sư đều có bí pháp khác nhau nha, một người có thể ngự thú, một người đấu võ, người còn lại thì biết pháp thuật. Lão phu tham khảo rất nhiều sách rồi, cảm thấy ngự thú là hay nhất, cho nên đã mua cuốn này!”
Nói xong quơ quơ cuốn sách bìa cứng trong tay.
Mặc Lâm nghi hoặc tiếp lấy, thấy tựa đề “Ngự thú chỉ nam… sách tham khảo tốt nhất để trở thành quốc sư.”
Mở ra trang thứ nhất, thấy viết “Ngự thú sư, xưa nay thần linh thông hành, có thể lấy linh khí của bản thân ra triệu hồi cường đại thần thú bảo vệ quốc gia và lãnh thổ, bậc sơ cấp, chúng bản tọa hãy theo từng bước sau đây mà làm, yếu lĩnh quan trọng nhất…”
Mặc Lâm ngừng lại, nghi hoặc nhìn về phía Tiểu Uyển “Đối phương đã học được cái gì?”
“Ca ca, lão phu chỉ nói với đối phương thôi nha! Lão phu thật đã học xong rồi!”
Tiểu Uyển nói xong hưng phấn kết một cái dấu tay, niệm chú ngữ, sau đó chộp một cái trong không trung, nắm tay đưa đến trước mũi của Mặc Lâm nói “Đến đây xem đi, trong sách nói bậc sơ cấp, nói đúng ra là, nếu muốn triệu hồi thần thú, trước tiên phải bắt đầu từ vật nhỏ nhất bên cạnh chúng lão phu, cậu xem lão phu có lợi hại hay không?”
Mở lòng bàn tay ra, đập vào mắt hai người là một con ruồi màu đen cực lớn ong ong vẫy hai cánh từ lòng bàn tay cô ấy kinh hoảng cuống cuồng bay ra.
Mặc Lâm kêu thảm thiết lên một tiếng, tung mình chạy mất.
——————————–
Sau sinh nhật mười hai tuổi của Tiểu Uyển, cha mẹ cùng ca ca liền mang cô ta đây đến kinh thành, tự mình đưa cô ta đây vào Quốc sư viện.
Trong khi Tiểu Uyển vẫn rúc vào lòng của mẹ ta đây, lúc rời khỏi nhà nàng ta đây vẫn hết sức phấn khích sôi nổi, nhưng khi sắp đến kinh thành, nàng ta đây mới ý thức được là sắp tới lúc chia tay, vì thế ôm cha ta đây mẹ ta đây khóc lóc ầm ĩ cả ngày.
Rốt cuộc khiến mẹ nữ nhân ấy cũng khóc lây, nhưng Tiểu Uyển cảm thấy ca ca rất là máu lạnh, từ sau sự kiện con ruồi năm ấy, ca ca vẫn thường tránh xa Tiểu Uyển, trong xe ngựa thấy Tiểu Uyển nhào lại gần, nước mắt nước mũi tèm lem, hắn bản vương sợ tới mức vội vàng trốn sau lưng thân phụ. Làm Tiểu Uyển giận hết sức!
Nhưng rốt cuộc cũng phải buông tay cha mẹ ra, lúc Tiểu Uyển lưng đeo bọc hành trang theo người phụ trách dẫn đường vào Quốc sư viện, lại bị Mặc Lâm gọi lại.
Mặc Lâm thích mặc áo trắng giống như thân phụ, sạch sẽ ngay ngắn, hắn bản vương đi tới giữ chặt tay Tiểu Uyển, lặng lẽ nói.
“Đừng giận dỗi với người trong trường, đến lễ lộc tết nhất cha sẽ đến đón ngươi bản tọa về nhà, nương cũng sẽ viết thư cho ngươi bản tọa. Nếu bị khi dễ, hãy viết thư kể cho ca ca biết.”
“Ừ!”
“Nhớ mỗi ngày đều phải rửa chân, tốt nhất là mỗi ngày đều phải tắm rửa, bằng không đồng môn ở cùng phòng sẽ không vui, còn nữa, phải năng giặt trang phục và tất, ngươi bản vương là nữ hài tử, phải thục nữ một chút…”
Tiểu Uyển nghe vậy nhất thời hai má nóng bừng, lòng tự trọng bị sỉ nhục nghiêm trọng, nhanh chóng nhíu mi cả giận nói “Dù sao cũng gả không ra, không cần đối phương lo!”
Nói xong trốn chạy vào Quốc sư viện, cửa viện chậm rãi đóng lại.
“Đi đi.”
Thân phụ vẻ mặt tràn đầy ý cười ôm vai Mặc Lâm lại, mẹ bụm mặt, rầu rĩ nói, “Tiểu Uyển đứa nhỏ này… Thật là…”
Thân phụ đỡ thân mẫu vào xe ngựa, nói “Cũng không biết lúc trước ai đòi chia ra mỗi người dạy một đứa, đi thôi, đến lễ Cửu trùng sẽ gặp lại, cũng nên để Tiểu Uyển tự tôi luyện, Mặc Lâm còn chưa từng đến kinh thành, thừa dịp này đi vòng vòng chơi.”
——————————–
Vào đến Quốc sư viện, Tiểu Uyển được phân bố ở cùng phòng với đồng môn là An Liên.
An Liên mặc một bộ xiêm tên đó màu trắng hết sức sạch sẽ, dây cột tóc màu trắng bao lấy một ít tóc, mái tóc dài như suối của tên đó che khuất đi đôi mắt tên đó, khiến người khác nhìn không rõ dung mạo của tên đó. Tiểu Uyển nhanh chóng nhớ tới vị cha mỹ nhân của cô lão phu, ở nhà bộ dáng của cha cũng tên đó hệt như vầy, lẳng lặng ngồi đọc sách, mẹ lão phu hay gọi cha là tiên tử. Thế nên Tiểu Uyển nhanh chóng sinh ra hảo cảm đối với vị chàng trai tiên tử này.
Thật ra Tiểu Uyển không phải là giống thân phụ như đúc, dù sao nàng bản tọa cũng là một nữ hài tử, nàng bản tọa chỉ giống thân phụ nhất ở cặp mắt mà thôi, tên đó hệt như mắt hồ ly, mi mắt cũng giống thân phụ, đôi môi hồng nhạt tự nhiên cũng giống thân phụ. Mỗi lần nàng bản tọa cười rộ lên, mẹ bảo nàng bản tọa tên đó chang thân phụ. Khi nàng bản tọa đi cạnh thân phụ, ngay lập tức sẽ có người trầm trồ tán thưởng, bảo chỉ cần liếc mắt một cái là biết đây là cha và con gái.
——————————–
Vào trong phòng rồi, Tiểu Uyển dọn hành lý ra để trên bàn bên cạnh. Trong hành lý của nàng lão phu là một vài cái yếm, tiểu khố, ngọc bội nghĩa phụ tặng, một bao giấy của mẹ đưa, còn có một bao thịt khô và hạt dưa do cha tự tay chuẩn bị. Đúng là cứu mạng đúng lúc mà!
Tiểu Uyển lấy bao thịt ra ăn, chiêu thêm một ngụm trà, sau đó mở ra bao giấy của thân mẫu đưa cho, bên trong là một khối gì đó rất kỳ quái. Bố phiến màu trắng, bên trong lót bông, Tiểu Uyển cúi đầu suy nghĩ nửa ngày mà không hiểu là để làm gì, nên quyết định bỏ sang một bên.
——————————–
Trước đây mẹ còn muốn dạy cô bản vương Phiêu Linh gì đó, nói là một loại võ công dùng để trú nhan rất thần kỳ, nhưng giờ xem ra, trong Quốc sư viện thần bí này mới tràn ngập những thứ thần kỳ chân chính.
Có điều, Tiểu Uyển không biết, sau khi thân mẫu của nàng bản tọa trở về nhà, chỉ cần gặp người là sẽ ôm ngực che miệng cười nói “Tiểu Uyển nhà bản tọa đang ở Quốc sư viện nha! Cái gì? Thành thân? Không vội, không vội. Tương lai Tiểu Uyển là nữ quốc sư, tiền đồ vô lượng nha, thiếu gì công tử con nhà hoàng thân quốc thích yêu quý theo đuổi. Tiền đồ vô lượng nha!
——————————–
Tiểu Uyển ra mắt Thần Tịch, một trong ba vị sư phụ dạy về võ công trong Quốc sư viện. Thần Tịch lần trước đã hứa sẽ dạy võ công cho nàng bản tọa. Nhưng…
“Ngươi bản vương không nhớ rõ!?!” Tiểu Uyển nheo lại đôi mắt, ý định giết người tràn ngập.
Ý định giết người…
Thần Tịch rùng mình một cái, nhìn Tiểu Uyển rồi vội la lên. “Nhớ rõ, nhớ rõ, chẳng qua nếu ngươi bản vương không gọi bản vương là ca, bản vương sẽ không dạy ngươi bản vương.”
“Không gọi!”
“Tại sao?” Thật là đả kích nha.
“Thân mẫu nói, hễ ai lớn hơn Tiểu Uyển năm tuổi đều phải gọi là thúc thúc!”
“A a a a a a a a a!!!!!”
Thần Tịch nghe vậy nhảy dựng lên, chỉ vào chóp mũi Tiểu Uyển điên cuồng nói “Nương của ngươi bản vương rốt cuộc là loại người nào vậy!!!! Lão tử thật muốn gặp qua một chút!!!!!!!!!!”
“Lão tử?”
“Khục khục… Ờ… Nương cậu cũng không sai.” Thần Tịch vội che dấu sự thất thố.
Tiểu Uyển lại cúi đầu, ôm đầu gối “Thân mẫu rất đẹp, thân phụ cũng rất đẹp, ca ca sinh ra giống nương, cũng rất đẹp, chỉ có bản tọa là khó coi thôi.”
“Ai nói?” Thần Tịch giật mình, ngồi xổm xuống, sờ sờ đầu Tiểu Uyển, “Ai nói đối phương khó coi?”
“Từ nhỏ đến lớn ta đây chỉ biết, mọi người đều nói, con gái giống cha sẽ gả không ra, ta đây giống cha.”
“Ngươi ta đây giống cha ngươi ta đây?… Vậy cha ngươi ta đây chắc đẹp lắm hả?” Thần Tịch không nói tiếp.
“Cái gì?”
Thần Tịch khẽ lắc đầu nói “Tiểu Uyển đẹp lắm!”
——————————–
Mỗi một lần người nghĩa phụ nào vụng trộm hôn mẹ bản tọa, cha bản tọa biết được sẽ cực kỳ mất hứng.
Nên Tiểu Uyển ý thức được là không được tùy tiện hôn môi ai cả.
Tiểu Uyển lạc vào động hồ ly, kết bạn với Hồ Ly Tuyết. Cô bản vương muốn dẫn Hồ Ly Tuyết về Quốc sư viện. Nhưng lại sợ mọi người hỏi tới hỏi lui là một năm nay cô bản vương đã đi đâu, Hồ Ly Tuyết là ai, quan hệ với cô bản vương như thế nào…
“Mất trí nhớ là vạn năng!” Tiểu Uyển ôm bát canh kích động nói “Mỗi lần mẹ lão phu vụng trộm đi ra ngoài bị cha phát hiện, liền nói với cha là mình bị mất trí nhớ, nên hoàn toàn không nhớ rõ vừa rồi đã đi đâu!”
Hồ Ly Tuyết cười nói “Vậy mà thân phụ đối phương cũng tin?”
“Cha bản vương tin chứ! Chỉ là sau đó, không biết tại sao cha bản vương lại sai người gác cửa nghiêm ngặt, trong vòng ba tháng cấm không cho hai vị nghĩa phụ của bản vương vào.”
——————————–
“Bản vương muốn đọc sách nào bản vương thích, làm những chuyện bản vương thích
Muốn có một căn nhà không lớn không nhỏ, nuôi một đám mèo con lông xù
Bản tọa không giàu có, nhưng bản tọa thảnh thơi.
Bản tọa thích có những bằng hữu tốt, bằng hữu chân chính.
Có lẽ lão phu chính là người ích kỷ, không hay bận tâm đến cảm nhận của người khác.
Nhưng bản tọa hy vọng có một bạn hữu giống như tiên tử để bản tọa tâm sự, có thể lắng nghe bao oan ức, ủy khuất của bản tọa, có thể bận tâm đến cảm nhận của bản tọa trước mặt người khác.
Ta đây muốn có cha mẹ quan tâm ta đây, lắng nghe ta đây, hiểu ta đây.
Sẽ không đánh mắng, sẽ không bỏ mặc lão phu, cho lão phu những thứ lão phu cần.
Lão phu muốn có một tình nhân.
Không yêu bản vương vì dung mạo của bản vương, cũng không phải vì những lợi ích nhàm chán.
Khi lão phu lạnh thì khoác thêm áo cho lão phu, khi lão phu khóc sẽ ôm lão phu vào lòng.
Bản vương đã quen sống một mình cô độc, quen bị bạn học ghẻ lạnh.
Bởi vì bạn hữu, cha mẹ và tình nhân mà lão phu muốn đều là những tiên tử không tồn tại.
Nên phương trời mà bản vương sống, chẳng qua là một địa ngục tràn ngập lừa gạt, đố kỵ và d*c v*ng.
Nên lão phu đã quen bị bỏ mặc, bị quên lãng.
Lão phu đã quen ở một mình, nhưng lại rất sợ phải ở một mình.
Bản tọa không thích độc lai độc vãng, cũng không thích sống một mình.
Không phải lão phu không hợp với đàn sáo, mà là đàn sáo nó không hợp lão phu.”
…
Lúc Tiểu Uyển bước đi trên tuyết, nữ nhân ấy bỗng nhiên nhớ tới những lời này trong cuốn nhật ký của mẹ ta đây viết trước đây.
Những gì mẹ viết trong cuốn nhật ký, lúc ấy Tiểu Uyển cũng không hoàn toàn hiểu hết.
Nhưng loại cảm giác bi thương mãnh liệt và áp lực đó đã khắc sâu vào tận tâm khảm của Tiểu Uyển.
Hiện tại nữ nhân ấy phát hiện mình tựa hồ đã hiểu được một chút.
Nữ nhân ấy có thể cảm giác được mẹ là một nữ nhân thực dễ dàng bị thương tổn.
Có lẽ cuốn nhật kí đó ghi lại một thời tuổi trẻ không được hạnh phúc của thân mẫu.
Nhưng trong ấn tượng của Tiểu Uyển, thân mẫu luôn được thân phụ ôm vào lòng, hễ trời lạnh là thân phụ sẽ khoác thêm áo cho thân mẫu.
Mẹ bản vương còn có tri kỷ rất tốt, đều là những thúc thúc quá đỗi anh tuấn.
Còn có hai vị nghĩa phụ tìm mọi cách vụng trộm ôm hôn mẹ bản tọa sau lưng cha.
Nhưng cuốn nhật kí kia đã bị cha bản tọa giấu cẩn thận, không bao giờ cho Tiểu Uyển xem nữa, chỉ nói mẹ bản tọa đến từ một nơi rất xa rất tàn nhẫn, hiện giờ mẹ bản tọa chỉ thuộc về nơi này. Thuộc về cha bản tọa, thuộc về ca ca, thuộc về Tiểu Uyển.
Có lẽ những gì thân mẫu viết chỉ là khát vọng, mong ước của cả đời cô lão phu mà thôi.
Tại cái nơi rất xa rất tàn nhẫn kia, khát vọng của thân mẫu thật sự rất khó thực hiện sao?
Tiểu Uyển bỗng nhiên nghĩ tới chính bản thân mình.
Bước chân cô ta đây dẫm nát lớp tuyết trên đất, để lại những vết nông cạn khác nhau trên tuyết.
Tiểu Uyển bỗng nhiên ý thức được, đó cũng là những gì mình theo đuổi cả đời này.
Thân mẫu nói đúng.
Tiểu Uyển cảm thấy mình quả thực không có bạn hữu, bởi vì những đồng môn ở Quốc sư viện này của nàng lão phu đều cho rằng nàng lão phu vào đây được là bằng cửa sau, bằng mối quan hệ.
Nhưng nàng bản tọa có một cha bản tọa và mẹ cực kỳ yêu thương nàng bản tọa, còn có ca ca nàng bản tọa nữa.
Hơn nữa cô bản tọa được học pháp thuật cô bản tọa thích nhất, tương lai làm quốc sư cô bản tọa thích nhất.
Cô ấy so với thân mẫu hồi còn trẻ, đã có hai điểm tốt hơn rồi.
Cho nên Tiểu Uyển không khỏi mừng thầm, hiện giờ nàng lão phu mười ba tuổi, vậy mục tiêu cả đời còn lại chỉ là, tìm một bạn hữu tri tâm, một tình nhân, và sinh ra một tiểu oa nhi thuộc về riêng nàng lão phu.
——————————–
Tiểu Uyển bị An Liên dè bĩu về khả năng pháp thuật của mình, nữ nhân ấy cực kỳ bực tức, buồn bã. Thế là Hồ Ly Tuyết ôm lấy nữ nhân ấy an ủi.
“Cũng khó trách, đến đây đã lâu như vậy, lão tử cũng chưa hề thấy cậu luyện tập qua pháp thuật.”
“Ở nhà bản vương ham chơi…Lúc ca ca đọc sách…bản vương ra hậu viện bắt sâu lông dọa nương bản vương…”
“Sau đó thì sao?”
“Nương ta đây sợ tới mức khóc nhè, cha ta đây liền phụng phịu nói ta đây không ngoan, nhưng sau lưng nương, cha ta đây lại giữ chặt lấy ta đây, nói ta đây làm rất đúng.”
“Ặc… Cha đối phương cũng là một nhân vật rất có cá tính nha.”
“Tuyết…”
“Gì?”
“Cha bản tọa cũng hay ôm bản tọa như vầy nè…”
Hồ Ly Tuyết nghe vậy sắc mặt trầm xuống, ngay ngay lập tức buông cô ấy ra.
——————————–
Lễ Cửu Trùng, Tiểu Uyển dẫn Hồ Ly Tuyết về thăm nhà.
Cha và mẹ Tiểu Uyển đã sớm mang theo ca ca chờ đón nàng bản tọa tại cửa thành của Mặc Trúc thành.
Tiểu Uyển vừa xuống xe đã được thân mẫu nhào lại ôm chầm lấy.
Dùng sức vừa ôm vừa hôn nàng ta đây ngấu nghiến.
“Bảo bảo của bản vương…”
Nương Tiểu Uyển kích động muốn khóc.
“Sư tôn ngươi bản vương nói ngươi bản vương bận tu luyện, nên một năm qua cũng không thể về nhà, làm nương ngươi bản vương nhớ mong không chịu nổi.” Cha Tiểu Uyển nói.
Mặc Lâm há miệng th* d*c, đang định nói gì đó, đột nhiên màn xe ngựa mở ra, một vị mỹ nhân tuyệt sắc xiêm gã không tề chỉnh vừa ngáp vừa chui ra.
Hồ Ly Tuyết lười biếng vặn lưng mấy cái, vén mớ tóc trắng rũ xuống trước mặt, lúc này mới để ý phát hiện ra rằng tất cả mọi người đều đang ngạc nhiên nhìn hắn bản tọa.
Nhất thời ngượng ngùng, sờ sờ cái mũi, nói. “Đến rồi hả?”
Nương Tiểu Uyển hỏi “GÃ là ai vậy?”
Tiểu Uyển tức thì nói “Là linh thú lão phu mới nuôi.”
Cha Tiểu Uyển và ca ca Tiểu Uyển lẳng lặng nhìn yêu thú này, yêu thú nghe vậy bất mãn nói “Không phải lão tử là tình nhân của đối phương sao?”
“…”
Tất cả mọi người đều nhìn về phía Tiểu Uyển.
Tiểu Uyển hung hăng liếc Hồ Ly Tuyết một cái, tức thì cúi đầu không dám hé răng.
“Về nhà trước đã.” Cha Tiểu Uyển mỉm cười, chỉ vào chiếc xe ngựa xa hoa rộng lớn mang từ nhà đến.
Cả nhà vào xe ngựa, Hồ Ly Tuyết và Tiểu Uyển lần lượt ngồi xuống, mục đích của hắn ta đây là đến xem mặt cha mẹ Tiểu Uyển, không ngờ tình thế đổi ngược lại, là hắn ta đây đang bị cha mẹ Tiểu Uyển xem mặt.
Nương Tiểu Uyển là một thiếu phụ mỹ mạo hiếm thấy, bộ dáng thậm chí chỉ giống một cô gái chưa đến hai mươi tuổi.
Búi tóc bới lên một cách tùy ý, đeo một cây trâm Ngũ Phượng Kim sai quý giá, thân mặc một bộ xiêm tên đó hoa lệ chói mắt, kiểu dáng đang thịnh hành nhất hiện nay.
Tối đó Tiểu Uyển lén nói với Hồ Ly Tuyết, xiêm gã của nương đều do cha tự tay chọn mua, còn cây trâm là do nghĩa phụ tặng.
Cha Tiểu Uyển là một nam tử phi thường tuấn mỹ… Bạch tên đó nho nhã, dù mùa đông cũng cầm quạt lông phe phẩy, khoác áo choàng lông bạch điêu, nhưng cũng không dày như các loại áo choàng trong kinh thành, bởi vì Mặc Trúc thành nằm ở phía tây, mùa đông cũng không lạnh mấy.
Nhưng nhìn khóe mắt và đôi môi hồng tự nhiên kia mới thấy, Tiểu Uyển thực hết sức giống cha.
Tối đó Tiểu Uyển cũng lén nói cho Hồ Ly Tuyết biết, thực ra cha ta đây nữ nhân ấy là một người quá đỗi khiết phích, bộ trang phục màu trắng của cha ta đây mà dính một chút xíu bùn cũng không được.
Ca ca Tiểu Uyển là một công tử rất tuấn tú quý phái, đôi mắt hạnh trong veo như nước giống hệt nương Tiểu Uyển, có chút nữ tính, lại cố tình mặc bạch tên đó giống cha Tiểu Uyển, trông như xử nữ.
Quan trọng là cha mẹ của Tiểu Uyển nhìn có chút quá trẻ so với tuổi tác thật sự.
Cả nhà ba người đều nhìn chằm chằm đánh giá Hồ Ly Tuyết, thật sự là một chuyện rất thống khổ mà.
Hồ Ly Tuyết nhìn Tiểu Uyển cầu cứu, nhưng Tiểu Uyển chỉ lo cúi đầu tự bảo vệ mình trước.
Rốt cuộc nương Tiểu Uyển là người đã mở miệng trước.
“Đôi mắt và mái tóc của đối phương…”
“Hắn bản tọa là hồ ly tinh.”
Tiểu Uyển nhanh nhẩu giành mở miệng giải thích trước Hồ Ly Tuyết.
Cả nhà lại chấn kinh đánh giá Hồ Ly Tuyết lại một lần nữa.
“Chuyện tình nhân là thế nào?” Cha Tiểu Uyển thản nhiên hỏi.
“Ặc…”
Tiểu Uyển không biết trả lời làm sao.
Nhìn về phía Hồ Ly Tuyết, Hồ Ly Tuyết trong lòng thầm thở dài một tiếng một tiếng, nói. “Bản vương và Tiểu Uyển tình đầu ý hợp, quyết định thề nguyền kết tóc trăm năm.”
Không ngờ ngay sau đó, nương Tiểu Uyển lại ngay lập tức nhào lại, ôm chầm lấy khuê nữ nói. “Hài tử giỏi quá! Sớm như vậy đã bắt được một đại mỹ nhân làm tướng công, rất có tiền đồ!”
Ca ca Mặc Lâm cũng ho khan một tiếng rồi nói “Muội muội bản vương tuy rằng có vẻ lôi thôi, nhưng con người cũng không tệ.”
Cuối cùng thân phụ Tiểu Uyển lên tiếng kết luận lại “Tiểu cô nương bảo bối nhà ta đây còn nhỏ, tuy rằng chuyện hồ ly tinh này không phải ta đây lần đầu tiên nghe nói, nhưng đây cũng là lần đầu tiên ta đây nhìn thấy.” Dứt lời nhìn nhìn đôi đồng tử màu lam của Hồ Ly Tuyết, còn có mái tóc trắng mà người thường không thể có được, nói “Nhưng tiểu cô nương bảo bối nhà ta đây dù sao cũng do nương cô ta đây dạy dỗ, sau này cậu cần phải quản lý chặt chẽ, bằng không, cậu cũng không phải muốn hoa đào nở đầy sân đó chứ.”
“Đừng nói bậy.” Nương Tiểu Uyển giận.
Cha Tiểu Uyển cười khẽ.
Ca ca Tiểu Uyển nhìn bên này một chút rồi lại nhìn bên kia một chút, cuối cùng nói với Tiểu Uyển “Muội muội, bản tọa thấy tên đó là người thật thà, đối phương đừng khi dễ tên đó nha…”
…
Bởi vì cha mẹ Tiểu Uyển không biết hồ ly tinh thích ăn cái gì, không thích ăn cái gì, nên bày biện một bữa tiệc cực kỳ long trọng, dọn hết các món ngon nhất lên, Hồ Ly Tuyết đó giờ cũng chỉ ăn món canh cá trắng hắn sở trường nhất mà thôi.
Buổi tối, không cần ai an bài, Hồ Ly Tuyết liền tót vào trong phòng của Tiểu Uyển.
Bốn chân chỏng vó nằm trên giường, sờ sờ cái bụng tròn vo, cảm thấy vô cùng cực mỹ mãn.
“Nhạc phụ, nhạc mẫu thật đúng là hai vị mỹ nhân rất biết cách chăm sóc người.”
Tiểu Uyển nổi giận nói “Đừng kêu bậy!”
“Hung dữ như vậy để làm chi nha, ngay cả đại cữu tử cũng đã nói, ngươi lão phu không được khi dễ lão phu!”
“Ngươi bản vương!”
“Tiểu Uyển.”
Nương Tiểu Uyển gõ cửa bên ngoài “Ngươi bản tọa ra đây một lát!”
“Đến liền!”
Tiểu Uyển chụp bộ trang phục màu trắng của Hồ Ly Tuyết lau qua mái tóc ướt đẫm vừa mới gội xong xủa mình, sau đó sửa sang sơ lại áo xống rồi đi ra ngoài.
Hồ Ly Tuyết sờ sờ bộ xiêm gã nhăn nheo ướt nhẹp, không khỏi đau lòng.
Tiểu Uyển vừa ra khỏi cửa đã gặp nương.
Nương Tiểu Uyển xõa tóc, không mặc bộ xiêm gã hoa lệ phiền phức thường ngày, chỉ mặc có một bộ gã phục ở nhà rộng rãi, đơn giản.
“Đây là cái gì…”
“Nha đầu kia chết tiệt kia, đi theo bản vương.”
Thế là Tiểu Uyển bị nương Tiểu Uyển mang đi.
Hồ Ly Tuyết vuốt bụng, tâm tình sảng khoái ngọt ngào tiến vào mộng đẹp, vừa đang mơ thấy một bàn yến tiệc linh đình thì bị người lay tỉnh lại.
Đôi mắt màu lam tinh tế mở ra, đã thấy một người trong bộ bạch tên đó phiêu miểu xuất trần, chính là cha Tiểu Uyển.
…
“Nương, đây là thương mà.”
“Nương biết đây là thương.”
Nương Tiểu Uyển đấm đấm thắt lưng “Đây là võ lâm chí bảo, Thiên Hoa Loạn Vũ của nương.”
“Á?” Tiểu Uyển khẽ thở dài sờ lên cây thương đẹp đẽ, kích động nói “Cho bản tọa hả!?”
“Còn lâu mới cho ngươi bản vương!”
Nương Tiểu Uyển đem một cây thương bằng gỗ dựng phía sau đưa cho Tiểu Uyển, Tiểu Uyển tiếp lấy, ngắm ngắm Thiên Hoa Loạn Vũ trong tay nương, buồn bực.
“Nha đầu kia, nếu cậu muốn Thiên Hoa Loạn Vũ, sẽ có người khác tặng cho cậu.”
“Ai?”
“Hahaha…” Nương Tiểu Uyển cười cười thần bí “Cậu sẽ nhận được. Trước hết cậu hãy nói cho lão phu nghe một chút đi, cậu và hồ ly tinh này đã xảy ra chuyện gì?”
“Đây là chuyện riêng của nữ nhi nha.”
“Ui! Chuyện riêng của cậu không thể nói?” Nương Tiểu Uyển sờ sờ cằm “Vậy để bản vương đi kể cho con rể nghe, Tiểu Uyển của chúng bản vương năm tuổi mà còn đái dầm.”
“Đối phương! Đối phương dám nói! Bản tọa sẽ ra hậu viện bắt sâu lông!”
“Nha đầu kia chết tiệt kia! Cậu làm phản hả!” Nương Tiểu Uyển một thương quét ngang đến cổ Tiểu Uyển, Tiểu Uyển ôm cổ kêu lên ngao ngao.
“Cha nói!”
“Nói cái gì!?”
“Ặc…” Tiểu Uyển chột dạ nói “Không có gì…”
“Tóc ngươi bản vương còn ướt kìa, mới tắm gội hả, không phải bé gái nhà ngươi bản vương lười chảy thây hay sao?”
“Lão phu sửa rồi.”
Nương Tiểu Uyển lộ ra ánh mắt ám muội “Con rể thật có ảnh hưởng mà, còn lợi hại hơn so với nương. Nương thực thương tâm…” Sau đó bắt đầu giả bộ khóc.
Không phải… vì Hồ Ly Tuyết…
Tiểu Uyển nghịch nghịch cây thương bằng gỗ, cúi đầu không nói gì.
“Được rồi, không nói chuyện vô nghĩa nữa, về sau mỗi ngày đối phương ra đây, nương đem ba chiêu công phu bảo mệnh dạy cho đối phương.”
“Không học đâu, võ công chả có ý nghĩa gì cả.”
“A! Ca ngươi ta đây cũng đã học rồi! Ngươi ta đây không học nương cũng không miễn cưỡng ngươi ta đây! Nhưng hồ ly tinh mà ngươi ta đây mang về, vài chục năm nữa gã vẫn là một đại mỹ nhân, còn ngươi ta đây sẽ già như bà lão, ngươi ta đây không sợ sao!?”
“A! Thực sợ a!!!! Nương không nói lão phu cũng quên, làm sao bây giờ!”
“Hahaha.” Nương Tiểu Uyển cười nói “Thấy nương đối phương kh